
Công Vụ 24
Công Vụ 24 cho thấy Phao-lô đứng xét xử trước Phê-lít, quan tổng đốc La Mã. Các nhà lãnh đạo Do Thái đưa ra những lời cáo buộc chống lại Phao-lô, nhưng họ không thể chứng minh các cáo buộc đó. Phao-lô bình tĩnh tự biện hộ và giải thích rằng ông không làm điều gì sai trái đối với người Do Thái, đền thờ, hay luật pháp La Mã. Ông cũng dùng cơ hội này để làm chứng về đức tin nơi Đấng Christ, sự sống lại, sự công bình, sự tiết độ, và sự phán xét sẽ đến. Chương này cho thấy sự kiên nhẫn, lòng can đảm, và sự trung tín của Phao-lô, đồng thời cũng bày tỏ sự yếu đuối và tham nhũng của Phê-lít, vì ông trì hoãn công lý và giữ Phao-lô trong tù để đạt lợi thế chính trị.
Công Vụ 24:1-5
1 Sau năm ngày, thầy tế lễ thượng phẩm A-na-nia đi xuống cùng với các trưởng lão và một luật sư tên là Tẹt-tu-lu. Họ trình bày những lời cáo buộc chống lại Phao-lô trước quan tổng đốc.
2 Khi Phao-lô được gọi đến, Tẹt-tu-lu bắt đầu cáo buộc rằng: “Nhờ ngài mà chúng tôi được hưởng sự bình an lớn lao, và nhờ sự khôn ngoan dự liệu của ngài mà dân này được thịnh vượng;
3 chúng tôi luôn luôn và khắp mọi nơi đón nhận điều đó với tất cả lòng biết ơn, thưa quan Phê-lít đáng kính.
4 Nhưng để không làm phiền ngài thêm nữa, tôi xin ngài nhân từ nghe chúng tôi trình bày vài lời.
5 Vì chúng tôi thấy người này là một tai họa, là kẻ gây rối loạn giữa tất cả người Do Thái trên khắp thế giới, và là đầu đảng của phái Na-xa-rét.”
Năm ngày sau, thầy tế lễ thượng phẩm A-na-nia đến cùng với các trưởng lão và một luật sư tên là Tẹt-tu-lu để cáo buộc Phao-lô trước Phê-lít. Tẹt-tu-lu bắt đầu bằng những lời nịnh hót, ca ngợi Phê-lít như thể ông đã đem lại hòa bình và thịnh vượng lớn lao. Ông làm điều này để lấy lòng Phê-lít trước khi trình bày vụ kiện. Sau đó, ông cáo buộc Phao-lô là một kẻ gây rối, là người khuấy động bất ổn giữa người Do Thái khắp nơi, và là người cầm đầu “phái Na-xa-rét,” tức là những người theo Giê-su. Họ cố làm cho Phao-lô trông giống như một mối nguy hiểm chính trị đối với La Mã, chứ không chỉ là một người dạy đạo.
Công Vụ 24:6-9
6 “Người này còn cố làm ô uế đền thờ, nên chúng tôi đã bắt hắn và muốn xét xử hắn theo luật của chúng tôi.
7 Nhưng quan chỉ huy Ly-si-a đến và dùng bạo lực lớn đem hắn ra khỏi tay chúng tôi,
8 rồi ra lệnh cho những người cáo buộc hắn đến trước ngài. Khi chính ngài tra hỏi hắn, ngài sẽ biết rõ tất cả những điều chúng tôi cáo buộc hắn.”
9 Những người Do Thái cũng đồng ý, quả quyết rằng những điều đó là thật.
Tẹt-tu-lu cũng cáo buộc Phao-lô đã cố làm ô uế đền thờ. Đây là một lời cáo buộc nghiêm trọng, vì đền thờ có ý nghĩa rất quan trọng đối với người Do Thái. Ông nói rằng người Do Thái đã bắt Phao-lô một cách hợp pháp và quan chỉ huy La Mã Ly-si-a đã dùng bạo lực để can thiệp. Nhưng đây là một cách trình bày bị bóp méo so với sự việc thật, vì Phao-lô thật ra đã bị đám đông tấn công và đang ở trong nguy cơ bị giết. Các nhà lãnh đạo Do Thái đồng tình với lời của Tẹt-tu-lu, nhưng họ vẫn không có bằng chứng thật sự chống lại Phao-lô.
Công Vụ 24:10-13
10 Khi quan tổng đốc ra hiệu cho Phao-lô nói, ông trả lời: “Vì tôi biết ngài đã nhiều năm làm quan xét xử dân này, nên tôi càng vui mừng tự biện hộ cho mình.
11 Ngài có thể xác minh rằng chưa quá mười hai ngày kể từ khi tôi lên Giê-ru-sa-lem để thờ phượng.
12 Họ không hề thấy tôi tranh luận với ai trong đền thờ, cũng không kích động đám đông, dù trong các nhà hội hay trong thành.
13 Họ cũng không thể chứng minh được những điều mà hiện nay họ cáo buộc tôi.”
Phao-lô bắt đầu phần biện hộ của mình một cách tôn trọng. Ông nhìn nhận rằng Phê-lít đã nhiều năm xét xử các vấn đề của người Do Thái, nên Phê-lít có thể hiểu rõ tình hình. Sau đó Phao-lô chỉ ra rằng ông mới ở Giê-ru-sa-lem chỉ mười hai ngày, nên rất khó có chuyện ông đã gây ra một phong trào nổi loạn lớn. Ông cũng giải thích rằng không ai thấy ông tranh luận trong đền thờ, kích động đám đông, hay gây rối trong các nhà hội hoặc trong thành. Quan trọng hơn hết, Phao-lô nói rằng những người cáo buộc ông không thể chứng minh được các cáo buộc của họ.
Công Vụ 24:14-16
14 “Nhưng điều này tôi xin nhận trước mặt ngài: theo Đạo mà họ gọi là một phái, tôi thờ phượng Đức Chúa Trời của tổ phụ tôi, tin mọi điều đã chép trong Luật Pháp và các Đấng Tiên Tri.
15 Tôi có niềm hy vọng nơi Đức Chúa Trời, điều mà chính họ cũng chấp nhận, rằng sẽ có sự sống lại của người chết, cả người công bình lẫn người không công bình.
16 Vì vậy, tôi luôn cố gắng giữ lương tâm mình không có điều gì xúc phạm trước mặt Đức Chúa Trời và loài người.”
Phao-lô công khai thừa nhận rằng ông đi theo “Đạo,” là tên gọi được dùng cho những người theo Đấng Christ. Nhưng ông nói rõ rằng điều này không phải là sự phản nghịch chống lại Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên. Ông thờ phượng Đức Chúa Trời của tổ phụ mình và tin những điều đã được chép trong Luật Pháp và các Đấng Tiên Tri. Phao-lô cho thấy rằng phúc âm không chống lại Cựu Ước, nhưng là sự ứng nghiệm của những điều Đức Chúa Trời đã bày tỏ. Ông cũng làm chứng về sự sống lại của người chết, cả người công bình lẫn người không công bình. Vì tin vào sự sống lại và sự phán xét sẽ đến, Phao-lô sống cách cẩn thận, luôn tìm cách giữ lương tâm trong sạch trước mặt Đức Chúa Trời và loài người.
Công Vụ 24:17-21
17 “Sau nhiều năm, tôi trở về để đem tiền cứu trợ và lễ vật cho dân tộc tôi.
18 Trong lúc đó, một số người Do Thái từ A-si thấy tôi trong đền thờ, khi tôi đã được thanh tẩy, không có đám đông và cũng không gây náo loạn.
19 Chính họ đáng lẽ phải có mặt trước ngài để cáo buộc tôi, nếu họ có điều gì chống lại tôi.
20 Hoặc những người đang có mặt tại đây hãy nói xem họ đã tìm thấy điều gì sai trái nơi tôi khi tôi đứng trước hội đồng,
21 ngoại trừ một câu tôi đã kêu lên khi đứng giữa họ rằng: ‘Về sự sống lại của người chết mà hôm nay tôi bị các ông xét xử.’”
Phao-lô giải thích rằng ông đến Giê-ru-sa-lem để đem sự giúp đỡ và lễ vật cho dân mình, chứ không phải để gây rối. Khi những người Do Thái từ A-si thấy ông trong đền thờ, ông đã được thanh tẩy và đang ở trong sự bình an. Ông không dẫn đầu một đám đông hay gây ra sự hỗn loạn. Phao-lô cũng chỉ ra rằng những người cáo buộc chính không có mặt tại tòa. Nếu họ thật sự có bằng chứng, họ đáng lẽ phải đến để làm chứng. Sau đó Phao-lô thách thức những nhà lãnh đạo đang có mặt hãy nói rõ họ thật sự tìm thấy điều sai trái nào nơi ông. Vấn đề thật sự duy nhất là lời tuyên bố của ông về sự sống lại của người chết. Điều này cho thấy phiên tòa của Phao-lô không thật sự xoay quanh tội phạm, nhưng xoay quanh đức tin và sứ điệp của ông.
Công Vụ 24:22-23
22 Nhưng khi Phê-lít nghe những điều này, vì đã hiểu biết khá rõ về Đạo, ông hoãn vụ án và nói: “Khi quan chỉ huy Ly-si-a xuống đây, ta sẽ quyết định vụ việc của các ngươi.”
23 Rồi ông ra lệnh cho viên đội trưởng canh giữ Phao-lô, nhưng cho ông được tự do phần nào, và không cấm bạn hữu ông đến chăm sóc hoặc thăm viếng ông.
Phê-lít đã có một số hiểu biết về “Đạo,” nên ông hiểu nhiều hơn điều những người cáo buộc có thể nghĩ. Thay vì đưa ra quyết định, ông trì hoãn vụ án và nói rằng ông sẽ chờ quan chỉ huy Ly-si-a đến. Phê-lít không thả Phao-lô, dù không có bằng chứng rõ ràng chống lại ông. Tuy nhiên, ông cho Phao-lô được một mức độ tự do khi bị giam giữ, cho phép bạn hữu đến thăm và chăm sóc nhu cầu của ông. Điều này cho thấy Phê-lít biết Phao-lô không phải là một tội phạm nguy hiểm, nhưng ông vẫn không sẵn lòng hành động cách công chính.
Công Vụ 24:24-26
24 Vài ngày sau, Phê-lít cùng với vợ mình là Đơ-ru-si-la, một phụ nữ Do Thái, đến. Ông sai gọi Phao-lô và nghe ông nói về đức tin trong Đấng Christ.
25 Khi Phao-lô giảng luận về sự công bình, sự tiết độ, và sự phán xét sẽ đến, Phê-lít sợ hãi và trả lời: “Bây giờ ngươi hãy lui ra; khi nào có dịp thuận tiện, ta sẽ gọi ngươi.”
26 Đồng thời, ông cũng hy vọng Phao-lô sẽ đưa tiền cho mình để được thả. Vì vậy, ông thường gọi Phao-lô đến và trò chuyện với ông.
Sau đó, Phê-lít đến cùng với vợ mình là Đơ-ru-si-la, một phụ nữ Do Thái, và nghe Phao-lô nói về đức tin trong Đấng Christ. Phao-lô không chỉ cố làm hài lòng Phê-lít. Ông nói về sự công bình, sự tiết độ, và sự phán xét sẽ đến. Những đề tài này chạm đến lương tâm của Phê-lít, khiến ông sợ hãi. Nhưng thay vì ăn năn hay đáp ứng với lẽ thật, ông gạt sứ điệp ấy sang một bên và nói rằng sẽ nghe lại vào một lúc thuận tiện hơn. Đồng thời, Phê-lít cũng hy vọng Phao-lô sẽ đưa tiền hối lộ cho ông. Điều này cho thấy tấm lòng bị chia đôi của Phê-lít: ông đủ quan tâm để lắng nghe, đủ bị cáo trách để sợ hãi, nhưng lại quá tham nhũng và ích kỷ để vâng theo lẽ thật.
Công Vụ 24:27
27 Sau hai năm, Bốt-ki-u Phê-tu lên thay Phê-lít; và Phê-lít, vì muốn làm vừa lòng người Do Thái, đã để Phao-lô vẫn bị xiềng xích.
Phê-lít giữ Phao-lô trong tù suốt hai năm. Khi Phê-lít được Bốt-ki-u Phê-tu thay thế, ông vẫn không thả Phao-lô. Thay vào đó, ông để Phao-lô bị giam giữ vì muốn làm hài lòng các nhà lãnh đạo Do Thái. Điều này cho thấy sự thất bại của Phê-lít trong vai trò một quan xét xử. Ông biết Phao-lô không phạm tội nghiêm trọng nào, nhưng ông chọn chính trị hơn công lý. Tuy nhiên, ngay cả qua sự trì hoãn này, Đức Chúa Trời vẫn đang tể trị. Phao-lô vẫn trung tín, và kế hoạch của Chúa để đưa ông đến Rô-ma vẫn tiếp tục tiến tới.

