top of page

Giăng 14

Trong Giăng 14, Chúa Giê-su chuẩn bị các môn đồ cho sự ra đi của Ngài. Ngài ban sự an ủi và bảo đảm cho họ, hứa ban Thánh Linh và một chỗ ở với Cha. Chúa Giê-su nhấn mạnh danh tính của Ngài là con đường, lẽ thật và sự sống, đồng thời trấn an họ rằng đức tin nơi Ngài sẽ ban năng lực để họ tiếp tục các công việc của Ngài. Chương này đầy dẫy những lời hứa, sự hướng dẫn và lời mời gọi tin cậy nơi kế hoạch của Đức Chúa Trời, ngay cả khi đối diện với sự bất định.

Giăng 14:1-3
1 “Lòng các ngươi chớ bối rối; hãy tin Đức Chúa Trời, cũng hãy tin Ta nữa.
2 Trong nhà Cha Ta có nhiều chỗ ở; nếu không, Ta đã nói với các ngươi rồi. Ta đi để chuẩn bị một chỗ cho các ngươi.
3 Và nếu Ta đi chuẩn bị một chỗ cho các ngươi, Ta sẽ trở lại và tiếp các ngươi về với Ta; để Ta ở đâu thì các ngươi cũng ở đó.

Chúa Giê-su phán những lời này để an ủi các môn đồ đang bối rối trước sự chịu khổ và sự chết sắp đến của Ngài. Ngài kêu gọi họ tiếp tục tin Đức Chúa Trời là Cha, và cũng tin Ngài là Con được Cha sai đến. Sự ra đi của Ngài không có nghĩa là bỏ rơi họ, nhưng là sự chuẩn bị. Khi Chúa Giê-su nói: “Trong nhà Cha Ta có nhiều chỗ ở,” Ngài đang chỉ về sự chắc chắn, đầy đủ và tính cá nhân của quê hương trên trời được chuẩn bị cho dân sự của Đức Chúa Trời. Từ “chỗ ở” không nhất thiết có nghĩa là những biệt thự sang trọng riêng biệt như người ta thường tưởng tượng ngày nay, nhưng là những nơi cư ngụ hay nơi ở trong nhà Cha, cho thấy có chỗ, có sự thuộc về, sự an toàn và sự thông công cho tất cả những ai thuộc về Đấng Christ. Chúa Giê-su không có ý nói rằng thiên đàng cần một thời gian xây dựng vật chất lâu dài, như thể Đức Chúa Trời không thể chuẩn bị một nơi ngay lập tức. Đúng hơn, việc Ngài đi đến cùng Cha bao gồm sự chết, sự phục sinh, sự thăng thiên và chức vụ của Ngài trước mặt Đức Chúa Trời, qua đó Ngài mở đường để dân Ngài được tiếp nhận vào sự hiện diện của Cha. Trong lời hứa cụ thể này, “Ta sẽ trở lại,” Chúa Giê-su đặc biệt nói về sự tái lâm cá nhân và hữu hình của Ngài, khi Ngài sẽ trở lại để tiếp những người theo Ngài cách trung tín về với chính Ngài và đưa họ đến nơi Ngài ở. Điều này khác với sự đến thuộc linh của Ngài với các môn đồ qua Đấng An Ủi ở phần sau của chương, dù cả hai đều liên hệ đến việc Ngài đi đến cùng Cha. Ở đây, trọng tâm chính là niềm hy vọng cuối cùng về sự trở lại của Đấng Christ và sự nhóm họp dân Ngài về với chính Ngài. Niềm hy vọng lớn nhất không chỉ là các chỗ ở hay nơi chốn ấy, nhưng là được ở với Chúa Giê-su đời đời: “để Ta ở đâu thì các ngươi cũng ở đó.”

Giăng 14:4-6
4 Nơi Ta đi, các ngươi biết, và con đường các ngươi cũng biết.”
5 Thô-ma thưa với Ngài: “Lạy Chúa, chúng con không biết Ngài đi đâu, thì làm sao biết đường được?”
6 Chúa Giê-su phán với ông: “Ta là con đường, lẽ thật và sự sống. Không ai đến với Cha mà không qua Ta.

Chúa Giê-su nói với các môn đồ rằng họ biết con đường đến nơi Ngài đang đi, nhưng Thô-ma thành thật thừa nhận sự bối rối của họ. Sau đó, Chúa Giê-su đưa ra một trong những lời tuyên bố rõ ràng nhất về sứ mạng của Ngài: “Ta là con đường, lẽ thật và sự sống.” Ngài là con đường vì chỉ qua Ngài tội nhân mới có thể trở về với Cha; Ngài là lẽ thật vì Ngài bày tỏ cách hoàn hảo bản tính, ý muốn và kế hoạch cứu rỗi của Cha; và Ngài là sự sống vì sự sống đời đời chỉ đến qua Ngài. Chúa Giê-su không chỉ chỉ ra một con đường đến với Đức Chúa Trời—chính Ngài là con đường ấy. Lời Ngài phán: “Không ai đến với Cha mà không qua Ta,” cho thấy Cha là điểm đến cuối cùng, còn Đấng Christ là Đấng Trung Bảo và con đường duy nhất để đến với Ngài. Đoạn này dạy rằng sự cứu rỗi không được tìm thấy qua sự khôn ngoan của con người, nỗ lực tôn giáo hay bất kỳ trung gian nào khác, nhưng chỉ qua Con mà Cha đã sai đến.

Giăng 14:7-10
7 Nếu các ngươi biết Ta, thì cũng biết Cha Ta; từ nay các ngươi biết Ngài và đã thấy Ngài.”
8 Phi-líp thưa với Ngài: “Lạy Chúa, xin chỉ Cha cho chúng con, thì đủ rồi.”
9 Chúa Giê-su phán với ông: “Phi-líp, Ta đã ở với các ngươi lâu như vậy mà ngươi chưa biết Ta sao? Ai đã thấy Ta tức là đã thấy Cha; sao ngươi còn nói: ‘Xin chỉ Cha cho chúng con’?
10 Ngươi không tin rằng Ta ở trong Cha và Cha ở trong Ta sao? Những lời Ta nói với các ngươi, Ta không tự mình nói; nhưng Cha, Đấng ở trong Ta, chính Ngài làm các công việc.”

Chúa Giê-su nhấn mạnh sự hiệp nhất sâu xa giữa Ngài và Cha, giải thích rằng biết Ngài là biết Cha. Trong câu 7, Ngài nói với các môn đồ rằng nếu họ thật sự biết Ngài, họ cũng sẽ biết Cha; và thật ra, họ đã “thấy” Cha qua Ngài. Điều này không có nghĩa là họ đã thấy Đức Chúa Trời cách thể chất, nhưng là họ đã chứng kiến bản tính, tình yêu, lòng thương xót và lẽ thật của Cha được bày tỏ trọn vẹn trong đời sống của Chúa Giê-su. Các hành động của Chúa Giê-su—chữa lành người bệnh, tha tội và bày tỏ lòng thương xót—phản chiếu tấm lòng của Cha. Khi Phi-líp xin được thấy Cha, Chúa Giê-su nhẹ nhàng quở trách ông, nhắc ông rằng mọi điều họ đã thấy trong lời nói và công việc của Ngài chính là sự mặc khải hoàn hảo về Cha. Chúa Giê-su giải thích rằng Ngài không tự mình hành động hay phán dạy, nhưng Cha ở trong Ngài và hành động qua Ngài. Điều này cho thấy biết Chúa Giê-su là chìa khóa để hiểu và biết Đức Chúa Trời, vì đời sống Ngài phản chiếu hoàn hảo bản chất thần thượng và kế hoạch cứu rỗi của Đức Chúa Trời.

Giăng 14:11-14
11 “Hãy tin Ta rằng Ta ở trong Cha và Cha ở trong Ta; bằng không, hãy tin vì chính các công việc ấy.
12 Quả thật, quả thật, Ta nói với các ngươi, ai tin Ta cũng sẽ làm những công việc Ta làm; người ấy còn làm những công việc lớn hơn nữa, vì Ta đi đến cùng Cha.
13 Bất cứ điều gì các ngươi nhân danh Ta mà cầu xin, Ta sẽ làm, để Cha được vinh hiển trong Con.
14 Nếu các ngươi nhân danh Ta cầu xin điều gì, Ta sẽ làm điều ấy.”

Chúa Giê-su kêu gọi các môn đồ tin rằng Ngài ở trong Cha và Cha ở trong Ngài, nghĩa là có sự hiệp nhất hoàn hảo về sự sống, bản tính, mục đích, lời nói và công việc giữa Cha và Con. Chúa Giê-su không hành động độc lập với Cha; sự sống, ý muốn và quyền năng của Cha được bày tỏ qua Ngài. Nếu các môn đồ khó hiểu sự hiệp nhất thuộc linh sâu xa này, Chúa Giê-su chỉ họ đến các công việc của Ngài—các phép lạ, sự dạy dỗ, sự chữa lành và những hành động thương xót—như bằng chứng rằng Cha đang làm việc qua Ngài. Sau đó, Ngài hứa rằng những ai tin nơi Ngài cũng sẽ làm các công việc của Ngài, và thậm chí “những công việc lớn hơn,” không phải lớn hơn về bản chất hay quyền năng so với các công việc thần thượng của chính Đấng Christ, nhưng lớn hơn về phạm vi và sự lan rộng. Sau khi Chúa Giê-su trở về với Cha, Ngài sẽ đổ Thần Linh của Ngài xuống, và qua các môn đồ, Tin Lành sẽ lan rộng vượt ra ngoài Y-sơ-ra-ên đến nhiều dân tộc. Khi Ngài nói: “Bất cứ điều gì các ngươi nhân danh Ta mà cầu xin, Ta sẽ làm,” Ngài không ban một tấm ngân phiếu trắng cho những ước muốn ích kỷ, nhưng hứa đáp lời những lời cầu nguyện được dâng trong danh Ngài—phù hợp với bản tính, sứ mạng, thẩm quyền và ý muốn của Ngài. Mục đích của sự đáp lời cầu nguyện là “để Cha được vinh hiển trong Con.” Điều này cho thấy Con hành động để bày tỏ và tôn vinh Cha, và Cha được tôn kính qua công việc tiếp tục của Con trong dân Ngài.

Giăng 14:15
15 “Nếu các ngươi yêu Ta, các ngươi sẽ giữ các điều răn của Ta.”

Câu này nên được dịch là: “Nếu các ngươi yêu Ta, các ngươi sẽ giữ các điều răn của Ta,” vì trong tiếng Hy Lạp, từ được dịch là “giữ” là τηρήσετε (tērēsete), một động từ ở thì tương lai, thể chủ động, lối chỉ định, có nghĩa là “các ngươi sẽ giữ.” Điều này cho thấy Chúa Giê-su không chủ yếu trình bày sự vâng lời như một mạng lệnh mang tính luật pháp để kiếm được tình yêu của Ngài, nhưng như bông trái tự nhiên của tình yêu chân thật dành cho Ngài. Tình yêu thật đối với Đấng Christ không chỉ là lời nói, cảm xúc hay sự tuyên xưng bên ngoài; nó sinh ra một tấm lòng đầu phục, mong muốn vâng theo sự dạy dỗ của Ngài và bước đi trong ý muốn Ngài. Vì vậy, giữ các điều răn của Ngài không phải là gốc rễ của sự cứu rỗi, nhưng là bằng chứng của một mối quan hệ sống động với Ngài. Tình yêu thật dẫn đến sự trung tín, và sự vâng lời thật tuôn chảy từ tình yêu.

Giăng 14:16
16 Ta sẽ cầu xin Cha, và Ngài sẽ ban cho các ngươi một Đấng An Ủi khác, để Ngài ở với các ngươi đời đời;

Chúa Giê-su hứa rằng sau khi Ngài đi đến cùng Cha, Ngài sẽ không để các môn đồ ở lại một mình. Ngài sẽ cầu xin Cha, và Cha sẽ ban cho họ “một Đấng An Ủi khác,” tức Thần Linh của lẽ thật. Từ được dịch là “Đấng An Ủi” là từ Hy Lạp παράκλητος (paraklētos), cũng có thể có nghĩa là Đấng Giúp Đỡ, Đấng Bênh Vực, Đấng Cố Vấn, hay một Đấng được gọi đến bên cạnh để giúp đỡ. Đây cũng là từ được dùng trong 1 Giăng 2:1, nơi chính Chúa Giê-su được gọi là Đấng Bênh Vực của chúng ta trước mặt Cha. Vì vậy, Đấng An Ủi trong Giăng 14:16 mang cùng loại công việc an ủi, giúp đỡ, cầu thay và ban sức mạnh mà chính Chúa Giê-su làm cho dân Ngài.

Từ được dịch là “khác” là từ Hy Lạp ἄλλος (allos), có nghĩa là một Đấng khác cùng loại. Điều này khác với ἕτερος (heteros), có thể có nghĩa là một điều khác hay một người khác thuộc loại khác. Sự phân biệt này rất quan trọng. Chúa Giê-su đã là Đấng An Ủi, Đấng Giúp Đỡ, Thầy Dạy và Đấng Dẫn Dắt của các môn đồ khi Ngài còn ở với họ cách thể xác. Vì vậy, khi Ngài hứa “một Đấng An Ủi khác” cùng loại, điều đó chỉ về sự hiện diện của chính Đấng Christ tiếp tục ở với họ trong một hình thức hay cách thức khác—không phải Chúa Giê-su tiếp tục ở bên họ bằng thân thể, nhưng là Chúa Giê-su trở lại để ngự trong họ cách thuộc linh.

Đó là lý do chỉ hai câu sau, Chúa Giê-su giải thích: “Ta sẽ không để các ngươi mồ côi đâu; Ta sẽ đến với các ngươi” (Giăng 14:18). Ngài không chỉ nói: “một người khác sẽ đến với các ngươi,” nhưng nói: “Ta sẽ đến với các ngươi.” Khi Ngài từng ở với họ bằng thân thể, thì chẳng bao lâu nữa Ngài sẽ ở trong họ cách thuộc linh. Điều này phù hợp với Giăng 14:20: “Ta ở trong Cha Ta, các ngươi ở trong Ta, và Ta ở trong các ngươi.” Cha ban Thần Linh qua Con, và qua Thần Linh này, chính sự hiện diện, sự sống, sự an ủi và sự bênh vực của Đấng Christ ở với người tin đời đời.

Giăng 14:17
17 tức là Thần Linh của lẽ thật, Đấng mà thế gian không thể nhận lãnh, vì thế gian không thấy Ngài cũng không biết Ngài; nhưng các ngươi biết Ngài, vì Ngài ở với các ngươi và sẽ ở trong các ngươi.

Chúa Giê-su xác định Đấng An Ủi là “Thần Linh của lẽ thật.” Thần Linh này không được thế gian tiếp nhận, vì thế gian không thấy Ngài cũng không biết Ngài. Nhưng Chúa Giê-su nói với các môn đồ: “các ngươi biết Ngài,” nghĩa là họ đã biết Đấng sẽ đến với họ như Đấng An Ủi. Điều này rất quan trọng, vì họ đã biết Chúa Giê-su. Ngài đã ở với họ bằng thân thể, dạy dỗ, hướng dẫn, an ủi và bày tỏ Cha cho họ. Sau đó Chúa Giê-su nói: “vì Ngài ở với các ngươi và sẽ ở trong các ngươi.” Đấng hiện đang ở với họ sẽ về sau ở trong họ. Điều này liên kết trực tiếp với Giăng 14:18, nơi Chúa Giê-su phán: “Ta sẽ không để các ngươi mồ côi đâu; Ta sẽ đến với các ngươi.” Vì vậy, Thần Linh của lẽ thật là sự hiện diện thuộc linh của chính Đấng Christ đến ở trong các môn đồ sau khi Ngài đi đến cùng Cha. Trong khi thế gian không thể nhận lãnh Ngài vì không biết Đấng Christ, các môn đồ có thể nhận lãnh Ngài vì họ đã biết Ngài. Qua Thần Linh, Chúa Giê-su sẽ không còn chỉ ở bên cạnh họ cách thể xác, nhưng ở trong họ cách thuộc linh, cư ngụ với họ như Đấng An Ủi, Thầy Dạy và sự sống của họ.

Giăng 14:18
18 Ta sẽ không để các ngươi mồ côi đâu; Ta sẽ đến với các ngươi.

Câu này giải thích lời hứa trước đó về “một Đấng An Ủi khác” và “Thần Linh của lẽ thật.” Chúa Giê-su không nói: “Ta sẽ sai một người khác đến và Ta vẫn ở xa các ngươi,” nhưng nói rõ ràng: “Ta sẽ đến với các ngươi.” Điều này cho thấy Đấng An Ủi là cách chính Đấng Christ sẽ trở lại với các môn đồ trong Thần Linh. Dù Chúa Giê-su sắp rời khỏi họ bằng thân thể và đi đến cùng Cha, Ngài sẽ trở lại với họ cách thuộc linh, không chỉ để ở bên cạnh họ, nhưng để ngự trong họ. Điều này phù hợp với Giăng 14:17, nơi Ngài nói Thần Linh “ở với các ngươi và sẽ ở trong các ngươi,” và Giăng 14:20, nơi Ngài nói: “các ngươi ở trong Ta, và Ta ở trong các ngươi.” Điều này cũng phù hợp với lời hứa của Chúa Giê-su trong Ma-thi-ơ 28:20: “Nầy, Ta luôn ở cùng các ngươi cho đến tận thế.” Vì vậy, lời hứa của Chúa Giê-su rất cá nhân và sâu sắc: những người theo Ngài sẽ không bị bỏ lại một mình, bất lực hay mồ côi; qua Thần Linh, chính Đấng Christ sẽ ở với họ như Đấng An Ủi, Đấng Giúp Đỡ, Thầy Dạy và sự sống của họ cho đến cuối cùng.

Giăng 14:19
19 “Còn ít lâu nữa, thế gian sẽ không thấy Ta nữa, nhưng các ngươi sẽ thấy Ta. Vì Ta sống, các ngươi cũng sẽ sống.

Chúa Giê-su nói với các môn đồ rằng chẳng bao lâu nữa thế gian sẽ không thấy Ngài nữa, vì Ngài sắp chết, sống lại và trở về cùng Cha. Thế gian không tin sẽ không còn thấy Ngài hiện diện trước mắt họ cách hữu hình. Nhưng các môn đồ sẽ “thấy” Ngài—không chỉ sau sự phục sinh, khi Ngài hiện ra với họ bằng thân thể, mà còn cách thuộc linh qua sự hiện diện ở trong họ. Điều này liên hệ với lời hứa của Ngài: “Ta sẽ đến với các ngươi” (Giăng 14:18). Thế gian không thể nhận lãnh hay nhận biết Thần Linh của lẽ thật, nhưng các môn đồ sẽ biết sự hiện diện của Đấng Christ vì Ngài sẽ ngự trong họ. Khi Chúa Giê-su nói: “Vì Ta sống, các ngươi cũng sẽ sống,” Ngài chỉ về sự sống phục sinh của Ngài như nguồn sự sống của họ. Chiến thắng của Ngài trên sự chết bảo đảm cả sự phục sinh tương lai của họ lẫn sự sống thuộc linh hiện tại của họ trong Ngài. Vì Đấng Christ sống, những người theo Ngài không bị bỏ lại trong sự chết, sợ hãi hay phân rẽ; họ chia sẻ sự sống của Ngài ngay bây giờ bởi đức tin và sẽ chia sẻ trọn vẹn sự sống ấy khi Ngài trở lại.

Giăng 14:20-21
20 Trong ngày đó, các ngươi sẽ biết rằng Ta ở trong Cha Ta, các ngươi ở trong Ta, và Ta ở trong các ngươi.
21 Ai có các điều răn của Ta và giữ lấy, ấy là người yêu Ta. Người yêu Ta sẽ được Cha Ta yêu; Ta cũng sẽ yêu người ấy và bày tỏ chính mình cho người ấy.”

Khi Chúa Giê-su nói: “Trong ngày đó,” Ngài đang chỉ về thời điểm Ngài sẽ trở lại với các môn đồ trong Thần Linh, đặc biệt được ứng nghiệm vào ngày Lễ Ngũ Tuần, khi Ngài nhận từ Cha lời hứa về Thánh Linh và đổ xuống trên các tín hữu (Công Vụ 2:33). Khi ấy, các môn đồ sẽ hiểu rõ hơn điều Chúa Giê-su muốn nói khi Ngài phán: “Ta ở trong Cha Ta, các ngươi ở trong Ta, và Ta ở trong các ngươi.” Đây không chỉ là một mối quan hệ bên ngoài với Chúa Giê-su ở cạnh họ bằng thân thể, nhưng là sự hiệp nhất thuộc linh bên trong, nơi Đấng Christ ngự trong họ bởi Thần Linh của Ngài, và sự hiện diện của Cha cũng ở với họ qua Ngài. Chúa Giê-su đã nói: “Ta sẽ không để các ngươi mồ côi đâu; Ta sẽ đến với các ngươi,” và bây giờ Ngài giải thích rằng sự đến của Ngài sẽ đem lại sự hiểu biết sâu xa hơn về sự hiệp nhất của Ngài với Cha và sự hiệp nhất của Ngài với dân Ngài. Sau đó, Ngài liên kết kinh nghiệm này với tình yêu và sự vâng lời. Người nào có các điều răn của Ngài và giữ lấy, người ấy thật sự yêu Ngài. Sự vâng lời không phải là gốc rễ của sự cứu rỗi, nhưng là bông trái của tình yêu và của mối liên hệ sống động với Đấng Christ. Với người như vậy, Chúa Giê-su hứa tình yêu của Cha, tình yêu của chính Ngài và sự bày tỏ sâu nhiệm hơn về chính Ngài. Điều này có nghĩa là Đấng Christ sẽ bày tỏ sự hiện diện, bản tính, lẽ thật và sự sống của Ngài trong người tin qua Thần Linh ngự trị của Ngài.

Giăng 14:22-23
22 Giu-đe, không phải Ích-ca-ri-ốt, thưa với Ngài: “Lạy Chúa, tại sao Ngài sẽ bày tỏ chính mình cho chúng con mà không bày tỏ cho thế gian?”
23 Chúa Giê-su đáp: “Nếu ai yêu Ta, người ấy sẽ giữ lời Ta; Cha Ta sẽ yêu người ấy, và Chúng Ta sẽ đến với người ấy, lập chỗ ở nơi người ấy.

Giu-đe, không phải Ích-ca-ri-ốt, hỏi làm sao Chúa Giê-su có thể bày tỏ chính mình cho các môn đồ mà không bày tỏ cho thế gian. Ông đang nghĩ đến một sự bày tỏ hữu hình, bên ngoài, nhưng Chúa Giê-su giải thích một sự bày tỏ thuộc linh sâu xa hơn. Đấng Christ sẽ bày tỏ chính Ngài cho những ai yêu Ngài và giữ lời Ngài. Điều này không có nghĩa là sự vâng lời kiếm được tình yêu của Cha, nhưng là tình yêu thật tiếp nhận lời của Đấng Christ, quý trọng lời ấy và để lời ấy định hình đời sống. Sau đó Chúa Giê-su phán: “Cha Ta sẽ yêu người ấy, và Chúng Ta sẽ đến với người ấy, lập chỗ ở nơi người ấy.” Đây là một lời tuyên bố mạnh mẽ cho thấy người tin nhận được sự hiện diện của cả Cha và Con. Chúa Giê-su không nói rằng một hữu thể thứ ba riêng biệt đến sống trong người tin, nhưng nói: “Chúng Ta sẽ đến.” Điều này phù hợp với lời hứa trước đó rằng Chúa Giê-su sẽ không để họ mồ côi, nhưng sẽ đến với họ, và rằng Ngài sẽ ở trong họ. Qua Thần Linh, Cha và Con lập chỗ ở trong lòng người tin trung tín. Vì vậy, sự bày tỏ của Đấng Christ không chỉ là những dấu hiệu bên ngoài mà thế gian nhìn thấy, nhưng là một kinh nghiệm sống động bên trong về sự hiện diện, tình yêu, lẽ thật và sự sống của Cha và Con cư ngụ trong những người yêu mến và vâng lời Đấng Christ.

Giăng 14:24
24 Ai không yêu Ta thì không giữ lời Ta; và lời các ngươi nghe không phải của Ta, nhưng của Cha, Đấng đã sai Ta.”

Chúa Giê-su đưa ra chân lý ngược lại: người nào không yêu Ngài thì không giữ lời Ngài. Sự vâng lời không chỉ là bổn phận tôn giáo bên ngoài, nhưng là bông trái của tình yêu chân thật. Một người có thể tuyên bố tôn kính Đấng Christ, nhưng việc từ chối lời Ngài bày tỏ một tấm lòng chưa thật sự đầu phục Ngài. Sau đó, Chúa Giê-su nói lời của Ngài không phải của riêng Ngài, nhưng là của Cha, Đấng đã sai Ngài. Điều này cho thấy Chúa Giê-su phán dạy trong sự hiệp nhất hoàn hảo với Cha. Vì vậy, từ chối lời của Đấng Christ cũng là từ chối Cha, Đấng đã sai Ngài.

Giăng 14:25-26
25 “Ta đã nói những điều này với các ngươi khi còn ở với các ngươi.
26 Nhưng Đấng Giúp Đỡ, là Thánh Linh, Đấng mà Cha sẽ sai đến trong danh Ta, Ngài sẽ dạy các ngươi mọi sự và nhắc các ngươi nhớ mọi điều Ta đã phán với các ngươi.

Chúa Giê-su nhắc các môn đồ rằng Ngài đã phán những điều này khi Ngài còn hiện diện với họ bằng thân thể. Nhưng sau khi Ngài trở về cùng Cha, họ sẽ không bị bỏ lại mà không có sự hướng dẫn. Cha sẽ sai Đấng Giúp Đỡ, là Thánh Linh, đến trong danh Đấng Christ. Điều này có nghĩa là Thần Linh đến bởi thẩm quyền, sự sống và sự hiện diện của Đấng Christ, tiếp tục công việc của Ngài trong các môn đồ. Đấng Giúp Đỡ sẽ dạy họ mọi sự và nhắc họ nhớ những lời Chúa Giê-su đã phán. Điều này không có nghĩa là một sứ điệp mới tách biệt khỏi Đấng Christ, nhưng là sự hiểu biết sâu sắc hơn về lẽ thật đã được bày tỏ qua Ngài. Cùng một Chúa Giê-su đã ở với họ bằng thân thể giờ đây sẽ dạy dỗ, an ủi và hướng dẫn họ cách thuộc linh qua Thần Linh. Lời hứa này được ứng nghiệm đặc biệt sau Lễ Ngũ Tuần, khi Đấng Christ, sau khi nhận lời hứa về Thần Linh từ Cha, đã đổ Thần Linh ấy xuống trên những người theo Ngài. Qua Thần Linh này, những lời của Chúa Giê-su sẽ được giữ sống động trong tâm trí và tấm lòng họ, giúp họ hiểu, rao giảng và về sau ghi lại sự dạy dỗ của Ngài cách trung tín.

Giăng 14:27
27 Ta để sự bình an lại cho các ngươi; Ta ban sự bình an của Ta cho các ngươi. Ta ban cho các ngươi không như thế gian ban. Lòng các ngươi chớ bối rối, cũng đừng sợ hãi.

Chúa Giê-su ban sự bình an cho các môn đồ ngay trước khi Ngài đi đến thập tự giá. Điều này cho thấy sự bình an của Ngài không dựa trên hoàn cảnh bên ngoài, vì sự rối loạn, đau buồn, bắt bớ và chia cách sắp xảy đến. Sự bình an của thế gian phụ thuộc vào sự thoải mái, an toàn, thành công và sự vắng mặt của nan đề, nhưng sự bình an của Đấng Christ đến từ sự tin cậy nơi Cha, sự chắc chắn về tình yêu của Ngài và sự hiện diện ngự trị của Ngài trong người tin. Khi Chúa Giê-su nói: “Ta ban sự bình an của Ta cho các ngươi,” Ngài đang ban cho họ chính sự bình an đã đầy dẫy trong lòng Ngài khi Ngài sống trong sự lệ thuộc hoàn toàn nơi Cha. Sự bình an này sẽ đến với họ qua Thần Linh của Ngài, tức chính sự hiện diện của Ngài ngự trong họ, để lòng họ không cần phải tiếp tục bối rối hay sợ hãi. Sự bình an thật không được tìm thấy trong thế gian, nhưng trong Đấng Christ, Đấng đem người tin vào sự thông công với Cha và ban sự yên nghỉ ngay cả giữa thử thách.

Giăng 14:28
28 Các ngươi đã nghe Ta nói: ‘Ta đi và sẽ trở lại với các ngươi.’ Nếu các ngươi yêu Ta, các ngươi sẽ vui mừng vì Ta nói: ‘Ta đi đến cùng Cha,’ bởi Cha Ta lớn hơn Ta.

Chúa Giê-su nhắc các môn đồ rằng sự ra đi của Ngài không phải là thất bại, nhưng là một phần trong kế hoạch của Cha. Ngài sẽ ra đi qua sự chết, sự phục sinh và sự thăng thiên, nhưng Ngài cũng hứa sẽ trở lại với họ qua Thần Linh của Ngài. Nếu họ thật sự hiểu sứ mạng của Ngài, họ sẽ vui mừng, vì Ngài đang trở về với Cha, Đấng đã sai Ngài và là Đấng Ngài yêu mến. Khi Chúa Giê-su nói: “Cha Ta lớn hơn Ta,” Ngài không nói như một đối thủ kiêu ngạo với Cha, nhưng như Con vâng phục, thừa nhận vị trí và thẩm quyền tối cao của Cha. Cha là nguồn, là Đấng sai đi, và là Đấng mà Đấng Christ trở về cùng. Điều này phù hợp với lời Chúa Giê-su trong Giăng 17:3, nơi Ngài gọi Cha là “Đức Chúa Trời chân thật duy nhất,” và xác định chính mình là Đấng được Cha sai đến. Tuy nhiên, điều này không làm giảm địa vị Con thần thượng của Đấng Christ hay vai trò cao trọng của Ngài trong sự cứu rỗi; đúng hơn, nó cho thấy trật tự đẹp đẽ giữa Cha và Con. Các môn đồ nên vui mừng vì sự trở về của Chúa Giê-su với Cha sẽ dẫn đến sự vinh hiển của Ngài, chức vụ trên trời của Ngài, và việc Ngài trở lại với họ trong Thần Linh như Đấng An Ủi và sự sống của họ.

Giăng 14:29-31
29 Bây giờ Ta đã nói với các ngươi trước khi việc ấy xảy ra, để khi việc ấy xảy ra, các ngươi tin.
30 Ta sẽ không còn nói nhiều với các ngươi nữa, vì kẻ cai trị thế gian này đang đến, nhưng nó không có gì trong Ta.
31 Nhưng để thế gian biết rằng Ta yêu Cha, và Ta làm đúng như Cha đã truyền dạy Ta. Hãy đứng dậy, chúng ta đi khỏi đây.”

Chúa Giê-su nói trước những điều này cho các môn đồ để khi sự chết, sự phục sinh, sự thăng thiên và sự đến của Ngài với họ qua Thần Linh được ứng nghiệm, đức tin của họ được củng cố. Ngài biết cơn khủng hoảng đang đến gần và phán: “kẻ cai trị thế gian này đang đến,” chỉ về Sa-tan đang hành động qua Giu-đa, các nhà lãnh đạo tôn giáo và các thế lực sẽ bắt giữ và đóng đinh Ngài. Tuy nhiên, Chúa Giê-su tuyên bố: “nó không có gì trong Ta,” nghĩa là Sa-tan không có quyền đòi hỏi, không có tội lỗi hay chỗ đứng nào trong Ngài. Đấng Christ hoàn toàn tinh sạch và trung thành với Cha. Sự chết của Ngài không phải vì Sa-tan có quyền trên Ngài, nhưng vì Chúa Giê-su tự nguyện vâng phục mạng lệnh của Cha. Khi Ngài nói: “để thế gian biết rằng Ta yêu Cha,” Ngài bày tỏ rằng sự hy sinh của Ngài không chỉ là tình yêu dành cho nhân loại, nhưng cũng là tình yêu và sự vâng phục hoàn hảo đối với Cha Ngài. Thập tự giá sẽ cho cả vũ trụ thấy rằng Con yêu Cha cách trọn vẹn và làm đúng như Cha đã truyền dạy. Sau đó Ngài nói: “Hãy đứng dậy, chúng ta đi khỏi đây,” cho thấy sự can đảm và đầu phục của Ngài khi Ngài tự nguyện tiến về Ghết-sê-ma-nê và thập tự giá.

bottom of page