top of page

Giăng 15

Giăng 15 dùng hình ảnh cây nho và các nhánh để mô tả mối liên hệ sống động giữa Chúa Giê-su và những người theo Ngài. Ngài trình bày chính mình là “cây nho thật,” nguồn duy nhất thật sự của sự sống thuộc linh, sức mạnh, và sự kết quả. Cũng như một nhánh không thể sống hay kết quả nếu không cứ ở trong cây nho, người tin cũng không thể sinh ra sự công chính thật, tình yêu thương, sự vâng phục, hay bông trái thuộc linh nếu Đấng Christ không ở trong họ. Chương này nhấn mạnh việc cứ ở trong Đấng Christ, tiếp nhận sự sống của Ngài, vâng giữ các điều răn của Ngài, yêu thương nhau, kết quả để Cha được vinh hiển, và chịu đựng sự ghét bỏ cùng bắt bớ của thế gian. Chúa Giê-su chuẩn bị các môn đồ cho những thử thách phía trước, đồng thời bảo đảm với họ rằng sức mạnh, niềm vui, và sự kết quả của họ sẽ đến từ việc cứ ở trong Ngài.

Giăng 15:1-2
1 “Ta là cây nho thật, và Cha Ta là người trồng nho.
2 Mọi nhánh trong Ta không kết quả thì Ngài chặt bỏ; còn mọi nhánh kết quả thì Ngài tỉa sửa, để nó kết quả nhiều hơn.”

Chúa Giê-su nhận chính Ngài là “cây nho thật,” cho thấy Ngài là nguồn sự sống thuộc linh chân thật, trái ngược với mọi nguồn nương cậy giả tạo, dù là sức mạnh con người, hình thức tôn giáo, dòng dõi tự nhiên, hay sự xưng nhận bề ngoài. Cha là người trồng nho, Đấng yêu thương chăm sóc vườn nho, quan tâm đến các nhánh và tìm kiếm bông trái nơi chúng. Mọi nhánh tuy xưng nhận có sự liên kết với Đấng Christ nhưng không kết quả thì cuối cùng sẽ bị chặt bỏ, cho thấy sự liên hệ bề ngoài với Đấng Christ thôi là chưa đủ. Sự hiệp nhất thật với Đấng Christ phải sinh ra bông trái thuộc linh. Tuy nhiên, ngay cả những nhánh kết quả cũng được tỉa sửa, không phải vì Cha từ bỏ họ, nhưng vì Ngài muốn họ kết quả nhiều hơn. Sự tỉa sửa này có thể bao gồm sự sửa dạy, kỷ luật, thử thách, sự đầu phục, và việc loại bỏ những điều cản trở sự tăng trưởng thuộc linh. Dù đôi khi đau đớn, sự tỉa sửa của Cha là một hành động yêu thương, nhằm làm cho người tin trở nên kết quả hơn, trưởng thành hơn, và giống Đấng Christ hơn.

Giăng 15:3-4
3 “Các ngươi đã được sạch rồi, bởi lời Ta đã phán với các ngươi.
4 Hãy cứ ở trong Ta, và Ta ở trong các ngươi. Như nhánh không thể tự mình kết quả nếu không cứ ở trong cây nho, các ngươi cũng vậy, nếu không cứ ở trong Ta.”

Chúa Giê-su nói với các môn đồ rằng họ đã được sạch bởi lời Ngài đã phán với họ. Lời Ngài đã bày tỏ lẽ thật, phơi bày sự sai lầm, sửa trị tấm lòng họ, và đưa họ vào mối liên hệ thanh tẩy với Ngài. Điều này cho thấy Lời của Đấng Christ không chỉ là thông tin; Lời ấy có quyền năng thanh tẩy và biến đổi khi được tiếp nhận bằng đức tin. Sau đó, Chúa Giê-su ban mệnh lệnh trung tâm của phân đoạn: “Hãy cứ ở trong Ta, và Ta ở trong các ngươi.” Cứ ở có nghĩa là ở lại, tiếp tục, cư trú, và giữ sự liên kết. Một nhánh không có sự sống trong chính nó; sự sống của nó đến từ cây nho. Cũng vậy, người tin không thể sinh ra bông trái thuộc linh bằng nỗ lực riêng, ý chí riêng, hay hoạt động tôn giáo tách khỏi Đấng Christ. Họ phải ở trong sự hiệp nhất sống động với Ngài, để sự sống, tâm trí, tình yêu, và Thần Linh của Ngài ở trong họ. Cơ Đốc giáo thật không chỉ là cố gắng bắt chước Đấng Christ bên ngoài, nhưng là tiếp nhận sự sống của Ngài bên trong.

Giăng 15:5-6
5 “Ta là cây nho, các ngươi là nhánh. Ai cứ ở trong Ta, và Ta trong người ấy, thì kết quả nhiều; vì ngoài Ta, các ngươi không làm gì được.
6 Nếu ai không cứ ở trong Ta, người ấy bị ném ra ngoài như nhánh cây và bị khô héo; người ta gom các nhánh ấy, ném vào lửa, và chúng bị thiêu đốt.”

Chúa Giê-su làm cho mối liên hệ này càng rõ ràng hơn: Ngài là cây nho, còn những người theo Ngài là các nhánh. Nhánh hoàn toàn lệ thuộc vào cây nho để có sự sống, dưỡng chất, sức mạnh, và bông trái. Cũng vậy, người tin hoàn toàn lệ thuộc vào Đấng Christ. Những ai cứ ở trong Ngài sẽ kết quả nhiều, vì sự sống của Ngài trong họ sinh ra bản tính và các việc làm đẹp lòng Đức Chúa Trời. Nhưng Chúa Giê-su cũng phán: “Ngoài Ta, các ngươi không làm gì được.” Điều này không có nghĩa con người không thể thực hiện các hành động tôn giáo hay các việc đạo đức bên ngoài, nhưng có nghĩa họ không thể sinh ra bông trái thật của sự sống thần thượng nếu tách khỏi Ngài. Không có Đấng Christ, tôn giáo trở nên vô quyền, sự vâng phục chỉ còn là bề ngoài, và tấm lòng vẫn không được biến đổi. Nhánh không cứ ở sẽ khô héo, cho thấy sự trống rỗng và mối nguy cuối cùng của việc xa lìa Đấng Christ. Một nhánh bị cắt lìa có thể vẫn trông giống như một nhánh trong một thời gian, nhưng nếu không có sự sống của cây nho, nó không thể tiếp tục sống hay kết quả.

Giăng 15:7-8
7 “Nếu các ngươi cứ ở trong Ta, và lời Ta cứ ở trong các ngươi, hãy cầu xin điều mình muốn, thì điều đó sẽ được ban cho các ngươi.
8 Bởi điều này Cha Ta được vinh hiển: ấy là các ngươi kết quả nhiều, và như vậy các ngươi sẽ là môn đồ của Ta.”

Chúa Giê-su liên kết việc cứ ở trong Ngài với việc lời Ngài cứ ở trong người tin. Điều này có nghĩa là lời của Đấng Christ phải ở lại trong lòng, định hình tư tưởng, ước muốn, lời cầu nguyện, sự lựa chọn, và đời sống. Khi lời của Đấng Christ cư ngụ trong chúng ta, những ước muốn của chúng ta trở nên phù hợp với ý muốn của Ngài, và lời cầu nguyện của chúng ta không còn ích kỷ hay theo xác thịt, nhưng được dẫn dắt bởi Thần Linh và lẽ thật của Ngài. Vì vậy, Chúa Giê-su có thể hứa về sự đáp lời cầu nguyện cho những ai cứ ở trong Ngài. Sự kết quả không phải để tôn vinh bản thân, nhưng để Cha được vinh hiển. Cha được vinh hiển khi sự sống của Đấng Christ được bày tỏ trong dân sự Ngài qua tình yêu thương, sự vâng phục, lòng khiêm nhường, đức tin, sự công chính, và sự phục vụ. Việc kết quả không làm cho một người trở thành môn đồ bởi công trạng con người; đúng hơn, nó bày tỏ rằng người ấy thật sự được kết nối với Đấng Christ và đang học theo Ngài. Môn đồ thật được chứng minh bằng một đời sống kết quả, phản chiếu bản tính của Đấng mà họ đi theo.

Giăng 15:9-10
9 “Như Cha đã yêu Ta, Ta cũng yêu các ngươi; hãy cứ ở trong tình yêu của Ta.
10 Nếu các ngươi vâng giữ các điều răn của Ta, các ngươi sẽ cứ ở trong tình yêu của Ta, cũng như Ta đã vâng giữ các điều răn của Cha Ta và cứ ở trong tình yêu của Ngài.”

Chúa Giê-su giờ đây đưa chủ đề cứ ở vào lĩnh vực tình yêu và sự vâng phục. Chính tình yêu mà Cha dành cho Con Ngài là tình yêu Đấng Christ ban cho các môn đồ. Đây là một lẽ thật sâu sắc và kỳ diệu: người tin được mời gọi sống trong tình yêu tuôn chảy từ Cha đến Con. Cứ ở trong tình yêu của Đấng Christ có nghĩa là ở lại trong mối liên hệ đầu phục, tin cậy, và vâng phục với Ngài. Chúa Giê-su không tách rời tình yêu khỏi sự vâng phục. Ngài phán: “Nếu các ngươi vâng giữ các điều răn của Ta, các ngươi sẽ cứ ở trong tình yêu của Ta.” Sự vâng phục không phải là nguyên nhân khiến Đấng Christ yêu chúng ta, như thể chúng ta có thể kiếm được tình yêu ấy, nhưng đó là cách chúng ta ở lại trong kinh nghiệm và sự thông công của tình yêu đó. Chính Chúa Giê-su là gương mẫu trọn vẹn, vì Ngài đã vâng giữ các điều răn của Cha và cứ ở trong tình yêu của Ngài. Vì vậy, sự vâng phục thật không phải là chủ nghĩa luật pháp; đó là bông trái của tình yêu, đức tin, và sự hiệp nhất với Đấng Christ.

Giăng 15:11-12
11 “Ta phán những điều này với các ngươi để niềm vui của Ta ở trong các ngươi, và niềm vui của các ngươi được trọn vẹn.
12 Đây là điều răn của Ta: các ngươi hãy yêu thương nhau như Ta đã yêu thương các ngươi.”

Chúa Giê-su dạy những điều này để niềm vui của Ngài ở trong các môn đồ và niềm vui của họ được trọn vẹn. Niềm vui này không đến từ thế gian, thành công bên ngoài, hay hoàn cảnh dễ dàng, nhưng đến từ việc cứ ở trong Đấng Christ, biết tình yêu của Ngài, bước đi trong sự vâng phục, và kết quả cho sự vinh hiển của Cha. Niềm vui của Đấng Christ là niềm vui của sự thông công trọn vẹn với Cha, và Ngài muốn dân sự Ngài được dự phần trong niềm vui ấy. Sau đó, Chúa Giê-su ban điều răn trung tâm: “Hãy yêu thương nhau như Ta đã yêu thương các ngươi.” Tiêu chuẩn của tình yêu Cơ Đốc không phải là tình cảm con người, sự ưa thích cá nhân, hay lòng tốt tự nhiên, nhưng là tình yêu hy sinh của Đấng Christ. Những ai cứ ở trong Ngài sẽ không chỉ yêu Đức Chúa Trời bằng lời nói, mà còn yêu thương nhau trong sự khiêm nhường, nhẫn nại, tha thứ, phục vụ, và hy sinh.

Giăng 15:13-14
13 “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người hy sinh mạng sống mình vì bạn hữu.
14 Các ngươi là bạn hữu của Ta nếu các ngươi làm theo những điều Ta truyền dạy.”

Chúa Giê-su định nghĩa tình yêu lớn nhất là sự sẵn lòng hy sinh mạng sống mình vì bạn hữu, chỉ về sự chết của chính Ngài trên thập tự giá. Tình yêu của Ngài không chỉ được nói ra; nó được bày tỏ qua sự hy sinh hoàn toàn. Ngài sẽ phó sự sống mình cho những người chưa hiểu Ngài trọn vẹn, cho những môn đồ sắp thất bại với Ngài, và cho một thế gian cần sự cứu rỗi. Chúa Giê-su cũng gọi các môn đồ là bạn hữu của Ngài, nhưng tình bạn này không phải là sự thân mật thiếu kính sợ; đó là một mối liên hệ giao ước được đánh dấu bởi tình yêu, sự tin cậy, lòng trung thành, và sự vâng phục. “Các ngươi là bạn hữu của Ta nếu các ngươi làm theo những điều Ta truyền dạy” cho thấy tình bạn thật với Đấng Christ được bày tỏ qua một đời sống đầu phục. Sự vâng phục không mua được tình bạn của Ngài, nhưng bày tỏ rằng tình yêu của Ngài đã được tiếp nhận và sự sống của Ngài đang hành động trong người tin. Vì vậy, phân đoạn này cho thấy đời sống của một môn đồ thật là đời sống cứ ở trong Đấng Christ, kết quả, yêu thương, vâng phục, vui mừng, và thông công với Ngài.

Giăng 15:15-16
15 “Ta không còn gọi các ngươi là đầy tớ nữa, vì đầy tớ không biết điều chủ mình làm; nhưng Ta gọi các ngươi là bạn hữu, vì mọi điều Ta đã nghe từ Cha Ta, Ta đã bày tỏ cho các ngươi.
16 Không phải các ngươi đã chọn Ta, nhưng Ta đã chọn các ngươi và lập các ngươi, để các ngươi ra đi và kết quả, và bông trái của các ngươi còn lại; hầu cho bất cứ điều gì các ngươi nhân danh Ta cầu xin Cha, Ngài sẽ ban cho các ngươi.”

Chúa Giê-su gọi các môn đồ là bạn hữu thay vì đầy tớ, cho thấy một mối liên hệ sâu sắc hơn với Ngài. Một đầy tớ có thể vâng phục mà không hiểu rõ tấm lòng, mục đích, hay kế hoạch của chủ mình; nhưng Chúa Giê-su đã bày tỏ cho các môn đồ những điều Ngài nhận từ Cha. Qua đời sống và lời dạy của Ngài, Ngài đã bày tỏ các nguyên tắc của vương quốc: tình yêu thương, sự đầu phục, đức tin, sự vâng phục từ tấm lòng, và sự thông công với Đức Chúa Trời. Chúa Giê-su không hủy bỏ các điều răn của Đức Chúa Trời, nhưng dạy các môn đồ hiểu và sống theo ý nghĩa thuộc linh thật của chúng, chứ không chỉ theo chữ nghĩa bên ngoài. Đây là sự khác biệt giữa tâm trí đầy tớ trong sự sợ hãi và nô lệ, với kinh nghiệm giao ước mới của địa vị làm con, tình yêu, và sự hiểu biết. Điều này phù hợp với Ga-la-ti 4:4-7, nơi người tin không còn là nô lệ, nhưng nhận lấy Thần Linh của Con Đức Chúa Trời và kêu lên: “A-ba, Cha.” Chúa Giê-su muốn các môn đồ biết tấm lòng của Cha, chứ không chỉ thực hiện các bổn phận tôn giáo. Sự vâng phục của họ phải tuôn chảy từ tình yêu, đức tin, và mối liên hệ sống động với Ngài. Ngài cũng nhắc họ rằng không phải họ đã chọn Ngài trước, nhưng chính Ngài đã chọn họ và lập họ để kết quả còn lại — là bông trái của sự sống Đấng Christ ở trong họ, bao gồm tình yêu thương, sự thánh khiết, lời chứng trung tín, lời cầu nguyện được đáp lời, và những linh hồn được đem về với Đức Chúa Trời. Khi gọi họ là bạn hữu, Chúa Giê-su không loại bỏ thẩm quyền của Ngài, nhưng đưa họ vào sự thông công gần gũi hơn với chính Ngài, để họ có thể hiểu mục đích của Ngài, chia sẻ sứ mạng của Ngài, và sống như những con trai con gái của Đức Chúa Trời thay vì như đầy tớ sống dưới sự sợ hãi.

Giăng 15:17-18
17 “Ta truyền cho các ngươi những điều này, để các ngươi yêu thương nhau.
18 Nếu thế gian ghét các ngươi, hãy biết rằng họ đã ghét Ta trước khi ghét các ngươi.”

Chúa Giê-su một lần nữa truyền cho những người theo Ngài phải yêu thương nhau. Sau đó, Ngài chuẩn bị họ cho sự chống đối, giải thích rằng sự ghét bỏ của thế gian đối với họ bắt nguồn từ việc thế gian đã từ chối Ngài, nhắc nhở rằng đời sống môn đồ sẽ đi kèm với những thử thách.

Giăng 15:19-20
19 “Nếu các ngươi thuộc về thế gian, thế gian sẽ yêu những người thuộc về nó. Nhưng vì các ngươi không thuộc về thế gian, mà Ta đã chọn các ngươi ra khỏi thế gian, nên thế gian ghét các ngươi.
20 Hãy nhớ lời Ta đã nói với các ngươi: ‘Đầy tớ không lớn hơn chủ mình.’ Nếu họ đã bắt bớ Ta, họ cũng sẽ bắt bớ các ngươi. Nếu họ đã giữ lời Ta, họ cũng sẽ giữ lời các ngươi.”

Chúa Giê-su nhấn mạnh sự tương phản giữa các môn đồ của Ngài và thế gian, nói rằng lòng trung thành của họ với Ngài khiến họ trở nên khác biệt, và điều đó gây nên sự thù ghét. Ngài nhắc họ rằng với tư cách là những người theo Ngài, họ sẽ chia sẻ những kinh nghiệm của Ngài, bao gồm cả sự bắt bớ; tuy nhiên, cũng sẽ có những người tiếp nhận sứ điệp của họ.

Giăng 15:21-22
21 “Nhưng họ sẽ làm tất cả những điều ấy cho các ngươi vì danh Ta, bởi vì họ không biết Đấng đã sai Ta.
22 Nếu Ta không đến và phán với họ, họ đã không có tội; nhưng bây giờ họ không còn cớ gì để chữa mình về tội lỗi của họ.”

Sự bắt bớ phát sinh vì thế gian không biết Đức Chúa Trời. Lời dạy của Chúa Giê-su phơi bày tội lỗi của thế gian, loại bỏ sự ngu dốt như một lời bào chữa, và khiến con người phải chịu trách nhiệm về việc từ chối Ngài.

Giăng 15:23-25
23 “Ai ghét Ta cũng ghét Cha Ta.
24 Nếu Ta không làm giữa họ những công việc mà chưa ai từng làm, họ đã không có tội; nhưng bây giờ họ đã thấy, mà vẫn ghét cả Ta lẫn Cha Ta.
25 Nhưng điều này xảy ra để lời đã chép trong luật pháp của họ được ứng nghiệm: ‘Họ ghét Ta vô cớ.’”

Chúa Giê-su giải thích rằng sự ghét bỏ đối với Ngài cũng lan đến Cha, vì Ngài bày tỏ trọn vẹn bản tính và ý muốn của Cha. Những ai từ chối Chúa Giê-su và các công việc của Ngài thì không còn cớ gì để chữa mình, vì Ngài đã công khai bày tỏ lẽ thật và tình yêu của Đức Chúa Trời. Sự thù ghét của họ ứng nghiệm lời tiên tri trong Thi Thiên 69:4: “Họ ghét Ta vô cớ,” làm nổi bật sự thù địch vô lý và không có nguyên nhân chính đáng của một thế gian đang nổi loạn chống lại Đức Chúa Trời. Phân đoạn này nhấn mạnh cái giá của việc trung tín đại diện cho bản tính của Đức Chúa Trời trong một thế gian sa ngã, đồng thời nhắc người tin rằng sự từ chối Đấng Christ thường bắt nguồn từ sự chống đối sâu xa hơn đối với ánh sáng và lẽ thật của Đức Chúa Trời.

Giăng 15:26-27
26 “Nhưng khi Đấng Giúp Đỡ đến, Đấng Ta sẽ sai đến với các ngươi từ Cha, tức là Thần Linh của lẽ thật, Đấng ra từ Cha, Ngài sẽ làm chứng về Ta.
27 Và các ngươi cũng sẽ làm chứng, vì các ngươi đã ở với Ta từ ban đầu.”

Chúa Giê-su bảo đảm với các môn đồ về sự đến của Thánh Linh, Đấng sẽ làm chứng về Ngài và cũng ban năng lực cho họ để làm chứng. Qua sự hướng dẫn của Thần Linh, họ sẽ tiếp tục bày tỏ Đấng Christ cho thế gian.

bottom of page