top of page

Giăng 7

Giăng 7 kể lại việc Chúa Giê-su đến Giê-ru-sa-lem dự Lễ Lều Tạm giữa lúc có nhiều tranh cãi ngày càng gia tăng về chức vụ của Ngài. Các anh em của Ngài thúc giục Ngài bày tỏ chính mình cách công khai, nhưng ban đầu Ngài từ chối và sau đó đi lên dự lễ cách kín đáo. Trong suốt chương này, Chúa Giê-su dạy dỗ trong đền thờ, khiến dân chúng chia rẽ. Một số người tin rằng Ngài có thể là Đấng Mê-si, trong khi những người khác nghi ngờ thẩm quyền của Ngài, dẫn đến những cuộc tranh luận gay gắt. Chương này nhấn mạnh sự chống đối ngày càng tăng đối với Chúa Giê-su và những phản ứng khác nhau trước sứ điệp của Ngài.

Giăng 7:1-10
1 Sau những việc ấy, Chúa Giê-su đi lại trong xứ Ga-li-lê; vì Ngài không muốn đi lại trong xứ Giu-đê, bởi người Do Thái tìm cách giết Ngài.
2 Bấy giờ Lễ Lều Tạm của người Do Thái đã gần đến.
3 Các anh em Ngài nói với Ngài: “Hãy rời khỏi đây và đi đến xứ Giu-đê, để các môn đồ của Thầy cũng thấy những việc Thầy đang làm.
4 Vì không ai làm điều gì cách kín đáo khi chính mình muốn được người ta biết đến công khai. Nếu Thầy làm những việc này, hãy bày tỏ chính mình cho thế gian.”
5 Vì ngay cả các anh em Ngài cũng không tin Ngài.
6 Chúa Giê-su phán với họ: “Thì giờ của Ta chưa đến, nhưng thì giờ của các ngươi lúc nào cũng sẵn sàng.
7 Thế gian không thể ghét các ngươi, nhưng ghét Ta, vì Ta làm chứng về nó rằng các việc làm của nó là gian ác.
8 Các ngươi hãy lên dự lễ này. Ta chưa lên dự lễ này, vì thì giờ của Ta chưa đến trọn vẹn.”
9 Sau khi phán những điều ấy với họ, Ngài vẫn ở lại Ga-li-lê.
10 Nhưng khi các anh em Ngài đã lên dự lễ, thì Ngài cũng lên, không công khai, nhưng dường như cách kín đáo.

Các anh em của Chúa Giê-su khuyến khích Ngài đi dự Lễ Lều Tạm và công khai bày tỏ các công việc của Ngài, nhưng chính họ lại không tin Ngài. Chúa Giê-su đáp lại bằng cách nhấn mạnh sự khác biệt giữa thời điểm hành động của Ngài và của họ; sứ mạng của Ngài được điều khiển bởi thời điểm thần thượng, trong khi đời sống của họ không bị chi phối bởi những giới hạn như vậy. Sự vô tín của chính các anh em Ngài làm nổi bật những phản ứng khác nhau đối với Chúa Giê-su, ngay cả giữa những người gần gũi nhất với Ngài. Cuối cùng, Ngài đi lên dự lễ cách kín đáo, tránh sự đối đầu xảy ra quá sớm.

Giăng 7:11-13
11 Người Do Thái tìm Ngài trong kỳ lễ và hỏi: “Người ấy ở đâu?”
12 Trong dân chúng có nhiều lời bàn tán về Ngài. Một số người nói: “Người ấy là người tốt”; những người khác lại nói: “Không, trái lại, người ấy lừa dối dân chúng.”
13 Tuy nhiên, không ai dám nói công khai về Ngài vì sợ người Do Thái.

Dân chúng bị chia rẽ trong cách nhìn nhận về Chúa Giê-su. Một số người xem Ngài là người tốt, trong khi những người khác cáo buộc Ngài dẫn dân chúng đi lạc. Dù có nhiều cuộc bàn luận, nhưng người ta vẫn sợ hãi và thận trọng khi nói công khai về Ngài vì thái độ thù nghịch của các nhà lãnh đạo. Điều này cho thấy sự căng thẳng và bất định bao quanh chức vụ của Chúa Giê-su, cũng như rủi ro khi bày tỏ đức tin nơi Ngài.

Giăng 7:14-18
14 Đến khoảng giữa kỳ lễ, Chúa Giê-su lên đền thờ và dạy dỗ.
15 Người Do Thái kinh ngạc và nói: “Làm sao người này biết chữ nghĩa mà chưa từng học?”
16 Chúa Giê-su đáp rằng: “Giáo lý của Ta không phải của Ta, nhưng của Đấng đã sai Ta.
17 Nếu ai muốn làm theo ý muốn của Ngài, người ấy sẽ biết giáo lý này có phải đến từ Đức Chúa Trời hay Ta tự mình nói ra.
18 Người nào tự mình nói thì tìm kiếm vinh quang riêng mình; nhưng Đấng tìm kiếm vinh quang của Đấng đã sai mình là chân thật, và trong Ngài không có sự bất chính.”

Khi Chúa Giê-su bắt đầu dạy dỗ trong đền thờ, người Do Thái kinh ngạc trước sự hiểu biết của Ngài, vì Ngài không có sự đào tạo chính thức theo trường lớp của họ. Chúa Giê-su quy sự dạy dỗ của Ngài cho Đức Chúa Trời, chứ không phải cho chính mình, nhấn mạnh rằng để hiểu sứ điệp của Ngài, một người cần có lòng thật sự muốn làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời. Ngài phân biệt mục đích của mình bằng cách tìm kiếm vinh quang của Đức Chúa Trời, chứ không tìm sự tôn vinh cá nhân, qua đó bày tỏ sự tận hiến của Ngài đối với lẽ thật và sự công bình.

Giăng 7:19-24
19 “Chẳng phải Môi-se đã ban luật pháp cho các ngươi sao? Vậy mà không ai trong các ngươi giữ luật pháp. Tại sao các ngươi tìm cách giết Ta?”
20 Dân chúng đáp rằng: “Ông bị quỷ ám rồi! Ai đang tìm cách giết ông?”
21 Chúa Giê-su đáp rằng: “Ta đã làm một việc, và tất cả các ngươi đều kinh ngạc.
22 Vì vậy, Môi-se đã ban phép cắt bì cho các ngươi—không phải phép ấy đến từ Môi-se, nhưng từ các tổ phụ—và các ngươi làm phép cắt bì cho một người vào ngày Sa-bát.
23 Nếu một người nhận phép cắt bì vào ngày Sa-bát để luật pháp Môi-se không bị vi phạm, thì tại sao các ngươi giận Ta vì Ta đã chữa lành trọn vẹn một người vào ngày Sa-bát?
24 Đừng xét đoán theo bề ngoài, nhưng hãy xét đoán bằng sự phán xét công bình.”

Chúa Giê-su đối diện với sự giả hình của dân chúng khi họ cáo buộc Ngài vi phạm ngày Sa-bát vì chữa bệnh. Ngài chỉ ra rằng họ vẫn làm phép cắt bì vào ngày Sa-bát để giữ luật pháp, nhưng lại kết án Ngài vì một hành động chữa lành đem đến sự phục hồi trọn vẹn. Lời kêu gọi của Ngài: “Hãy xét đoán bằng sự phán xét công bình,” thách thức họ vượt qua những phán xét nông cạn bên ngoài và đánh giá hành động theo mục đích và kết quả thật sự của nó.

Giăng 7:25-31
25 Bấy giờ có vài người ở Giê-ru-sa-lem nói: “Đây chẳng phải là người mà họ đang tìm cách giết sao?
26 Kìa, ông ấy nói công khai mà họ chẳng nói gì với ông ấy. Có phải các nhà lãnh đạo thật sự biết rằng người này chính là Đấng Christ chăng?
27 Tuy nhiên, chúng ta biết người này từ đâu đến; còn khi Đấng Christ đến, sẽ không ai biết Ngài từ đâu đến.”
28 Bấy giờ Chúa Giê-su đang dạy dỗ trong đền thờ thì lớn tiếng phán: “Các ngươi vừa biết Ta, vừa biết Ta từ đâu đến; nhưng Ta không tự mình mà đến, song Đấng đã sai Ta là chân thật, Đấng mà các ngươi không biết.
29 Nhưng Ta biết Ngài, vì Ta đến từ Ngài, và Ngài đã sai Ta.”
30 Vì vậy, họ tìm cách bắt Ngài; nhưng không ai tra tay trên Ngài, vì giờ của Ngài chưa đến.
31 Nhiều người trong dân chúng tin Ngài và nói: “Khi Đấng Christ đến, liệu Ngài có làm nhiều dấu lạ hơn những dấu lạ mà người này đã làm chăng?”

Dân chúng tranh luận về danh tính của Chúa Giê-su, vừa thừa nhận các dấu lạ Ngài làm, vừa nghi ngờ vì những quan niệm có sẵn của họ về nguồn gốc của Đấng Mê-si. Chúa Giê-su đối diện với những giả định của họ, tuyên bố sứ mạng thần thượng của Ngài và mối liên hệ của Ngài với Cha, điều này khơi dậy cả đức tin lẫn sự thù nghịch. Dù có những nỗ lực nhằm bắt Ngài, họ vẫn bị ngăn lại bởi thời điểm của Đức Chúa Trời, làm nổi bật sự kiểm soát thần thượng trên sứ mạng của Chúa Giê-su.

Giăng 7:32-36
32 Người Pha-ri-si nghe dân chúng bàn tán những điều ấy về Ngài; vì vậy, người Pha-ri-si và các thầy tế lễ cả sai lính canh đi bắt Ngài.
33 Bấy giờ Chúa Giê-su phán với họ: “Ta còn ở với các ngươi ít lâu nữa, rồi Ta sẽ đi về cùng Đấng đã sai Ta.
34 Các ngươi sẽ tìm Ta mà không gặp; và nơi Ta ở, các ngươi không thể đến được.”
35 Người Do Thái nói với nhau: “Ông ấy định đi đâu mà chúng ta không tìm được? Có phải ông ấy định đi đến những người Do Thái sống rải rác giữa người Hy Lạp và dạy dỗ người Hy Lạp chăng?
36 Lời ông ấy nói: ‘Các ngươi sẽ tìm Ta mà không gặp; và nơi Ta ở, các ngươi không thể đến được’ nghĩa là gì?”

Các nhà lãnh đạo, lo ngại trước sự quan tâm ngày càng lớn của dân chúng, cố gắng bắt Chúa Giê-su. Ngài đáp lại bằng cách ám chỉ sự ra đi sắp đến của Ngài về cùng Cha, nhưng họ không hiểu. Lời phán rằng họ không thể theo Ngài đến nơi Ngài ở phản ánh khoảng cách thuộc linh giữa Chúa Giê-su và những người chống đối Ngài.

Giăng 7:37-39
37 Vào ngày cuối cùng, là ngày trọng đại của kỳ lễ, Chúa Giê-su đứng lên và lớn tiếng phán: “Nếu ai khát, hãy đến với Ta và uống.
38 Ai tin nơi Ta, như Kinh Thánh đã nói, từ lòng người ấy sẽ tuôn chảy những dòng sông nước hằng sống.”
39 Ngài phán điều này về Thánh Linh mà những người tin Ngài sẽ nhận được; vì Thánh Linh chưa được ban, bởi Chúa Giê-su chưa được vinh hiển.

Trong Lễ Lều Tạm, Chúa Giê-su tuyên bố: “Nếu ai khát, hãy đến với Ta và uống,” ban chính Ngài như nguồn của sự thỏa mãn thuộc linh. Ngài hứa rằng những ai tin nơi Ngài không chỉ được đầy dẫy, mà còn trở nên những kênh phước lành, với những dòng sông nước hằng sống tuôn chảy từ lòng họ. Giăng giải thích rằng “nước hằng sống” này chỉ về Thánh Linh, Đấng sẽ được tuôn đổ sau khi Chúa Giê-su được vinh hiển—qua sự chết, sự phục sinh, và sự thăng thiên của Ngài. Thánh Linh này là sự đến của Đấng An Ủi, là Thần Linh của Cha, và cũng là Thần Linh của Chúa Giê-su, hiệp nhất và sống trong các môn đồ kể từ Lễ Ngũ Tuần. Sau khi thăng thiên, Chúa Giê-su đã nhận Thánh Linh từ Cha cách trọn vẹn và tuôn đổ Thánh Linh ấy trên các môn đồ Ngài (Công Vụ 2:33), ban quyền năng cho họ bằng sự hiện diện và quyền năng của Ngài cùng của Cha, để sống đời sống thuộc linh dư dật và chia sẻ sự hiện diện ban sự sống của Đức Chúa Trời cho người khác. Phân đoạn này nhấn mạnh sự hiệp nhất của Cha và Con trong việc ban Thánh Linh đến ở cách cá nhân trong người tin, biến đổi và trang bị họ cho công việc của Đức Chúa Trời.

Giăng 7:40-53
40 Vậy, nhiều người trong dân chúng khi nghe lời ấy thì nói: “Thật, người này là Nhà Tiên Tri.”
41 Những người khác nói: “Đây là Đấng Christ.” Nhưng có người nói: “Đấng Christ lại đến từ Ga-li-lê sao?
42 Chẳng phải Kinh Thánh đã nói rằng Đấng Christ đến từ dòng dõi Đa-vít và từ làng Bết-lê-hem, nơi Đa-vít đã ở sao?”
43 Vì vậy, trong dân chúng có sự chia rẽ vì Ngài.
44 Một số người trong họ muốn bắt Ngài, nhưng không ai tra tay trên Ngài.
45 Bấy giờ các lính canh trở về với các thầy tế lễ cả và người Pha-ri-si; những người ấy hỏi họ: “Tại sao các ngươi không đem người ấy về?”
46 Các lính canh đáp: “Chưa từng có ai nói như người này!”
47 Người Pha-ri-si đáp rằng: “Các ngươi cũng bị lừa dối rồi sao?
48 Có người nào trong các nhà lãnh đạo hoặc trong người Pha-ri-si tin người ấy không?
49 Nhưng đám dân này không biết luật pháp, thật đáng bị rủa sả.”
50 Ni-cô-đem, là người trước kia đã đến với Chúa Giê-su vào ban đêm và là một người trong số họ, nói với họ:
51 “Luật pháp của chúng ta có xét đoán một người trước khi nghe người ấy và biết người ấy làm gì không?”
52 Họ đáp rằng: “Ông cũng đến từ Ga-li-lê sao? Hãy tra xem, ông sẽ thấy rằng chẳng có nhà tiên tri nào nổi lên từ Ga-li-lê.”
53 Rồi ai nấy trở về nhà mình.

Lời của Chúa Giê-su gây nên sự chia rẽ: một số người nhìn nhận Ngài là Đấng Mê-si, trong khi những người khác nghi ngờ vì cho rằng Ngài xuất thân từ Ga-li-lê. Những lính canh được sai đi để bắt Ngài đã cảm động trước lời dạy của Ngài và trở về tay không, khiến người Pha-ri-si tức giận. Ni-cô-đem cố gắng bênh vực cho Chúa Giê-su được xét xử công bằng, nhưng ông bị gạt bỏ. Phân đoạn này làm nổi bật cả sự cởi mở lẫn thành kiến bao quanh Chúa Giê-su, phản ánh những phản ứng khác nhau trước lời dạy và thẩm quyền của Ngài.

bottom of page