top of page

Công Vụ 4

Công Vụ 4 mô tả sự bắt bớ ban đầu mà các sứ đồ phải đối diện khi họ rao giảng về sự phục sinh của Chúa Giê-su và chữa lành trong danh Ngài. Sau phép lạ Phi-e-rơ và Giăng thực hiện tại Đền Thờ, họ bị các nhà lãnh đạo tôn giáo đối chất, bao gồm cả người Sa-đu-sê, là những người chống đối sứ điệp của họ. Dù bị đe dọa, Phi-e-rơ vẫn mạnh dạn công bố Chúa Giê-su là đá góc nhà của sự cứu rỗi. Dù bị cảnh cáo, các sứ đồ vẫn tiếp tục sứ mạng của mình, dẫn đến sự hiệp một và lòng rộng rãi trong cộng đồng tín hữu đầu tiên.

Công Vụ 4:1-4
1 Khi họ còn đang nói với dân chúng, các thầy tế lễ, viên chỉ huy Đền Thờ và người Sa-đu-sê đến với họ,
2 rất bực tức vì họ dạy dỗ dân chúng và rao giảng trong Chúa Giê-su sự sống lại từ cõi chết.
3 Họ bắt hai người và giam giữ đến ngày hôm sau, vì lúc ấy đã chiều tối.
4 Tuy nhiên, nhiều người nghe lời giảng thì tin, và số đàn ông lên đến khoảng năm ngàn.

Việc Phi-e-rơ và Giăng công khai rao giảng đã làm các lãnh đạo Do Thái bối rối, đặc biệt là người Sa-đu-sê, vì họ phủ nhận sự phục sinh. Để ngăn chặn sứ điệp này, các lãnh đạo đã bắt các sứ đồ, nhằm đe dọa họ và ngăn họ tiếp tục rao giảng về Chúa Giê-su. Tuy nhiên, sứ điệp của các sứ đồ đầy quyền năng và có sức thuyết phục, khiến nhiều người tin nơi Chúa Giê-su, cho thấy sự bắt bớ không thể ngăn cản sự lan rộng của phúc âm.

Công Vụ 4:5-7
5 Ngày hôm sau, các nhà lãnh đạo, trưởng lão và thầy thông giáo của họ nhóm lại tại Giê-ru-sa-lem,
6 cùng với An-ne, thầy tế lễ thượng phẩm, Cai-phe, Giăng, A-léc-xan-đơ, và tất cả những người thuộc dòng họ thầy tế lễ thượng phẩm.
7 Khi đặt hai người đứng giữa họ, họ hỏi: “Bởi quyền năng nào hoặc bởi danh nào mà các ngươi đã làm việc này?”

Các thầy tế lễ thượng phẩm và những lãnh đạo Do Thái có ảnh hưởng nhóm lại để chất vấn Phi-e-rơ và Giăng, cho thấy họ xem hoạt động của các sứ đồ là vấn đề rất nghiêm trọng. Khi hỏi “bởi quyền năng nào hoặc bởi danh nào” mà họ thực hiện phép lạ, các lãnh đạo đang thách thức nguồn gốc thẩm quyền của họ, có lẽ mong họ sẽ tuyên bố một quyền lực thuộc về con người. Chính khoảnh khắc này lại mở ra cơ hội để các sứ đồ mạnh dạn công bố Chúa Giê-su là thẩm quyền của họ.

Công Vụ 4:8-12
8 Bấy giờ Phi-e-rơ, được đầy dẫy Thánh Linh, nói với họ: “Hỡi các nhà lãnh đạo của dân và các trưởng lão Y-sơ-ra-ên,
9 nếu hôm nay chúng tôi bị xét hỏi vì một việc lành đã làm cho một người bất lực, và bởi phương cách nào người ấy được lành,
10 thì xin tất cả quý vị và toàn dân Y-sơ-ra-ên biết rằng: chính bởi danh Chúa Giê-su Christ người Na-xa-rét, Đấng quý vị đã đóng đinh, nhưng Đức Chúa Trời đã khiến Ngài sống lại từ cõi chết, chính bởi Ngài mà người này được lành mạnh đứng trước mặt quý vị.
11 Ngài là ‘hòn đá bị quý vị là thợ xây loại bỏ, nhưng đã trở nên đá góc nhà.’
12 Chẳng có sự cứu rỗi trong Đấng nào khác, vì dưới trời không có danh nào khác được ban cho loài người, để nhờ đó chúng ta phải được cứu.”

Phi-e-rơ, được Thánh Linh ban quyền năng, đã nói với sự can đảm và rõ ràng, quy phép lạ này cho Chúa Giê-su Christ, Đấng mà các lãnh đạo đã chối bỏ và đóng đinh. Khi trích lời tiên tri về đá góc nhà, Phi-e-rơ nhấn mạnh rằng Chúa Giê-su là trung tâm trong kế hoạch của Đức Chúa Trời. Ông tuyên bố rằng sự cứu rỗi chỉ được tìm thấy trong Chúa Giê-su, làm nổi bật tính duy nhất và tầm quan trọng của đức tin nơi Đấng Christ.

Công Vụ 4:13-14
13 Khi họ thấy sự dạn dĩ của Phi-e-rơ và Giăng, và nhận biết rằng hai người là những người không học thức và không được đào tạo chính thức, họ lấy làm lạ. Họ cũng nhận ra rằng hai người đã từng ở với Chúa Giê-su.
14 Lại thấy người đã được chữa lành đứng với họ, nên họ không thể nói gì chống lại được.

Các nhà cầm quyền ngạc nhiên trước sự tự tin của Phi-e-rơ và Giăng, đặc biệt vì họ chỉ là những người bình thường, không có sự đào tạo chính thức. Sự dạn dĩ của họ và mối liên hệ của họ với Chúa Giê-su là điều không thể phủ nhận. Hơn nữa, người được chữa lành đang đứng đó như bằng chứng rõ ràng về quyền năng và sứ điệp của các sứ đồ, khiến các lãnh đạo không thể bác bỏ lời chứng của họ.

Công Vụ 4:15-18
15 Nhưng khi truyền cho họ ra khỏi hội đồng, các lãnh đạo bàn luận với nhau,
16 nói rằng: “Chúng ta phải làm gì với những người này? Vì quả thật, một phép lạ rõ ràng đã được thực hiện qua họ, điều đó đã được mọi người cư ngụ tại Giê-ru-sa-lem biết, và chúng ta không thể chối cãi.
17 Nhưng để việc này không lan rộng thêm trong dân chúng, chúng ta hãy nghiêm khắc đe dọa họ, từ nay không được nói với ai trong danh này nữa.”
18 Vậy họ gọi hai người vào và truyền lệnh cho họ tuyệt đối không được nói hay dạy dỗ trong danh Chúa Giê-su.

Các lãnh đạo nhận biết phép lạ đã xảy ra, nhưng họ quan tâm nhiều hơn đến việc ngăn chặn ảnh hưởng của sứ điệp các sứ đồ. Trong nỗ lực làm cho Phi-e-rơ và Giăng im lặng, họ cảnh cáo hai người không được rao giảng trong danh Chúa Giê-su nữa. Hành động này cho thấy các nhà cầm quyền không sẵn lòng tiếp nhận lẽ thật và ưu tiên của họ là duy trì quyền kiểm soát trên dân chúng.

Công Vụ 4:19-22
19 Nhưng Phi-e-rơ và Giăng trả lời họ rằng: “Trước mặt Đức Chúa Trời, nghe lời quý vị hơn là nghe lời Đức Chúa Trời có đúng hay không, xin quý vị tự xét.
20 Vì chúng tôi không thể không nói về những điều mình đã thấy và đã nghe.”
21 Sau khi đe dọa thêm, họ thả hai người ra, vì không tìm được cách nào để trừng phạt họ, bởi cớ dân chúng, vì mọi người đều tôn vinh Đức Chúa Trời về việc đã xảy ra.
22 Người được chữa lành bởi phép lạ ấy đã hơn bốn mươi tuổi.

Phi-e-rơ và Giăng mạnh dạn tuyên bố sự cam kết của họ là vâng lời Đức Chúa Trời hơn vâng lời loài người, nhấn mạnh lời chứng cá nhân của họ về Chúa Giê-su. Câu trả lời của họ làm nổi bật sự chính trực và lòng tận hiến của các sứ đồ đối với sứ mạng được giao. Các nhà cầm quyền, vì sợ phản ứng của dân chúng, buộc phải thả họ ra, trong khi dân chúng tôn vinh Đức Chúa Trời vì phép lạ, cho thấy ảnh hưởng của đức tin và quyền năng Đức Chúa Trời.

Công Vụ 4:23-31
23 Sau khi được thả, hai người đến với anh em mình và thuật lại mọi điều các thầy tế lễ cả và các trưởng lão đã nói với họ.
24 Khi nghe điều đó, họ đồng lòng cất tiếng cầu nguyện với Đức Chúa Trời rằng: “Lạy Chúa, Ngài là Đức Chúa Trời, Đấng dựng nên trời, đất, biển, và mọi vật trong đó;
25 Ngài đã dùng miệng Đa-vít, tôi tớ Ngài, mà phán rằng: ‘Vì sao các dân nổi giận, và các dân tộc mưu tính những điều hư không?
26 Các vua trên đất nổi lên, và các nhà cầm quyền nhóm lại chống nghịch Chúa và Đấng Christ của Ngài.’
27 Thật vậy, Hê-rốt và Bôn-xơ Phi-lát, cùng với dân ngoại và dân Y-sơ-ra-ên, đã nhóm lại trong thành này chống nghịch Đầy Tớ thánh của Ngài là Chúa Giê-su, Đấng Ngài đã xức dầu,
28 để làm mọi điều tay Ngài và ý định Ngài đã định trước phải xảy ra.
29 Giờ đây, lạy Chúa, xin xem xét những lời đe dọa của họ, và ban cho các đầy tớ Ngài được rao giảng lời Ngài với tất cả sự dạn dĩ,
30 trong khi Ngài giơ tay chữa lành, để các dấu lạ và phép lạ được thực hiện qua danh Đầy Tớ thánh của Ngài là Chúa Giê-su.”
31 Khi họ cầu nguyện xong, nơi họ nhóm lại bị rúng động; tất cả đều được đầy dẫy Thánh Linh và rao giảng lời Đức Chúa Trời cách dạn dĩ.

Sau khi trở về, các sứ đồ cùng với các tín hữu khác cầu nguyện, bày tỏ lòng tin cậy nơi quyền tể trị của Đức Chúa Trời. Họ nhận biết rằng sự chống đối đã được Kinh Thánh báo trước, và họ giải thích kinh nghiệm của mình trong ánh sáng mục đích của Đức Chúa Trời. Họ cầu xin sự can đảm để tiếp tục rao giảng, và Đức Chúa Trời đáp lời bằng cách làm đầy dẫy họ một lần nữa bởi Thánh Linh, ban quyền năng để họ mạnh dạn công bố lời Ngài.

Công Vụ 4:32-37
32 Bấy giờ, đoàn thể những người tin đều đồng lòng hiệp ý; không ai nói rằng bất cứ vật gì mình có là của riêng, nhưng họ dùng chung mọi sự.
33 Với quyền năng lớn, các sứ đồ làm chứng về sự phục sinh của Chúa Giê-su; và ân điển lớn lao ở trên tất cả họ.
34 Trong vòng họ không ai thiếu thốn, vì những ai có ruộng đất hoặc nhà cửa đều bán đi, đem tiền bán được,
35 đặt dưới chân các sứ đồ; rồi tiền ấy được phân phát cho mỗi người tùy theo nhu cầu.
36 Giô-sép, người được các sứ đồ gọi là Ba-na-ba, nghĩa là Con Trai của Sự Khích Lệ, là người Lê-vi, quê ở đảo Síp,
37 có một thửa ruộng, bán đi, đem tiền đến đặt dưới chân các sứ đồ.

Các tín hữu có sự hiệp một sâu sắc, chăm sóc lẫn nhau và chia sẻ tài sản của mình. Lòng rộng rãi mạnh mẽ này bày tỏ tình yêu và sự cam kết của họ đối với cộng đồng. Các sứ đồ tiếp tục rao giảng với thẩm quyền, và “ân điển lớn lao” ở trên tất cả họ khi họ tìm cách đáp ứng nhu cầu của nhau. Gương của Ba-na-ba trong việc bán đất phản ánh tinh thần khích lệ và quên mình, là đặc điểm nổi bật của Hội Thánh đầu tiên.

bottom of page