top of page

Công Vụ 23

Công Vụ 23 cho thấy Phao-lô đứng trước hội đồng Do Thái, tức Tòa Công Luận. Ông mạnh dạn tuyên bố rằng mình đã sống với lương tâm tốt lành trước mặt Đức Chúa Trời, nhưng ông lại bị đối xử cách bất công và bạo lực. Sau đó, Phao-lô khôn ngoan chỉ ra vấn đề về sự sống lại, là điều gây chia rẽ giữa người Pha-ri-si và người Sa-đu-sê. Về sau, một âm mưu giết Phao-lô bị phát hiện, và Đức Chúa Trời dùng cháu trai của Phao-lô cùng các quan chức La Mã để bảo vệ ông. Chương này cho thấy rằng ngay cả khi Phao-lô bị bao vây bởi nguy hiểm, Đức Chúa Trời vẫn đang hướng dẫn mọi sự để Phao-lô có thể tiếp tục làm chứng cho Đấng Christ, thậm chí hướng đến Rô-ma.

Công Vụ 23:1-5
1 Phao-lô nhìn chăm vào hội đồng và nói: “Thưa anh em, cho đến ngày nay, tôi đã sống trước mặt Đức Chúa Trời với một lương tâm hoàn toàn tốt lành.”
2 Thầy tế lễ thượng phẩm A-na-nia ra lệnh cho những người đứng gần Phao-lô đánh vào miệng ông.
3 Bấy giờ Phao-lô nói với ông: “Đức Chúa Trời sẽ đánh ông, hỡi bức tường quét vôi kia! Ông ngồi đó để xét xử tôi theo luật pháp, vậy mà ông lại truyền đánh tôi trái với luật pháp sao?”
4 Những người đứng gần đó nói: “Ông dám mắng nhiếc thầy tế lễ thượng phẩm của Đức Chúa Trời sao?”
5 Phao-lô đáp: “Thưa anh em, tôi không biết ông ấy là thầy tế lễ thượng phẩm; vì có chép rằng: ‘Ngươi chớ nói xấu người cai trị dân mình.’”

Phao-lô bắt đầu bằng cách nói với hội đồng rằng ông đã sống trước mặt Đức Chúa Trời với một lương tâm trong sạch. Điều này có nghĩa là ông tin rằng mình đã trung tín với Đức Chúa Trời theo ánh sáng mà ông đã nhận được, cả trước và sau khi trở thành người theo Đấng Christ. Nhưng thay vì lắng nghe cách công bằng, thầy tế lễ thượng phẩm A-na-nia ra lệnh đánh vào miệng Phao-lô. Điều này thật bất công, vì Phao-lô thậm chí chưa được xét xử đúng cách. Phao-lô mạnh mẽ quở trách ông, gọi ông là “bức tường quét vôi,” nghĩa là bên ngoài trông có vẻ tôn giáo, nhưng bên trong lại hành động cách hư hoại và bất công. Khi Phao-lô được cho biết rằng ông đã nói nghịch lại thầy tế lễ thượng phẩm, ông đã sửa lại lời mình và trích dẫn luật pháp về việc không được nói xấu người cai trị. Điều này cho thấy Phao-lô tôn trọng trật tự và thẩm quyền của Đức Chúa Trời, dù chính người lãnh đạo ấy đang hành động sai trái.

Công Vụ 23:6-10
6 Nhưng khi Phao-lô biết một phần trong hội đồng là người Sa-đu-sê, còn phần kia là người Pha-ri-si, ông kêu lớn trong hội đồng: “Thưa anh em, tôi là người Pha-ri-si, con của người Pha-ri-si; tôi bị xét xử vì niềm hy vọng và sự sống lại của người chết!”
7 Khi ông nói như vậy, sự tranh cãi nổi lên giữa người Pha-ri-si và người Sa-đu-sê, và hội đồng bị chia rẽ.
8 Vì người Sa-đu-sê nói rằng không có sự sống lại, cũng không có thiên sứ hay thần linh; còn người Pha-ri-si thì tin cả hai điều ấy.
9 Bấy giờ có tiếng la lớn nổi lên. Các thầy thông giáo thuộc phe Pha-ri-si đứng dậy phản đối và nói: “Chúng tôi không thấy người này có điều gì ác; nhưng nếu một thần linh hay thiên sứ đã nói với ông ấy, thì chúng ta đừng chống lại Đức Chúa Trời.”
10 Khi cuộc tranh cãi trở nên dữ dội, viên chỉ huy sợ rằng Phao-lô sẽ bị họ xé xác, nên ra lệnh cho binh lính xuống kéo ông ra khỏi họ và đưa vào đồn.

Phao-lô nhận ra rằng hội đồng gồm cả người Pha-ri-si và người Sa-đu-sê. Người Sa-đu-sê không tin vào sự sống lại, thiên sứ hay thần linh, trong khi người Pha-ri-si tin những điều này. Phao-lô khôn ngoan đưa vấn đề trở lại trọng tâm là sự sống lại, nói rằng ông bị xét xử vì niềm hy vọng về sự sống lại của người chết. Đây là điều trọng tâm của Tin Lành, vì Phao-lô rao giảng rằng Chúa Giê-su đã sống lại từ kẻ chết. Lời của ông lập tức làm hội đồng chia rẽ. Một số người Pha-ri-si thậm chí bắt đầu bênh vực ông, nói rằng có thể một thần linh hay thiên sứ đã nói với ông. Cuộc tranh cãi trở nên dữ dội đến nỗi viên chỉ huy La Mã sợ Phao-lô sẽ bị xé xác, nên ông ra lệnh cho binh lính cứu Phao-lô và đưa ông trở lại đồn. Điều này cho thấy sự khôn ngoan của Phao-lô, nhưng cũng cho thấy giới lãnh đạo Do Thái đã trở nên chia rẽ và bất ổn thuộc linh như thế nào.

Công Vụ 23:11
11 Đêm sau, Chúa đứng bên Phao-lô và phán: “Hãy vững lòng, Phao-lô; vì con đã làm chứng cho Ta tại Giê-ru-sa-lem thể nào, thì con cũng phải làm chứng tại Rô-ma thể ấy.”

Đêm đó, Chúa đứng bên Phao-lô và khích lệ ông. Chúa Giê-su bảo ông hãy vững lòng, vì Phao-lô đã làm chứng cho Ngài tại Giê-ru-sa-lem và cũng sẽ làm chứng tại Rô-ma. Đây là một sự bảo đảm đầy quyền năng. Dù Phao-lô bị bao vây bởi kẻ thù, bị vu cáo và bị giam giữ, Đấng Christ vẫn ở cùng ông. Chúa nói rõ rằng sứ mạng của Phao-lô chưa kết thúc. Sự chống đối của con người không thể ngăn cản kế hoạch của Đức Chúa Trời.

Công Vụ 23:12-15
12 Đến sáng, một số người Do Thái cùng nhau lập mưu và thề rằng họ sẽ không ăn không uống cho đến khi giết được Phao-lô.
13 Có hơn bốn mươi người tham gia âm mưu này.
14 Họ đến gặp các thầy tế lễ cả và các trưởng lão, nói rằng: “Chúng tôi đã thề một lời thề nặng rằng sẽ không ăn gì cho đến khi giết được Phao-lô.
15 Vậy bây giờ, xin các ông cùng với hội đồng đề nghị với viên chỉ huy đưa hắn xuống gặp các ông ngày mai, như thể các ông muốn điều tra kỹ hơn về hắn; còn chúng tôi đã sẵn sàng giết hắn trước khi hắn đến gần.”

Ngày hôm sau, hơn bốn mươi người Do Thái lập một lời thề nghiêm trọng rằng họ sẽ không ăn không uống cho đến khi giết được Phao-lô. Họ dự định lừa viên chỉ huy La Mã bằng cách xin ông đưa Phao-lô trở lại hội đồng, giả vờ như muốn hỏi thêm vài điều. Nhưng kế hoạch thật sự của họ là phục kích và giết ông trên đường đi. Điều này cho thấy lòng thù ghét tôn giáo có thể đi xa đến mức nào khi con người từ chối lẽ thật. Họ tưởng rằng mình đang bênh vực Đức Chúa Trời, nhưng thật ra họ đang âm mưu giết đầy tớ của Ngài.

Công Vụ 23:16-22
16 Nhưng con trai của chị Phao-lô nghe được âm mưu phục kích ấy, liền vào đồn báo cho Phao-lô.
17 Phao-lô gọi một đội trưởng đến và nói: “Xin đưa người trẻ này đến gặp viên chỉ huy, vì anh ấy có điều cần báo cho ông.”
18 Vậy người ấy dẫn chàng trai đến với viên chỉ huy và nói: “Phao-lô, người tù, gọi tôi đến và xin tôi đưa người trẻ này đến với ông, vì anh ấy có điều muốn nói với ông.”
19 Viên chỉ huy nắm tay chàng trai, đưa sang một bên và hỏi riêng: “Anh có điều gì muốn báo cho tôi?”
20 Chàng trai đáp: “Người Do Thái đã đồng ý xin ông đưa Phao-lô xuống hội đồng vào ngày mai, như thể họ muốn điều tra kỹ hơn về ông ấy.
21 Nhưng xin ông đừng nghe theo họ, vì có hơn bốn mươi người đang mai phục chờ ông ấy. Họ đã thề rằng sẽ không ăn không uống cho đến khi giết được ông ấy; bây giờ họ đã sẵn sàng, chỉ chờ sự đồng ý của ông.”
22 Vậy viên chỉ huy cho chàng trai đi và dặn: “Đừng nói với ai rằng anh đã tiết lộ những điều này cho tôi.”

Cháu trai của Phao-lô nghe được âm mưu và đến báo cho ông. Sau đó Phao-lô sai anh đến gặp viên chỉ huy La Mã, người đã lắng nghe cẩn thận và riêng tư những điều chàng trai muốn nói. Đây là sự quan phòng của Đức Chúa Trời đang hành động. Chúa đã phán với Phao-lô rằng ông sẽ làm chứng tại Rô-ma, và bây giờ Đức Chúa Trời dùng chính người thân trong gia đình Phao-lô để phơi bày kế hoạch của kẻ thù. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời có thể bảo vệ các đầy tớ Ngài qua những người bình thường, qua mối quan hệ gia đình, và thậm chí qua cả chính quyền.

Công Vụ 23:23-30
23 Viên chỉ huy gọi hai đội trưởng đến và nói: “Hãy chuẩn bị hai trăm lính bộ, bảy mươi lính kỵ và hai trăm lính giáo để đi đến Sê-sa-rê vào giờ thứ ba ban đêm;
24 cũng hãy chuẩn bị ngựa để Phao-lô cưỡi, và đưa ông ấy an toàn đến với tổng đốc Phê-lích.”
25 Ông viết một bức thư như sau:
26 Cơ-lốt Ly-si-a,
Kính gửi tổng đốc Phê-lích đáng kính,
Kính chào.
27 Người này bị người Do Thái bắt và sắp bị họ giết. Tôi đem quân đến giải cứu ông ấy, vì biết ông ấy là công dân La Mã.
28 Vì muốn biết lý do họ tố cáo ông ấy, tôi đưa ông ấy đến trước hội đồng của họ.
29 Tôi nhận thấy ông ấy bị tố cáo về những vấn đề liên quan đến luật pháp của họ, nhưng không có tội gì đáng chết hay đáng bị xiềng xích.
30 Khi tôi được báo rằng người Do Thái đang âm mưu phục kích người này, tôi lập tức gửi ông ấy đến với ngài, đồng thời truyền cho những người tố cáo ông ấy phải trình bày các cáo trạng trước mặt ngài.
Kính chào.

Viên chỉ huy La Mã xem mối đe dọa này là nghiêm trọng và sắp xếp một đoàn quân hộ tống mạnh mẽ để đưa Phao-lô an toàn đến Sê-sa-rê. Ông sai hai trăm lính bộ, bảy mươi lính kỵ và hai trăm lính giáo bảo vệ Phao-lô. Điều này cho thấy tình hình đã trở nên nghiêm trọng như thế nào. Viên chỉ huy cũng viết thư cho tổng đốc Phê-lích, giải thích rằng Phao-lô đã bị người Do Thái bắt và gần như bị giết, nhưng ông không thấy Phao-lô có tội gì đáng chết hay đáng bị giam giữ. Dù viên chỉ huy không hoàn toàn thành thật về mọi chi tiết, lá thư của ông nói rõ rằng vụ việc của Phao-lô chủ yếu là một tranh chấp tôn giáo, chứ không phải một vụ án hình sự thật sự. Đức Chúa Trời đang dùng luật pháp La Mã và sự bảo vệ quân sự để giữ mạng sống của Phao-lô và đưa ông tiến gần hơn đến Rô-ma.

Công Vụ 23:31-35
31 Vậy các binh lính, theo lệnh đã nhận, đem Phao-lô đi trong đêm đến An-ti-ba-tri.
32 Ngày hôm sau, họ để lính kỵ tiếp tục đi với ông, còn họ trở về đồn.
33 Khi đến Sê-sa-rê, họ trao thư cho tổng đốc và trình Phao-lô trước mặt ông.
34 Sau khi đọc thư, tổng đốc hỏi Phao-lô thuộc tỉnh nào. Khi biết ông thuộc Si-li-si,
35 ông nói: “Ta sẽ nghe ngươi khi những người tố cáo ngươi cũng đến.” Rồi ông truyền giam Phao-lô trong dinh Hê-rốt.

Các binh lính vâng lệnh viên chỉ huy và đưa Phao-lô đi an toàn trong đêm đến An-ti-ba-tri; sau đó lính kỵ tiếp tục đi với ông đến Sê-sa-rê. Khi Phao-lô đến nơi, lá thư được trao cho tổng đốc Phê-lích, và Phao-lô được trình ra trước mặt ông. Phê-lích hỏi Phao-lô thuộc tỉnh nào, và khi biết ông đến từ Si-li-si, ông đồng ý sẽ xét xử vụ việc khi những người tố cáo Phao-lô đến. Trong lúc đó, Phao-lô bị giữ trong dinh Hê-rốt. Phần kết này cho thấy Phao-lô vẫn là một tù nhân, nhưng đồng thời ông cũng đang ở dưới sự bảo vệ của La Mã. Kẻ thù muốn giết ông, nhưng Đức Chúa Trời bảo tồn ông vì Phao-lô vẫn còn nhiều việc phải làm cho Đấng Christ.

bottom of page