top of page

Gia-cơ 3

Gia-cơ 3 tập trung vào tầm quan trọng của việc kiểm soát cái lưỡi và sống với sự khôn ngoan thật. Gia-cơ cảnh báo rằng lời nói có thể gây ra thiệt hại lớn nếu không được kiểm soát, đặc biệt đối với những người dạy dỗ người khác. Cái lưỡi tuy nhỏ, nhưng có thể ảnh hưởng đến cả đời sống, hoặc theo hướng tốt, hoặc theo hướng xấu. Chương này cũng đối chiếu sự khôn ngoan thuộc về đất, là ích kỷ và kiêu ngạo, với sự khôn ngoan từ trời, là thanh sạch, hòa thuận, mềm mại, đầy lòng thương xót và đầy bông trái tốt lành.

Gia-cơ 3:1-2
1 Thưa anh em của tôi, đừng có nhiều người trong anh em trở thành người dạy dỗ, vì biết rằng chúng ta sẽ chịu sự xét đoán nghiêm khắc hơn.
2 Vì tất cả chúng ta đều vấp phạm trong nhiều điều. Nếu ai không vấp phạm trong lời nói, người ấy là người trưởng thành trọn vẹn, cũng có thể kiềm chế cả thân thể mình.

Gia-cơ cảnh báo rằng không phải ai cũng nên vội vàng trở thành người dạy dỗ, vì người dạy mang trách nhiệm lớn hơn và sẽ chịu sự xét đoán nghiêm khắc hơn. Điều này là vì người dạy ảnh hưởng đến người khác qua lời nói của mình, và sự dạy dỗ sai lầm hoặc lời nói thiếu cẩn trọng có thể dẫn nhiều người đi lạc. Gia-cơ cũng nhắc các tín đồ rằng tất cả chúng ta đều vấp phạm trong nhiều cách, đặc biệt là trong lời nói. Nếu một người có thể kiểm soát lời nói của mình, điều đó cho thấy sự trưởng thành thuộc linh, vì cái lưỡi là một trong những phần khó kiểm soát nhất trong đời sống. Người nào có thể cai trị lời nói của mình thì cũng có thể kỷ luật phần còn lại của thân thể, vì lời nói thường bày tỏ điều đang xảy ra trong lòng.

Gia-cơ 3:3-5
3 Thật vậy, chúng ta đặt hàm thiếc vào miệng ngựa để chúng vâng phục chúng ta, và chúng ta điều khiển cả thân thể chúng.
4 Hãy xem những chiếc tàu: tuy rất lớn và bị gió mạnh đẩy đi, nhưng chỉ nhờ một bánh lái rất nhỏ mà người lái có thể điều khiển nó theo ý mình.
5 Cũng vậy, cái lưỡi là một chi thể nhỏ, nhưng khoe khoang những điều lớn lao. Hãy xem một ngọn lửa nhỏ có thể đốt cháy cả khu rừng lớn biết bao!

Gia-cơ dùng những ví dụ đơn giản để cho thấy một điều nhỏ có thể điều khiển một điều lớn hơn rất nhiều. Một hàm thiếc nhỏ trong miệng ngựa có thể xoay chuyển cả con ngựa, và một bánh lái nhỏ có thể điều khiển một con tàu lớn ngay cả giữa những cơn gió mạnh. Cũng vậy, cái lưỡi tuy nhỏ, nhưng có thể ảnh hưởng rất lớn đến cả đời sống của một người và đời sống của người khác. Lời nói có thể khích lệ, dạy dỗ, chữa lành và dẫn dắt, nhưng cũng có thể làm tổn thương, lừa dối, chia rẽ và phá hủy. Gia-cơ so sánh cái lưỡi với một ngọn lửa nhỏ có thể đốt cháy cả khu rừng lớn, cho thấy lời nói thiếu cẩn trọng, sự nói hành, lời dối trá, cơn giận hoặc sự kiêu ngạo có thể gây thiệt hại lớn rất nhanh.

Gia-cơ 3:6-8
6 Cái lưỡi cũng là một ngọn lửa, một thế giới gian ác. Cái lưỡi được đặt giữa các chi thể của chúng ta, làm ô uế cả thân thể, đốt cháy cả dòng đời, và chính nó bị lửa địa ngục đốt cháy.
7 Vì mọi loài thú, chim, bò sát và sinh vật dưới biển đều có thể bị loài người chế ngự và đã được chế ngự.
8 Nhưng không ai có thể tự mình chế ngự cái lưỡi. Nó là một điều ác không chịu yên, đầy chất độc chết người.

Gia-cơ đưa ra một lời cảnh báo mạnh mẽ về sức phá hoại của cái lưỡi khi nó không được đầu phục Đức Chúa Trời. Ông nói cái lưỡi có thể trở nên như một ngọn lửa và một thế giới gian ác, vì nhiều tội lỗi có thể đến qua lời nói, như nói dối, khoe khoang, nói hành, vu khống, lời cay nghiệt, dạy dỗ sai lầm và rủa sả. Lời nói sai trái có thể làm ô uế cả con người và ảnh hưởng đến hướng đi của đời sống, các mối quan hệ, gia đình, hội thánh và cộng đồng. Gia-cơ nói loài người có thể chế ngự nhiều loài vật, nhưng không ai bằng sức riêng của mình có thể hoàn toàn chế ngự cái lưỡi. Điều này cho thấy việc kiểm soát lời nói không chỉ là nỗ lực của con người; chúng ta cần Thánh Linh của Đức Chúa Trời biến đổi tấm lòng, vì miệng nói ra từ điều ở bên trong.

Gia-cơ 3:9-10
9 Bởi cái lưỡi, chúng ta chúc tụng Đức Chúa Trời là Cha; cũng bởi cái lưỡi, chúng ta rủa sả loài người, là những người được dựng nên theo hình ảnh của Đức Chúa Trời.
10 Từ cùng một miệng phát ra lời chúc tụng và lời rủa sả. Thưa anh em của tôi, những điều như vậy không nên có.

Gia-cơ chỉ ra sự mâu thuẫn khi dùng cùng một cái lưỡi để chúc tụng Đức Chúa Trời, rồi lại rủa sả những người được dựng nên theo hình ảnh của Ngài. Điều này cho thấy sự thờ phượng không chỉ là những gì chúng ta nói với Đức Chúa Trời, mà cũng là cách chúng ta nói với người khác và nói về người khác. Thật sai khi dùng miệng mình để ngợi khen Đức Chúa Trời, rồi lại dùng chính miệng ấy để xúc phạm, kết án, nói hành hoặc làm tổn thương người khác. Vì con người được dựng nên theo hình ảnh Đức Chúa Trời, lời nói của chúng ta đối với người khác phải được đánh dấu bởi sự tôn trọng, lòng thương xót, lẽ thật và tình yêu thương. Gia-cơ nói kiểu nói hai mặt như vậy không nên có giữa vòng những người tin Chúa, vì một tấm lòng đã được biến đổi phải sinh ra những lời nói được biến đổi.

Gia-cơ 3:11-12
11 Có phải một mạch nước từ cùng một nguồn lại phun ra cả nước ngọt lẫn nước đắng sao?
12 Thưa anh em của tôi, cây vả có thể sinh trái ô-liu được không? Hay cây nho có thể sinh trái vả được không? Cũng vậy, không một mạch nước nào có thể sinh ra cả nước mặn lẫn nước ngọt.

Gia-cơ dùng những ví dụ từ thiên nhiên để cho thấy lời nói của chúng ta phải phù hợp với đời sống thuộc linh của mình. Một mạch nước không thể từ cùng một nguồn mà vừa cho ra nước ngọt vừa cho ra nước đắng, và cây vả không thể sinh trái ô-liu. Cũng vậy, miệng của một người tin Chúa không nên vừa phát ra lời chúc tụng vừa phát ra lời rủa sả như thể điều đó là bình thường. Lời nói giống như bông trái; nó bày tỏ bản chất và tình trạng của tấm lòng. Nếu Đấng Christ đang làm việc trong lòng, lời nói của chúng ta sẽ ngày càng trở nên thanh sạch, chân thật, mềm mại và đem lại sự sống. Điều này không có nghĩa là tín đồ không bao giờ phạm lỗi, nhưng có nghĩa là lời nói của chúng ta phải ngày càng phù hợp hơn với đức tin mà chúng ta xưng nhận.

Gia-cơ 3:13-16
13 Ai là người khôn ngoan và hiểu biết giữa anh em? Hãy để người ấy bày tỏ qua đời sống tốt lành rằng các việc làm của mình được thực hiện trong sự mềm mại của sự khôn ngoan.
14 Nhưng nếu trong lòng anh em có sự ganh tị cay đắng và lòng ích kỷ, thì đừng khoe khoang và nói dối chống lại lẽ thật.
15 Sự khôn ngoan ấy không đến từ trên cao, nhưng thuộc về đất, thuộc về bản tính xác thịt, và thuộc về ma quỷ.
16 Vì nơi nào có sự ganh tị và lòng ích kỷ, nơi đó có sự hỗn loạn và mọi điều gian ác.

Gia-cơ dạy rằng sự khôn ngoan thật không được chứng minh bằng những lời kiêu ngạo, tranh luận hay khoe khoang kiến thức, nhưng bằng đời sống tốt lành được thực hiện trong sự mềm mại. Một người thật sự khôn ngoan sẽ bày tỏ sự khiêm nhường, tiết độ và đời sống tin kính. Nhưng nếu có sự ganh tị cay đắng, ghen ghét, kiêu ngạo, tham vọng ích kỷ hoặc mong muốn đứng trên người khác, thì đó không phải là sự khôn ngoan đến từ Đức Chúa Trời. Gia-cơ nói loại khôn ngoan này thuộc về đất, thuộc về bản tính xác thịt và thuộc về ma quỷ, vì nó đến từ xác thịt và sinh ra sự hỗn loạn, chia rẽ và điều ác. Điều này cảnh báo các tín đồ rằng kiến thức không có sự khiêm nhường có thể trở nên nguy hiểm. Sự khôn ngoan thật không làm cho một người kiêu ngạo hay thích tranh cãi; nó sinh ra một đời sống mềm mại và công chính.

Gia-cơ 3:17-18
17 Nhưng sự khôn ngoan đến từ trên cao trước hết là thanh sạch, rồi hòa thuận, mềm mại, dễ thuận phục, đầy lòng thương xót và bông trái tốt lành, không thiên vị và không giả hình.
18 Bông trái của sự công chính được gieo trong sự bình an bởi những người làm nên sự bình an.

Gia-cơ đối chiếu sự khôn ngoan thuộc về đất với sự khôn ngoan đến từ trên cao. Sự khôn ngoan từ trời trước hết là thanh sạch, nghĩa là trong sạch, chân thành và không có động cơ ích kỷ. Nó cũng hòa thuận, mềm mại, dễ thuận phục, đầy lòng thương xót và đầy bông trái tốt lành. Loại khôn ngoan này không cay nghiệt, kiêu ngạo, cứng đầu, thiên vị hay giả hình. Nó không tìm cách thắng trong tranh luận bằng sự kiêu ngạo, nhưng tìm kiếm lẽ thật, sự bình an, sự công chính và tình yêu thương. Gia-cơ nói bông trái của sự công chính được gieo trong sự bình an bởi những người làm nên sự bình an, nghĩa là đời sống công chính phát triển tốt nhất nơi có sự khiêm nhường, mềm mại và bình an. Sự khôn ngoan thật đến từ Đức Chúa Trời sẽ luôn sinh ra bản tính giống Đấng Christ và cách cư xử hòa thuận với người khác.

bottom of page