top of page

Giăng 21

Giăng 21 đóng vai trò như phần kết của Phúc Âm Giăng, thuật lại sự hiện ra của Đức Chúa Jêsus với các môn đồ sau khi Ngài sống lại, bên bờ biển Ti-bê-ri-át, tức Biển Ga-li-lê. Tại đây, Đức Chúa Jêsus thực hiện phép lạ bắt được nhiều cá, phục hồi Phi-e-rơ sau những lần ông chối Chúa trước đó, và nhấn mạnh cái giá của sự làm môn đồ. Chương này làm nổi bật sự hướng dẫn tiếp tục của Đức Chúa Jêsus dành cho các môn đồ, ân điển của sự tha thứ, và sự cam kết cần có để bước theo Ngài.

Giăng 21:1-10
1 Sau những việc đó, Đức Chúa Jêsus lại tỏ mình ra cho các môn đồ tại biển Ti-bê-ri-át; Ngài tỏ mình ra như vầy:
2 Si-môn Phi-e-rơ, Thô-ma gọi là Đi-đim, Na-tha-na-ên ở Ca-na thuộc xứ Ga-li-lê, các con trai của Xê-bê-đê, và hai môn đồ khác nữa đang ở cùng nhau.
3 Si-môn Phi-e-rơ nói với họ: “Tôi đi đánh cá.” Họ nói với ông: “Chúng tôi cũng đi với anh.” Họ đi ra và liền lên thuyền, nhưng đêm đó họ chẳng bắt được gì.
4 Khi trời vừa sáng, Đức Chúa Jêsus đứng trên bờ; nhưng các môn đồ không biết đó là Đức Chúa Jêsus.
5 Bấy giờ Đức Chúa Jêsus phán với họ: “Hỡi các con, các con có thức ăn gì không?” Họ thưa với Ngài: “Không.”
6 Ngài phán với họ: “Hãy thả lưới bên phải thuyền, thì các con sẽ tìm được.” Vậy, họ thả lưới xuống, và bây giờ không thể kéo lên được vì quá nhiều cá.
7 Vì thế, môn đồ mà Đức Chúa Jêsus yêu nói với Phi-e-rơ: “Ấy là Chúa!” Khi Si-môn Phi-e-rơ nghe rằng ấy là Chúa, ông khoác áo ngoài vào, vì ông đã cởi áo, rồi nhảy xuống biển.
8 Còn các môn đồ khác thì đi thuyền nhỏ vào bờ, vì họ không xa đất lắm, chỉ khoảng hai trăm cu-bít, kéo theo lưới đầy cá.
9 Khi vừa lên bờ, họ thấy tại đó có lửa than, trên có cá và bánh.
10 Đức Chúa Jêsus phán với họ: “Hãy đem một ít cá các con vừa bắt được lại đây.”

Trong những câu này, các môn đồ trở lại với việc đánh cá, có lẽ vì họ còn chưa chắc chắn về vai trò tương lai của mình. Đức Chúa Jêsus hiện ra trên bờ, gọi họ là “các con,” và hướng dẫn họ đến một mẻ cá kỳ diệu, tượng trưng rằng sự thành công trong sứ mạng của họ tùy thuộc vào việc làm theo sự chỉ dẫn của Ngài. Mẻ cá quá nhiều này gợi nhớ đến một phép lạ trước đó và xác nhận danh tính của Ngài. Sự nóng lòng của Phi-e-rơ muốn đến với Đức Chúa Jêsus trước tiên phản ánh tình yêu sâu xa của ông và nhu cầu được phục hòa. Khung cảnh này chuẩn bị cho một cuộc trò chuyện quan trọng về tình yêu, sự tha thứ, và mục đích.

Giăng 21:11-14
11 Si-môn Phi-e-rơ đi lên và kéo lưới vào bờ, đầy một trăm năm mươi ba con cá lớn; dù cá nhiều như vậy, lưới vẫn không bị rách.
12 Đức Chúa Jêsus phán với họ: “Hãy đến ăn sáng.” Không một môn đồ nào dám hỏi Ngài: “Ngài là ai?” vì họ biết đó là Chúa.
13 Đức Chúa Jêsus đến, lấy bánh trao cho họ, rồi cũng trao cá như vậy.
14 Đây là lần thứ ba Đức Chúa Jêsus tỏ mình ra cho các môn đồ sau khi Ngài từ kẻ chết sống lại.

Mẻ cá kỳ diệu với đúng một trăm năm mươi ba con cá có thể tượng trưng cho phạm vi rộng lớn của sứ mạng mà các môn đồ được giao. Đức Chúa Jêsus mời họ ăn với Ngài, nhấn mạnh sự thông công và sự chu cấp. Sự im lặng đầy kính sợ của các môn đồ cho thấy họ nhận biết Đức Chúa Jêsus trong thân thể phục sinh của Ngài. Bữa ăn chung này củng cố mối liên hệ giữa họ với Ngài và trấn an họ về sự chăm sóc của Ngài, như Ngài đã từng chu cấp cho họ trong chức vụ của Ngài.

Giăng 21:15-17
15 Sau khi ăn sáng xong, Đức Chúa Jêsus phán với Si-môn Phi-e-rơ: “Si-môn, con Giô-na, con yêu Ta hơn những người này chăng?” Ông thưa với Ngài: “Thưa Chúa, có; Chúa biết rằng con yêu Chúa.” Ngài phán với ông: “Hãy nuôi chiên con của Ta.”
16 Ngài lại phán với ông lần thứ hai: “Si-môn, con Giô-na, con yêu Ta chăng?” Ông thưa với Ngài: “Thưa Chúa, có; Chúa biết rằng con yêu Chúa.” Ngài phán với ông: “Hãy chăn chiên của Ta.”
17 Ngài phán với ông lần thứ ba: “Si-môn, con Giô-na, con yêu Ta chăng?” Phi-e-rơ buồn rầu vì Ngài phán với mình lần thứ ba: “Con yêu Ta chăng?” Ông thưa với Ngài: “Lạy Chúa, Chúa biết mọi sự; Chúa biết rằng con yêu Chúa.” Đức Chúa Jêsus phán với ông: “Hãy nuôi chiên của Ta.”

Phân đoạn này ghi lại cuộc đối thoại phục hồi giữa Đức Chúa Jêsus và Phi-e-rơ sau ba lần ông chối Chúa. Đức Chúa Jêsus hỏi Phi-e-rơ ba lần: “Con yêu Ta chăng?” tương ứng với ba lần Phi-e-rơ chối Ngài, cho ông cơ hội xác nhận lại tình yêu và sự cam kết của mình. Trong câu 15, Đức Chúa Jêsus bắt đầu bằng câu hỏi: “Con yêu Ta hơn những người này chăng?” điều này liên hệ đến lời khoe khoang trước đó của Phi-e-rơ trong Ma-thi-ơ 26:33, khi ông tuyên bố rằng dù mọi người vấp phạm, ông sẽ không bao giờ vấp phạm. Câu hỏi này hạ Phi-e-rơ xuống, đối diện với sự tự tin của ông, và dẫn ông đến sự khiêm nhường chân thật. Mỗi lần Phi-e-rơ xác nhận tình yêu của mình, Đức Chúa Jêsus đều truyền cho ông chăm sóc những người thuộc về Ngài: “Hãy nuôi chiên con của Ta,” “Hãy chăn chiên của Ta,” và “Hãy nuôi chiên của Ta,” bày tỏ vai trò của Phi-e-rơ như một người chăn thuộc linh. Phân đoạn này cho thấy Đức Chúa Jêsus sẵn lòng tha thứ và phục hồi, chứng tỏ rằng những thất bại không loại bỏ một người khỏi sự phục vụ có ý nghĩa. Nó cũng nhấn mạnh rằng tình yêu chân thật dành cho Đấng Christ được bày tỏ qua hành động, đặc biệt là trong việc phục vụ và nuôi dưỡng người khác về mặt thuộc linh. Cuộc trò chuyện này biến đổi Phi-e-rơ từ một môn đồ từng khoe khoang và cậy vào chính mình trở thành một đầy tớ khiêm nhường, tận hiến, hoàn toàn lệ thuộc vào ân điển của Đấng Christ và sẵn sàng cho sứ mạng chăn bầy được giao phó cho ông.

Giăng 21:18-19
18 “Quả thật, quả thật, Ta nói với con, khi con còn trẻ, con tự thắt lưng và đi nơi mình muốn; nhưng khi con già, con sẽ giơ tay ra, người khác sẽ thắt lưng cho con và dẫn con đến nơi con không muốn.”
19 Ngài phán điều này để chỉ về cách Phi-e-rơ sẽ chết mà làm sáng danh Đức Chúa Trời. Sau khi phán như vậy, Ngài nói với ông: “Hãy theo Ta.”

Đức Chúa Jêsus báo trước cho Phi-e-rơ về cái giá của sự làm môn đồ, tiên tri về sự tử đạo của ông. Cụm từ “con sẽ giơ tay ra” ám chỉ sự đóng đinh, một tương lai mà Phi-e-rơ sẽ đối diện vì cớ Tin Lành. Dù vậy, lời kêu gọi của Đức Chúa Jêsus: “Hãy theo Ta” thách thức Phi-e-rơ đón nhận sứ mạng của mình với lòng can đảm, làm gương cho sự làm môn đồ trung tín cho đến chết.

Giăng 21:20-23
20 Phi-e-rơ quay lại, thấy môn đồ mà Đức Chúa Jêsus yêu đang theo sau, là người đã dựa vào ngực Ngài trong bữa ăn tối và hỏi: “Lạy Chúa, ai là người phản Ngài?”
21 Khi Phi-e-rơ thấy người ấy, ông hỏi Đức Chúa Jêsus: “Lạy Chúa, còn người này thì sao?”
22 Đức Chúa Jêsus phán với ông: “Nếu Ta muốn người ấy cứ ở lại cho đến khi Ta đến, thì can hệ gì đến con? Con hãy theo Ta.”
23 Vì vậy, lời này lan truyền giữa các anh em rằng môn đồ ấy sẽ không chết. Nhưng Đức Chúa Jêsus không nói với ông rằng người ấy sẽ không chết, mà chỉ nói: “Nếu Ta muốn người ấy cứ ở lại cho đến khi Ta đến, thì can hệ gì đến con?”

Sau khi Đức Chúa Jêsus bày tỏ cho Phi-e-rơ biết điều gì đó về sự đau khổ và cái chết mà ông sẽ phải đối diện, Phi-e-rơ quay sự chú ý sang Giăng và hỏi: “Lạy Chúa, còn người này thì sao?” Đức Chúa Jêsus nhẹ nhàng sửa lại sự tò mò của Phi-e-rơ bằng lời phán: “Nếu Ta muốn người ấy cứ ở lại cho đến khi Ta đến, thì can hệ gì đến con? Con hãy theo Ta.” Nói cách khác, ngay cả nếu Đức Chúa Jêsus có một con đường, một thời gian sống, hoặc một mục đích khác cho Giăng, điều đó không phải là mối bận tâm của Phi-e-rơ. Trách nhiệm của Phi-e-rơ không phải là so sánh sự kêu gọi của mình với một môn đồ khác, nhưng là trung tín theo Đấng Christ trên con đường đã được chỉ định cho ông. Lời của Đức Chúa Jêsus cho thấy mỗi đầy tớ đều thuộc về Chúa, và Chúa có quyền dẫn dắt mỗi người theo ý muốn riêng của Ngài. Về sau, lời này bị một số tín hữu hiểu lầm rằng Giăng sẽ không chết, nhưng Giăng cẩn thận làm rõ rằng Đức Chúa Jêsus không hề nói như vậy. Bài học chính là sự làm môn đồ đòi hỏi sự vâng phục cá nhân, lòng tin cậy, và sự tập trung. Chúng ta không được kêu gọi để đo lường bước đi của mình bằng những gì Đức Chúa Trời làm với người khác, nhưng để chính mình nghe lệnh truyền của Đấng Christ: “Con hãy theo Ta.”

Giăng 21:24-25
24 Đây là môn đồ làm chứng về những điều này và đã viết những điều này; và chúng ta biết rằng lời chứng của người là thật.
25 Cũng còn nhiều việc khác mà Đức Chúa Jêsus đã làm; nếu từng việc một được chép lại, tôi nghĩ rằng ngay cả thế gian cũng không thể chứa hết những sách được viết ra. A-men.

Giăng kết thúc bằng cách xác nhận tính chân thật của Phúc Âm ông viết và nhìn nhận sự bao la của các công việc Đức Chúa Jêsus đã làm, là điều không thể ghi chép đầy đủ hết được. Lời kết cuối cùng này mời gọi độc giả nhận ra ảnh hưởng vô hạn của đời sống và chức vụ của Đức Chúa Jêsus, khơi dậy đức tin vượt xa những lời được chép thành văn.

bottom of page