top of page

Gia-cơ 4

Gia-cơ 4 dạy rằng nhiều sự xung đột đến từ những ham muốn ích kỷ, sự kiêu ngạo và lòng yêu mến thế gian. Gia-cơ kêu gọi các tín đồ hạ mình trước mặt Đức Chúa Trời, chống trả ma quỷ, ăn năn cách chân thành và đến gần Đức Chúa Trời. Ông cũng cảnh báo về việc nói xấu người khác và xét đoán với tinh thần kiêu ngạo. Chương này kết thúc bằng lời nhắc rằng đời sống rất ngắn ngủi, vì vậy tín đồ không nên khoe khoang về những kế hoạch tương lai như thể mình kiểm soát mọi sự, nhưng phải nhìn nhận ý muốn của Đức Chúa Trời trong mọi việc.

Gia-cơ 4:1-3
1 Những cuộc chiến và tranh cãi giữa anh em bởi đâu mà có? Chẳng phải bởi những ham muốn khoái lạc đang tranh chiến trong các chi thể của anh em sao?
2 Anh em ham muốn mà không có; anh em giết người, tham lam mà không đạt được; anh em tranh cãi và chiến đấu. Anh em không có, vì anh em không cầu xin.
3 Anh em cầu xin mà không nhận được, vì cầu xin sai mục đích, để dùng cho những ham muốn khoái lạc của mình.

Gia-cơ giải thích rằng những sự tranh cãi và xung đột giữa các tín đồ thường đến từ những ham muốn ích kỷ đang hoạt động trong lòng. Khi con người bị điều khiển bởi sự kiêu ngạo, ghen tị, tham muốn hoặc ước muốn làm vui lòng bản thân, điều đó sinh ra tranh luận, chia rẽ và thậm chí là sự thù ghét. Gia-cơ cũng cho thấy có những người không nhận được vì họ không cầu xin Đức Chúa Trời, trong khi những người khác cầu xin nhưng không nhận được vì động cơ của họ sai. Họ cầu nguyện chỉ để thỏa mãn những khoái lạc riêng thay vì tìm kiếm ý muốn và sự vinh hiển của Đức Chúa Trời. Điều này dạy rằng cầu nguyện không phải để dùng cách ích kỷ, nhưng phải đến từ một tấm lòng khiêm nhường, ao ước điều đẹp lòng Đức Chúa Trời. Sự bình an thật đến khi tấm lòng đầu phục Đức Chúa Trời, chứ không phải khi bị cai trị bởi những ham muốn xác thịt.

Gia-cơ 4:4-6
4 Hỡi những kẻ ngoại tình! Anh em há chẳng biết rằng làm bạn với thế gian là thù nghịch với Đức Chúa Trời sao? Vậy ai muốn làm bạn với thế gian thì tự làm mình trở thành kẻ thù của Đức Chúa Trời.
5 Hay anh em nghĩ rằng Kinh Thánh nói vô ích sao: “Thần Linh mà Ngài khiến ở trong chúng ta khao khát cách ghen tương”?
6 Nhưng Ngài ban thêm ân điển. Vì vậy Kinh Thánh nói: “Đức Chúa Trời chống cự kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ân điển cho người khiêm nhường.”

Gia-cơ đưa ra một lời cảnh báo mạnh mẽ về việc làm bạn với thế gian. Ông không nói về việc yêu thương con người trong thế gian, nhưng nói về việc yêu những giá trị tội lỗi của thế gian, sự kiêu ngạo, tham vọng ích kỷ và khoái lạc hơn Đức Chúa Trời. Điều này được gọi là ngoại tình thuộc linh, vì tín đồ thuộc về Đức Chúa Trời, và tấm lòng của họ không nên bị chia đôi giữa Đức Chúa Trời và thế gian. Đức Chúa Trời muốn dân Ngài hoàn toàn trung thành với Ngài, và Ngài không chấp nhận một tấm lòng hai ý. Tuy nhiên, Gia-cơ cũng đem đến hy vọng khi nói rằng Đức Chúa Trời ban thêm ân điển. Dù tín đồ đã thất bại, Đức Chúa Trời vẫn sẵn lòng ban ân điển cho những ai hạ mình. Nhưng Ngài chống cự kẻ kiêu ngạo, vì sự kiêu ngạo từ chối sự sửa dạy, còn sự khiêm nhường mở lòng để nhận lòng thương xót và quyền năng biến đổi của Ngài.

Gia-cơ 4:7-10
7 Vậy hãy đầu phục Đức Chúa Trời. Hãy chống trả ma quỷ, thì nó sẽ lánh xa anh em.
8 Hãy đến gần Đức Chúa Trời, thì Ngài sẽ đến gần anh em. Hỡi kẻ có tội, hãy rửa sạch tay mình; hỡi người hai lòng, hãy thanh tẩy lòng mình.
9 Hãy than khóc, buồn rầu và khóc lóc! Hãy để tiếng cười của anh em biến thành sự than khóc, và niềm vui biến thành nỗi buồn.
10 Hãy hạ mình trước mặt Chúa, thì Ngài sẽ nâng anh em lên.

Gia-cơ chỉ ra con đường trở lại với sự chiến thắng thuộc linh. Trước hết, tín đồ phải đầu phục Đức Chúa Trời, nghĩa là đặt ý muốn, sự kiêu ngạo, ham muốn và kế hoạch của mình dưới thẩm quyền của Ngài. Sau đó họ phải chống trả ma quỷ, không phải bằng sức riêng, nhưng bằng cách đứng về phía Đức Chúa Trời và từ chối những cám dỗ của kẻ thù. Gia-cơ cũng hứa rằng khi chúng ta đến gần Đức Chúa Trời, Ngài sẽ đến gần chúng ta. Điều này đòi hỏi phải rửa sạch tay, tức là từ bỏ những hành động tội lỗi, và thanh tẩy lòng, tức là xử lý những động cơ sai trái và sự hai lòng. Gia-cơ kêu gọi các tín đồ buồn rầu về tội lỗi, không xem nhẹ hay bào chữa cho nó. Sự ăn năn thật là nghiêm túc, vì tội lỗi làm tấm lòng xa cách Đức Chúa Trời. Nhưng lời hứa thật đẹp: khi chúng ta hạ mình trước mặt Chúa, Ngài sẽ nâng chúng ta lên. Đức Chúa Trời không từ bỏ người khiêm nhường; Ngài phục hồi, thêm sức và nâng họ lên bởi ân điển của Ngài.

Gia-cơ 4:11-12
11 Thưa anh em, đừng nói xấu nhau. Ai nói xấu anh em mình và xét đoán anh em mình, thì nói xấu luật pháp và xét đoán luật pháp. Nhưng nếu anh em xét đoán luật pháp, thì anh em không phải là người làm theo luật pháp, mà là người xét đoán luật pháp.
12 Chỉ có một Đấng ban luật, là Đấng có quyền cứu và hủy diệt. Vậy bạn là ai mà xét đoán người khác?

Gia-cơ cảnh báo các tín đồ đừng nói xấu nhau hoặc xét đoán với tinh thần kiêu ngạo và kết án. Khi một người bất công hạ thấp anh em hay chị em mình, họ không đang bước đi trong tình yêu thương, nhưng hành động như thể mình đứng trên luật pháp của Đức Chúa Trời. Luật pháp của Đức Chúa Trời dạy về tình yêu thương, lòng thương xót và sự công chính, nên người xét đoán cách khắc nghiệt không phải là người làm theo luật pháp, nhưng đang đặt mình vào vị trí của quan xét. Gia-cơ nhắc chúng ta rằng chỉ có một Đấng ban luật, và chỉ Đức Chúa Trời có thẩm quyền cuối cùng để cứu và hủy diệt. Điều này không có nghĩa là tín đồ không bao giờ được phân định đúng sai hay sửa dạy tội lỗi, vì Đức Chúa Giê-su dạy chúng ta phải xét đoán cách công chính và sửa dạy anh em trong tình yêu thương. Nhưng Gia-cơ đang cảnh báo về sự xét đoán kiêu ngạo, giả hình và thiếu lòng thương xót. Thay vì hạ thấp người khác, tín đồ nên xét lại lòng mình, nói năng với sự khiêm nhường và để luật yêu thương của Đức Chúa Trời định hình cách mình đối xử với người khác.

Gia-cơ 4:13-15
13 Hỡi những người nói rằng: “Hôm nay hoặc ngày mai chúng ta sẽ đi đến thành này hay thành kia, ở đó một năm, buôn bán và kiếm lời,” hãy nghe đây:
14 anh em không biết ngày mai sẽ xảy ra điều gì. Vì đời sống của anh em là gì? Nó chỉ như hơi nước hiện ra trong chốc lát rồi tan biến đi.
15 Thay vào đó, anh em nên nói: “Nếu Chúa muốn, chúng ta sẽ sống và làm việc này hay việc kia.”

Gia-cơ cảnh báo về việc lập kế hoạch tương lai với sự kiêu ngạo và tự tin nơi bản thân, như thể đời sống hoàn toàn nằm trong sự kiểm soát của mình. Ví dụ là những người lập kế hoạch sẽ đi đâu, ở bao lâu, làm ăn thế nào và kiếm được bao nhiêu lợi nhuận, nhưng không nhìn nhận Đức Chúa Trời. Gia-cơ nhắc họ rằng họ thậm chí không biết ngày mai sẽ xảy ra điều gì, vì đời sống giống như hơi nước hiện ra trong chốc lát rồi biến mất. Điều này không có nghĩa là lập kế hoạch là sai, nhưng lập kế hoạch mà không có sự khiêm nhường trước Đức Chúa Trời là sai. Tín đồ nên lập kế hoạch với thái độ: “Nếu Chúa muốn,” nhận biết rằng mỗi hơi thở, mỗi cơ hội và mỗi ngày trong tương lai đều tùy thuộc nơi Đức Chúa Trời. Sự khôn ngoan thật biết lập kế hoạch cách có trách nhiệm, nhưng luôn đầu phục những kế hoạch ấy dưới ý muốn của Đức Chúa Trời.

Gia-cơ 4:16-17
16 Nhưng bây giờ anh em lại khoe khoang trong sự kiêu ngạo của mình. Mọi sự khoe khoang như vậy đều là điều ác.
17 Vậy, ai biết điều tốt phải làm mà không làm, thì người ấy phạm tội.

Gia-cơ nói rằng khoe khoang về tương lai trong sự kiêu ngạo là điều ác, vì điều đó bỏ qua sự yếu đuối của con người và quyền tể trị của Đức Chúa Trời. Người kiêu ngạo nói như thể mình kiểm soát được ngày mai, nhưng người tin Chúa khiêm nhường biết rằng đời sống thuộc về Đức Chúa Trời. Sau đó Gia-cơ đưa ra một nguyên tắc quan trọng: nếu một người biết điều tốt mình phải làm nhưng từ chối làm, thì đó là tội. Tội lỗi không chỉ là làm những điều sai trái; nó cũng có thể là không làm điều đúng khi chúng ta biết Đức Chúa Trời đang kêu gọi mình làm. Điều này liên kết với cả chương, vì sự khiêm nhường trước Đức Chúa Trời không chỉ là điều chúng ta nói, nhưng phải được bày tỏ trong sự vâng phục. Khi Đức Chúa Trời cho chúng ta thấy điều gì là đúng, chúng ta nên đáp lại bằng cách làm điều đó, tin cậy Ngài với đời sống và tương lai của mình.

bottom of page