
Công Vụ 20
Công Vụ 20 thuật lại hành trình của Phao-lô khi ông thăm viếng và làm vững mạnh các Hội Thánh. Chương này cho thấy tình yêu sâu sắc của Phao-lô dành cho các tín hữu, sự trung tín của ông trong chức vụ, và sự sẵn lòng chịu khổ vì phúc âm. Chương này cũng bao gồm lời từ biệt đầy cảm xúc của ông với các trưởng lão tại Ê-phê-sô, nơi ông cảnh báo họ phải chăm sóc Hội Thánh, trung tín với lời của Đức Chúa Trời, và bảo vệ bầy chiên khỏi các giáo sư giả.
Công Vụ 20:1-5
1 Sau khi sự náo loạn đã chấm dứt, Phao-lô gọi các môn đồ đến, ôm họ, rồi ra đi đến Ma-xê-đoan.
2 Khi đã đi qua miền đó và dùng nhiều lời khuyên bảo họ, ông đến Hy Lạp,
3 và ở đó ba tháng. Khi người Do Thái lập mưu hại ông lúc ông sắp xuống tàu đi Sy-ri, ông quyết định trở lại qua Ma-xê-đoan.
4 Sô-ba-tê người Bê-rê cùng đi với ông đến A-si-a; cũng có A-ri-tạc và Sê-cun-đu người Tê-sa-lô-ni-ca, Gai-út người Đẹt-bơ, Ti-mô-thê, Ty-chi-cơ và Trô-phim người A-si-a.
5 Những người này đi trước và đợi chúng tôi tại Trô-ách.
Sau khi sự náo loạn tại Ê-phê-sô chấm dứt, Phao-lô nhóm các môn đồ lại, khích lệ họ, rồi rời đi đến Ma-xê-đoan. Ông tiếp tục thăm viếng các tín hữu ở nhiều vùng khác nhau, dùng nhiều lời để làm họ vững mạnh. Dù Phao-lô thường xuyên đối diện với nguy hiểm, kể cả một âm mưu khác của người Do Thái, ông đã khôn ngoan thay đổi kế hoạch di chuyển và tiếp tục công việc. Việc nhắc đến nhiều bạn đồng hành cho thấy sứ mạng phúc âm không chỉ do một mình Phao-lô gánh vác, nhưng bởi một nhóm những người hầu việc trung tín cùng phục vụ với nhau.
Công Vụ 20:6
6 Nhưng sau những ngày Lễ Bánh Không Men, chúng tôi xuống tàu từ Phi-líp, và sau năm ngày thì đến Trô-ách để gặp họ; tại đó chúng tôi ở lại bảy ngày.
Sau những ngày Lễ Bánh Không Men, Phao-lô và các bạn đồng hành rời Phi-líp bằng tàu và đến Trô-ách sau năm ngày. Họ ở lại đó bảy ngày, điều này cho thấy Phao-lô muốn dành thời gian ý nghĩa với các tín hữu trước khi tiếp tục hành trình.
Công Vụ 20:7
7 Vào ngày thứ nhất trong tuần, khi các môn đồ nhóm lại để bẻ bánh, Phao-lô, vì định hôm sau sẽ ra đi, nên giảng cho họ và tiếp tục giảng cho đến nửa đêm.
Vào ngày thứ nhất trong tuần, các môn đồ nhóm lại để bẻ bánh và thông công với nhau. Vì Phao-lô sẽ rời đi vào ngày hôm sau, ông đã tận dụng cơ hội này để dạy dỗ họ thật lâu, tiếp tục giảng cho đến nửa đêm. Điều này không cho thấy ngày Sa-bát đã bị thay thế, nhưng là một buổi nhóm đặc biệt vì Phao-lô sắp ra đi. Sự dạy dỗ lâu dài của ông cho thấy lòng khao khát sâu sắc muốn làm vững mạnh các tín hữu trước khi rời họ.
Công Vụ 20:8
8 Có nhiều đèn trong phòng cao nơi họ đang nhóm lại.
Câu này mô tả bối cảnh. Các tín hữu đang nhóm trong một phòng cao vào ban đêm, và có nhiều đèn đang cháy. Điều này giúp giải thích thời gian khuya và khung cảnh nơi sự việc tiếp theo xảy ra.
Công Vụ 20:9
9 Có một thanh niên tên là Êu-ty-cơ ngồi nơi cửa sổ, buồn ngủ mê man. Vì Phao-lô giảng lâu, người ấy bị ngủ gục, ngã từ tầng thứ ba xuống và được nhấc lên thì đã chết.
Một thanh niên tên là Êu-ty-cơ đang ngồi nơi cửa sổ trong khi Phao-lô tiếp tục giảng đến khuya. Vì quá buồn ngủ, anh ngã từ tầng thứ ba xuống và được nhấc lên thì đã chết. Đây là một khoảnh khắc bi thảm và đầy chấn động đối với các tín hữu đang nhóm tại đó.
Công Vụ 20:10
10 Nhưng Phao-lô đi xuống, cúi mình trên người ấy, ôm lấy và nói: “Đừng bối rối, vì sự sống vẫn còn trong người ấy.”
Phao-lô lập tức đi xuống, ôm lấy Êu-ty-cơ và nói với mọi người đừng bối rối, vì sự sống vẫn còn trong anh. Đức Chúa Trời đã làm việc qua Phao-lô để phục hồi sự sống cho chàng trai trẻ, đem lại sự an ủi và nhẹ nhõm cho mọi người có mặt. Phép lạ này bày tỏ quyền năng và lòng thương xót của Đức Chúa Trời giữa một tình huống đáng sợ.
Công Vụ 20:11
11 Khi Phao-lô trở lên, bẻ bánh và ăn, rồi nói chuyện lâu với họ cho đến rạng đông, ông mới ra đi.
Sau khi Êu-ty-cơ được phục hồi, Phao-lô trở lên lầu, bẻ bánh, ăn, và tiếp tục nói chuyện với các tín hữu cho đến rạng đông. Điều này cho thấy sự tận tâm lớn lao của Phao-lô trong việc dạy dỗ và khích lệ Hội Thánh. Ngay cả sau một sự việc nghiêm trọng như vậy, các tín hữu vẫn tiếp tục thông công và được làm vững mạnh bởi lời của Phao-lô.
Công Vụ 20:12
12 Họ đem chàng trai ấy vào, thấy còn sống, thì được an ủi rất nhiều.
Các tín hữu được an ủi rất nhiều khi Êu-ty-cơ được đem vào và vẫn còn sống. Điều bắt đầu như một thảm kịch đã kết thúc bằng niềm vui và sự khích lệ, nhắc nhở Hội Thánh rằng Đức Chúa Trời ở cùng họ và có quyền năng trên sự sống và sự chết.
Công Vụ 20:13
13 Còn chúng tôi đi trước xuống tàu và chèo đến A-sốt, định tại đó rước Phao-lô lên tàu; vì ông đã dặn như vậy, bởi chính ông định đi bộ.
Các bạn đồng hành của Phao-lô đi trước bằng tàu đến A-sốt, trong khi Phao-lô chọn đi bộ đến đó. Có thể điều này cho ông thời gian để cầu nguyện, suy ngẫm, hoặc làm một công việc mục vụ cá nhân trên đường đi. Điều này cũng cho thấy Phao-lô rất có chủ ý trong cách ông sử dụng thời gian trong các hành trình của mình.
Công Vụ 20:14
14 Khi ông gặp chúng tôi tại A-sốt, chúng tôi rước ông lên tàu và đi đến My-ti-len.
Phao-lô gặp các bạn đồng hành tại A-sốt, và từ đó họ tiếp tục hành trình bằng tàu đến My-ti-len. Sứ mạng vẫn tiếp tục cách đều đặn khi Phao-lô đi từ nơi này đến nơi khác, theo sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời.
Công Vụ 20:15
15 Từ đó chúng tôi xuống tàu, ngày hôm sau đến ngang đảo Chi-ô; ngày kế tiếp đến Sa-mốt và ở lại Trô-gy-li-um; ngày sau nữa chúng tôi đến Mi-lê.
Câu này ghi lại các chặng dừng khác nhau trong chuyến đi biển của Phao-lô. Những chi tiết này cho thấy sự di chuyển lịch sử có thật của Phao-lô và các bạn đồng hành khi họ đi qua nhiều nơi để tiếp tục công việc phúc âm.
Công Vụ 20:16
16 Vì Phao-lô đã quyết định đi ngang qua Ê-phê-sô, để khỏi phải mất thì giờ tại A-si-a; vì ông vội vã đến Giê-ru-sa-lem, nếu có thể, cho kịp ngày Lễ Ngũ Tuần.
Phao-lô chọn không dừng lại tại Ê-phê-sô vì ông biết điều đó sẽ mất nhiều thời gian, và ông mong muốn đến Giê-ru-sa-lem kịp ngày Lễ Ngũ Tuần nếu có thể. Điều này cho thấy sự sắp xếp cẩn thận của Phao-lô và ước muốn hoàn thành sứ mạng mà không bị trì hoãn không cần thiết.
Công Vụ 20:17-21
17 Từ Mi-lê, ông sai người đến Ê-phê-sô gọi các trưởng lão của Hội Thánh đến.
18 Khi họ đến với ông, ông nói với họ: “Anh em biết, từ ngày đầu tiên tôi đặt chân đến A-si-a, tôi đã sống giữa anh em như thế nào,
19 hầu việc Chúa với tất cả sự khiêm nhường, với nhiều nước mắt và thử thách xảy đến cho tôi bởi âm mưu của người Do Thái;
20 tôi không giữ lại điều gì có ích cho anh em, nhưng đã công bố cho anh em và dạy dỗ anh em công khai cũng như từ nhà này sang nhà kia,
21 làm chứng cho cả người Do Thái lẫn người Hy Lạp về sự ăn năn đối với Đức Chúa Trời và đức tin nơi Đức Chúa Giê-su Christ chúng ta.
Dù Phao-lô không đi đến Ê-phê-sô, ông đã gọi các trưởng lão của Hội Thánh đến gặp mình tại Mi-lê. Ông nhắc họ nhớ cách ông đã sống giữa họ với sự khiêm nhường, nước mắt, và sự bền bỉ qua nhiều thử thách. Phao-lô không giữ lại bất cứ điều gì có ích cho đời sống thuộc linh của họ, nhưng đã dạy dỗ họ công khai và từ nhà này sang nhà kia. Sứ điệp của ông rõ ràng và nhất quán: ăn năn đối với Đức Chúa Trời và có đức tin nơi Chúa Giê-su Christ.
Công Vụ 20:22-24
22 Và bây giờ, tôi bị ràng buộc trong tâm linh mà đi đến Giê-ru-sa-lem, không biết điều gì sẽ xảy ra cho tôi tại đó,
23 ngoại trừ việc Thánh Linh làm chứng trong mỗi thành, nói rằng xiềng xích và hoạn nạn đang chờ đợi tôi.
24 Nhưng không điều nào trong những điều đó làm tôi nao núng; tôi cũng không kể mạng sống mình là quý, miễn sao tôi hoàn tất cuộc đua của mình với niềm vui, và hoàn thành chức vụ mà tôi đã nhận từ Chúa Giê-su, để làm chứng cho phúc âm về ân điển của Đức Chúa Trời.
Phao-lô biết rằng sự đau khổ và tù đày đang chờ đợi ông, nhưng ông không bị lay động bởi sợ hãi. Ông không xem mạng sống mình quan trọng hơn việc hoàn thành công việc mà Chúa Giê-su đã giao cho ông. Mục tiêu của ông là hoàn tất cuộc đua với niềm vui và trung tín làm chứng cho phúc âm về ân điển của Đức Chúa Trời. Điều này cho thấy sự phó thác hoàn toàn của Phao-lô cho Đấng Christ và lòng tận hiến sâu sắc của ông đối với sứ mạng.
Công Vụ 20:25
25 “Và bây giờ, tôi biết rằng tất cả anh em, là những người tôi đã đi giữa anh em để giảng về vương quốc của Đức Chúa Trời, sẽ không còn thấy mặt tôi nữa.”
Phao-lô nói với các trưởng lão Ê-phê-sô rằng họ sẽ không còn thấy mặt ông nữa. Điều này khiến khoảnh khắc ấy trở nên rất nghiêm trọng và đầy xúc động. Lời của ông cho thấy Phao-lô hiểu rõ nguy hiểm đang ở phía trước, nhưng ông vẫn trung tín với sự kêu gọi mà Đức Chúa Trời đã đặt trên đời sống mình.
Công Vụ 20:26-27
26 Vì vậy, hôm nay tôi làm chứng với anh em rằng tôi trong sạch khỏi huyết của mọi người.
27 Vì tôi không tránh né việc công bố cho anh em toàn bộ ý muốn của Đức Chúa Trời.
Phao-lô có thể nói với lương tâm trong sạch rằng ông vô tội về huyết của mọi người, vì ông đã trung tín rao giảng toàn bộ ý muốn của Đức Chúa Trời. Ông không né tránh những lẽ thật khó nghe, cũng không chỉ nói điều người ta muốn nghe. Ông đã trao cho họ trọn vẹn sứ điệp mà Đức Chúa Trời giao phó cho ông.
Công Vụ 20:28
28 Vậy anh em hãy giữ chính mình và cả bầy mà Thánh Linh đã lập anh em làm người coi sóc, để chăn Hội Thánh của Đức Chúa Trời, là Hội Thánh Ngài đã mua bằng chính huyết Ngài.
Phao-lô khuyên các trưởng lão trước hết phải giữ chính mình, rồi chăm sóc cả bầy. Những người lãnh đạo thuộc linh phải giữ gìn bước đi của chính mình với Đức Chúa Trời trước khi có thể chăn dắt người khác cách đúng đắn. Hội Thánh rất quý giá vì thuộc về Đức Chúa Trời và đã được mua bằng huyết của Đấng Christ. Vì vậy, các trưởng lão phải chăm sóc các tín hữu với sự nghiêm túc, yêu thương và trung tín.
Công Vụ 20:29-31
29 Vì tôi biết điều này: sau khi tôi ra đi, những muông sói hung dữ sẽ vào giữa anh em, chẳng tiếc bầy chiên.
30 Ngay từ giữa anh em cũng sẽ có những người nổi lên, nói những điều sai lệch để lôi kéo các môn đồ theo mình.
31 Vậy hãy tỉnh thức, và nhớ rằng trong ba năm, ngày đêm tôi đã không ngừng dùng nước mắt mà khuyên bảo từng người.
Phao-lô cảnh báo rằng sau khi ông rời đi, những giáo sư giả nguy hiểm sẽ vào giữa họ như muông sói hung dữ, không thương tiếc bầy chiên. Ông cũng cảnh báo rằng ngay cả từ giữa các tín hữu cũng sẽ có những người nổi lên, bóp méo lẽ thật và lôi kéo các môn đồ theo họ. Vì vậy, các trưởng lão phải luôn tỉnh thức. Phao-lô nhắc họ rằng trong ba năm, ông đã không ngừng cảnh báo họ ngày đêm, thậm chí bằng nước mắt, cho thấy ông quan tâm sâu sắc đến Hội Thánh như thế nào.
Công Vụ 20:32
32 Bây giờ, thưa anh em, tôi giao phó anh em cho Đức Chúa Trời và cho lời ân điển của Ngài, là lời có quyền gây dựng anh em và ban cho anh em cơ nghiệp giữa tất cả những người được nên thánh.
Phao-lô giao phó các trưởng lão và Hội Thánh cho Đức Chúa Trời và cho lời ân điển của Ngài. Ông biết rằng lời của Đức Chúa Trời có quyền làm họ mạnh mẽ, gây dựng họ, và dẫn họ vào cơ nghiệp đã được hứa cho tất cả những người được nên thánh. Điều này cho thấy sự an toàn và sự tăng trưởng của Hội Thánh tùy thuộc vào Đức Chúa Trời và lẽ thật của Ngài, chứ không chỉ dựa vào con người lãnh đạo.
Công Vụ 20:33-35
33 Tôi không tham bạc, vàng hay áo xống của ai.
34 Chính anh em biết rằng đôi tay này đã cung cấp những nhu cầu của tôi và của những người ở với tôi.
35 Trong mọi sự, tôi đã làm gương cho anh em rằng bằng cách lao động như vậy, anh em phải nâng đỡ những người yếu đuối. Và hãy nhớ lời của Chúa Giê-su đã phán: ‘Ban cho thì có phước hơn là nhận lãnh.’”
Phao-lô nhắc họ rằng ông không hầu việc vì tiền bạc, của cải, hay lợi ích cá nhân. Ông đã làm việc bằng chính đôi tay mình để cung cấp cho bản thân và cho những người ở với ông. Bằng gương mẫu của mình, ông dạy các tín hữu phải làm việc lương thiện, phục vụ người khác, và nâng đỡ những người yếu đuối. Ông cũng nhắc họ lời của Chúa Giê-su: “Ban cho thì có phước hơn là nhận lãnh.” Chức vụ thật không ích kỷ, nhưng rộng rãi và hy sinh.
Công Vụ 20:36-38
36 Khi đã nói xong những điều ấy, ông quỳ xuống và cầu nguyện với tất cả họ.
37 Tất cả đều khóc nhiều, ôm cổ Phao-lô và hôn ông,
38 đau buồn nhất vì lời ông đã nói rằng họ sẽ không còn thấy mặt ông nữa. Rồi họ tiễn ông ra tàu.
Sau khi nói những lời này, Phao-lô quỳ xuống và cầu nguyện với tất cả họ. Các trưởng lão khóc rất nhiều, ôm lấy ông, và đau buồn nhất vì ông đã nói rằng họ sẽ không còn thấy mặt ông nữa. Cuộc chia tay của họ cho thấy tình yêu sâu sắc và mối liên kết thuộc linh giữa Phao-lô và các tín hữu. Chức vụ của ông giữa họ không chỉ là sự dạy dỗ, nhưng là một đời sống hy sinh, yêu thương, cầu nguyện và phục vụ trung tín.

