top of page

Công Vụ 16

Công Vụ 16 thuật lại sự tiếp tục trong các hành trình truyền giáo của Phao-lô và Si-la, đặc biệt qua các vùng như Phy-ry-gi, Ga-la-ti và Ma-xê-đoan. Chương này nhấn mạnh những sự kiện quan trọng như sự cải đạo của Ly-đi, cuộc gặp gỡ với một đầy tớ gái bị thần bói toán ám, và việc Phao-lô cùng Si-la bị giam cầm rồi được giải cứu cách kỳ diệu tại Phi-líp. Những sự kiện này làm nổi bật chủ đề về sự hướng dẫn và can thiệp của Đức Chúa Trời, cũng như sự mở rộng của Hội Thánh Cơ Đốc đầu tiên vào châu Âu.

Công Vụ 16:1-5
1 Phao-lô đến Đẹt-bơ và Lít-trơ. Tại đó có một môn đồ tên là Ti-mô-thê, con của một phụ nữ Do Thái đã tin Chúa, nhưng cha ông là người Hy Lạp.
2 Ti-mô-thê được các anh em tại Lít-trơ và Y-cô-ni làm chứng tốt.
3 Phao-lô muốn đem ông đi cùng, nên đã làm phép cắt bì cho ông vì cớ người Do Thái ở vùng ấy, bởi ai cũng biết cha ông là người Hy Lạp.
4 Khi đi qua các thành, họ truyền cho các tín hữu giữ những quyết định mà các sứ đồ và trưởng lão tại Giê-ru-sa-lem đã định.
5 Vậy, các Hội Thánh được vững mạnh trong đức tin và mỗi ngày gia tăng về số lượng.

Phao-lô gặp Ti-mô-thê tại Lít-trơ, nơi Ti-mô-thê được cộng đồng Cơ Đốc địa phương đánh giá tốt. Dù cha của Ti-mô-thê là người Hy Lạp, Phao-lô đã làm phép cắt bì cho ông để giúp chức vụ giữa vòng người Do Thái được thuận lợi hơn. Khi họ đi qua các thành, họ cũng truyền đạt những quyết định từ Giáo hội nghị Giê-ru-sa-lem, giúp các Hội Thánh được củng cố và phát triển.

Công Vụ 16:6
6 Khi họ đi qua vùng Phy-ry-gi và Ga-la-ti, Thánh Linh ngăn cấm họ rao giảng lời Chúa tại A-si.

Khi Phao-lô và các bạn đồng hành muốn vào A-si để rao giảng, họ được Thánh Linh ngăn lại một cách huyền nhiệm. Điều này cho thấy sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời trong công cuộc truyền giáo, khi Ngài ưu tiên những vùng khác vào thời điểm ấy.

Công Vụ 16:7
7 Khi đến gần My-si, họ cố gắng đi vào Bi-thy-ni, nhưng Thần Linh không cho phép.

Tương tự, khi họ cố gắng đi vào Bi-thy-ni, Thần Linh lại ngăn họ. Điều này củng cố chủ đề về sự can thiệp thần thượng, hướng dẫn hành trình của họ theo thời điểm và địa điểm Đức Chúa Trời đã định.

Công Vụ 16:8
8 Vì vậy, họ đi ngang qua My-si và xuống Trô-ách.

Không thể rao giảng tại Bi-thy-ni, họ đi ngang qua My-si mà không dừng lại để thực hiện chức vụ đáng kể, rồi tiến đến Trô-ách, một thành cảng chiến lược, mở ra một hướng đi mới trong hành trình của họ.

Công Vụ 16:9
9 Ban đêm, Phao-lô thấy một khải tượng: một người Ma-xê-đoan đứng đó, nài xin ông rằng: “Xin hãy qua Ma-xê-đoan giúp chúng tôi.”

Tại Trô-ách, Phao-lô nhận được khải tượng về một người Ma-xê-đoan nài xin ông giúp đỡ. Khải tượng này được hiểu là lời kêu gọi thần thượng để mở rộng công cuộc truyền giáo vào châu Âu, đặc biệt là vùng Ma-xê-đoan, đem lại một hướng đi rõ ràng cho hành trình của họ.

Công Vụ 16:10
10 Sau khi Phao-lô thấy khải tượng ấy, lập tức chúng tôi tìm cách đi đến Ma-xê-đoan, vì kết luận rằng Chúa đã kêu gọi chúng tôi rao giảng Tin Lành cho họ.

Sau khải tượng, Phao-lô và nhóm của ông nhanh chóng chuẩn bị đi Ma-xê-đoan, tin chắc rằng đó là ý muốn của Đức Chúa Trời để họ truyền giáo tại đó. Điều này đánh dấu một bước mở rộng quan trọng của cánh đồng truyền giáo.

Công Vụ 16:11-12
11 Vậy, từ Trô-ách, chúng tôi xuống thuyền, đi thẳng đến Sa-mô-tra-xơ; ngày hôm sau đến Nê-a-bô-li;
12 rồi từ đó đến Phi-líp, là thành quan trọng trong vùng Ma-xê-đoan và là thuộc địa của La Mã. Chúng tôi ở lại thành ấy vài ngày.

Sau khi rời Trô-ách, Phao-lô và nhóm của ông đi thuyền thẳng đến Sa-mô-tra-xơ, rồi đến Nê-a-bô-li, cuối cùng đến Phi-líp, một thành lớn và là thuộc địa La Mã tại Ma-xê-đoan. Họ quyết định ở lại Phi-líp vài ngày để chuẩn bị cho chức vụ tại địa điểm quan trọng này.

Công Vụ 16:13
13 Vào ngày Sa-bát, chúng tôi ra ngoài cổng thành, đến bên bờ sông, nơi người ta thường cầu nguyện. Chúng tôi ngồi xuống và nói chuyện với những phụ nữ nhóm lại tại đó.

Vào ngày Sa-bát, Phao-lô và các bạn đồng hành đi đến bờ sông, một nơi thường dùng để cầu nguyện, có lẽ vì tại Phi-líp không có nhà hội. Tại đó, họ trò chuyện với một nhóm phụ nữ đang nhóm lại cầu nguyện, cho thấy cách họ tìm đến những người đã có lòng tìm kiếm Đức Chúa Trời.

Công Vụ 16:14-15
14 Có một phụ nữ tên là Ly-đi, quê ở thành Thi-a-ti-rơ, là người buôn vải điều và là người thờ phượng Đức Chúa Trời, đang lắng nghe. Chúa mở lòng bà để chú ý đến những điều Phao-lô giảng.
15 Sau khi bà và cả nhà mình chịu báp-têm, bà nài xin chúng tôi rằng: “Nếu các ông xét tôi là người trung tín với Chúa, xin hãy vào nhà tôi mà ở.” Rồi bà thuyết phục chúng tôi.

Ly-đi, một phụ nữ ngoại bang kính sợ Đức Chúa Trời và là người buôn loại vải điều đắt tiền, được cảm động đặc biệt bởi sứ điệp của Phao-lô. Sự cải đạo và báp-têm của bà cùng cả nhà cho thấy Cơ Đốc giáo bắt đầu lan rộng vào tầng lớp kinh doanh và xã hội tại châu Âu. Sau đó, bà hiếu khách mời Phao-lô và nhóm của ông ở lại nhà mình, và nhà bà trở thành căn cứ địa phương cho chức vụ.

Công Vụ 16:16
16 Một hôm, khi chúng tôi đi đến nơi cầu nguyện, có một đầy tớ gái bị thần bói toán ám gặp chúng tôi. Cô đem lại nhiều lợi nhuận cho các chủ của mình bằng nghề bói toán.

Khi họ tiếp tục chức vụ, họ gặp một đầy tớ gái có thần linh giúp cô tiên đoán tương lai, đem lại nguồn thu nhập cho các chủ của cô. Điều này mở đầu cho một cuộc xung đột giữa các nhà truyền giáo và những lợi ích kinh tế địa phương.

Công Vụ 16:17-18
17 Cô ấy đi theo Phao-lô và chúng tôi, kêu lên rằng: “Những người này là đầy tớ của Đức Chúa Trời Chí Cao, đang rao truyền cho chúng ta con đường cứu rỗi.”
18 Cô làm như vậy trong nhiều ngày. Nhưng Phao-lô rất phiền lòng, quay lại nói với thần ấy: “Nhân danh Giê-su Christ, ta truyền cho ngươi phải ra khỏi cô này.” Ngay giờ đó, thần ấy ra khỏi cô.

Cô gái nhiều lần tuyên bố rằng Phao-lô và các bạn đồng hành là đầy tớ của Đức Chúa Trời, là điều tuy đúng nhưng lại gây rối loạn. Việc Phao-lô nhân danh Giê-su đuổi thần ấy không chỉ giải phóng cô gái mà còn dẫn đến xung đột lớn hơn, vì điều đó ảnh hưởng trực tiếp đến lợi ích kinh tế của các chủ cô.

Công Vụ 16:19-21
19 Khi các chủ của cô thấy hy vọng kiếm lợi của họ đã mất, họ bắt Phao-lô và Si-la, kéo vào chợ trước mặt các nhà cầm quyền.
20 Họ đem hai ông đến trước các quan và nói: “Những người này là người Do Thái, đang gây rối loạn thành của chúng ta;
21 họ truyền dạy những phong tục mà chúng ta là người La Mã không được phép nhận hay thực hành.”

Sự mất mát về kinh tế khiến các chủ của cô gái tức giận. Họ lợi dụng tâm lý bài ngoại và chống Do Thái trong dân chúng để kích động hành động chống lại Phao-lô và Si-la, trình bày lời cáo buộc như thể hai ông là mối đe dọa về luật pháp và văn hóa đối với phong tục La Mã.

Công Vụ 16:22-24
22 Đám đông cùng nổi lên chống lại hai ông; các quan xé áo hai ông và truyền đánh đòn bằng roi.
23 Sau khi đánh nhiều đòn, họ bỏ hai ông vào tù và truyền cho cai ngục canh giữ nghiêm ngặt.
24 Nhận được lệnh ấy, cai ngục nhốt hai ông vào phòng giam sâu nhất và cùm chân họ lại.

Đám đông và các nhà cầm quyền phản ứng cách bạo lực, đánh đòn Phao-lô và Si-la rồi giam họ trong tình trạng an ninh nghiêm ngặt. Cách đối xử khắc nghiệt này phản ánh mong muốn của các quan chức là làm hài lòng đám đông, đồng thời cho thấy họ xem sứ điệp của Phao-lô là một mối đe dọa nghiêm trọng.

Công Vụ 16:25-26
25 Khoảng nửa đêm, Phao-lô và Si-la cầu nguyện, hát thánh ca ngợi khen Đức Chúa Trời, và các tù nhân đều lắng nghe.
26 Thình lình có một trận động đất lớn, đến nỗi nền nhà tù rung chuyển; ngay lập tức, tất cả các cửa đều mở ra và xiềng xích của mọi người đều được tháo ra.

Dù đang chịu đau đớn, Phao-lô và Si-la vẫn cầu nguyện và hát ngợi khen, bày tỏ đức tin và sự kiên cường của họ. Một trận động đất kỳ diệu giải phóng họ và các tù nhân khác, tượng trưng cho sự can thiệp của Đức Chúa Trời và quyền năng của đức tin đem lại sự giải phóng.

Công Vụ 16:27-28
27 Cai ngục tỉnh dậy, thấy các cửa nhà tù mở ra, tưởng rằng các tù nhân đã trốn thoát, liền rút gươm định tự sát.
28 Nhưng Phao-lô lớn tiếng gọi: “Đừng làm hại mình, vì tất cả chúng tôi đều còn ở đây.”

Cai ngục tưởng các tù nhân đã trốn thoát và biết mình sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc, nên định tự sát. Tuy nhiên, Phao-lô đã kịp thời can thiệp, không chỉ cứu mạng cai ngục mà còn bày tỏ sự chính trực và lòng thương xót của các sứ đồ.

Công Vụ 16:29-30
29 Cai ngục xin đèn, chạy vào, run rẩy sấp mình trước Phao-lô và Si-la.
30 Rồi ông đưa hai người ra và hỏi: “Thưa các ông, tôi phải làm gì để được cứu?”

Bị chấn động bởi những sự kiện kỳ diệu, cai ngục tìm kiếm sự cứu rỗi thuộc linh từ Phao-lô và Si-la, nhận biết rằng họ được Đức Chúa Trời bảo vệ và có thẩm quyền. Câu hỏi khẩn thiết của ông phản ánh một cuộc khủng hoảng cá nhân sâu sắc do những biến cố lạ lùng ấy gây nên.

Công Vụ 16:31-33
31 Hai ông đáp: “Hãy tin Chúa Giê-su Christ, thì ông và cả nhà ông sẽ được cứu.”
32 Rồi họ giảng lời Chúa cho ông và cho mọi người trong nhà ông.
33 Ngay trong giờ ấy của ban đêm, cai ngục đem hai ông đi rửa các vết thương; rồi lập tức ông và cả nhà đều chịu báp-têm.

Sứ điệp Tin Lành ngắn gọn của Phao-lô dẫn đến sự cải đạo và báp-têm ngay lập tức của cai ngục, cùng với cả nhà ông. Việc ông rửa các vết thương cho Phao-lô và Si-la tượng trưng cho sự chăm sóc đáp lại và sự biến đổi được kinh nghiệm qua Tin Lành.

Công Vụ 16:34
34 Sau đó, ông đưa hai người về nhà mình, dọn thức ăn cho họ; ông cùng cả nhà vui mừng vì đã tin Đức Chúa Trời.

Sau khi chịu báp-têm, cai ngục tiếp đãi Phao-lô và Si-la bằng một bữa ăn, vui mừng trong đức tin mới của mình. Sự hiếu khách này không chỉ đánh dấu sự cải đạo của ông mà còn cho thấy ông hoàn toàn tiếp nhận sứ điệp của họ và được hòa nhập vào cộng đồng Cơ Đốc.

Công Vụ 16:35-36
35 Đến sáng, các quan sai lính đến nói: “Hãy thả những người ấy ra.”
36 Cai ngục báo lại lời ấy cho Phao-lô rằng: “Các quan đã sai người đến để thả các ông. Vậy bây giờ xin các ông ra đi bình an.”

Trong một sự đảo ngược nhanh chóng, các nhà cầm quyền quyết định thả Phao-lô và Si-la, có thể vì họ nhận ra sự bất công trong phản ứng ban đầu hoặc lo ngại rắc rối khi tiếp tục giam giữ công dân La Mã mà không xét xử đúng luật.

Công Vụ 16:37-39
37 Nhưng Phao-lô nói với họ: “Họ đã đánh đòn chúng tôi công khai, dù chúng tôi là công dân La Mã chưa bị kết án, rồi ném chúng tôi vào tù. Bây giờ họ lại muốn âm thầm đuổi chúng tôi đi sao? Không được! Chính họ phải đến đưa chúng tôi ra.”
38 Lính thuật lại những lời ấy cho các quan. Khi nghe rằng hai ông là công dân La Mã, họ sợ hãi.
39 Họ đến năn nỉ hai ông, đưa họ ra, và xin họ rời khỏi thành.

Phao-lô khẳng định quyền lợi của mình với tư cách là công dân La Mã, thách thức tiến trình pháp lý sai trái và đòi các quan phải công khai thừa nhận lỗi lầm. Lập trường mạnh mẽ này giúp bảo vệ cộng đồng Cơ Đốc địa phương khỏi sự sách nhiễu về sau, đồng thời thiết lập một tiền lệ về quyền pháp lý của công dân La Mã.

Công Vụ 16:40
40 Sau khi ra khỏi tù, hai ông đến nhà Ly-đi. Khi gặp các anh em, họ khích lệ rồi ra đi.

Sau khi được thả, Phao-lô và Si-la trở lại nhà Ly-đi, nơi họ khích lệ cộng đồng Cơ Đốc non trẻ trước khi tiếp tục hành trình truyền giáo. Việc quay lại này không chỉ khẳng định sự cam kết của họ đối với các tín hữu tại Phi-líp mà còn giúp Hội Thánh được củng cố trước khi họ rời đi.

bottom of page