
Công Vụ 5
Công Vụ 5 cho thấy cả sự thánh khiết và quyền năng của Đức Chúa Trời trong Hội Thánh đầu tiên. Chương này bắt đầu với sự phán xét nghiêm trọng trên A-na-nia và Sa-phi-ra, là những người đã nói dối về của dâng của mình và cố tỏ ra rộng rãi hơn thực tế. Điều này đem sự kính sợ lớn đến trên Hội Thánh và cho thấy dân Đức Chúa Trời phải bước đi trong sự chân thật và thánh khiết. Sau đó, chương này cho thấy các sứ đồ làm nhiều dấu kỳ phép lạ, nhiều tín hữu được thêm vào Chúa, và người bệnh được chữa lành. Đồng thời, các nhà lãnh đạo tôn giáo trở nên ganh tị và bắt bớ các sứ đồ. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời đã giải cứu họ khỏi tù, và họ tiếp tục rao giảng cách dạn dĩ. Chương này kết thúc với việc các sứ đồ vui mừng vì được xem là xứng đáng chịu sỉ nhục vì danh Giê-su.
Công Vụ 5:1-2
1 Nhưng có một người tên là A-na-nia, cùng với vợ là Sa-phi-ra, bán một tài sản.
2 Ông giữ lại một phần tiền bán được, vợ ông cũng biết điều đó, rồi đem một phần đặt dưới chân các sứ đồ.
A-na-nia và Sa-phi-ra bán một miếng đất và đem một phần tiền đến cho các sứ đồ. Tội của họ không phải là giữ lại một phần tiền, vì tài sản và số tiền bán được vẫn thuộc quyền họ. Vấn đề là họ giả vờ như đã dâng tất cả trong khi âm thầm giữ lại một phần. Hành động của họ là một sự nói dối và là sự phô bày lòng đạo đức giả, trái ngược với sự chân thật và lòng rộng rãi thành thật của Hội Thánh đầu tiên.
Công Vụ 5:3-4
3 Nhưng Phi-e-rơ nói: “A-na-nia, tại sao Sa-tan đã đầy dẫy lòng anh để anh nói dối Thánh Linh và giữ lại một phần tiền bán đất cho mình?
4 Khi đất còn đó, chẳng phải là của anh sao? Sau khi bán rồi, chẳng phải tiền vẫn thuộc quyền anh sao? Tại sao anh lại đặt điều này trong lòng mình? Anh không nói dối loài người, nhưng nói dối Đức Chúa Trời.”
Phi-e-rơ, bởi sự nhận biết thuộc linh, đã phơi bày tội của A-na-nia. Ông nói rõ rằng A-na-nia có quyền giữ đất hoặc giữ tiền, nhưng ông đã chọn nói dối và hành động như thể mình đã dâng tất cả. Phi-e-rơ nói ông đã nói dối Thánh Linh và vì vậy đã nói dối Đức Chúa Trời, cho thấy Thần Linh của Đức Chúa Trời là chính sự hiện diện và quyền năng của Đức Chúa Trời đang hành động giữa dân Ngài. Điều này liên hệ với 1 Cô-rinh-tô 2:11, nói rằng không ai biết những điều của Đức Chúa Trời ngoại trừ Thần Linh của Đức Chúa Trời. Vấn đề không phải là số lượng của món quà, nhưng là sự lừa dối, đạo đức giả và nói dối trước mặt Đức Chúa Trời.
Công Vụ 5:5-6
5 Khi nghe những lời ấy, A-na-nia ngã xuống và tắt thở. Sự kính sợ lớn đến trên tất cả những người nghe điều này.
6 Các thanh niên đứng dậy, liệm ông, khiêng ra ngoài và chôn.
Khi A-na-nia nghe lời của Phi-e-rơ, ông ngã xuống và chết. Sự phán xét đột ngột này gây chấn động và đem sự kính sợ lớn đến trên tất cả những ai nghe biết. Đức Chúa Trời đang cho Hội Thánh đầu tiên thấy rằng tội lỗi, sự giả hình và việc nói dối trong sự hiện diện của Ngài là điều nghiêm trọng. Sự kiện này dạy các tín hữu phải kính sợ Đức Chúa Trời và sống trong sự chân thật, chính trực.
Công Vụ 5:7-10
7 Khoảng ba giờ sau, vợ ông bước vào, không biết điều đã xảy ra.
8 Phi-e-rơ hỏi bà: “Hãy nói cho tôi biết, hai người đã bán đất với giá chừng ấy phải không?” Bà đáp: “Vâng, chừng ấy.”
9 Phi-e-rơ nói với bà: “Tại sao hai người lại đồng lòng thử Thần Linh của Chúa? Kìa, chân của những người đã chôn chồng bà đang ở ngoài cửa, và họ sẽ khiêng bà ra.”
10 Lập tức bà ngã xuống dưới chân ông và tắt thở. Các thanh niên bước vào, thấy bà đã chết, liền khiêng ra và chôn bên cạnh chồng bà.
Khoảng ba giờ sau, Sa-phi-ra bước vào, không biết điều gì đã xảy ra với A-na-nia. Phi-e-rơ cho bà cơ hội nói sự thật, nhưng bà lặp lại cùng một lời nói dối. Điều này cho thấy bà đã tự nguyện đồng lòng với chồng trong sự lừa dối. Phi-e-rơ nói họ đã thử Thần Linh của Chúa, và ngay lập tức bà cũng ngã xuống và chết. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời không chỉ phán xét hành động bên ngoài, nhưng cả sự giả hình và bất lương đã được đồng thuận trong lòng họ.
Công Vụ 5:11
11 Sự kính sợ lớn đến trên cả Hội Thánh và trên tất cả những ai nghe biết những điều này.
Sự phán xét trên A-na-nia và Sa-phi-ra đem sự kính sợ lớn đến trên Hội Thánh và mọi người nghe biết. Đây không phải là sự sợ hãi tội lỗi, nhưng là sự kính sợ thánh trước Đức Chúa Trời. Hội Thánh đầu tiên học biết rằng sự hiện diện của Đức Chúa Trời giữa dân Ngài là điều nghiêm túc và thánh khiết. Ngài mong muốn một cộng đồng trong sạch, chân thật và thành tâm, chứ không phải một cộng đồng được xây dựng trên sự giả hình.
Công Vụ 5:12-16
12 Qua tay các sứ đồ, nhiều dấu kỳ và phép lạ được thực hiện giữa dân chúng. Tất cả đều đồng lòng nhóm lại tại hành lang Sa-lô-môn.
13 Không ai trong những người khác dám nhập vào họ cách tùy tiện, nhưng dân chúng rất kính trọng họ.
14 Càng ngày càng có nhiều người tin Chúa được thêm vào, gồm cả nam lẫn nữ,
15 đến nỗi người ta đem những người bệnh ra ngoài đường phố, đặt họ trên giường và chõng, để khi Phi-e-rơ đi ngang qua, ít nhất bóng của ông có thể phủ trên một vài người trong họ.
16 Cũng có rất đông người từ các thành chung quanh Giê-ru-sa-lem kéo đến, đem theo những người bệnh và những người bị tà linh hành hạ, và tất cả đều được chữa lành.
Sau đó, Đức Chúa Trời tiếp tục hành động đầy quyền năng qua các sứ đồ. Nhiều dấu kỳ và phép lạ được thực hiện giữa dân chúng, và các tín hữu hiệp một tại hành lang Sa-lô-môn. Một số người không dám nhập vào họ cách tùy tiện, vì họ nhận biết sự nghiêm trọng của sự hiện diện Đức Chúa Trời, nhưng Hội Thánh được dân chúng kính trọng. Nhiều người nam và nữ được thêm vào Chúa. Những người bệnh và những người bị tà linh hành hạ được đem đến từ Giê-ru-sa-lem và các thành chung quanh, và họ đều được chữa lành. Điều này cho thấy quyền năng, sự thánh khiết và lòng thương xót của Đức Chúa Trời cùng hành động trong Hội Thánh đầu tiên.
Công Vụ 5:17-18
17 Bấy giờ thầy tế lễ thượng phẩm và tất cả những người theo ông, thuộc phái Sa-đu-sê, đứng dậy, đầy lòng ganh tức,
18 bắt các sứ đồ và giam họ vào nhà tù công cộng.
Các nhà lãnh đạo tôn giáo, đặc biệt là người Sa-đu-sê, trở nên tức giận và ganh tị vì các sứ đồ đang được dân chúng chú ý và rao giảng về Giê-su. Ảnh hưởng của các sứ đồ giữa dân chúng ngày càng lớn, và các nhà lãnh đạo muốn ngăn chặn Phúc Âm lan rộng. Vì vậy, họ bắt các sứ đồ và giam vào tù. Điều này cho thấy công việc của Đức Chúa Trời thường gặp sự chống đối từ những người muốn bảo vệ quyền lực riêng của mình.
Công Vụ 5:19-20
19 Nhưng ban đêm, một thiên sứ của Chúa mở cửa tù, dẫn họ ra và nói:
20 “Hãy đi, đứng trong đền thờ và nói cho dân chúng tất cả lời của sự sống này.”
Trong đêm, một thiên sứ của Chúa mở cửa tù và dẫn các sứ đồ ra. Nhưng thiên sứ không bảo họ trốn hay ẩn mình để được an toàn. Thay vào đó, thiên sứ truyền cho họ trở lại đền thờ và nói tất cả lời của sự sống này cho dân chúng. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời giải cứu họ để họ tiếp tục sứ mạng. Phúc Âm được gọi là “sự sống này” vì nó đem lại sự sống thật qua Giê-su Christ.
Công Vụ 5:21-24
21 Khi nghe vậy, họ vào đền thờ lúc sáng sớm và dạy dỗ. Nhưng thầy tế lễ thượng phẩm và những người theo ông đến, triệu tập hội đồng cùng toàn thể trưởng lão của dân Y-sơ-ra-ên, rồi sai người đến nhà tù để đưa các sứ đồ ra.
22 Nhưng khi các thuộc hạ đến, họ không thấy các sứ đồ trong tù, nên trở về báo cáo rằng:
23 “Chúng tôi thấy nhà tù vẫn đóng chặt, lính canh vẫn đứng bên ngoài trước các cửa; nhưng khi mở ra, chúng tôi không thấy ai bên trong!”
24 Khi thầy tế lễ thượng phẩm, viên chỉ huy đền thờ và các trưởng tế nghe những lời ấy, họ bối rối không biết việc này rồi sẽ ra sao.
Các sứ đồ lập tức vâng lời và vào đền thờ từ sáng sớm để dạy dỗ. Trong khi đó, hội đồng nhóm lại và sai thuộc hạ đến dẫn họ ra khỏi tù. Nhưng các thuộc hạ thấy nhà tù vẫn khóa chặt, lính canh vẫn đứng bên ngoài, còn các sứ đồ thì đã biến mất. Phép lạ này làm các nhà lãnh đạo bối rối và cho thấy quyền năng của Đức Chúa Trời lớn hơn sự kiểm soát của họ. Quyền lực con người không thể ngăn chặn công việc mà Đức Chúa Trời đang làm.
Công Vụ 5:25-26
25 Có người đến báo với họ rằng: “Kìa, những người mà các ông đã giam trong tù đang đứng trong đền thờ và dạy dỗ dân chúng!”
26 Bấy giờ viên chỉ huy cùng các thuộc hạ đi bắt họ về, nhưng không dùng bạo lực, vì họ sợ dân chúng ném đá.
Có người báo rằng các sứ đồ đã trở lại đền thờ và đang dạy dỗ dân chúng. Các thuộc hạ đi bắt họ về trước hội đồng, nhưng làm điều đó không dùng bạo lực vì họ sợ dân chúng. Các sứ đồ được nhiều người kính trọng, và các nhà lãnh đạo biết rằng nếu đối xử tàn bạo có thể gây phản ứng trong dân chúng. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời bảo vệ các đầy tớ của Ngài ngay cả khi họ đang bị chống đối.
Công Vụ 5:27-28
27 Khi đã đem các sứ đồ đến, họ đặt các ông trước hội đồng. Thầy tế lễ thượng phẩm hỏi:
28 “Chẳng phải chúng tôi đã nghiêm cấm các ông không được dạy dỗ nhân danh ấy sao? Vậy mà các ông đã làm cho Giê-ru-sa-lem đầy dẫy giáo lý của các ông, và muốn đổ máu Người này trên chúng tôi!”
Thầy tế lễ thượng phẩm nhắc các sứ đồ rằng họ đã bị truyền lệnh không được dạy dỗ nhân danh Giê-su. Tuy nhiên, ông cũng thừa nhận rằng họ đã làm cho Giê-ru-sa-lem đầy dẫy giáo lý của họ. Điều này cho thấy lời chứng về Phúc Âm đã trở nên mạnh mẽ và lan rộng như thế nào. Các nhà lãnh đạo cũng bị bối rối vì lời giảng của các sứ đồ phơi bày tội của họ trong việc chối bỏ và giết Giê-su. Họ không muốn nhận trách nhiệm về máu của Ngài.
Công Vụ 5:29-32
29 Nhưng Phi-e-rơ và các sứ đồ trả lời: “Chúng tôi phải vâng lời Đức Chúa Trời hơn là vâng lời loài người.
30 Đức Chúa Trời của tổ phụ chúng ta đã khiến Giê-su sống lại, Đấng mà các ông đã giết bằng cách treo trên cây gỗ.
31 Đức Chúa Trời đã tôn Ngài lên bên hữu Ngài làm Chúa và Đấng Cứu Rỗi, để ban sự ăn năn cho Y-sơ-ra-ên và sự tha tội.
32 Chúng tôi là nhân chứng về những điều này, và Thánh Linh cũng vậy, là Đấng Đức Chúa Trời đã ban cho những ai vâng phục Ngài.”
Phi-e-rơ và các sứ đồ trả lời cách dạn dĩ rằng họ phải vâng lời Đức Chúa Trời hơn là vâng lời loài người. Khi mệnh lệnh của con người đi ngược lại mệnh lệnh của Đức Chúa Trời, thì Đức Chúa Trời phải được đặt lên trước hết. Phi-e-rơ lại rao giảng về Giê-su, nói rằng Đức Chúa Trời của tổ phụ họ đã khiến Ngài sống lại sau khi họ giết Ngài bằng cách treo trên cây gỗ. Đức Chúa Trời đã tôn Giê-su lên bên hữu Ngài làm Chúa và Đấng Cứu Rỗi, để ban sự ăn năn và sự tha tội cho Y-sơ-ra-ên. Các sứ đồ là nhân chứng về những điều này, và Thánh Linh cũng là nhân chứng, là Đấng Đức Chúa Trời ban cho những ai vâng phục Ngài. Phân đoạn này cho thấy rõ Đức Chúa Trời là Đấng đã khiến Giê-su sống lại và tôn cao Ngài, còn Giê-su là Chúa và Đấng Cứu Rỗi, qua Ngài sự ăn năn và sự tha tội được ban cho.
Công Vụ 5:33-34
33 Khi nghe điều này, họ giận dữ và bàn mưu giết các sứ đồ.
34 Nhưng có một người Pha-ri-si tên là Ga-ma-li-ên, một giáo sư luật pháp được toàn dân kính trọng, đứng lên trong hội đồng và truyền đưa các sứ đồ ra ngoài một lúc.
Khi các nhà lãnh đạo nghe lời của Phi-e-rơ, họ giận dữ và muốn giết các sứ đồ. Nhưng Ga-ma-li-ên, một người Pha-ri-si được kính trọng và là giáo sư luật pháp, đứng lên và yêu cầu đưa các sứ đồ ra ngoài để hội đồng bàn riêng. Sự can thiệp của ông làm chậm cơn giận của hội đồng và ngăn họ hành động bạo lực ngay lập tức.
Công Vụ 5:35-39
35 Ông nói với họ: “Thưa người Y-sơ-ra-ên, hãy cẩn thận với điều các ông định làm đối với những người này.
36 Vì trước đây Thêu-đa nổi lên, tự xưng mình là nhân vật quan trọng, và có khoảng bốn trăm người theo ông ta. Ông ta bị giết, và tất cả những người theo ông ta đều bị tan rã, chẳng còn gì.
37 Sau người này, Giu-đa người Ga-li-lê nổi lên trong những ngày kiểm tra dân số và kéo nhiều người theo mình. Ông ta cũng chết, và tất cả những người theo ông ta đều bị phân tán.
38 Bây giờ tôi nói với các ông: hãy tránh xa những người này và để mặc họ; vì nếu kế hoạch hay công việc này là bởi loài người, nó sẽ tự tan rã;
39 nhưng nếu nó là bởi Đức Chúa Trời, các ông không thể phá đổ được, e rằng các ông lại bị xem là chống nghịch Đức Chúa Trời.”
Ga-ma-li-ên cảnh báo hội đồng phải cẩn thận. Ông nhắc họ về các phong trào khác do Thêu-đa và Giu-đa người Ga-li-lê lãnh đạo, nhưng những phong trào đó đều biến mất sau khi người lãnh đạo chết. Lời khuyên của ông là nếu công việc của các sứ đồ chỉ là của loài người, nó sẽ tự thất bại. Nhưng nếu thật sự là bởi Đức Chúa Trời, họ sẽ không thể phá đổ được, và thậm chí có thể bị xem là đang chống nghịch Đức Chúa Trời. Lời của ông cho thấy một sự thận trọng khôn ngoan: không ai có thể ngăn chặn công việc mà chính Đức Chúa Trời đang làm.
Công Vụ 5:40
40 Họ đồng ý với ông. Sau khi gọi các sứ đồ vào, họ đánh đòn các ông, rồi truyền lệnh không được nói nhân danh Giê-su nữa, và thả các ông ra.
Hội đồng đồng ý với lời khuyên của Ga-ma-li-ên, nhưng họ vẫn đánh đòn các sứ đồ và một lần nữa truyền lệnh không được nói nhân danh Giê-su. Điều này cho thấy các nhà lãnh đạo không ăn năn; họ chỉ tránh giết các sứ đồ vào lúc đó. Sự thù nghịch của họ vẫn còn, nhưng Đức Chúa Trời vẫn bảo tồn các sứ đồ để Phúc Âm tiếp tục được lan rộng.
Công Vụ 5:41-42
41 Vậy, các sứ đồ rời khỏi hội đồng, vui mừng vì được xem là xứng đáng chịu sỉ nhục vì danh Ngài.
42 Hằng ngày, trong đền thờ và từ nhà này sang nhà khác, họ không ngừng dạy dỗ và rao giảng Giê-su là Đấng Christ.
Các sứ đồ rời khỏi hội đồng với lòng vui mừng, không phải vì sự chịu khổ là điều dễ chịu, nhưng vì họ được xem là xứng đáng chịu sỉ nhục vì danh Giê-su. Niềm vui của họ cho thấy tình yêu sâu sắc và lòng trung thành của họ đối với Đấng Christ. Dù bị đánh đòn và bị đe dọa, họ vẫn không ngừng rao giảng. Mỗi ngày, cả trong đền thờ lẫn từ nhà này sang nhà khác, họ tiếp tục dạy dỗ và rao giảng Giê-su là Đấng Christ. Điều này cho thấy sự can đảm, trung tín và sự vâng phục Đức Chúa Trời hơn là loài người của họ.

