
Công Vụ 9
Công Vụ 9 ghi lại sự hoán cải đầy kịch tính của Sau-lơ người Tạt-sơ, từ một người bắt bớ Cơ Đốc nhân dữ dội trở thành một đầy tớ được chọn của Đấng Christ. Giê-su hiện ra với Sau-lơ trên đường đến Đa-mách, cho thấy rằng bắt bớ các tín hữu cũng chính là bắt bớ Ngài. Sau-lơ bị mù, được hạ mình xuống và được dẫn vào Đa-mách, nơi A-na-nia được Chúa sai đến để phục hồi thị lực cho ông và tiếp nhận ông như một người anh em. Sau đó, Sau-lơ bắt đầu rao giảng rằng Giê-su là Con Đức Chúa Trời và là Đấng Christ. Chương này cũng cho thấy chức vụ của Phi-e-rơ qua việc chữa lành Ê-nê và khiến Ta-bi-tha sống lại, chứng minh rằng quyền năng của Giê-su tiếp tục hành động qua các sứ đồ và khiến nhiều người tin nhận.
Công Vụ 9:1-2
1 Bấy giờ Sau-lơ vẫn còn hăm dọa và muốn giết các môn đồ của Chúa, nên đến gặp thầy tế lễ thượng phẩm,
2 xin thư gửi đến các nhà hội tại Đa-mách, để nếu tìm thấy ai thuộc về Đạo, bất luận nam hay nữ, thì bắt trói giải về Giê-ru-sa-lem.
Sau-lơ vẫn đầy sự hăm dọa và bạo lực đối với những người theo Giê-su. Ông không thỏa lòng với việc bắt bớ các tín hữu tại Giê-ru-sa-lem, nhưng còn muốn có thẩm quyền để bắt các Cơ Đốc nhân tại Đa-mách nữa. Các tín hữu được gọi là “Đạo,” cho thấy việc theo Giê-su không chỉ là một niềm tin, nhưng là cả một lối sống. Lòng sốt sắng của Sau-lơ rất mạnh mẽ, nhưng bị sai hướng, vì ông đang chống lại chính Chúa mà ông tưởng mình đang phục vụ.
Công Vụ 9:3-4
3 Khi đang đi đường, gần đến Đa-mách, thình lình có ánh sáng từ trời chiếu quanh ông.
4 Ông ngã xuống đất và nghe có tiếng phán với mình: “Sau-lơ, Sau-lơ, sao ngươi bắt bớ Ta?”
Khi Sau-lơ đến gần Đa-mách, một ánh sáng từ trời thình lình chiếu quanh ông, và ông ngã xuống đất. Giê-su đích thân đối diện với ông và phán: “Sau-lơ, Sau-lơ, sao ngươi bắt bớ Ta?” Điều này cho thấy sự hiệp nhất gần gũi giữa Đấng Christ và dân Ngài. Sau-lơ đang tấn công các tín hữu, nhưng Giê-su nói rằng Sau-lơ đang bắt bớ chính Ngài. Điều gì làm cho dân của Đấng Christ cũng chạm đến chính Đấng Christ.
Công Vụ 9:5-6
5 Sau-lơ thưa: “Lạy Chúa, Ngài là ai?” Chúa đáp: “Ta là Giê-su, Đấng mà ngươi đang bắt bớ. Ngươi đá vào mũi nhọn thì thật khó chịu cho ngươi.”
6 Ông run rẩy và kinh ngạc, thưa: “Lạy Chúa, Ngài muốn con làm gì?” Chúa phán với ông: “Hãy đứng dậy, vào thành, rồi ngươi sẽ được bảo điều phải làm.”
Sau-lơ hỏi: “Lạy Chúa, Ngài là ai?” và Giê-su bày tỏ chính Ngài là Đấng mà Sau-lơ đang bắt bớ. Điều này hoàn toàn thay đổi sự hiểu biết của Sau-lơ. Cụm từ “đá vào mũi nhọn” cho thấy Sau-lơ đã chống lại sự cáo trách và sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời, chỉ làm tổn hại chính mình khi chiến đấu chống lại lẽ thật. Lời đáp của Sau-lơ: “Lạy Chúa, Ngài muốn con làm gì?” cho thấy sự đầu phục của ông. Từ giây phút này, ông bắt đầu quy phục thẩm quyền của Giê-su.
Công Vụ 9:7-9
7 Những người cùng đi với ông đứng sững sờ, nghe tiếng nhưng không thấy ai.
8 Sau-lơ đứng dậy khỏi đất; khi mở mắt ra, ông không thấy gì. Người ta dắt tay ông đưa vào Đa-mách.
9 Trong ba ngày, ông không thấy, cũng không ăn uống gì.
Những người đi cùng Sau-lơ chứng kiến một điều phi thường, dù họ không thấy Giê-su như Sau-lơ đã thấy. Sau-lơ đứng dậy khỏi đất trong tình trạng bị mù và phải được người ta dắt tay vào Đa-mách. Sự mù lòa thể xác của ông phản ánh sự mù lòa thuộc linh trước đây của ông, và ba ngày không thấy, không ăn, không uống trở thành thời gian suy nghĩ sâu sắc và hạ mình. Người bắt bớ kiêu hãnh đã bị hạ xuống trước mặt Đức Chúa Trời.
Công Vụ 9:10-12
10 Tại Đa-mách có một môn đồ tên là A-na-nia. Chúa phán với ông trong một khải tượng: “A-na-nia!” Ông thưa: “Lạy Chúa, con đây.”
11 Chúa phán với ông: “Hãy đứng dậy, đi đến đường gọi là Ngay Thẳng, tìm trong nhà Giu-đa một người tên là Sau-lơ quê ở Tạt-sơ; vì kìa, người ấy đang cầu nguyện.
12 Trong khải tượng, người ấy đã thấy một người tên là A-na-nia đi vào và đặt tay trên mình, để được sáng mắt lại.”
Sau đó, Chúa phán với một môn đồ tên là A-na-nia tại Đa-mách. A-na-nia được bảo đi đến với Sau-lơ, là người hiện đang cầu nguyện. Điều này cho thấy lòng của Sau-lơ đã thay đổi. Người bắt bớ đã trở thành một người cầu nguyện, đang chờ đợi sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời cũng ban cho Sau-lơ một khải tượng về A-na-nia đến đặt tay trên ông để ông được sáng mắt lại. Đức Chúa Trời đang hướng dẫn cả Sau-lơ lẫn A-na-nia, cho thấy sự kiểm soát cẩn thận của Ngài trên toàn bộ sự việc.
Công Vụ 9:13-14
13 Nhưng A-na-nia thưa: “Lạy Chúa, con đã nghe nhiều người nói về người này, rằng ông đã làm hại các thánh đồ của Ngài tại Giê-ru-sa-lem rất nhiều.
14 Và tại đây, ông có thẩm quyền từ các thầy tế lễ cả để bắt trói tất cả những ai kêu cầu danh Ngài.”
A-na-nia sợ hãi vì tiếng xấu của Sau-lơ đã được nhiều người biết đến. Ông đã gây hại lớn cho các tín hữu tại Giê-ru-sa-lem và đến Đa-mách với thẩm quyền để bắt những ai kêu cầu danh Giê-su. Sự lo ngại của A-na-nia là điều dễ hiểu, vì Sau-lơ từng là một kẻ thù nguy hiểm của Hội Thánh. Điều này làm cho sự hoán cải của Sau-lơ càng trở nên mạnh mẽ hơn, cho thấy ân điển của Đấng Christ lớn lao biết bao.
Công Vụ 9:15-16
15 Nhưng Chúa phán với ông: “Hãy đi, vì người này là khí cụ Ta đã chọn để mang danh Ta đến trước dân Ngoại, các vua, và con cái Y-sơ-ra-ên.
16 Vì Ta sẽ chỉ cho người ấy biết phải chịu khổ nhiều thế nào vì danh Ta.”
Chúa bảo A-na-nia hãy đi, vì Sau-lơ là khí cụ được chọn. Đức Chúa Trời có một công việc đặc biệt cho Sau-lơ: ông sẽ mang danh Giê-su đến trước dân Ngoại, các vua, và con cái Y-sơ-ra-ên. Chính người từng làm cho các tín hữu chịu khổ nay sẽ chịu khổ vì danh Đấng Christ. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời không chỉ tha thứ và biến đổi con người, nhưng còn có thể dùng họ cách mạnh mẽ cho mục đích của Ngài.
Công Vụ 9:17-19
17 A-na-nia đi và vào nhà ấy; ông đặt tay trên Sau-lơ và nói: “Anh Sau-lơ, Chúa Giê-su, Đấng đã hiện ra với anh trên đường anh đi, đã sai tôi đến để anh được sáng mắt lại và được đầy dẫy Thánh Linh.”
18 Lập tức, có vật gì như vảy rơi khỏi mắt Sau-lơ, và ông được sáng mắt lại ngay. Ông đứng dậy và chịu báp-têm.
19 Sau khi ăn, ông được mạnh mẽ. Sau-lơ ở lại vài ngày với các môn đồ tại Đa-mách.
A-na-nia vâng lời Chúa và đến với Sau-lơ. Ông gọi Sau-lơ là “Anh Sau-lơ,” cho thấy ông tiếp nhận Sau-lơ như một tín hữu thật. A-na-nia giải thích rằng Chúa Giê-su đã sai ông đến để Sau-lơ được sáng mắt lại và được đầy dẫy Thánh Linh. Lập tức, có vật như vảy rơi khỏi mắt Sau-lơ, và ông thấy lại được. Ông chịu báp-têm, ăn uống và được mạnh mẽ. Sự chữa lành và báp-têm của ông cho thấy sự khởi đầu mới của ông trong Đấng Christ.
Công Vụ 9:20-22
20 Ngay lập tức, Sau-lơ rao giảng Đấng Christ trong các nhà hội, rằng Ngài là Con Đức Chúa Trời.
21 Tất cả những người nghe đều kinh ngạc và nói: “Chẳng phải người này đã từng phá hại những ai kêu cầu danh ấy tại Giê-ru-sa-lem sao? Và chẳng phải ông đến đây với mục đích bắt trói họ giải đến các thầy tế lễ cả sao?”
22 Nhưng Sau-lơ càng thêm mạnh mẽ, làm bối rối những người Do Thái sống tại Đa-mách, chứng minh rằng Giê-su này là Đấng Christ.
Sau-lơ lập tức bắt đầu rao giảng Đấng Christ trong các nhà hội, tuyên bố rằng Giê-su là Con Đức Chúa Trời. Dân chúng kinh ngạc vì họ biết ông đến để bắt các tín hữu, chứ không phải gia nhập với họ. Nhưng Sau-lơ càng thêm mạnh mẽ và chứng minh từ Kinh Thánh rằng Giê-su là Đấng Christ. Sự biến đổi của ông trở thành một lời chứng mạnh mẽ rằng Giê-su đang sống và có thể thay đổi ngay cả những kẻ thù mạnh mẽ nhất của Ngài.
Công Vụ 9:23-25
23 Sau nhiều ngày, người Do Thái lập mưu giết Sau-lơ.
24 Nhưng âm mưu của họ được Sau-lơ biết. Họ canh giữ các cổng thành cả ngày lẫn đêm để giết ông.
25 Nhưng các môn đồ ban đêm đem ông đi, thả ông xuống qua tường thành trong một cái thúng lớn.
Sau một thời gian, sự chống đối nổi lên chống lại Sau-lơ, và người Do Thái lập mưu giết ông. Người từng bắt bớ Cơ Đốc nhân nay bị bắt bớ vì rao giảng Đấng Christ. Khi âm mưu ấy được biết, các môn đồ giúp Sau-lơ trốn thoát bằng cách thả ông xuống trong một cái thúng qua tường thành vào ban đêm. Đây là khởi đầu của nhiều sự chịu khổ mà Sau-lơ sẽ phải đối diện vì danh Giê-su.
Công Vụ 9:26-30
26 Khi Sau-lơ đến Giê-ru-sa-lem, ông cố gắng gia nhập với các môn đồ; nhưng tất cả đều sợ ông và không tin rằng ông là môn đồ.
27 Nhưng Ba-na-ba đem ông đến với các sứ đồ và thuật lại cho họ rằng Sau-lơ đã thấy Chúa trên đường, Chúa đã phán với ông, và ông đã dạn dĩ rao giảng tại Đa-mách nhân danh Giê-su.
28 Sau đó, Sau-lơ ở với họ tại Giê-ru-sa-lem, đi ra đi vào cùng họ.
29 Ông dạn dĩ nói nhân danh Chúa Giê-su và tranh luận với những người Do Thái nói tiếng Hy Lạp, nhưng họ tìm cách giết ông.
30 Khi các anh em biết được, họ đưa ông xuống Sê-sa-rê và sai ông đi Tạt-sơ.
Khi Sau-lơ đến Giê-ru-sa-lem, các môn đồ sợ ông và không tin rằng ông thật sự đã hoán cải. Ba-na-ba giúp ông bằng cách đem ông đến với các sứ đồ và giải thích rằng Sau-lơ đã thấy Chúa, và đã dạn dĩ rao giảng tại Đa-mách. Nhờ Ba-na-ba, Sau-lơ được tiếp nhận giữa các tín hữu. Sau đó, ông dạn dĩ rao giảng tại Giê-ru-sa-lem, đặc biệt tranh luận với những người Do Thái nói tiếng Hy Lạp, nhưng họ cũng tìm cách giết ông. Các anh em sau đó gửi ông về Tạt-sơ để được an toàn. Điều này cho thấy cả sự nguy hiểm trong chức vụ của Sau-lơ và tầm quan trọng của những tín hữu như Ba-na-ba, những người giúp người khác tin cậy công việc của Đức Chúa Trời trong ông.
Công Vụ 9:31
31 Bấy giờ, các Hội Thánh khắp Giu-đê, Ga-li-lê và Sa-ma-ri được bình an và được gây dựng. Họ bước đi trong sự kính sợ Chúa và trong sự an ủi của Thánh Linh, nên số người ngày càng gia tăng.
Sau sự hoán cải và ra đi của Sau-lơ, các Hội Thánh tại Giu-đê, Ga-li-lê và Sa-ma-ri được bình an và được củng cố. Họ bước đi trong sự kính sợ Chúa và trong sự an ủi của Thánh Linh. Sự quân bình này rất quan trọng: họ có lòng kính sợ Đức Chúa Trời và cũng có sự khích lệ từ Thần Linh của Ngài. Kết quả là các Hội Thánh tiếp tục tăng trưởng và gia tăng.
Công Vụ 9:32-35
32 Khi Phi-e-rơ đi khắp nơi, ông cũng xuống thăm các thánh đồ sống tại Ly-đa.
33 Tại đó, ông gặp một người tên là Ê-nê, đã nằm liệt giường tám năm vì bị bại.
34 Phi-e-rơ nói với ông: “Ê-nê, Giê-su Christ chữa lành anh. Hãy đứng dậy và dọn giường mình.” Lập tức, ông đứng dậy.
35 Tất cả những người sống tại Ly-đa và Sa-rôn thấy ông, và họ quay về với Chúa.
Phi-e-rơ đến Ly-đa và gặp một người tên là Ê-nê, bị bại liệt và nằm liệt giường suốt tám năm. Phi-e-rơ không nhận quyền năng chữa lành cho chính mình, nhưng nói: “Ê-nê, Giê-su Christ chữa lành anh.” Ê-nê lập tức đứng dậy. Phép lạ này cho thấy Giê-su vẫn đang hành động qua các đầy tớ của Ngài, và nhiều người tại Ly-đa và Sa-rôn thấy điều đã xảy ra rồi quay về với Chúa.
Công Vụ 9:36-43
36 Tại Giốp-bê có một nữ môn đồ tên là Ta-bi-tha, dịch ra là Đô-ca. Người phụ nữ này đầy dẫy các việc lành và những việc bố thí bà đã làm.
37 Trong những ngày ấy, bà bị bệnh và qua đời. Sau khi tắm rửa thi thể bà, người ta đặt bà trong một phòng trên lầu.
38 Vì Ly-đa gần Giốp-bê, các môn đồ nghe rằng Phi-e-rơ đang ở đó, nên sai hai người đến với ông, khẩn nài: “Xin đừng chậm trễ đến với chúng tôi.”
39 Phi-e-rơ đứng dậy và đi với họ. Khi ông đến, họ đưa ông lên phòng trên lầu. Tất cả các góa phụ đứng bên ông khóc lóc, cho ông xem những áo dài và áo ngoài mà Đô-ca đã may khi còn ở với họ.
40 Nhưng Phi-e-rơ mời mọi người ra ngoài, rồi quỳ xuống cầu nguyện. Ông quay về phía thi thể và nói: “Ta-bi-tha, hãy đứng dậy.” Bà mở mắt ra, thấy Phi-e-rơ và ngồi dậy.
41 Phi-e-rơ đưa tay đỡ bà dậy; rồi gọi các thánh đồ và các góa phụ vào, trình diện bà sống lại trước mặt họ.
42 Việc này được biết khắp Giốp-bê, và nhiều người tin nơi Chúa.
43 Phi-e-rơ ở lại nhiều ngày tại Giốp-bê với Si-môn, một người thợ thuộc da.
Tại Giốp-bê có một nữ môn đồ trung tín tên là Ta-bi-tha, cũng gọi là Đô-ca, người đầy dẫy các việc lành và giúp đỡ người khác, đặc biệt qua những việc bố thí. Khi bà qua đời, các tín hữu sai người đi mời Phi-e-rơ. Các góa phụ cho ông xem những áo quần bà đã may, cho thấy sự phục vụ của bà đã ban phước cho cộng đồng nhiều đến mức nào. Phi-e-rơ cầu nguyện, rồi nói: “Ta-bi-tha, hãy đứng dậy,” và bà được sống lại. Phép lạ này cho thấy quyền năng của Giê-su hành động qua Phi-e-rơ và đem sự an ủi lớn cho các tín hữu. Khi tin này lan khắp Giốp-bê, nhiều người tin nơi Chúa. Sau đó, Phi-e-rơ ở lại nhiều ngày với Si-môn, một người thợ thuộc da, tiếp tục công việc chức vụ.

