
Công Vụ 8
Công Vụ 8 cho thấy điều đã xảy ra sau khi Ê-tiên bị giết. Một cuộc bắt bớ lớn nổi lên chống lại Hội Thánh tại Giê-ru-sa-lem, và nhiều tín hữu bị tản lạc đến những nơi khác. Nhưng thay vì ngăn chặn Phúc Âm, sự bắt bớ này lại giúp Phúc Âm được lan rộng. Chương này đặc biệt tập trung vào việc Phi-líp rao giảng tại Sa-ma-ri và sau đó dạy dỗ vị quan Ê-thi-ô-bi. Chương này cho thấy Phúc Âm bắt đầu lan ra ngoài Giê-ru-sa-lem, đúng như Giê-su đã phán trong Công Vụ 1:8—rằng các chứng nhân của Ngài sẽ đi đến Giê-ru-sa-lem, Giu-đê, Sa-ma-ri, và cho đến cùng trái đất.
Công Vụ 8:1
1 Sau-lơ tán thành việc giết Ê-tiên. Lúc ấy, một cuộc bắt bớ lớn nổi lên chống lại Hội Thánh tại Giê-ru-sa-lem; và tất cả đều bị tản lạc khắp các vùng Giu-đê và Sa-ma-ri, ngoại trừ các sứ đồ.
Sau-lơ đồng ý với cái chết của Ê-tiên. Sau việc này, một sự bắt bớ mạnh mẽ nổi lên chống lại Hội Thánh tại Giê-ru-sa-lem. Nhiều tín hữu phải rời khỏi thành và bị tản lạc khắp Giu-đê và Sa-ma-ri. Nhưng Đức Chúa Trời đã dùng ngay cả sự bắt bớ này để giúp Phúc Âm lan đến những nơi khác, đúng như Giê-su đã truyền dạy.
Công Vụ 8:2-4
2 Có những người tin kính đem Ê-tiên đi chôn và than khóc ông rất nhiều.
3 Còn Sau-lơ thì phá hoại Hội Thánh; ông vào từng nhà, lôi cả nam lẫn nữ ra và bỏ họ vào tù.
4 Vậy, những người bị tản lạc đi khắp nơi rao giảng lời Chúa.
Những người tin kính đã chôn Ê-tiên và than khóc sâu sắc cho ông. Cùng lúc đó, Sau-lơ tấn công Hội Thánh cách dữ dội. Ông đi từ nhà này sang nhà khác, bắt cả nam lẫn nữ và bỏ họ vào tù. Nhưng dù các tín hữu bị tản lạc, họ không ngừng chia sẻ đức tin của mình. Đi đến đâu, họ rao giảng lời Đức Chúa Trời đến đó.
Công Vụ 8:5
5 Phi-líp đi xuống thành Sa-ma-ri và rao giảng Đấng Christ cho họ.
Phi-líp đi đến Sa-ma-ri và rao giảng Đấng Christ cho dân chúng tại đó. Điều này rất quan trọng vì người Do Thái và người Sa-ma-ri có một lịch sử lâu dài về sự chia rẽ và không ưa nhau. Nhưng Phúc Âm không chỉ dành cho người Do Thái. Phi-líp cũng đem sứ điệp về Giê-su đến cho người Sa-ma-ri.
Công Vụ 8:6-8
6 Dân chúng đồng lòng chú ý đến những điều Phi-líp nói, khi họ nghe và thấy các phép lạ ông làm.
7 Vì các uế linh kêu lớn tiếng và ra khỏi nhiều người bị ám; nhiều người bại liệt và què được chữa lành.
8 Và có niềm vui lớn trong thành ấy.
Dân chúng Sa-ma-ri chăm chú nghe Phi-líp vì họ nghe sứ điệp của ông và thấy các phép lạ Đức Chúa Trời làm qua ông. Các uế linh ra khỏi nhiều người, và những người bại liệt hoặc què được chữa lành. Những phép lạ này xác nhận sứ điệp mà Phi-líp rao giảng, và niềm vui lớn đến với thành ấy. Phúc Âm đem đến sự tự do, sự chữa lành và hy vọng.
Công Vụ 8:9-11
9 Trong thành có một người tên là Si-môn, trước kia làm nghề phù phép và khiến dân Sa-ma-ri kinh ngạc, tự xưng mình là một người vĩ đại.
10 Tất cả mọi người, từ nhỏ đến lớn, đều chú ý đến ông ta và nói: “Người này là quyền năng lớn của Đức Chúa Trời.”
11 Họ chú ý đến ông ta vì ông ta đã dùng phù phép làm họ kinh ngạc trong một thời gian dài.
Trước khi Phi-líp đến, có một người tên là Si-môn đã có ảnh hưởng lớn tại Sa-ma-ri nhờ phù phép. Ông ta gây ấn tượng với dân chúng và làm cho mình có vẻ quan trọng. Nhiều người nghĩ ông ta có quyền năng lớn của Đức Chúa Trời vì ông ta đã làm họ kinh ngạc trong thời gian dài. Nhưng quyền năng của Si-môn không đến từ Đức Chúa Trời. Ảnh hưởng của ông ta tạo nên một sự đối chiếu rõ ràng giữa quyền năng giả và quyền năng thật của Đức Chúa Trời.
Công Vụ 8:12
12 Nhưng khi họ tin Phi-líp, là người rao giảng những điều về vương quốc Đức Chúa Trời và danh Giê-su Christ, cả nam lẫn nữ đều chịu báp-têm.
Khi dân chúng nghe Phi-líp rao giảng về vương quốc Đức Chúa Trời và danh Giê-su Christ, họ đã tin. Cả nam lẫn nữ đều chịu báp-têm. Điều này cho thấy họ đang quay khỏi đường lối cũ và tiếp nhận Giê-su làm Chúa và Đấng Cứu Rỗi của mình.
Công Vụ 8:13
13 Chính Si-môn cũng tin; sau khi chịu báp-têm, ông tiếp tục đi theo Phi-líp và kinh ngạc khi thấy các phép lạ và dấu kỳ được thực hiện.
Chính Si-môn cũng tin theo bên ngoài và chịu báp-têm. Ông ở gần Phi-líp và kinh ngạc trước các phép lạ và dấu kỳ. Nhưng sự kinh ngạc của ông dường như cho thấy ông quan tâm đến quyền năng hơn là sự đầu phục thật với Đức Chúa Trời. Điều này sau đó bày tỏ rằng lòng ông vẫn chưa ngay thẳng.
Công Vụ 8:14-17
14 Khi các sứ đồ tại Giê-ru-sa-lem nghe rằng Sa-ma-ri đã tiếp nhận lời Đức Chúa Trời, họ sai Phi-e-rơ và Giăng đến với họ.
15 Khi đến nơi, hai ông cầu nguyện cho họ để họ nhận được Thánh Linh.
16 Vì Thánh Linh chưa giáng trên người nào trong họ; họ chỉ mới chịu báp-têm nhân danh Chúa Giê-su.
17 Sau đó, Phi-e-rơ và Giăng đặt tay trên họ, và họ nhận được Thánh Linh.
Khi các sứ đồ tại Giê-ru-sa-lem nghe rằng người Sa-ma-ri đã tiếp nhận lời Đức Chúa Trời, họ sai Phi-e-rơ và Giăng đến với họ. Điều này cho thấy các tín hữu Sa-ma-ri thật sự được tiếp nhận vào cùng một thân thể của Đấng Christ. Phi-e-rơ và Giăng cầu nguyện để họ nhận được Thánh Linh. Dù họ đã chịu báp-têm nhân danh Chúa Giê-su, Thánh Linh chưa giáng trên họ theo cách đặc biệt này. Khi các sứ đồ đặt tay trên họ, họ nhận được Thánh Linh. Điều này xác nhận rằng người Sa-ma-ri được bao gồm trọn vẹn trong dân của Đức Chúa Trời.
Công Vụ 8:18-19
18 Khi Si-môn thấy rằng Thánh Linh được ban qua việc đặt tay của các sứ đồ, ông đem tiền dâng cho họ,
19 nói rằng: “Xin cũng ban cho tôi quyền năng này, để ai được tôi đặt tay trên thì nhận được Thánh Linh.”
Khi Si-môn thấy Thánh Linh được ban qua việc đặt tay của các sứ đồ, ông muốn có quyền năng ấy cho mình. Ông đem tiền để mua quyền năng đó. Điều này cho thấy ông không hiểu ân tứ của Đức Chúa Trời. Các ân tứ của Đức Chúa Trời không thể mua, bán, hay dùng cho mục đích ích kỷ. Si-môn vẫn còn suy nghĩ theo cách của thế gian.
Công Vụ 8:20-23
20 Nhưng Phi-e-rơ nói với ông: “Tiền của ngươi hãy hư mất với ngươi, vì ngươi tưởng có thể dùng tiền mua ân tứ của Đức Chúa Trời!
21 Ngươi không có phần hay quyền gì trong việc này, vì lòng ngươi không ngay thẳng trước mặt Đức Chúa Trời.
22 Vậy, hãy ăn năn về sự gian ác này của ngươi, và cầu xin Đức Chúa Trời, may ra ý tưởng trong lòng ngươi được tha thứ.
23 Vì ta thấy ngươi đang ở trong mật đắng và bị trói buộc bởi sự gian ác.”
Phi-e-rơ quở trách Si-môn cách nghiêm khắc vì ông tưởng rằng có thể mua ân tứ của Đức Chúa Trời bằng tiền. Phi-e-rơ nói với ông rằng lòng ông không ngay thẳng trước mặt Đức Chúa Trời. Si-môn cần phải ăn năn và cầu xin sự tha thứ. Phi-e-rơ cũng nói rằng Si-môn đang ở trong mật đắng và bị tội lỗi trói buộc. Điều này cho thấy báp-têm và sự tin theo bên ngoài là chưa đủ nếu tấm lòng chưa thật sự được thay đổi. Đức Chúa Trời muốn một tấm lòng chân thành, không phải một lòng ham muốn quyền năng hay sự vĩ đại cá nhân.
Công Vụ 8:24
24 Si-môn trả lời: “Xin các ông cầu nguyện với Chúa cho tôi, để không điều nào các ông nói xảy đến với tôi.”
Si-môn xin Phi-e-rơ cầu nguyện cho mình để sự phán xét mà Phi-e-rơ nói sẽ không xảy đến với ông. Lời đáp của ông cho thấy có sự sợ hãi và lo lắng, nhưng dường như ông sợ hậu quả hơn là thật sự đau buồn về tội lỗi mình. Điều này cho thấy sự khác biệt giữa sợ hình phạt và sự ăn năn thật trước mặt Đức Chúa Trời.
Công Vụ 8:25
25 Sau khi đã làm chứng và rao giảng lời Chúa, Phi-e-rơ và Giăng trở về Giê-ru-sa-lem, đồng thời rao giảng Phúc Âm trong nhiều làng của người Sa-ma-ri.
Sau khi Phi-e-rơ và Giăng đã làm chứng và rao giảng lời Chúa, họ trở về Giê-ru-sa-lem. Trên đường trở về, họ rao giảng Phúc Âm trong nhiều làng của người Sa-ma-ri. Công việc tại Sa-ma-ri không dừng lại ở một thành. Sứ điệp về Giê-su tiếp tục lan rộng giữa người Sa-ma-ri.
Công Vụ 8:26-29
26 Một thiên sứ của Chúa phán với Phi-líp rằng: “Hãy đứng dậy, đi về phía nam, đến con đường từ Giê-ru-sa-lem xuống Ga-xa.” Đó là đường vắng.
27 Phi-líp đứng dậy và đi. Kìa, có một người Ê-thi-ô-bi, một hoạn quan có quyền lớn dưới quyền Can-đác, nữ hoàng Ê-thi-ô-bi, quản lý toàn bộ kho tàng của bà. Người ấy đã đến Giê-ru-sa-lem để thờ phượng,
28 và đang trên đường trở về. Ông ngồi trên xe và đọc sách tiên tri Ê-sai.
29 Thần Linh phán với Phi-líp: “Hãy đến gần và theo kịp xe ấy.”
Một thiên sứ của Chúa bảo Phi-líp đi đến con đường vắng từ Giê-ru-sa-lem xuống Ga-xa. Phi-líp lập tức vâng lời. Tại đó, ông gặp một hoạn quan Ê-thi-ô-bi, một viên chức quan trọng dưới quyền Can-đác, nữ hoàng Ê-thi-ô-bi. Người này quản lý toàn bộ kho tàng của bà và đã đến Giê-ru-sa-lem để thờ phượng. Khi đang trở về quê, ông đang đọc sách tiên tri Ê-sai. Sau đó, Thần Linh bảo Phi-líp đến gần xe ấy. Cuộc gặp gỡ này được Đức Chúa Trời sắp đặt. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời đang hướng dẫn Phi-líp để tiếp cận một người thật lòng tìm kiếm Ngài từ một dân tộc khác.
Công Vụ 8:30-31
30 Phi-líp chạy đến, nghe người ấy đọc sách tiên tri Ê-sai, liền hỏi: “Ông có hiểu điều mình đang đọc không?”
31 Người ấy trả lời: “Làm sao tôi hiểu được nếu không có ai hướng dẫn?” Rồi ông mời Phi-líp lên xe ngồi với mình.
Phi-líp chạy đến xe và nghe người ấy đọc sách Ê-sai. Ông hỏi liệu người ấy có hiểu điều mình đang đọc không. Vị quan Ê-thi-ô-bi trả lời rằng ông cần có người hướng dẫn. Điều này cho thấy Kinh Thánh có quyền năng, nhưng đôi khi con người cần được giúp đỡ để hiểu rõ ràng. Vị quan Ê-thi-ô-bi khiêm nhường và sẵn lòng học hỏi, còn Phi-líp thì sẵn sàng dạy dỗ.
Công Vụ 8:32-33
32 Đoạn Kinh Thánh ông đang đọc là: “Ngài bị dẫn đi như chiên đến nơi làm thịt; như chiên con im lặng trước mặt người hớt lông, Ngài không mở miệng.
33 Trong sự hạ mình của Ngài, công lý đã bị cất khỏi Ngài. Ai sẽ thuật lại dòng dõi của Ngài? Vì sự sống của Ngài đã bị cất khỏi đất.”
Vị quan Ê-thi-ô-bi đang đọc Ê-sai 53, một lời tiên tri về sự chịu khổ của Đấng Christ. Phân đoạn này mô tả một Đấng im lặng như chiên con trước khi bị giết. Nó nói về sự hạ mình, sự bất công và một sự sống bị cất khỏi đất. Lời tiên tri này chỉ về Giê-su, Đấng đã chịu khổ và chết vì tội lỗi của thế gian.
Công Vụ 8:34-35
34 Hoạn quan hỏi Phi-líp: “Xin cho tôi biết, nhà tiên tri nói điều này về ai? Về chính mình hay về một người khác?”
35 Phi-líp mở miệng, bắt đầu từ đoạn Kinh Thánh ấy mà rao giảng Giê-su cho ông.
Vị quan Ê-thi-ô-bi hỏi Phi-líp rằng Ê-sai đang nói về ai. Nhà tiên tri đang nói về chính mình hay về một người khác? Phi-líp bắt đầu từ chính đoạn Kinh Thánh ấy và rao giảng Giê-su cho ông. Ông cho thấy lời tiên tri của Ê-sai được ứng nghiệm trong Đấng Christ—qua sự chịu khổ, sự chết của Ngài và tin lành về sự cứu rỗi qua Ngài.
Công Vụ 8:36-38
36 Khi họ đang đi dọc đường, đến chỗ có nước. Hoạn quan nói: “Kìa, có nước đây. Điều gì ngăn trở tôi chịu báp-têm?”
37 Phi-líp nói: “Nếu ông tin hết lòng thì được.” Ông trả lời: “Tôi tin rằng Giê-su Christ là Con Đức Chúa Trời.”
38 Ông ra lệnh dừng xe lại. Cả Phi-líp và hoạn quan đều xuống nước, và Phi-líp làm báp-têm cho ông.
Khi họ tiếp tục đi trên đường, họ đến một chỗ có nước. Vị quan Ê-thi-ô-bi hỏi điều gì ngăn trở ông chịu báp-têm. Phi-líp nói rằng nếu ông tin hết lòng thì có thể chịu báp-têm. Vị quan Ê-thi-ô-bi xưng nhận: “Tôi tin rằng Giê-su Christ là Con Đức Chúa Trời.” Sau đó, ông ra lệnh dừng xe lại, và cả Phi-líp lẫn vị quan Ê-thi-ô-bi đều xuống nước. Phi-líp làm báp-têm cho ông. Điều này cho thấy báp-têm theo sau đức tin thật nơi Giê-su Christ và là sự tuyên xưng bên ngoài rằng người ấy đã tiếp nhận Ngài.
Công Vụ 8:39-40
39 Khi họ lên khỏi nước, Thần Linh của Chúa đem Phi-líp đi, và hoạn quan không thấy ông nữa; nhưng ông cứ tiếp tục đi đường mình cách vui mừng.
40 Còn Phi-líp được thấy tại A-xốt. Trên đường đi, ông rao giảng trong tất cả các thành cho đến khi đến Sê-sa-rê.
Sau khi báp-têm, Thần Linh của Chúa đem Phi-líp đi, và vị quan Ê-thi-ô-bi không còn thấy ông nữa. Nhưng vị quan ấy tiếp tục hành trình của mình trong sự vui mừng. Ông đã nhận được sứ điệp về Giê-su và bây giờ đầy niềm vui. Phi-líp sau đó được thấy tại A-xốt, và ông tiếp tục rao giảng Phúc Âm trong nhiều thành cho đến khi đến Sê-sa-rê. Điều này cho thấy công việc của Phúc Âm tiếp tục tiến tới bởi sự dẫn dắt và quyền năng của Thần Linh Đức Chúa Trời.

