top of page

Công Vụ 28

Công Vụ 28 là chương cuối cùng của sách Công Vụ. Chương này mô tả những điều xảy ra sau khi Phao-lô và những người khác sống sót qua vụ đắm tàu. Họ lên đảo Man-ta, nơi Đức Chúa Trời tiếp tục bảo vệ Phao-lô và hành động qua ông. Sau đó, cuối cùng Phao-lô cũng đến Rô-ma với tư cách là một tù nhân. Dù bị quản thúc tại nhà, Tin Lành vẫn không bị xiềng xích. Phao-lô tiếp tục rao giảng vương quốc Đức Chúa Trời và dạy dỗ về Chúa Giê-su Christ cách dạn dĩ. Chương này cho thấy rằng không điều gì có thể ngăn cản sự lan truyền sứ điệp của Đức Chúa Trời—không phải bão tố, đắm tàu, tù ngục, chính trị hay sự chống đối.

Công Vụ 28:1-5
1 Khi đã thoát nạn, họ mới biết đảo ấy gọi là Man-ta.
2 Dân bản xứ tỏ lòng nhân từ đặc biệt với chúng tôi; vì trời đang mưa và lạnh, họ đốt lửa và tiếp đãi tất cả chúng tôi.
3 Nhưng khi Phao-lô gom một bó củi và đặt vào lửa, một con rắn độc vì nóng bò ra và cắn chặt vào tay ông.
4 Khi dân bản xứ thấy con vật treo trên tay ông, họ nói với nhau: “Chắc chắn người này là kẻ giết người; dù đã thoát khỏi biển, công lý vẫn không cho hắn sống.”
5 Nhưng Phao-lô giũ con rắn vào lửa và không bị hại gì.

Sau khi thoát khỏi vụ đắm tàu, Phao-lô và những người khác phát hiện rằng họ đã lên đảo Man-ta. Người dân trên đảo tỏ lòng nhân từ đặc biệt khi tiếp đón họ và đốt lửa sưởi ấm, vì trời lạnh và đang mưa. Trong lúc Phao-lô giúp gom củi cho lửa, một con rắn độc bò ra vì sức nóng và cắn vào tay ông. Người dân trên đảo nghĩ rằng điều này có nghĩa Phao-lô chắc chắn là kẻ giết người, và công lý đang trừng phạt ông dù ông đã sống sót khỏi biển. Nhưng Phao-lô chỉ giũ con rắn vào lửa và không bị hại gì. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời vẫn đang bảo vệ Phao-lô, vì sứ mạng của ông chưa kết thúc.

Công Vụ 28:6
6 Họ chờ đợi ông sẽ sưng lên hoặc đột nhiên ngã xuống chết. Nhưng sau khi chờ lâu mà thấy ông không bị hại gì, họ đổi ý và nói rằng ông là một vị thần.

Người dân trên đảo chờ đợi Phao-lô sẽ bị sưng lên hoặc đột nhiên ngã xuống chết vì vết rắn cắn. Nhưng sau khi quan sát một hồi lâu, họ thấy không có gì xảy ra với ông. Ý kiến của họ thay đổi hoàn toàn. Ban đầu, họ nghĩ Phao-lô là một tội phạm đang bị xét đoán; bây giờ họ lại nghĩ ông là một vị thần. Điều này cho thấy con người có thể phán đoán rất nhanh dựa trên hoàn cảnh bên ngoài. Nhưng Phao-lô được bảo vệ không phải vì ông là thần. Đó là vì Đức Chúa Trời chân thật đang gìn giữ ông cho công việc mà ông vẫn còn phải làm.

Công Vụ 28:7-10
7 Trong vùng ấy có một điền trang thuộc về người đứng đầu đảo, tên là Búp-li-u. Ông tiếp đón chúng tôi và khoản đãi chúng tôi cách tử tế trong ba ngày.
8 Cha của Búp-li-u đang nằm bệnh vì sốt và kiết lỵ. Phao-lô vào thăm ông, cầu nguyện, đặt tay trên ông và chữa lành ông.
9 Sau việc ấy, những người khác trên đảo có bệnh cũng đến và được chữa lành.
10 Họ cũng tôn trọng chúng tôi bằng nhiều cách; và khi chúng tôi ra đi, họ cung cấp những thứ cần thiết.

Một người lãnh đạo trên đảo tên là Búp-li-u đã tử tế tiếp đón Phao-lô và những người khác vào nhà mình. Cha của ông đang bị bệnh nặng vì sốt và kiết lỵ. Phao-lô đến với ông, cầu nguyện, đặt tay trên ông và chữa lành ông. Sau phép lạ này, nhiều người khác trên đảo bị bệnh cũng đến với Phao-lô và được chữa lành. Qua Phao-lô, Đức Chúa Trời đem phước lành đến cho dân đảo Man-ta. Lòng nhân từ của họ đối với những người lạ bị đắm tàu được đáp lại bằng sự chữa lành và lòng thương xót từ Đức Chúa Trời. Khi Phao-lô và những người khác rời đi, dân đảo tôn trọng họ và cung cấp những điều cần thiết cho phần còn lại của hành trình.

Công Vụ 28:11
11 Sau ba tháng, chúng tôi xuống một chiếc tàu từ A-léc-xan-ri có hình tượng Song Tử ở mũi tàu, là chiếc tàu đã trú đông tại đảo ấy.

Phao-lô và những người khác ở lại Man-ta ba tháng, có lẽ trong mùa đông nguy hiểm khi việc đi biển không an toàn. Sau đó, họ tiếp tục hành trình trên một chiếc tàu khác từ A-léc-xan-ri đã trú đông tại đảo. Chiếc tàu có hình tượng Song Tử ở mũi tàu, có lẽ chỉ về Castor và Pollux, những vị được nhiều thủy thủ xem là thần bảo hộ trên biển. Dù con tàu mang biểu tượng ngoại giáo, sự an toàn của Phao-lô không đến từ thần tượng hay mê tín. Mạng sống của ông ở trong tay Đức Chúa Trời chân thật.

Công Vụ 28:12-15
12 Khi cập bến tại Sy-ra-cuse, chúng tôi ở lại đó ba ngày.
13 Từ đó, chúng tôi đi vòng quanh và đến Rê-ghi-um. Sau một ngày, gió nam thổi lên; ngày hôm sau, chúng tôi đến Bu-tê-ô-li.
14 Tại đó, chúng tôi gặp các anh em và được mời ở lại với họ bảy ngày. Rồi chúng tôi đi về hướng Rô-ma.
15 Khi các anh em ở đó nghe tin về chúng tôi, họ đến tận Chợ Áp-bi-u và Ba Quán để gặp chúng tôi. Khi Phao-lô thấy họ, ông cảm tạ Đức Chúa Trời và được khích lệ.

Hành trình lúc này diễn ra thuận lợi hơn. Phao-lô và những người khác đi từ Man-ta đến Sy-ra-cuse, rồi đến Rê-ghi-um, và cuối cùng đến Bu-tê-ô-li. Tại đó, họ gặp các tín hữu Cơ Đốc, được chào đón và mời ở lại bảy ngày. Khi Phao-lô đến gần Rô-ma hơn, nhiều tín hữu khác đi ra gặp ông tại Chợ Áp-bi-u và Ba Quán. Khi Phao-lô thấy họ, ông cảm tạ Đức Chúa Trời và được khích lệ. Ngay cả một đầy tớ mạnh mẽ của Đức Chúa Trời như Phao-lô cũng cần sự khích lệ từ các tín hữu khác. Sự hiện diện của họ nhắc ông rằng ông không đơn độc và công việc của Đức Chúa Trời đã đến Rô-ma rồi.

Công Vụ 28:16
16 Khi chúng tôi đến Rô-ma, viên đội trưởng giao các tù nhân cho chỉ huy đội cận vệ; nhưng Phao-lô được phép ở riêng với người lính canh giữ ông.

Khi Phao-lô cuối cùng đến Rô-ma, các tù nhân khác được giao cho nhà chức trách, nhưng Phao-lô được phép ở riêng với một người lính canh giữ ông. Điều này có nghĩa là ông vẫn ở dưới sự giam giữ của La Mã, nhưng ông có nhiều tự do hơn một tù nhân bình thường. Đức Chúa Trời dùng hoàn cảnh này để cho Phao-lô có cơ hội tiếp tục dạy dỗ và tiếp nhận những người đến thăm. Phao-lô bị xiềng xích, nhưng lời Đức Chúa Trời không bị xiềng xích.

Công Vụ 28:17-22
17 Sau ba ngày, Phao-lô mời các lãnh đạo Do Thái nhóm lại. Khi họ đến, ông nói với họ: “Thưa anh em, dù tôi chẳng làm điều gì chống lại dân tộc chúng ta hay các tục lệ của tổ phụ, tôi vẫn bị giao nộp từ Giê-ru-sa-lem vào tay người La Mã như một tù nhân.
18 Sau khi tra xét tôi, họ muốn thả tôi ra, vì không thấy có lý do nào để xử tử tôi.
19 Nhưng khi người Do Thái phản đối, tôi buộc phải kháng cáo lên Sê-sa, không phải vì tôi có điều gì để cáo buộc dân tộc mình.
20 Vì lý do đó, tôi mời anh em đến để gặp và nói chuyện với anh em, vì niềm hy vọng của Y-sơ-ra-ên mà tôi bị xiềng xích này.”
21 Họ nói với ông: “Chúng tôi không nhận được thư nào từ Giu-đê nói về ông, cũng không có anh em nào đến đây báo cáo hay nói điều gì xấu về ông.
22 Nhưng chúng tôi muốn nghe ông trình bày suy nghĩ của mình; vì về giáo phái này, chúng tôi biết rằng ở đâu người ta cũng chống đối.”

Chỉ sau ba ngày ở Rô-ma, Phao-lô đã mời các lãnh đạo Do Thái nhóm lại. Điều này cho thấy ông vẫn rất quan tâm đến dân tộc mình. Ông giải thích rằng ông không làm điều gì chống lại dân Do Thái hay các tục lệ của tổ phụ. Người La Mã đã tra xét ông và không thấy lý do nào để xử tử ông. Nhưng vì các lãnh đạo Do Thái phản đối việc thả ông, Phao-lô đã kháng cáo lên Sê-sa. Ông nói rõ rằng mình không tìm cách cáo buộc dân tộc mình. Trái lại, ông bị xiềng xích vì “niềm hy vọng của Y-sơ-ra-ên,” nghĩa là niềm hy vọng về Đấng Mê-si-a và sự sống lại. Các lãnh đạo Do Thái tại Rô-ma nói rằng họ không nhận được cáo trạng chính thức nào chống lại ông, nhưng họ muốn nghe thêm, vì đức tin Cơ Đốc bị nói xấu ở khắp nơi. Điều này cho Phao-lô thêm một cơ hội để làm chứng về Chúa Giê-su.

Công Vụ 28:23-31
23 Khi họ đã định một ngày, nhiều người đến chỗ ở của Phao-lô. Từ sáng đến chiều, ông giải thích và làm chứng cách long trọng về vương quốc Đức Chúa Trời, thuyết phục họ về Chúa Giê-su từ Luật Môi-se và các sách Tiên Tri.
24 Một số người được thuyết phục bởi những lời ông nói, nhưng một số khác không tin.
25 Vì họ không đồng ý với nhau, nên họ ra về sau khi Phao-lô nói một lời này: “Thánh Linh đã phán rất đúng qua tiên tri Ê-sai cho tổ phụ chúng ta,
26 rằng:
‘Hãy đi đến dân này và nói:
Các ngươi nghe thì sẽ nghe, mà chẳng hiểu;
Thấy thì sẽ thấy, mà chẳng nhận biết;
27 Vì lòng dân này đã trở nên chai lì.
Tai họ nặng khó nghe,
Mắt họ đã nhắm lại,
Kẻo họ thấy bằng mắt, nghe bằng tai,
Hiểu bằng lòng và quay trở lại,
Để Ta chữa lành cho họ.’
28 Vậy, hãy biết rằng sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời đã được gửi đến cho dân ngoại, và họ sẽ nghe!”
29 Khi ông nói những lời ấy, người Do Thái ra đi và tranh luận gay gắt với nhau.
30 Phao-lô ở trọn hai năm trong nhà thuê của mình, tiếp nhận tất cả những ai đến với ông,
31 rao giảng vương quốc Đức Chúa Trời và dạy dỗ những điều liên quan đến Chúa Giê-su Christ cách đầy dạn dĩ, không ai ngăn cấm.

Vào ngày đã định, nhiều lãnh đạo Do Thái đến chỗ ở của Phao-lô. Từ sáng đến chiều, Phao-lô giải thích về vương quốc Đức Chúa Trời và cố gắng thuyết phục họ về Chúa Giê-su từ Luật Môi-se và các sách Tiên Tri. Điều này cho thấy sứ điệp của Phao-lô về Chúa Giê-su không tách rời khỏi Kinh Thánh Cựu Ước. Ông rao giảng Chúa Giê-su là sự ứng nghiệm của những điều Đức Chúa Trời đã bày tỏ từ trước. Một số người tin sứ điệp của ông, nhưng những người khác thì từ chối. Vì sự vô tín của họ, Phao-lô trích lời Ê-sai để cho thấy rằng nhiều người nghe lời Đức Chúa Trời nhưng không chịu hiểu, vì lòng họ đã trở nên chai lì. Họ nhắm mắt và làm nặng tai mình, nên không quay về với Đức Chúa Trời để được chữa lành. Sau đó, Phao-lô tuyên bố rằng sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời đã được gửi đến cho dân ngoại, và họ sẽ nghe. Sách Công Vụ kết thúc với cảnh Phao-lô sống hai năm trong nhà thuê của mình, tiếp nhận tất cả những ai đến với ông. Dù đang bị canh giữ, ông vẫn tiếp tục rao giảng vương quốc Đức Chúa Trời và dạy dỗ về Chúa Giê-su Christ cách đầy dạn dĩ. Không ai ngăn cấm ông. Kết thúc này rất mạnh mẽ, vì Công Vụ không kết thúc bằng sự thất bại, nhưng bằng việc Tin Lành vẫn tiếp tục tiến tới. Phao-lô bị xiềng xích, nhưng sứ điệp của Đấng Christ vẫn được truyền ra cách tự do.

bottom of page