
Công Vụ 26
Công Vụ 26 ghi lại lời biện hộ của Phao-lô trước vua Ạc-ríp-ba II. Trong chương này, Phao-lô giải thích về quá khứ của mình là một người Pha-ri-si nghiêm khắc, việc ông từng bắt bớ những người theo Giê-su, và cuộc đời ông đã hoàn toàn thay đổi sau khi gặp Đấng Christ trên đường đến Đa-mách. Ông cũng giải thích rằng sứ điệp của mình không chống lại đức tin Do Thái, nhưng thật ra là sự ứng nghiệm của những điều Môi-se và các đấng tiên tri đã nói trước: rằng Đấng Christ phải chịu khổ, sống lại từ cõi chết, và đem ánh sáng đến cho cả người Do Thái lẫn dân ngoại. Chương này cho thấy quyền năng của Đấng Christ trong việc biến đổi cuộc đời một người, đồng thời nhấn mạnh sự sống lại là trung tâm trong lời giảng của Phao-lô.
Công Vụ 26:1-5
1 Bấy giờ Ạc-ríp-ba nói với Phao-lô: “Ngươi được phép tự biện hộ cho mình.” Vậy Phao-lô đưa tay ra và tự biện hộ rằng:
2 “Tâu vua Ạc-ríp-ba, hôm nay tôi thấy mình thật có phước khi được tự biện hộ trước mặt ngài về mọi điều mà người Do Thái cáo buộc tôi,
3 nhất là vì ngài rất am hiểu mọi phong tục và các vấn đề liên quan đến người Do Thái. Vì vậy, tôi xin ngài kiên nhẫn nghe tôi.
4 Từ thuở trẻ, cách sống của tôi giữa dân tộc mình tại Giê-ru-sa-lem thì tất cả người Do Thái đều biết.
5 Họ đã biết tôi từ ban đầu, nếu họ chịu làm chứng, rằng tôi đã sống theo phái nghiêm khắc nhất trong tôn giáo của chúng tôi, tức là phái Pha-ri-si.”
Phao-lô bắt đầu cách tôn trọng trước vua Ạc-ríp-ba. Ông vui mừng được nói trước Ạc-ríp-ba vì vua hiểu rõ phong tục và các vấn đề tôn giáo của người Do Thái. Sau đó Phao-lô giải thích rằng ông không phải là kẻ thù của đức tin Do Thái. Từ thuở trẻ, ông đã sống giữa người Do Thái và đi theo nhóm nghiêm khắc nhất trong Do Thái giáo, tức là phái Pha-ri-si. Khi nói điều này, Phao-lô cho thấy rằng ông luôn xem trọng luật pháp của Đức Chúa Trời và tôn giáo Do Thái.
Công Vụ 26:6-8
6 “Và hiện nay tôi đứng đây chịu xét xử vì niềm hy vọng nơi lời hứa mà Đức Chúa Trời đã ban cho tổ phụ chúng tôi.
7 Mười hai chi phái của chúng tôi, ngày đêm sốt sắng phục vụ Đức Chúa Trời, đều hy vọng đạt đến lời hứa ấy. Chính vì niềm hy vọng này, tâu vua Ạc-ríp-ba, mà tôi bị người Do Thái cáo buộc.
8 Tại sao các ông lại cho rằng việc Đức Chúa Trời khiến người chết sống lại là điều không thể tin được?”
Phao-lô giải thích rằng lý do thật sự ông bị xét xử là vì niềm hy vọng về sự sống lại. Niềm hy vọng này không phải là điều mới lạ hay kỳ quặc. Nó liên quan đến những lời hứa mà Đức Chúa Trời đã ban cho các tổ phụ của Y-sơ-ra-ên. Dân Do Thái đang trông đợi sự cứu rỗi Đức Chúa Trời đã hứa, và Phao-lô nói rằng niềm hy vọng ấy được ứng nghiệm trong Đấng Christ. Sau đó ông hỏi tại sao có ai lại nghĩ rằng Đức Chúa Trời không thể khiến người chết sống lại. Nếu Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa và là Đấng ban sự sống, thì sự sống lại không nên bị xem là điều không thể tin.
Công Vụ 26:9-11
9 “Thật vậy, chính tôi trước đây đã nghĩ rằng mình phải làm nhiều điều chống lại danh Giê-su người Na-xa-rét.
10 Tôi đã làm điều đó tại Giê-ru-sa-lem; tôi đã nhận thẩm quyền từ các thầy tế lễ cả và bỏ tù nhiều thánh đồ. Khi họ bị xử tử, tôi cũng bỏ phiếu chống lại họ.
11 Tôi thường trừng phạt họ trong mọi nhà hội và ép họ phạm thượng. Vì quá giận dữ chống lại họ, tôi còn bắt bớ họ đến tận các thành phố nước ngoài.”
Phao-lô thành thật thừa nhận rằng ông từng chống lại Giê-su và những người theo Ngài. Ông đã tin rằng mình đang phục vụ Đức Chúa Trời bằng cách chống đối các Cơ Đốc nhân. Ông bắt giam nhiều tín đồ, đồng ý với việc họ bị trừng phạt, và thậm chí ủng hộ việc họ bị xử tử. Sự thù ghét của ông mạnh đến nỗi ông bắt bớ họ không chỉ tại Giê-ru-sa-lem mà còn tại các thành phố khác. Điều này cho thấy sự thay đổi trong đời sống Phao-lô lớn lao như thế nào. Ông không phải lúc nào cũng là người rao giảng về Đấng Christ; trước đây ông từng là kẻ thù dữ dội của dân sự Đấng Christ.
Công Vụ 26:12-15
12 “Đang khi làm những việc đó, tôi đi đến Đa-mách với thẩm quyền và sự ủy nhiệm từ các thầy tế lễ cả.
13 Tâu vua, giữa trưa, trên đường đi, tôi thấy một ánh sáng từ trời, sáng hơn mặt trời, chiếu chung quanh tôi và những người cùng đi với tôi.
14 Khi tất cả chúng tôi đều ngã xuống đất, tôi nghe một tiếng nói với tôi bằng tiếng Hê-bơ-rơ rằng: ‘Sau-lơ, Sau-lơ, sao ngươi bắt bớ Ta? Ngươi đá vào mũi nhọn thì thật khó chịu cho ngươi.’
15 Tôi thưa: ‘Lạy Chúa, Ngài là ai?’ Ngài phán: ‘Ta là Giê-su, Đấng mà ngươi đang bắt bớ.’”
Sau đó Phao-lô kể cho Ạc-ríp-ba nghe về sự cải đạo của ông trên đường đến Đa-mách. Khi ông đang đi để bắt thêm các Cơ Đốc nhân, một ánh sáng rực rỡ từ trời chiếu chung quanh ông. Ánh sáng ấy sáng hơn mặt trời. Rồi Giê-su trực tiếp phán với ông: “Sau-lơ, Sau-lơ, sao ngươi bắt bớ Ta?” Điều này cho thấy Giê-su đồng nhất chính Ngài với dân sự của Ngài. Bắt bớ những người theo Đấng Christ tức là bắt bớ chính Đấng Christ. Cụm từ “đá vào mũi nhọn” có nghĩa là Phao-lô đang chống lại sự dẫn dắt của Đức Chúa Trời, giống như một con vật đá lại cây nhọn được dùng để hướng dẫn nó. Giê-su đang cho Phao-lô thấy rằng ông đang chống lại chính Đấng mà lẽ ra ông phải phục vụ.
Công Vụ 26:16-18
16 “Nhưng hãy đứng dậy và đứng trên chân ngươi; vì Ta đã hiện ra với ngươi vì mục đích này: lập ngươi làm người phục vụ và làm chứng về những điều ngươi đã thấy, cũng như những điều Ta sẽ còn bày tỏ cho ngươi.
17 Ta sẽ giải cứu ngươi khỏi dân Do Thái và khỏi dân ngoại, là những người Ta sai ngươi đến,
18 để mở mắt họ, hầu cho họ quay khỏi bóng tối mà đến ánh sáng, khỏi quyền lực của Sa-tan mà đến với Đức Chúa Trời, để họ nhận được sự tha tội và cơ nghiệp giữa những người được thánh hóa bởi đức tin nơi Ta.”
Giê-su không chỉ ngăn Phao-lô lại; Ngài còn giao cho ông một sứ mạng. Phao-lô được chọn để trở thành người phục vụ và nhân chứng của Đấng Christ. Ông sẽ làm chứng về những điều mình đã thấy và những điều Giê-su sẽ tiếp tục bày tỏ cho ông. Sứ mạng của ông đặc biệt là đi đến với dân ngoại, để mở mắt họ về thuộc linh và khiến họ quay khỏi bóng tối mà đến ánh sáng. Điều này có nghĩa là họ sẽ quay khỏi sự ngu dốt, tội lỗi, và quyền lực của Sa-tan để trở về với Đức Chúa Trời. Qua đức tin nơi Đấng Christ, họ sẽ nhận được sự tha tội và cơ nghiệp giữa dân sự đã được thánh hóa của Đức Chúa Trời. Điều này cho thấy phúc âm không chỉ dành cho người Do Thái mà cũng dành cho dân ngoại.
Công Vụ 26:19-23
19 “Vì vậy, tâu vua Ạc-ríp-ba, tôi đã không bất tuân khải tượng từ trời,
20 nhưng trước hết tôi rao giảng cho những người ở Đa-mách, rồi tại Giê-ru-sa-lem, khắp cả miền Giu-đê, và sau đó cho dân ngoại, rằng họ phải ăn năn, quay về với Đức Chúa Trời, và làm những việc xứng đáng với sự ăn năn.
21 Vì những lý do đó, người Do Thái đã bắt tôi trong đền thờ và tìm cách giết tôi.
22 Nhưng nhờ được Đức Chúa Trời giúp đỡ, cho đến ngày nay tôi vẫn đứng đây làm chứng cho cả người nhỏ lẫn người lớn, không nói điều gì khác ngoài những điều các đấng tiên tri và Môi-se đã nói sẽ xảy đến—
23 rằng Đấng Christ phải chịu khổ, rằng Ngài sẽ là Đấng đầu tiên sống lại từ cõi chết, và sẽ công bố ánh sáng cho dân Do Thái cũng như cho dân ngoại.”
Phao-lô nói với Ạc-ríp-ba rằng ông đã vâng theo khải tượng từ trời. Ông rao giảng trước hết tại Đa-mách, sau đó tại Giê-ru-sa-lem và Giu-đê, rồi đến dân ngoại. Sứ điệp của ông rất đơn giản: con người phải ăn năn, quay về với Đức Chúa Trời, và sống một đời sống bày tỏ sự ăn năn thật. Phao-lô giải thích rằng chính vì điều này mà người Do Thái chống đối ông và tìm cách giết ông. Nhưng Đức Chúa Trời đã giúp đỡ ông, và ông tiếp tục làm chứng cho cả người bình thường lẫn các nhà lãnh đạo quan trọng. Phao-lô cũng nói rằng ông không dạy điều gì chống lại Môi-se và các đấng tiên tri. Sứ điệp của ông chính là điều Kinh Thánh đã chỉ về: Đấng Christ phải chịu khổ, sống lại từ cõi chết, và đem ánh sáng đến cho cả người Do Thái lẫn dân ngoại.
Công Vụ 26:24-29
24 Khi Phao-lô đang tự biện hộ như vậy, Phê-tu lớn tiếng nói: “Phao-lô, ngươi điên rồi! Học nhiều quá khiến ngươi mất trí!”
25 Nhưng Phao-lô đáp: “Thưa quan Phê-tu đáng kính, tôi không điên đâu, nhưng tôi đang nói những lời chân thật và hợp lý.
26 Vì vua là người tôi đang mạnh dạn trình bày trước mặt, biết rõ những điều này; tôi tin chắc rằng không có điều nào trong những việc này thoát khỏi sự chú ý của ngài, vì việc này không xảy ra trong một góc khuất.
27 Tâu vua Ạc-ríp-ba, ngài có tin các đấng tiên tri không? Tôi biết rằng ngài tin.”
28 Ạc-ríp-ba nói với Phao-lô: “Chút nữa ngươi thuyết phục ta trở thành Cơ Đốc nhân rồi.”
29 Phao-lô đáp: “Tôi cầu xin Đức Chúa Trời rằng không chỉ ngài, mà tất cả những ai nghe tôi hôm nay, dù gần hay xa, đều trở nên như tôi, ngoại trừ những xiềng xích này.”
Phê-tu ngắt lời Phao-lô và nói rằng Phao-lô bị điên, nghĩ rằng học quá nhiều đã khiến ông mất trí. Nhưng Phao-lô bình tĩnh trả lời rằng ông không điên. Ông đang nói những lời chân thật và hợp lý. Sau đó Phao-lô quay trực tiếp sang vua Ạc-ríp-ba, biết rằng vua hiểu các đấng tiên tri của người Do Thái. Phao-lô mạnh dạn hỏi vua có tin các đấng tiên tri không. Ạc-ríp-ba nhận ra rằng Phao-lô đang cố thuyết phục ông tin nơi Đấng Christ. Câu trả lời của Phao-lô cho thấy tình yêu sâu xa của ông đối với các linh hồn. Ông nói rằng ông ước ao không chỉ Ạc-ríp-ba, mà tất cả những người đang nghe, đều trở nên giống như ông, ngoại trừ những xiềng xích của ông. Ngay cả khi đang là tù nhân, lòng Phao-lô vẫn tập trung vào việc cứu người khác.
Công Vụ 26:30-32
30 Khi ông nói xong những điều này, vua đứng dậy, cùng với quan tổng đốc, Bê-rê-nít, và những người ngồi với họ.
31 Khi họ lui ra riêng, họ nói với nhau: “Người này không làm điều gì đáng chết hay đáng bị xiềng xích.”
32 Rồi Ạc-ríp-ba nói với Phê-tu: “Người này có thể được thả nếu ông ta chưa kháng cáo lên Sê-sa.”
Sau khi Phao-lô nói xong, Ạc-ríp-ba, Phê-tu, Bê-rê-nít, và những người khác bàn luận riêng về vụ án. Họ đồng ý rằng Phao-lô không làm điều gì đáng chết hay đáng bị tù. Điều này cho thấy Phao-lô vô tội trước những lời cáo buộc chống lại ông. Ạc-ríp-ba nói rằng Phao-lô có thể được thả nếu ông chưa kháng cáo lên Sê-sa. Tuy nhiên, lời kháng cáo của Phao-lô cuối cùng sẽ đưa ông đến Rô-ma, nơi ông tiếp tục làm chứng cho Đấng Christ. Ngay cả qua những phiên tòa bất công và cảnh tù đày, Đức Chúa Trời vẫn đang hướng dẫn con đường của Phao-lô và dùng hoàn cảnh của ông để truyền bá phúc âm xa hơn.

