
Công Vụ 12
Công Vụ 12 cho thấy Hội Thánh đầu tiên phải đối diện với sự bắt bớ mạnh mẽ, nhưng công việc của Đức Chúa Trời không thể bị ngăn chặn. Hê-rốt Ạc-ríp-ba I đã giết Gia-cơ, bắt Phi-e-rơ, và dự định đem ông ra trước dân chúng, nhưng Hội Thánh đã tha thiết cầu nguyện cho Phi-e-rơ. Đức Chúa Trời sai một thiên sứ giải cứu Phi-e-rơ khỏi tù một cách kỳ diệu. Chương này cũng cho thấy sự phán xét trên Hê-rốt, người đã nhận lời tôn vinh như thể mình là thần và không dâng vinh hiển cho Đức Chúa Trời. Trái ngược với sự kiêu ngạo và cái chết của Hê-rốt, lời Đức Chúa Trời tiếp tục tăng trưởng và lan rộng.
Công Vụ 12:1-5
1 Vào lúc ấy, vua Hê-rốt ra tay bắt bớ một số người trong Hội Thánh.
2 Ông dùng gươm giết Gia-cơ, anh của Giăng.
3 Khi thấy việc ấy làm vừa lòng người Do Thái, ông tiếp tục bắt Phi-e-rơ nữa. Bấy giờ là trong những ngày Lễ Bánh Không Men.
4 Sau khi bắt Phi-e-rơ, ông giam vào tù và giao cho bốn toán lính canh giữ, định sau Lễ Vượt Qua sẽ đem ông ra trước dân chúng.
5 Vậy Phi-e-rơ bị giam trong tù, nhưng Hội Thánh không ngừng dâng lời cầu nguyện với Đức Chúa Trời cho ông.
Hê-rốt bắt đầu bắt bớ Hội Thánh, giết Gia-cơ là anh của Giăng, rồi bắt Phi-e-rơ. Vì việc này làm vừa lòng một số người Do Thái, Hê-rốt tiếp tục hành động, cho thấy việc làm của ông một phần mang tính chính trị và nhằm lấy lòng dân chúng. Vì lúc đó là trong những ngày Lễ Bánh Không Men, Giê-ru-sa-lem hẳn đông người, khiến việc xét xử Phi-e-rơ công khai càng gây chú ý hơn. Hê-rốt canh giữ Phi-e-rơ rất nghiêm ngặt với nhiều binh lính, dự định đem ông ra sau Lễ Vượt Qua. Nhưng trong khi Phi-e-rơ bị giam trong tù, Hội Thánh không ngừng cầu nguyện với Đức Chúa Trời cho ông. Điều này cho thấy sự tương phản giữa quyền lực con người và quyền năng của sự cầu nguyện.
Công Vụ 12:6
6 Đêm trước ngày Hê-rốt định đem Phi-e-rơ ra, ông đang ngủ giữa hai người lính, bị xiềng bằng hai sợi xích; còn lính canh đứng trước cửa để canh giữ nhà tù.
Đêm trước khi Phi-e-rơ sắp bị đem ra, ông đang ngủ giữa hai người lính, bị xiềng bằng xích, và lính canh đang giữ cửa tù. Theo cách nhìn của con người, việc trốn thoát là không thể. Tuy nhiên, giấc ngủ của Phi-e-rơ cho thấy sự bình an và lòng tin cậy nơi Đức Chúa Trời, ngay cả khi ông đang đối diện với nguy hiểm. Hê-rốt có kế hoạch của mình, nhưng Đức Chúa Trời đang gìn giữ đầy tớ của Ngài.
Công Vụ 12:7-10
7 Kìa, một thiên sứ của Chúa hiện đến bên ông, và ánh sáng chiếu trong ngục. Thiên sứ đánh thức Phi-e-rơ nơi sườn và bảo: “Hãy đứng dậy mau!” Xiềng liền rơi khỏi tay ông.
8 Thiên sứ nói với ông: “Hãy thắt lưng và mang dép vào.” Ông làm như vậy. Rồi thiên sứ bảo: “Hãy mặc áo ngoài và theo ta.”
9 Phi-e-rơ đi ra và theo thiên sứ, nhưng không biết điều thiên sứ làm là thật; ông tưởng mình đang thấy một khải tượng.
10 Khi họ đi qua trạm gác thứ nhất và thứ hai, họ đến cổng sắt dẫn vào thành; cổng tự mở ra trước mặt họ. Họ đi ra, đi xuống một con đường, rồi lập tức thiên sứ rời khỏi ông.
Đức Chúa Trời sai một thiên sứ giải cứu Phi-e-rơ khỏi tù. Ánh sáng chiếu trong ngục, thiên sứ đánh thức Phi-e-rơ, và xiềng rơi khỏi tay ông. Phi-e-rơ theo thiên sứ đi qua các lính canh và qua cổng sắt, cổng ấy tự mở ra. Lúc đầu, Phi-e-rơ tưởng mình đang thấy một khải tượng, vì sự giải cứu quá phi thường. Phép lạ này cho thấy rằng không nhà tù, xiềng xích, lính canh hay kế hoạch con người nào có thể ngăn cản Đức Chúa Trời khi Ngài chọn giải cứu đầy tớ của Ngài.
Công Vụ 12:11
11 Khi Phi-e-rơ tỉnh lại, ông nói: “Bây giờ tôi biết chắc rằng Chúa đã sai thiên sứ của Ngài và giải cứu tôi khỏi tay Hê-rốt, cũng khỏi mọi điều dân Do Thái mong đợi.”
Sau khi thiên sứ rời đi, Phi-e-rơ nhận ra rằng sự giải cứu này là thật. Ông hiểu rằng Chúa đã sai thiên sứ của Ngài và giải cứu ông khỏi tay Hê-rốt cũng như khỏi sự mong đợi của những người muốn ông bị kết án. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời đã thắng hơn cả kế hoạch của vua lẫn mong muốn của dân chúng. Mạng sống của Phi-e-rơ vẫn nằm trong tay Đức Chúa Trời, không phải trong tay Hê-rốt.
Công Vụ 12:12-17
12 Khi đã suy nghĩ điều đó, ông đến nhà Ma-ri, mẹ của Giăng, cũng gọi là Mác, nơi có nhiều người đang nhóm lại cầu nguyện.
13 Khi Phi-e-rơ gõ cửa ngoài, một cô gái tên là Rô-đa đến nghe.
14 Nhận ra tiếng của Phi-e-rơ, vì quá vui mừng, cô không mở cổng, nhưng chạy vào báo rằng Phi-e-rơ đang đứng ngoài cổng.
15 Họ nói với cô: “Con điên rồi!” Nhưng cô cứ quả quyết là thật. Họ nói: “Ấy là thiên sứ của ông ấy.”
16 Nhưng Phi-e-rơ cứ tiếp tục gõ. Khi họ mở cửa và thấy ông, họ vô cùng kinh ngạc.
17 Phi-e-rơ ra hiệu bằng tay bảo họ im lặng, rồi thuật lại cho họ cách Chúa đã đem ông ra khỏi tù. Ông nói: “Hãy báo những điều này cho Gia-cơ và các anh em.” Rồi ông rời đi đến một nơi khác.
Phi-e-rơ đến nhà Ma-ri, mẹ của Giăng Mác, nơi có nhiều tín hữu đang nhóm lại cầu nguyện. Khi Rô-đa nghe tiếng Phi-e-rơ, cô vui mừng đến nỗi quên mở cổng và chạy vào báo cho những người khác. Ban đầu, họ không tin cô, dù họ đang cầu nguyện cho sự giải cứu của Phi-e-rơ. Khi cuối cùng họ mở cửa và thấy ông, họ rất kinh ngạc. Phi-e-rơ giải thích cách Chúa đã đem ông ra khỏi tù, rồi bảo họ báo tin cho Gia-cơ và các tín hữu khác trước khi ông rời đi đến một nơi khác. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời đáp lời cầu nguyện, và cũng cho thấy sự ngạc nhiên của các tín hữu khi câu trả lời đến.
Công Vụ 12:18-19
18 Đến sáng, giữa các binh lính có sự xôn xao không nhỏ về việc Phi-e-rơ đã ra sao.
19 Khi Hê-rốt tìm ông mà không thấy, ông tra hỏi các lính canh và truyền xử tử họ. Sau đó, ông từ Giu-đê xuống Sê-sa-rê và ở lại đó.
Sáng hôm sau, có sự rối loạn lớn giữa các binh lính vì Phi-e-rơ đã biến mất. Hê-rốt tìm ông nhưng không thấy, nên tra hỏi các lính canh và truyền xử tử họ. Điều này cho thấy sự nghiêm khắc của kỷ luật theo kiểu La Mã và cơn giận của Hê-rốt vì mất quyền kiểm soát. Sau đó, Hê-rốt xuống Sê-sa-rê, nhưng dù ông tạm thời tránh được sự xấu hổ, ông không thể tránh khỏi sự phán xét của Đức Chúa Trời.
Công Vụ 12:20-23
20 Bấy giờ Hê-rốt rất giận dân Ty-rơ và Si-đôn; nhưng họ đồng lòng đến với ông. Sau khi kết thân với Bờ-la-tút, là cận thần riêng của vua, họ xin hòa, vì xứ của họ nhận lương thực từ xứ của vua.
21 Vào một ngày đã định, Hê-rốt mặc vương phục, ngồi trên ngai và diễn thuyết trước họ.
22 Dân chúng cứ tung hô: “Tiếng của một vị thần, không phải tiếng của một con người!”
23 Lập tức, một thiên sứ của Chúa đánh phạt ông, vì ông không dâng vinh hiển cho Đức Chúa Trời. Ông bị trùng đục và chết.
Hê-rốt đang giận dân Ty-rơ và Si-đôn, nhưng vì họ lệ thuộc vào vùng của ông để có lương thực, họ tìm cách cầu hòa với ông. Vào một ngày đã định, Hê-rốt mặc vương phục, ngồi trên ngai và phát biểu trước dân chúng. Dân chúng nịnh hót tung hô: “Tiếng của một vị thần, không phải tiếng của một con người!” Hê-rốt nhận lời tôn vinh này thay vì dâng vinh hiển cho Đức Chúa Trời. Vì sự kiêu ngạo và sự từ chối tôn kính Đức Chúa Trời, một thiên sứ của Chúa đánh phạt ông, và ông chết. Sự phán xét này cho thấy các nhà cai trị trên đất vẫn phải chịu trách nhiệm trước Đức Chúa Trời, và không con người nào được phép nhận lấy vinh hiển thuộc về Ngài.
Công Vụ 12:24-25
24 Nhưng lời Đức Chúa Trời cứ tăng trưởng và lan rộng.
25 Ba-na-ba và Sau-lơ hoàn tất chức vụ tại Giê-ru-sa-lem rồi trở về, đem theo Giăng, cũng gọi là Mác.
Dù Hê-rốt bắt bớ Hội Thánh, giết Gia-cơ, bắt Phi-e-rơ và cố gắng ngăn chặn Phúc Âm, lời Đức Chúa Trời vẫn tiếp tục tăng trưởng và lan rộng. Hê-rốt chết, nhưng sứ mạng của Đức Chúa Trời vẫn tiếp tục. Ba-na-ba và Sau-lơ hoàn tất chức vụ tại Giê-ru-sa-lem rồi trở về, đem theo Giăng Mác. Điều này chuẩn bị cho giai đoạn kế tiếp của công cuộc truyền giáo và cho thấy lời Đức Chúa Trời không thể bị ngăn chặn bởi sự bắt bớ, nhà tù hay những nhà cai trị kiêu ngạo.

