
Công Vụ 3
Công Vụ 3 ghi lại việc chữa lành một người què từ lúc mới sinh. Phi-e-rơ và Giăng gặp ông tại cổng đền thờ gọi là Cổng Đẹp, và qua danh Giê-su Christ, người ấy được chữa lành ngay lập tức. Phép lạ này khiến dân chúng kinh ngạc và mở cơ hội cho Phi-e-rơ giảng dạy. Phi-e-rơ giải thích rằng sự chữa lành này không đến từ quyền năng hay sự tin kính của con người, nhưng qua đức tin nơi danh Giê-su, Đấng mà Đức Chúa Trời đã khiến sống lại từ cõi chết và làm cho vinh hiển. Ông kêu gọi dân chúng ăn năn và trở lại, để tội lỗi của họ được xóa bỏ và họ có thể nhận được những thời kỳ tươi mới từ sự hiện diện của Chúa.
Công Vụ 3:1-2
1 Phi-e-rơ và Giăng cùng lên đền thờ vào giờ cầu nguyện, tức giờ thứ chín.
2 Có một người què từ trong lòng mẹ được người ta khiêng đến, mỗi ngày đặt tại cổng đền thờ gọi là Cổng Đẹp, để xin bố thí những người đi vào đền thờ.
Phi-e-rơ và Giăng đi lên đền thờ vào giờ cầu nguyện, cho thấy các tín hữu đầu tiên vẫn còn có sự liên hệ với nơi thờ phượng của người Do Thái. Tại cổng gọi là Cổng Đẹp, có một người bị què từ lúc mới sinh. Mỗi ngày, người ta khiêng ông đến đó để xin tiền những người đi vào đền thờ. Tình trạng của ông cho thấy cả sự bất lực về thể xác lẫn sự lệ thuộc vào người khác. Nhưng Đức Chúa Trời sắp ban cho ông điều lớn hơn tiền bạc rất nhiều.
Công Vụ 3:3-5
3 Khi thấy Phi-e-rơ và Giăng sắp vào đền thờ, người ấy xin bố thí.
4 Phi-e-rơ cùng với Giăng nhìn chăm vào ông và nói: “Hãy nhìn chúng tôi.”
5 Người ấy chăm chú nhìn họ, mong nhận được điều gì từ họ.
Người què xin Phi-e-rơ và Giăng bố thí, mong nhận được sự giúp đỡ bình thường. Phi-e-rơ nói với ông: “Hãy nhìn chúng tôi,” để thu hút sự chú ý hoàn toàn của ông. Người ấy mong nhận được tiền, nhưng Phi-e-rơ đang chuẩn bị cho ông nhận một điều lớn hơn nhiều. Khoảnh khắc này cho thấy Đức Chúa Trời thường ban cho con người nhiều hơn điều họ mong đợi hay cầu xin.
Công Vụ 3:6-8
6 Nhưng Phi-e-rơ nói: “Bạc và vàng tôi không có, nhưng điều tôi có thì tôi cho anh: nhân danh Giê-su Christ người Na-xa-rét, hãy đứng dậy và bước đi.”
7 Phi-e-rơ nắm tay phải ông và đỡ ông dậy; lập tức bàn chân và mắt cá chân của ông được mạnh mẽ.
8 Ông nhảy lên, đứng dậy và bước đi; rồi cùng vào đền thờ với họ, vừa đi, vừa nhảy, vừa ngợi khen Đức Chúa Trời.
Phi-e-rơ không có bạc hay vàng để cho, nhưng ông có điều lớn hơn: quyền năng của Giê-su Christ. Nhân danh Giê-su Christ người Na-xa-rét, ông truyền cho người ấy đứng dậy và bước đi. Khi Phi-e-rơ đỡ ông dậy, người ấy được chữa lành ngay lập tức, bàn chân và mắt cá chân của ông được mạnh mẽ. Ông đứng dậy, bước đi, nhảy mừng và ngợi khen Đức Chúa Trời. Việc ông bước vào đền thờ không chỉ cho thấy sự chữa lành thể xác, mà còn là sự phục hồi và niềm vui trước mặt Đức Chúa Trời.
Công Vụ 3:9-10
9 Tất cả dân chúng đều thấy ông bước đi và ngợi khen Đức Chúa Trời.
10 Họ nhận ra ông chính là người đã ngồi xin bố thí tại Cổng Đẹp của đền thờ; và họ đầy kinh ngạc, sửng sốt về điều đã xảy ra cho ông.
Dân chúng thấy người ấy bước đi và ngợi khen Đức Chúa Trời, và họ nhận ra ông chính là người từng ngồi xin bố thí tại cổng đền thờ. Vì họ biết rõ tình trạng trước đây của ông, nên họ đầy kinh ngạc và sửng sốt. Sự chữa lành của ông trở thành một lời chứng sống động về quyền năng của Đức Chúa Trời và chuẩn bị lòng dân chúng để nghe sứ điệp về Giê-su.
Công Vụ 3:11-12
11 Khi người què đã được chữa lành còn bám lấy Phi-e-rơ và Giăng, toàn dân rất kinh ngạc chạy đến với họ tại hành lang gọi là Sa-lô-môn.
12 Thấy vậy, Phi-e-rơ nói với dân chúng: “Thưa người Y-sơ-ra-ên, tại sao các ông ngạc nhiên về việc này? Tại sao các ông nhìn chăm vào chúng tôi, như thể bởi quyền năng riêng hay sự tin kính riêng của chúng tôi mà chúng tôi đã làm cho người này bước đi?”
Khi người được chữa lành còn bám lấy Phi-e-rơ và Giăng, đám đông kinh ngạc tụ họp quanh họ tại hành lang Sa-lô-môn. Phi-e-rơ lập tức sửa lại trọng tâm của họ. Ông không để dân chúng nghĩ rằng phép lạ này đến từ quyền năng hay sự thánh thiện riêng của ông. Thay vào đó, ông hướng họ khỏi chính mình và chỉ về Giê-su, nguồn thật của sự chữa lành. Điều này cho thấy sự khiêm nhường của Phi-e-rơ và lòng ông muốn dâng mọi vinh hiển cho Đức Chúa Trời.
Công Vụ 3:13
13 Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp, Đức Chúa Trời của tổ phụ chúng ta, đã làm vinh hiển Đầy Tớ Ngài là Giê-su, Đấng mà các ông đã nộp và chối bỏ trước mặt Phi-lát, dù Phi-lát đã quyết định tha Ngài.
Phi-e-rơ nhận biết Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp—chính là Đức Chúa Trời chân thật duy nhất mà Y-sơ-ra-ên thờ phượng. Ông nói rằng Đức Chúa Trời này đã làm vinh hiển Đầy Tớ Ngài, hay Con Ngài, là Giê-su. Phi-e-rơ phân biệt rõ giữa Đức Chúa Trời, là Cha, Đấng làm cho vinh hiển, và Giê-su, là Con, Đấng được làm cho vinh hiển. Giê-su đến từ Đức Chúa Trời, đại diện cho Đức Chúa Trời, vâng phục Đức Chúa Trời và hoàn thành mục đích cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Điều này không hạ thấp Đấng Christ như thể Ngài chỉ là một con người, vì Ngài là Con thần thượng của Đức Chúa Trời; nhưng nó cho thấy trật tự Kinh Thánh giữa Cha và Con. Dân chúng đã chối bỏ Giê-su trước mặt Phi-lát, ngay cả khi Phi-lát muốn tha Ngài, nhưng Đức Chúa Trời đã tôn cao Ngài là Đấng Mê-si và Đấng Cứu Rỗi đã được hứa.
Công Vụ 3:14-15
14 Nhưng các ông đã chối bỏ Đấng Thánh và Đấng Công Chính, rồi xin tha cho một kẻ giết người,
15 và giết Chúa của sự sống, Đấng mà Đức Chúa Trời đã khiến sống lại từ cõi chết; chúng tôi là những nhân chứng về điều đó.
Phi-e-rơ đối chiếu mạnh mẽ giữa Giê-su thật sự là ai với cách dân chúng đã đối xử với Ngài. Giê-su là Đấng Thánh và Đấng Công Chính, hoàn toàn thanh sạch, công bình và vô tội. Tuy nhiên, họ đã chối bỏ Ngài và chọn một kẻ giết người thay thế. Phi-e-rơ nói họ đã giết Chúa của sự sống, nghĩa là họ đã chối bỏ chính Đấng qua Ngài Đức Chúa Trời ban sự sống, sự cứu rỗi và sự phục sinh. Nhưng Đức Chúa Trời đã khiến Giê-su sống lại từ cõi chết, chứng minh rằng Ngài không phải là một Đấng Mê-si thất bại, nhưng là Đấng Christ hằng sống. Một lần nữa, Phi-e-rơ phân biệt giữa Giê-su, Đấng Thánh và Công Chính, với Đức Chúa Trời là Cha, Đấng đã khiến Ngài sống lại và minh chứng cho Ngài. Các sứ đồ là nhân chứng về sự phục sinh này.
Công Vụ 3:16-18
16 Chính danh Ngài, bởi đức tin nơi danh Ngài, đã làm cho người này được mạnh mẽ, là người các ông thấy và biết. Vâng, đức tin đến qua Ngài đã ban cho người này sự lành lặn hoàn toàn trước mặt tất cả các ông.
17 Thưa anh em, bây giờ tôi biết rằng các ông đã làm điều đó trong sự không biết, cũng như các nhà lãnh đạo của các ông.
18 Nhưng những điều Đức Chúa Trời đã báo trước qua miệng tất cả các tiên tri của Ngài, rằng Đấng Christ phải chịu khổ, thì Ngài đã làm cho ứng nghiệm như vậy.
Phi-e-rơ giải thích rằng người què được chữa lành qua đức tin nơi danh Giê-su. Phép lạ này không đến từ sức mạnh con người, nhưng từ quyền năng và thẩm quyền của Giê-su. Phi-e-rơ cũng bày tỏ lòng thương xót khi nói rằng dân chúng và các nhà lãnh đạo của họ đã hành động trong sự không biết khi chối bỏ Đấng Christ. Tuy nhiên, ngay cả sự chối bỏ của họ cũng làm ứng nghiệm điều Đức Chúa Trời đã phán qua các tiên tri, rằng Đấng Christ phải chịu khổ. Phi-e-rơ không bào chữa cho tội lỗi của họ, nhưng ông cho thấy Đức Chúa Trời vẫn đang thực hiện chương trình cứu rỗi của Ngài và bây giờ kêu gọi họ ăn năn.
Công Vụ 3:19-21
19 Vậy, hãy ăn năn và trở lại, để tội lỗi của các ông được xóa bỏ, hầu cho những thời kỳ tươi mới đến từ sự hiện diện của Chúa,
20 và để Ngài sai Giê-su Christ, Đấng đã được rao giảng trước cho các ông,
21 Đấng mà trời phải tiếp nhận cho đến thời kỳ phục hồi muôn vật, là điều Đức Chúa Trời đã phán từ thuở ban đầu qua miệng tất cả các tiên tri thánh của Ngài.
Phi-e-rơ kêu gọi dân chúng ăn năn và trở lại. Ăn năn nghĩa là quay khỏi tội lỗi, và trở lại nghĩa là quay về với Đức Chúa Trời. Nếu họ đáp ứng, tội lỗi của họ sẽ được xóa bỏ, nghĩa là được tha thứ và loại bỏ. Phi-e-rơ cũng hứa về “những thời kỳ tươi mới” từ sự hiện diện của Chúa, cho thấy sự đổi mới thuộc linh đến từ Đức Chúa Trời. Sau đó, ông hướng về sự trở lại của Giê-su và sự phục hồi muôn vật. Trời phải tiếp nhận Giê-su cho đến thời điểm Đức Chúa Trời đã định, khi mọi sự sẽ được phục hồi như các tiên tri đã nói.
Công Vụ 3:22-24
22 Vì Môi-se thật đã nói với các tổ phụ rằng: “Chúa là Đức Chúa Trời của anh em sẽ dấy lên cho anh em một Đấng Tiên Tri giống như tôi từ giữa anh em. Các ngươi phải nghe Ngài trong mọi điều Ngài phán với các ngươi.
23 Và sẽ xảy ra rằng mọi linh hồn nào không nghe Đấng Tiên Tri ấy sẽ bị tiêu diệt khỏi dân chúng.”
24 Tất cả các tiên tri, từ Sa-mu-ên và những người kế tiếp, hễ ai đã nói tiên tri, cũng đều báo trước về những ngày này.
Phi-e-rơ cho thấy Giê-su là Đấng Tiên Tri giống như Môi-se, đã được hứa trong Phục Truyền 18:15-19. Đức Chúa Trời đã dấy Ngài lên từ giữa Y-sơ-ra-ên, và mọi người được truyền phải nghe Ngài. Chối bỏ lời Ngài là điều nghiêm trọng, vì những ai từ chối Ngài sẽ đối diện với sự phán xét. Phi-e-rơ cũng nói rằng tất cả các tiên tri, từ Sa-mu-ên trở đi, đều hướng về những ngày này. Điều này có nghĩa là sự sống, sự chịu khổ, sự phục sinh và thẩm quyền của Giê-su không phải là một ý tưởng mới, nhưng là sự ứng nghiệm chương trình đã được Đức Chúa Trời hứa từ lâu.
Công Vụ 3:25-26
25 Các ông là con cháu của các tiên tri và của giao ước mà Đức Chúa Trời đã lập với tổ phụ chúng ta, khi Ngài phán với Áp-ra-ham rằng: “Trong dòng dõi con, tất cả các gia đình trên đất sẽ được phước.”
26 Đức Chúa Trời đã dấy Đầy Tớ Ngài là Giê-su lên và sai Ngài đến với các ông trước hết, để ban phước cho các ông bằng cách khiến mỗi người trong các ông quay khỏi sự gian ác của mình.
Phi-e-rơ nhắc dân chúng rằng họ là con cháu của các tiên tri và là người thừa kế giao ước mà Đức Chúa Trời đã lập với Áp-ra-ham. Đức Chúa Trời đã hứa rằng qua Dòng Dõi của Áp-ra-ham, tất cả các gia đình trên đất sẽ được phước. Phước lành này được ứng nghiệm trong Giê-su. Đức Chúa Trời đã dấy Đầy Tớ Ngài, hay Con Ngài, là Giê-su lên, và sai Ngài đến trước hết với Y-sơ-ra-ên để ban phước cho họ bằng cách khiến họ quay khỏi tội lỗi mình. Phước lành lớn nhất của giao ước không chỉ là đặc quyền dân tộc hay sự thịnh vượng trên đất, nhưng là sự giải cứu khỏi gian ác qua Đấng Christ.

