top of page

Công Vụ 18

Công Vụ 18 mô tả chức vụ của Phao-lô tại Cô-rinh-tô, một thành phố quan trọng của Hy Lạp cổ đại, nổi tiếng về văn hóa và thương mại. Trong chương này, Phao-lô rao giảng phúc âm, đối diện với sự chống đối, nhận được sự khích lệ từ Chúa, và chứng kiến nhiều người đến với đức tin. Ông cũng gặp A-qui-la và Bê-rít-sin, một cặp vợ chồng trở thành những người giúp đỡ quan trọng trong công việc của Đức Chúa Trời. Chương này cho thấy rằng dù phúc âm bị chống đối, Đức Chúa Trời vẫn bảo vệ các tôi tớ Ngài, thêm sức cho dân Ngài, và tiếp tục truyền bá lẽ thật qua những người trung tín.

Công Vụ 18:1-5
1 Sau những việc đó, Phao-lô rời A-thên và đi đến Cô-rinh-tô.
2 Tại đó, ông gặp một người Do Thái tên là A-qui-la, quê ở Bông-tu, vừa mới từ Ý đến cùng vợ là Bê-rít-sin, vì Cơ-lốt đã ra lệnh cho tất cả người Do Thái phải rời khỏi Rô-ma; Phao-lô đến với họ.
3 Vì cùng nghề, nên ông ở lại với họ và làm việc; nghề của họ là may trại.
4 Mỗi ngày Sa-bát, ông biện luận trong nhà hội, thuyết phục cả người Do Thái lẫn người Hy Lạp.
5 Khi Si-la và Ti-mô-thê từ Ma-xê-đoan đến, Phao-lô được Thần Linh thôi thúc, làm chứng rõ ràng cho người Do Thái rằng Giê-su là Đấng Christ.

Tại Cô-rinh-tô, Phao-lô gặp A-qui-la và Bê-rít-sin, một cặp vợ chồng người Do Thái vừa mới từ Ý đến, vì Hoàng đế Cơ-lốt đã ra lệnh cho người Do Thái phải rời khỏi Rô-ma. Vì Phao-lô cũng là người may trại, nên ông ở lại với họ và làm việc để tự nuôi mình. Đồng thời, mỗi ngày Sa-bát, ông đến nhà hội và nói chuyện với cả người Do Thái lẫn người Hy Lạp, cố gắng thuyết phục họ rằng Giê-su là Đấng Christ đã được hứa ban. Khi Si-la và Ti-mô-thê đến, Phao-lô được Thần Linh đặc biệt thôi thúc để làm chứng rõ ràng cho người Do Thái rằng Giê-su là Đấng Mê-si.

Công Vụ 18:6
6 Nhưng khi họ chống đối và phạm thượng, ông phủi áo mình và nói với họ: “Máu các ngươi đổ lại trên đầu các ngươi; ta vô tội. Từ nay ta sẽ đi đến với dân ngoại.”

Khi một số người Do Thái chống đối Phao-lô cách mạnh mẽ và nói nghịch lại sứ điệp của ông, Phao-lô phủi áo mình như một dấu hiệu cho thấy ông đã làm trọn phần của mình. Ông đã trung tín rao giảng lẽ thật cho họ, nên nếu họ từ chối, trách nhiệm bây giờ thuộc về chính họ. Khi Phao-lô nói: “Máu các ngươi đổ lại trên đầu các ngươi,” ông muốn nói rằng họ phải chịu trách nhiệm về hậu quả của việc từ chối Đấng Christ. Từ lúc đó, Phao-lô nói rằng ông sẽ tập trung nhiều hơn vào việc rao giảng cho dân ngoại.

Công Vụ 18:7-8
7 Rồi ông rời khỏi đó và vào nhà của một người tên là Giút-tu, là người thờ phượng Đức Chúa Trời, nhà của người ấy ở sát bên nhà hội.
8 Bấy giờ Cơ-rít-bu, người cai quản nhà hội, cùng cả nhà mình tin Chúa. Và nhiều người Cô-rinh-tô nghe lời giảng, tin và chịu báp-têm.

Phao-lô rời khỏi nhà hội, nhưng ông không đi xa. Ông đến nhà của Giút-tu, một người dân ngoại thờ phượng Đức Chúa Trời, nhà của người này ở ngay sát bên nhà hội. Điều này cho Phao-lô một nơi thuận tiện để tiếp tục tiếp cận cả người Do Thái lẫn dân ngoại. Ngay cả Cơ-rít-bu, người cai quản nhà hội, cũng tin Chúa cùng với cả nhà mình. Nhiều người tại Cô-rinh-tô cũng nghe sứ điệp, tin và chịu báp-têm. Điều này cho thấy rằng dù có người từ chối phúc âm, vẫn có những người khác vui lòng tiếp nhận.

Công Vụ 18:9-11
9 Ban đêm, Chúa phán với Phao-lô trong một khải tượng: “Đừng sợ, nhưng hãy nói, chớ im lặng;
10 vì Ta ở cùng con, không ai sẽ tấn công để làm hại con đâu; vì Ta có nhiều người trong thành này.”
11 Phao-lô ở lại đó một năm sáu tháng, giảng dạy lời Đức Chúa Trời giữa họ.

Giê-su khích lệ Phao-lô qua một khải tượng vào ban đêm. Ngài bảo Phao-lô đừng sợ, nhưng hãy tiếp tục nói và đừng im lặng. Chúa hứa rằng Ngài ở cùng Phao-lô và không ai sẽ làm hại ông, vì trong thành này vẫn còn nhiều người sẽ thuộc về Đức Chúa Trời. Điều này ban cho Phao-lô sự can đảm để ở lại Cô-rinh-tô trong một năm sáu tháng, giảng dạy lời Đức Chúa Trời và giúp các tín hữu trở nên mạnh mẽ hơn.

Công Vụ 18:12-17
12 Khi Ga-li-ôn làm tổng đốc xứ A-chai, người Do Thái đồng lòng nổi lên chống lại Phao-lô và đem ông đến trước tòa,
13 mà nói rằng: “Người này thuyết phục người ta thờ phượng Đức Chúa Trời trái với luật pháp.”
14 Khi Phao-lô sắp mở miệng, Ga-li-ôn nói với người Do Thái: “Hỡi người Do Thái, nếu đây là vấn đề sai trái hay tội ác nghiêm trọng, thì ta có lý do để nhẫn nại nghe các ngươi.
15 Nhưng nếu đây là vấn đề về lời nói, danh xưng và luật pháp riêng của các ngươi, thì các ngươi hãy tự lo lấy; ta không muốn làm quan xét những việc như vậy.”
16 Rồi ông đuổi họ ra khỏi tòa.
17 Bấy giờ tất cả người Hy Lạp bắt Sốt-then, người cai quản nhà hội, đánh ông trước tòa. Nhưng Ga-li-ôn không quan tâm đến những việc đó.

Kẻ thù của Phao-lô cố gắng đưa ông ra trước Ga-li-ôn, nhà cầm quyền La Mã, cáo buộc ông dạy người ta thờ phượng Đức Chúa Trời theo cách mà họ cho là trái với luật pháp. Nhưng Ga-li-ôn hiểu rằng đây là một cuộc tranh luận tôn giáo giữa người Do Thái, chứ không phải là một tội phạm theo luật La Mã. Vì vậy, ông từ chối xét xử vấn đề này và bác bỏ vụ kiện. Điều này thật sự giúp ích cho Phao-lô, vì chính quyền La Mã không xem việc rao giảng của ông là bất hợp pháp. Sau đó, Sốt-then, người cai quản nhà hội, bị đánh, nhưng Ga-li-ôn không can thiệp. Điều này cho thấy sự căng thẳng xoay quanh chức vụ của Phao-lô, nhưng cũng cho thấy cách Đức Chúa Trời bảo vệ ông.

Công Vụ 18:18
18 Phao-lô còn ở lại đó một thời gian khá lâu. Sau đó, ông từ giã các anh em và xuống tàu đi Sy-ri; Bê-rít-sin và A-qui-la cùng đi với ông. Tại Xen-cơ-rê, ông cắt tóc vì đã có lời thề nguyện.

Sau việc này, Phao-lô còn ở lại Cô-rinh-tô thêm một thời gian trước khi rời đi Sy-ri. Bê-rít-sin và A-qui-la đi cùng ông, cho thấy họ đã trở thành những cộng sự thân thiết trong công việc phúc âm. Phao-lô cũng cắt tóc tại Xen-cơ-rê vì ông đã có lời thề nguyện. Đây có thể là một hành động cá nhân bày tỏ sự dâng mình cho Đức Chúa Trời, cho thấy sự nghiêm túc và lòng tận hiến của Phao-lô trong bước đi với Chúa.

Công Vụ 18:19-21
19 Khi đến Ê-phê-sô, ông để họ ở lại đó; còn chính ông thì vào nhà hội và biện luận với người Do Thái.
20 Khi họ xin ông ở lại lâu hơn, ông không đồng ý,
21 nhưng từ giã họ và nói: “Ta nhất định phải giữ lễ sắp đến tại Giê-ru-sa-lem; nhưng nếu Đức Chúa Trời muốn, ta sẽ trở lại với các ngươi.” Rồi ông xuống tàu rời Ê-phê-sô.

Khi Phao-lô đến Ê-phê-sô, ông để Bê-rít-sin và A-qui-la ở lại đó. Như thường lệ, ông vào nhà hội và biện luận với người Do Thái về những điều thuộc về Đức Chúa Trời. Người ta muốn ông ở lại lâu hơn, nhưng lúc đó Phao-lô không thể ở lại vì ông muốn tiếp tục hành trình của mình. Tuy nhiên, ông hứa sẽ trở lại nếu Đức Chúa Trời cho phép. Lời ông nói: “Nếu Đức Chúa Trời muốn,” cho thấy Phao-lô có kế hoạch, nhưng ông vẫn đặt kế hoạch của mình dưới ý muốn của Đức Chúa Trời.

Công Vụ 18:22
22 Khi đã đến Sê-sa-rê, ông đi lên chào thăm Hội Thánh, rồi đi xuống An-ti-ốt.

Phao-lô đến Sê-sa-rê, đi lên chào thăm Hội Thánh, rồi đi xuống An-ti-ốt. Điều này đánh dấu sự kết thúc của phần này trong hành trình truyền giáo của ông. An-ti-ốt là một căn cứ quan trọng cho chức vụ của Phao-lô, nên việc trở về đó có lẽ giúp ông có thời gian thuật lại những điều Đức Chúa Trời đã làm, nghỉ ngơi, và chuẩn bị cho công việc tiếp theo.

Công Vụ 18:23
23 Sau khi ở đó một thời gian, ông lại lên đường, đi qua từng nơi trong vùng Ga-la-ti và Phi-ri-gi, làm cho tất cả các môn đồ được vững mạnh.

Sau khi ở lại An-ti-ốt một thời gian, Phao-lô lại bắt đầu đi đường. Ông đi qua vùng Ga-la-ti và Phi-ri-gi để làm cho các môn đồ được vững mạnh. Điều này cho thấy Phao-lô không chỉ rao giảng cho những người mới; ông cũng quan tâm đến những người đã tiếp nhận Đấng Christ. Ông muốn họ trở nên mạnh mẽ hơn trong đức tin, vững vàng hơn trong lẽ thật, và sẵn sàng hơn để tiếp tục bước theo Chúa.

Công Vụ 18:24-26
24 Bấy giờ có một người Do Thái tên là A-bô-lô, sinh tại A-léc-xan-tri, là người có tài hùng biện và thông thạo Kinh Thánh, đến Ê-phê-sô.
25 Người này đã được dạy về đường lối của Chúa; với lòng sốt sắng trong tâm thần, ông nói và dạy cách chính xác những điều về Chúa, dù ông chỉ biết báp-têm của Giăng.
26 Ông bắt đầu mạnh dạn giảng trong nhà hội. Khi A-qui-la và Bê-rít-sin nghe ông, họ đem ông riêng ra và giải thích cho ông đường lối của Đức Chúa Trời cách chính xác hơn.

A-bô-lô là một người Do Thái đến từ A-léc-xan-tri, có tài giảng nói mạnh mẽ và hiểu Kinh Thánh rất rõ. Ông là người chân thành, sốt sắng, và dạy cách chính xác những điều ông biết về Chúa, nhưng sự hiểu biết của ông vẫn còn chưa đầy đủ vì ông chỉ biết báp-têm của Giăng. Khi A-qui-la và Bê-rít-sin nghe ông, họ không làm ông xấu hổ trước mặt mọi người. Thay vào đó, họ đem ông riêng ra và giải thích đường lối của Đức Chúa Trời cách đầy đủ hơn. Điều này cho thấy tầm quan trọng của sự khiêm nhường, sự dạy dỗ đúng đắn, và việc giúp người khác lớn lên trong lẽ thật bằng tình yêu thương và sự khôn ngoan.

Công Vụ 18:27-28
27 Khi A-bô-lô muốn đi qua A-chai, các anh em khích lệ ông và viết thư cho các môn đồ ở đó tiếp nhận ông. Khi đến nơi, ông giúp ích rất nhiều cho những người đã tin nhờ ân điển;
28 vì ông mạnh mẽ bác bỏ lý luận của người Do Thái cách công khai, dùng Kinh Thánh chứng minh rằng Giê-su là Đấng Christ.

Sau khi được dạy dỗ cách chính xác hơn, A-bô-lô muốn đi đến A-chai. Các tín hữu khích lệ các môn đồ ở đó tiếp nhận ông. Khi đến nơi, ông giúp ích rất nhiều cho những người đã tin nhờ ân điển của Đức Chúa Trời. A-bô-lô dùng Kinh Thánh cách mạnh mẽ để chứng minh công khai rằng Giê-su là Đấng Christ. Chức vụ của ông làm cho các tín hữu được vững mạnh và giúp bênh vực lẽ thật. Điều này cho thấy rằng khi một người có ân tứ vẫn giữ lòng khiêm nhường và chịu học hỏi, Đức Chúa Trời có thể sử dụng người ấy cách hiệu quả hơn nữa.

bottom of page