top of page

Công Vụ 27

Công Vụ 27 mô tả chuyến hải trình nguy hiểm của Phao-lô đến Rô-ma với tư cách là một tù nhân. Dù Phao-lô không kiểm soát con tàu, chương này cho thấy Đức Chúa Trời vẫn đang kiểm soát toàn bộ hoàn cảnh. Chuyến đi trở nên rất khó khăn vì gió mạnh, thời tiết xấu, sự sợ hãi, và những sai lầm của con người. Tuy nhiên, giữa cơn bão, Phao-lô trở thành tiếng nói của đức tin, sự khôn ngoan, và sự khích lệ. Đức Chúa Trời hứa với Phao-lô rằng ông sẽ đứng trước Sê-sa, và mọi người trên tàu đều sẽ sống sót. Chương này cho thấy sự bảo vệ của Đức Chúa Trời, vai trò lãnh đạo của Phao-lô, và sự chắc chắn của lời Đức Chúa Trời ngay cả trong những hoàn cảnh nguy hiểm đến tính mạng.

Công Vụ 27:1-5
1 Khi đã quyết định rằng chúng tôi phải đi tàu đến Ý, người ta giao Phao-lô và một số tù nhân khác cho một viên đội trưởng tên là Giu-li-u, thuộc đội quân Au-gút-tơ.
2 Chúng tôi lên một chiếc tàu từ A-tra-mít, sắp đi dọc theo các bờ biển A-si, rồi ra khơi. A-ri-tạc, người Ma-xê-đoan ở Tê-sa-lô-ni-ca, cũng đi với chúng tôi.
3 Ngày hôm sau, chúng tôi đến Si-đôn. Giu-li-u đối xử tử tế với Phao-lô và cho phép ông đến thăm bạn hữu để họ chăm sóc ông.
4 Từ đó chúng tôi ra khơi, đi dưới sự che chở của đảo Chíp-rơ, vì gió ngược.
5 Sau khi vượt qua vùng biển ngoài khơi Si-li-si và Bam-phi-ly, chúng tôi đến My-ra, một thành thuộc Ly-si.

Chuyến đi của Phao-lô đến Rô-ma bắt đầu sau khi ông được giao cho Giu-li-u, một viên đội trưởng La Mã. Phao-lô vẫn là tù nhân, nhưng Giu-li-u đối xử tử tế với ông và cho phép ông thăm bạn hữu tại Si-đôn để họ chăm sóc ông. Điều này cho thấy Phao-lô đã được sự kính trọng ngay cả từ các viên chức La Mã. A-ri-tạc cũng đi cùng Phao-lô, cho thấy Phao-lô không cô đơn trong sự chịu khổ của mình. Ngay từ đầu, chuyến đi đã khó khăn vì gió ngược. Điều này nhắc chúng ta rằng ngay cả khi Đức Chúa Trời đang dẫn dắt các tôi tớ Ngài, hành trình vẫn có thể bao gồm gian nan và sự chống đối.

Công Vụ 27:6-8
6 Tại đó, viên đội trưởng tìm được một chiếc tàu từ A-léc-xan-tri-a đang đi đến Ý, nên cho chúng tôi lên tàu ấy.
7 Chúng tôi đi rất chậm trong nhiều ngày, và khó khăn lắm mới đến gần Cơ-ni-đu. Vì gió không cho chúng tôi đi tiếp, nên chúng tôi đi dưới sự che chở của đảo Cơ-rết, gần San-mô-nê.
8 Chúng tôi đi ngang qua đó cách khó khăn và đến một nơi gọi là Mỹ Cảng, gần thành La-sê.

Tại My-ra, Giu-li-u tìm được một chiếc tàu khác đi đến Ý, nên Phao-lô và những người khác chuyển sang tàu ấy. Nhưng chuyến đi tiếp tục chậm chạp và rất khó khăn. Gió không cho họ đi thẳng, nên họ buộc phải đi theo một lộ trình an toàn hơn gần đảo Cơ-rết. Cuối cùng, họ đến một nơi gọi là Mỹ Cảng. Dù tên gọi nghe có vẻ bình an và an toàn, tình hình đang trở nên nguy hiểm hơn. Những câu này cho thấy quyền kiểm soát của con người thật giới hạn khi thiên nhiên trở nên mạnh mẽ và khó lường.

Công Vụ 27:9-12
9 Vì đã mất nhiều thời gian, và việc đi biển lúc này đã nguy hiểm bởi kỳ kiêng ăn đã qua rồi, nên Phao-lô khuyên họ,
10 rằng: “Thưa các ông, tôi thấy chuyến đi này sẽ kết thúc bằng tai họa và tổn thất lớn, không chỉ về hàng hóa và con tàu, mà cả mạng sống chúng ta nữa.”
11 Nhưng viên đội trưởng tin người lái tàu và chủ tàu hơn những lời Phao-lô nói.
12 Vì cảng ấy không thuận tiện để trú đông, nên đa số khuyên nên rời khỏi đó, nếu có thể thì đến Phê-nít, một cảng của đảo Cơ-rết hướng về phía tây nam và tây bắc, để trú đông tại đó.

Phao-lô cảnh báo rằng nếu tiếp tục chuyến đi, họ sẽ gặp nguy hiểm lớn và tổn thất nặng nề. Ông hiểu rằng mùa đi biển an toàn đã qua và thời tiết đang trở nên quá nguy hiểm. Tuy nhiên, viên đội trưởng nghe theo chủ tàu và người lái tàu hơn là nghe Phao-lô. Đa số cũng đồng ý rời Mỹ Cảng vì họ muốn đến một cảng tốt hơn để trú đông. Quyết định này cho thấy sự nguy hiểm của việc tin vào sự khôn ngoan của con người trong khi bỏ qua lời cảnh báo đến từ sự khôn ngoan thuộc linh. Điều có vẻ hợp lý đối với đa số không phải lúc nào cũng là lựa chọn an toàn hay khôn ngoan nhất.

Công Vụ 27:13-15
13 Khi gió nam thổi nhẹ, họ tưởng rằng đã đạt được ý muốn mình, nên nhổ neo và đi sát theo bờ đảo Cơ-rết.
14 Nhưng chẳng bao lâu sau, một cơn bão dữ dội tên là Ơ-rô-cly-đôn nổi lên từ đảo.
15 Con tàu bị cuốn đi và không thể chống lại gió, nên chúng tôi để mặc cho nó trôi theo bão.

Ban đầu, cơn gió nam thổi nhẹ khiến họ nghĩ rằng mình đã quyết định đúng. Mọi việc dường như đang diễn ra tốt đẹp. Nhưng chẳng bao lâu sau, một cơn bão dữ dội tên là Ơ-rô-cly-đôn đánh vào con tàu. Các thủy thủ không còn kiểm soát được tàu nữa, nên họ để cho cơn bão cuốn nó đi. Đây là một bài học mạnh mẽ: đôi khi một quyết định sai có thể lúc đầu trông như thành công, nhưng sự nguy hiểm sẽ xuất hiện về sau. Cơn gió nhẹ đã đem lại sự tự tin giả tạo, nhưng cơn bão đã bày tỏ mức độ nghiêm trọng của sai lầm ấy.

Công Vụ 27:16-19
16 Khi chạy dưới sự che chở của một đảo nhỏ tên là Cơ-lau-đa, chúng tôi khó khăn lắm mới giữ được chiếc thuyền nhỏ.
17 Sau khi kéo nó lên tàu, họ dùng dây cáp để buộc quanh thân tàu cho chắc. Vì sợ bị mắc cạn tại bãi cát Sy-rơ-tít, họ hạ buồm xuống và để tàu trôi đi.
18 Vì chúng tôi bị bão đánh dữ dội, nên ngày hôm sau họ ném bớt hàng hóa xuống biển.
19 Đến ngày thứ ba, chính tay chúng tôi ném các dụng cụ của tàu xuống biển.

Cơn bão trở nên dữ dội đến nỗi các thủy thủ phải thực hiện những biện pháp khẩn cấp. Họ kéo chiếc thuyền nhỏ lên tàu, dùng dây cáp buộc quanh thân tàu để giữ cho tàu khỏi vỡ, và hạ buồm xuống để không bị đẩy vào những bãi cát nguy hiểm. Khi cơn bão tiếp tục, họ ném hàng hóa và cả các dụng cụ của tàu xuống biển. Những hành động này cho thấy tình hình đã trở nên tuyệt vọng như thế nào. Những thứ từng có vẻ quan trọng giờ đây bị ném bỏ để cứu mạng sống. Trong cơn khủng hoảng, con người bắt đầu thấy điều gì thật sự quan trọng.

Công Vụ 27:20-26
20 Trong nhiều ngày, không thấy mặt trời hay các vì sao, và cơn bão lớn vẫn đánh vào chúng tôi, cuối cùng mọi hy vọng được cứu đều tan biến.
21 Sau khi mọi người nhịn ăn lâu ngày, Phao-lô đứng giữa họ và nói: “Thưa các ông, lẽ ra các ông nên nghe lời tôi, đừng rời đảo Cơ-rết, để khỏi gặp tai họa và tổn thất này.
22 Nhưng bây giờ tôi khuyên các ông hãy vững lòng, vì sẽ không ai trong các ông mất mạng, chỉ mất con tàu mà thôi.
23 Vì đêm qua, một thiên sứ của Đức Chúa Trời, Đấng tôi thuộc về và hầu việc, đã đứng bên tôi,
24 và nói: ‘Phao-lô, đừng sợ; ngươi phải đứng trước Sê-sa. Và này, Đức Chúa Trời đã ban cho ngươi tất cả những người cùng đi tàu với ngươi.’
25 Vì vậy, thưa các ông, hãy vững lòng, vì tôi tin Đức Chúa Trời rằng mọi việc sẽ xảy ra đúng như lời Ngài đã phán với tôi.
26 Tuy nhiên, chúng ta phải mắc cạn trên một hòn đảo nào đó.”

Sau nhiều ngày không thấy mặt trời hay các vì sao, mọi người mất hết hy vọng sống sót. Thời đó, các thủy thủ dựa vào mặt trời và các vì sao để định hướng, nên họ không còn biết rõ mình đang đi đâu. Trong lúc tuyệt vọng ấy, Phao-lô đứng lên và nói bằng đức tin. Ông nhắc họ rằng lẽ ra họ nên nghe lời ông trước đó, nhưng ông không chỉ quở trách họ; ông cũng khích lệ họ. Phao-lô nói rằng một thiên sứ của Đức Chúa Trời đã hiện ra với ông và hứa rằng không ai sẽ chết, dù con tàu sẽ bị mất. Sự tin chắc của Phao-lô không dựa trên thời tiết, thủy thủ, hay con tàu. Sự tin chắc của ông đặt nơi lời Đức Chúa Trời. Ông nói: “Tôi tin Đức Chúa Trời rằng mọi việc sẽ xảy ra đúng như lời Ngài đã phán với tôi.”

Công Vụ 27:27-32
27 Đến đêm thứ mười bốn, khi chúng tôi bị trôi dạt trên biển A-đri-a, vào khoảng nửa đêm, các thủy thủ cảm thấy họ đang đến gần đất liền.
28 Họ đo độ sâu và thấy được hai mươi sải; đi thêm một đoạn nữa, họ lại đo và thấy được mười lăm sải.
29 Vì sợ tàu va vào đá, họ thả bốn neo ở phía sau tàu và cầu mong trời mau sáng.
30 Nhưng các thủy thủ tìm cách trốn khỏi tàu; họ hạ chiếc thuyền nhỏ xuống biển, giả vờ như muốn thả neo ở phía trước tàu.
31 Phao-lô nói với viên đội trưởng và các binh lính: “Nếu những người này không ở lại trên tàu, các ông không thể được cứu.”
32 Bấy giờ các binh lính cắt dây chiếc thuyền nhỏ và để nó trôi mất.

Sau mười bốn đêm trong cơn bão, các thủy thủ nhận ra rằng họ đang đến gần đất liền. Họ đo độ sâu của nước và thấy nước đang cạn dần. Vì sợ tàu có thể va vào đá, họ thả neo và chờ trời sáng. Nhưng một số thủy thủ bí mật tìm cách trốn bằng chiếc thuyền nhỏ. Phao-lô cảnh báo viên đội trưởng rằng nếu các thủy thủ không ở lại trên tàu, những người khác không thể được cứu. Điều này cho thấy một sự cân bằng quan trọng: Đức Chúa Trời đã hứa cứu tất cả mọi người, nhưng họ vẫn phải vâng theo những bước thực tế cần thiết để lời hứa ấy được ứng nghiệm. Đức tin nơi Đức Chúa Trời không có nghĩa là bất cẩn. Đức tin thật sẽ làm theo sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời.

Công Vụ 27:33-38
33 Khi trời sắp sáng, Phao-lô khuyên mọi người hãy ăn, rằng: “Hôm nay là ngày thứ mười bốn các ông đã chờ đợi và tiếp tục nhịn đói, không ăn gì.
34 Vì vậy, tôi khuyên các ông hãy ăn để có sức sống sót, vì sẽ không một sợi tóc nào trên đầu các ông bị mất.”
35 Nói xong, ông lấy bánh, tạ ơn Đức Chúa Trời trước mặt mọi người; rồi bẻ ra và bắt đầu ăn.
36 Bấy giờ mọi người đều được khích lệ và cũng ăn.
37 Tổng cộng trên tàu có hai trăm bảy mươi sáu người.
38 Khi đã ăn đủ, họ làm nhẹ tàu bằng cách ném lúa mì xuống biển.

Khi trời gần sáng, Phao-lô khích lệ mọi người ăn. Họ đã trải qua một thời gian dài không ăn uống đầy đủ vì sợ hãi và căng thẳng. Phao-lô biết họ sẽ cần sức lực cho điều sắp xảy ra. Trước mặt mọi người, ông lấy bánh, tạ ơn Đức Chúa Trời, rồi ăn. Gương mẫu của ông đem lại sự can đảm cho những người khác, và họ cũng ăn. Đức tin của Phao-lô làm mạnh mẽ cả nhóm. Ông không phải là thuyền trưởng, nhưng về phương diện thuộc linh và đạo đức, ông trở thành người lãnh đạo. Sau khi ăn, họ ném lúa mì xuống biển để làm nhẹ tàu, chuẩn bị cho nỗ lực cuối cùng để vào bờ.

Công Vụ 27:39-44
39 Khi trời sáng, họ không nhận ra vùng đất ấy, nhưng thấy một vịnh có bãi biển, nên dự định nếu có thể thì cho tàu chạy vào đó.
40 Họ cắt neo bỏ lại dưới biển, đồng thời tháo dây bánh lái; rồi kéo buồm trước lên theo gió và hướng vào bờ.
41 Nhưng tàu đụng phải một chỗ nơi hai dòng biển gặp nhau và mắc cạn. Mũi tàu bị kẹt cứng không nhúc nhích, còn đuôi tàu bị sóng đánh vỡ ra.
42 Các binh lính định giết các tù nhân, sợ rằng có người bơi thoát và trốn mất.
43 Nhưng viên đội trưởng muốn cứu Phao-lô, nên ngăn cản ý định của họ. Ông ra lệnh cho những ai biết bơi nhảy xuống trước và vào bờ,
44 còn những người khác thì bám vào ván hoặc những mảnh vỡ của tàu. Và như vậy, tất cả đều thoát lên bờ an toàn.

Khi trời sáng, họ thấy một vịnh có bãi biển và cố cho tàu chạy vào bờ. Nhưng con tàu đụng vào nơi hai dòng biển gặp nhau và mắc cạn. Phần trước của tàu bị kẹt cứng không thể di chuyển, còn phần sau bị sóng đánh vỡ ra. Các binh lính muốn giết các tù nhân để không ai trốn thoát, nhưng Giu-li-u, viên đội trưởng, ngăn họ lại vì muốn cứu Phao-lô. Ông ra lệnh cho những người biết bơi nhảy xuống biển trước, còn những người khác thì dùng ván và các mảnh vỡ của tàu để vào bờ. Đúng như Đức Chúa Trời đã hứa qua Phao-lô, mọi người đều sống sót. Con tàu bị mất, nhưng mọi mạng sống đều được gìn giữ. Kết thúc này cho thấy lời Đức Chúa Trời là thành tín. Ngay cả qua bão tố, mất mát, sợ hãi, và nguy hiểm do con người gây ra, Đức Chúa Trời vẫn hoàn thành lời hứa của Ngài và tiếp tục dẫn dắt Phao-lô đến Rô-ma.

bottom of page