top of page

Ga-la-ti 6

Ga-la-ti 6 là chương kết thúc bức thư của Phao-lô gửi cho các tín hữu Ga-la-ti. Sau khi dạy về sự tự do trong Đấng Christ và việc bước đi trong Thánh Linh, Phao-lô bây giờ đưa ra những lời hướng dẫn thực tế cho đời sống Cơ Đốc. Ông dạy các tín hữu phải phục hồi những người sa ngã, mang gánh nặng cho nhau, hỗ trợ những người dạy Lời Chúa, gieo cho Thánh Linh thay vì gieo cho xác thịt, và tiếp tục làm điều lành mà không mệt mỏi. Phao-lô cũng quay lại vấn đề chính của bức thư: phép cắt bì và tôn giáo bên ngoài không thể cứu. Điều thật sự quan trọng là thập tự giá của Đấng Christ và việc trở nên một tạo vật mới trong Ngài.

Ga-la-ti 6:1–5
1 Thưa anh em, nếu có người nào bị sa vào lỗi lầm nào, thì anh em là những người thuộc linh hãy lấy tinh thần mềm mại mà phục hồi người ấy, đồng thời hãy giữ mình, e rằng chính anh em cũng bị cám dỗ.
2 Hãy mang gánh nặng cho nhau, như vậy anh em sẽ làm trọn luật pháp của Đấng Christ.
3 Vì nếu ai tưởng mình là quan trọng trong khi chẳng là gì cả, thì người ấy tự lừa dối mình.
4 Nhưng mỗi người hãy xét công việc của chính mình, rồi người ấy sẽ có sự vui mừng nơi chính mình, chứ không phải trong sự so sánh với người khác.
5 Vì mỗi người sẽ phải mang lấy gánh riêng của mình.

Phao-lô dạy rằng khi một tín hữu sa vào tội lỗi, những người thuộc linh không nên lên án người ấy cách khắc nghiệt, nhưng phải phục hồi người ấy cách mềm mại (Ga-la-ti 6:1). Mục tiêu không phải là hình phạt, sự kiêu ngạo, hay làm nhục công khai, nhưng là sự phục hồi. Những người giúp đỡ cũng phải giữ mình, nhớ rằng chính họ cũng có thể bị cám dỗ. Sau đó, Phao-lô nói: “Hãy mang gánh nặng cho nhau, như vậy anh em sẽ làm trọn luật pháp của Đấng Christ” (Ga-la-ti 6:2). Luật pháp của Đấng Christ là nguyên tắc yêu thương được sống ra bởi những người được Thánh Linh dẫn dắt. Đó không chỉ là văn tự bên ngoài của luật pháp, nhưng là sự sống của Đấng Christ hành động trong lòng qua Thánh Linh. Khi các tín hữu giúp đỡ người yếu đuối, khích lệ người đang tranh chiến, và phục hồi người sa ngã, họ phản chiếu Đấng Christ, Đấng đã mang gánh nặng của nhân loại. Đồng thời, Phao-lô cảnh báo chống lại sự kiêu ngạo. Nếu ai tưởng mình là quan trọng trong khi chẳng là gì cả, thì người ấy tự lừa dối mình (Ga-la-ti 6:3). Mỗi tín hữu phải xét đời sống của chính mình thay vì so sánh mình với người khác (Ga-la-ti 6:4). Dù chúng ta được kêu gọi giúp mang gánh nặng cho nhau, mỗi người cũng phải mang lấy gánh riêng của mình và chịu trách nhiệm trước Đức Chúa Trời về những lựa chọn và sự trung tín của mình (Ga-la-ti 6:5).

Ga-la-ti 6:6
6 Người được dạy Lời Chúa hãy chia sẻ mọi điều tốt lành với người dạy mình.

Phao-lô dạy rằng những người nhận sự dạy dỗ trong Lời Chúa nên chia sẻ mọi điều tốt lành với những người dạy họ. Điều này bao gồm sự hỗ trợ vật chất, nhưng không chỉ giới hạn ở tiền bạc. Nó cũng có thể bao gồm sự khích lệ, sự tôn trọng, lời cầu nguyện, sự giúp đỡ thực tế, và sự tham gia vào công việc của chức vụ. Những người trung tín dạy Lời Đức Chúa Trời giúp nuôi dưỡng đời sống thuộc linh của người khác, và các tín hữu nên đáp lại bằng lòng biết ơn và sự rộng rãi. Điều này cho thấy các phước lành thuộc linh phải sinh ra tình yêu thương và sự hỗ trợ thực tế trong cộng đồng đức tin.

Ga-la-ti 6:7–8
7 Đừng tự lừa dối mình; Đức Chúa Trời không chịu để bị khinh thường đâu; vì ai gieo giống gì thì sẽ gặt giống ấy.
8 Ai gieo cho xác thịt mình thì sẽ bởi xác thịt mà gặt sự hư nát; nhưng ai gieo cho Thánh Linh thì sẽ bởi Thánh Linh mà gặt sự sống đời đời.

Phao-lô cảnh báo rằng không ai có thể khinh thường Đức Chúa Trời hoặc thoát khỏi nguyên tắc gieo và gặt. Điều một người gieo trồng trong đời sống sẽ sinh ra mùa gặt. Gieo cho xác thịt có nghĩa là sống cho những ham muốn tội lỗi, tham vọng ích kỷ, sự kiêu ngạo, lòng tham, hoặc khoái lạc thế gian. Loại gieo này dẫn đến sự hư nát và sự hủy hoại thuộc linh. Gieo cho Thánh Linh có nghĩa là chọn ý muốn của Đức Chúa Trời, bước đi trong đức tin, thực hành tình yêu thương, phục vụ người khác, và để Thánh Linh của Đấng Christ hướng dẫn đời sống. Điều này dẫn đến sự sống đời đời. Ý của Phao-lô rất đơn giản: những lựa chọn hằng ngày của chúng ta rất quan trọng. Một người nông dân không thể gieo hạt giống xấu mà mong gặt mùa gặt tốt. Cũng vậy, các tín hữu phải có chủ ý gieo cho Thánh Linh, biết rằng Đức Chúa Trời sẽ đem mùa gặt đến đúng thời điểm của Ngài.

Ga-la-ti 6:9–10
9 Chúng ta đừng mệt mỏi trong khi làm điều lành, vì đến kỳ, chúng ta sẽ gặt nếu không nản lòng.
10 Vì vậy, khi có cơ hội, chúng ta hãy làm điều lành cho mọi người, nhất là cho những người thuộc gia đình đức tin.

Phao-lô khích lệ các tín hữu đừng mệt mỏi hoặc nản lòng trong việc làm điều lành. Đôi khi kết quả của sự phục vụ trung tín không được nhìn thấy ngay lập tức, nhưng Đức Chúa Trời hứa rằng sẽ có mùa gặt đúng kỳ nếu chúng ta không nản lòng. Điều này dạy sự nhịn nhục, bền đỗ, và tin cậy nơi thời điểm của Đức Chúa Trời. Sau đó, Phao-lô bảo các tín hữu hãy làm điều lành cho mọi người bất cứ khi nào có cơ hội, đặc biệt là cho những người thuộc gia đình đức tin. Tình yêu thương Cơ Đốc phải vươn đến mọi người, nhưng cũng có trách nhiệm đặc biệt trong việc chăm sóc các anh chị em cùng đức tin. Những hành động nhân từ, khích lệ, giúp đỡ thực tế, và chia sẻ tài nguyên đều phản chiếu tình yêu của Đấng Christ. Không có công việc nào được làm trong tình yêu thương mà bị lãng quên trước mặt Đức Chúa Trời.

Ga-la-ti 6:11
11 Hãy xem những chữ lớn mà tôi đã tự tay viết cho anh em!

Phao-lô thu hút sự chú ý đến việc ông đang tự tay viết phần này của bức thư. Việc Phao-lô dùng một người ghi chép là điều phổ biến, nhưng ở đây ông đích thân viết để xác nhận bức thư và bày tỏ sự quan tâm sâu sắc của mình đối với các tín hữu Ga-la-ti. Cụm từ “những chữ lớn” có thể gợi ý về sự yếu đuối thể xác của Phao-lô, có thể là thị lực kém, đặc biệt vì trước đó ông nói rằng các tín hữu Ga-la-ti, nếu có thể, đã móc mắt mình ra mà cho ông (Ga-la-ti 4:15). Cụm từ này cũng có thể cho thấy sự nhấn mạnh, như thể Phao-lô muốn lời cảnh báo cuối cùng của mình nổi bật rõ ràng. Dù hiểu theo cách nào, điểm chính vẫn rõ: Phao-lô đích thân quan tâm đến các tín hữu Ga-la-ti và khẩn thiết muốn họ trung tín với phúc âm thật.

Ga-la-ti 6:12–13
12 Những kẻ muốn khoe khoang trong xác thịt cố ép anh em chịu cắt bì, chỉ để họ khỏi bị bắt bớ vì thập tự giá của Đấng Christ.
13 Vì chính những người chịu cắt bì cũng không giữ luật pháp, nhưng họ muốn anh em chịu cắt bì để họ có thể khoe khoang trong xác thịt của anh em.

Phao-lô phơi bày động cơ thật của các giáo sư giả. Họ muốn tạo ấn tượng tốt bên ngoài bằng cách thuyết phục các tín hữu Ga-la-ti chịu cắt bì (Ga-la-ti 6:12). Mục tiêu của họ không phải là sự thánh khiết thật hoặc tình yêu đối với Đấng Christ, nhưng là tránh bị bắt bớ vì thập tự giá. Nếu họ rao giảng sự cứu rỗi chỉ qua Đấng Christ, họ sẽ đối diện với sự chống đối từ những người nương cậy vào bản sắc tôn giáo Do Thái và việc làm của luật pháp. Bằng cách thúc đẩy phép cắt bì, họ có thể trông được chấp nhận trước cộng đồng Do Thái và tránh chịu khổ vì phúc âm. Phao-lô cũng chỉ ra sự giả hình của họ: ngay cả những người chịu cắt bì cũng không thật sự giữ trọn cả luật pháp (Ga-la-ti 6:13). Tuy vậy, họ muốn các tín hữu Ga-la-ti chịu cắt bì để họ có thể khoe khoang về ảnh hưởng bên ngoài của mình. Điều này cảnh báo chúng ta chống lại tôn giáo được thực hành vì hình thức, sự chấp thuận của con người, hoặc lòng kiêu ngạo. Đức tin thật trung thành với Đấng Christ và thập tự giá của Ngài, ngay cả khi điều đó đem đến sự chống đối.

Ga-la-ti 6:14–15
14 Nhưng tôi chẳng hề khoe khoang điều gì, ngoại trừ thập tự giá của Chúa chúng ta là Giê-su Christ, bởi thập tự giá ấy, thế gian đã bị đóng đinh đối với tôi, và tôi đối với thế gian.
15 Vì trong Đấng Christ Giê-su, cắt bì hay không cắt bì đều chẳng có giá trị gì, nhưng điều quan trọng là một tạo vật mới.

Phao-lô nói rằng ông sẽ chỉ khoe khoang trong thập tự giá của Chúa chúng ta là Giê-su Christ (Ga-la-ti 6:14). Khác với các giáo sư giả khoe khoang trong các dấu hiệu bên ngoài như phép cắt bì, sự tin cậy của Phao-lô chỉ đặt nơi sự hy sinh của Đấng Christ. Qua thập tự giá, thế gian đã bị đóng đinh đối với ông, và ông đối với thế gian. Điều này có nghĩa là các giá trị, sự kiêu ngạo, sự chấp thuận, và những tham vọng tội lỗi của thế gian không còn cai trị đời sống ông nữa. Sau đó, Phao-lô nói rằng trong Đấng Christ, cắt bì hay không cắt bì không có giá trị cứu rỗi; điều quan trọng là một tạo vật mới (Ga-la-ti 6:15). Bản sắc tôn giáo bên ngoài không thể cứu hoặc biến đổi tấm lòng. Chỉ Đấng Christ mới có thể làm cho một người trở nên mới. Bằng chứng thật của phúc âm không phải là nghi lễ bên ngoài, nhưng là sự biến đổi bên trong bởi quyền năng của Đức Chúa Trời.

Ga-la-ti 6:16–18
16 Nguyện xin sự bình an và lòng thương xót ở trên tất cả những ai bước đi theo quy tắc này, và trên Y-sơ-ra-ên của Đức Chúa Trời.
17 Từ nay trở đi, đừng ai gây rối cho tôi nữa, vì tôi mang trong thân thể mình những dấu vết của Chúa Giê-su.
18 Thưa anh em, nguyện xin ân điển của Chúa chúng ta là Giê-su Christ ở với tâm linh anh em. A-men.

Phao-lô kết thúc bằng lời chúc phước bình an và lòng thương xót trên tất cả những ai bước đi theo quy tắc này—quy tắc rằng điều quan trọng không phải là nghi lễ bên ngoài, nhưng là một tạo vật mới trong Đấng Christ (Ga-la-ti 6:16). Ông gọi họ là “Y-sơ-ra-ên của Đức Chúa Trời,” nghĩa là dân thật của Đức Chúa Trời, những người sống bởi đức tin nơi Đấng Christ, dù là người Do Thái hay dân ngoại. Sau đó, Phao-lô nói: “Đừng ai gây rối cho tôi nữa,” vì ông mang trong thân thể mình những dấu vết của Chúa Giê-su (Ga-la-ti 6:17). Những dấu vết này chỉ về các vết sẹo và sự đau khổ mà ông đã chịu vì rao giảng phúc âm, như bị đánh đập, bắt bớ, và gian khổ. Khác với các giáo sư giả khoe khoang trong phép cắt bì, thân thể của Phao-lô mang các dấu vết của sự chịu khổ vì Đấng Christ. Cuối cùng, Phao-lô kết thúc bằng ân điển (Ga-la-ti 6:18). Điều này rất phù hợp vì toàn bộ bức thư dạy rằng đời sống Cơ Đốc bắt đầu, tiếp tục, và kết thúc bởi ân điển của Đấng Christ, chứ không bởi việc làm của luật pháp.

bottom of page