top of page

Hê-bơ-rơ 1

Hê-bơ-rơ 1 trình bày một bức tranh mạnh mẽ về sự cao trọng và bản tính thần thượng của Đấng Christ. Chương này cho thấy Chúa Giê-su là sự mặc khải cuối cùng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời cho nhân loại, cao trọng hơn tất cả các tiên tri và thiên sứ. Chương này bắt đầu bằng cách cho thấy Đức Chúa Trời hiện nay đã phán qua Con Ngài, rồi sau đó chứng minh sự cao trọng của Đấng Christ hơn các thiên sứ bằng cách trích dẫn nhiều đoạn trong Cựu Ước. Những lời trích dẫn này bày tỏ địa vị thần thượng của Ngài, quyền làm Con của Ngài, vương quyền đời đời của Ngài, và thẩm quyền của Ngài trên toàn cõi sáng tạo.

Hê-bơ-rơ 1:1-2
1 Thuở xưa, Đức Chúa Trời đã dùng các tiên tri phán dạy tổ phụ chúng ta nhiều lần, nhiều cách.
2 Nhưng trong những ngày cuối cùng này, Ngài đã phán dạy chúng ta qua Con Ngài, là Đấng Ngài đã lập làm Đấng thừa kế muôn vật, và cũng bởi Ngài mà dựng nên các thế giới.

Những câu này cho thấy Đức Chúa Trời đã bày tỏ chính Ngài từng bước trong suốt lịch sử. Trong quá khứ, Ngài phán với tổ phụ qua các tiên tri bằng nhiều cách khác nhau, như khải tượng, chiêm bao và những lời phán trực tiếp. Nhưng trong những ngày cuối cùng này, Đức Chúa Trời đã phán với chúng ta qua Con Ngài, là Chúa Giê-su Christ. Điều này có nghĩa Chúa Giê-su là sự mặc khải cao nhất và rõ ràng nhất về bản tính, ý muốn và mục đích của Đức Chúa Trời. Ngài là Đấng được lập làm Đấng thừa kế muôn vật, và qua Ngài Đức Chúa Trời đã dựng nên các thế giới. Điều này cho thấy vị trí đặc biệt của Đấng Christ trong kế hoạch của Đức Chúa Trời, là Đấng qua đó sự sáng tạo và sự cứu chuộc được thực hiện. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là sự hướng dẫn qua lời tiên tri hoàn toàn chấm dứt sau khi Đấng Christ đến. Tân Ước vẫn nói đến lời tiên tri như một ân tứ thuộc linh, như trong Công Vụ 2:17-18, 1 Cô-rinh-tô 12:28 và Ê-phê-sô 4:11. Nhưng mọi lời tiên tri thật sau Đấng Christ phải chỉ về Ngài, phù hợp với sự dạy dỗ của Ngài, và giúp Hội Thánh hoàn thành sứ mạng của mình.

Hê-bơ-rơ 1:3-5
3 Con là sự chói sáng của vinh quang Đức Chúa Trời và là hình ảnh chính xác của bản thể Ngài, dùng lời quyền năng của mình nâng đỡ muôn vật. Sau khi chính Ngài đã làm sạch tội lỗi chúng ta, Ngài ngồi bên hữu Đấng Tôn Nghiêm ở nơi cao.
4 Ngài đã trở nên cao trọng hơn các thiên sứ bao nhiêu, thì danh Ngài thừa hưởng cũng cao quý hơn danh của họ bấy nhiêu.
5 Vì Đức Chúa Trời có bao giờ phán với thiên sứ nào rằng: “Con là Con Ta, ngày nay Ta đã sinh Con”? Lại nữa: “Ta sẽ làm Cha Người, và Người sẽ làm Con Ta”?

Đoạn này cho thấy sự vĩ đại của Chúa Giê-su Christ trong bản tính, công việc và địa vị của Ngài. Chúa Giê-su là sự chói sáng của vinh quang Đức Chúa Trời và là hình ảnh chính xác của bản thể Ngài, nghĩa là Ngài bày tỏ cách hoàn hảo bản tính và ý muốn của Cha. Ngài cũng là Đấng dùng lời quyền năng của mình nâng đỡ muôn vật, cho thấy vai trò của Ngài là Đấng Tạo Hóa và Đấng Duy Trì muôn loài. Sau khi chính Ngài đã làm sạch tội lỗi chúng ta qua sự chết hy sinh của Ngài, Ngài ngồi bên hữu Đức Chúa Trời, cho thấy công việc cứu chuộc của Ngài đã hoàn tất và Ngài hiện có sự tôn trọng cùng thẩm quyền cao cả. Ngài trở nên cao trọng hơn các thiên sứ rất nhiều vì Ngài đã thừa hưởng một danh cao quý hơn họ. Văn mạch trực tiếp cho thấy danh cao quý hơn này chủ yếu là “Con,” hay đầy đủ hơn là “Con Đức Chúa Trời,” vì Hê-bơ-rơ 1:5 giải thích câu 4 bằng cách nói: “Vì Đức Chúa Trời có bao giờ phán với thiên sứ nào rằng: ‘Con là Con Ta, ngày nay Ta đã sinh Con’?” Các thiên sứ có thể được gọi là “các con trai của Đức Chúa Trời” theo nghĩa chung là những tạo vật được dựng nên, như trong Gióp 1:6 và Gióp 38:7, nhưng không có thiên sứ nào từng được gọi là Con Độc Sanh của Đức Chúa Trời. Danh “Chúa” cũng là một danh xưng thật về thẩm quyền được tôn cao của Đấng Christ, như Hê-bơ-rơ 1:10 cho thấy; tuy nhiên, trong Hê-bơ-rơ 1:3-5, điểm chính là Đấng Christ cao trọng hơn các thiên sứ vì Ngài là Con, chứ không chỉ là một đầy tớ hay thần phục vụ. Trong Hê-bơ-rơ 1:5, Đức Chúa Trời phán với Ngài: “Con là Con Ta, ngày nay Ta đã sinh Con,” trích từ Thi Thiên 2:7. Công Vụ 13:33 áp dụng sự sinh này đặc biệt cho sự phục sinh của Đấng Christ, cho thấy Ngài đã được sống lại từ kẻ chết và được công khai tuyên bố là Con Đức Chúa Trời với quyền năng. Điều này không có nghĩa là Chúa Giê-su chỉ trở thành Con Đức Chúa Trời tại sự phục sinh, nhưng có nghĩa là quyền làm Con, sự chiến thắng và thẩm quyền của Ngài đã được xác nhận và bày tỏ công khai qua sự phục sinh. Là A-đam cuối cùng, Ngài mở đường cho tất cả những ai ở trong Ngài được tiếp nhận vào gia đình Đức Chúa Trời. Qua sự phục sinh, Ngài trở nên Đấng sinh trước nhất từ kẻ chết, như Cô-lô-se 1:18 dạy, và là khởi đầu của một nhân loại mới được phục hồi về với Đức Chúa Trời qua Ngài.

Hê-bơ-rơ 1:6-7
6 Lại nữa, khi Ngài đem Con đầu lòng vào thế gian, Ngài phán: “Mọi thiên sứ của Đức Chúa Trời phải thờ phượng Người.”
7 Về các thiên sứ, Ngài phán: “Ngài làm các thiên sứ mình như gió, và các đầy tớ mình như ngọn lửa.”

Đoạn này cho thấy Đấng Christ cao trọng hơn các thiên sứ rất nhiều. Khi Đức Chúa Trời đem Con đầu lòng vào thế gian, Ngài phán: “Mọi thiên sứ của Đức Chúa Trời phải thờ phượng Người.” Điều này cho thấy Chúa Giê-su xứng đáng nhận sự thờ phượng và tôn kính hơn mọi hữu thể trên trời. Các thiên sứ rất quyền năng, nhưng họ vẫn là những đầy tớ được dựng nên. Câu 7 mô tả họ như gió và những đầy tớ như ngọn lửa, nghĩa là họ là các tôi tớ của Đức Chúa Trời, thi hành mạng lệnh của Ngài. Hê-bơ-rơ 1:14 về sau nói rằng họ phục vụ những người sẽ thừa hưởng sự cứu rỗi. Trái lại, Chúa Giê-su không chỉ là một đầy tớ như các thiên sứ. Ngài là Con Đức Chúa Trời, là Con đầu lòng, và là Đấng mà ngay cả các thiên sứ cũng được truyền phải thờ phượng. Điều này nhấn mạnh quyền làm Con thần thượng của Ngài, sự cao trọng của Ngài hơn tạo vật, và sự tôn kính đặc biệt Ngài nhận được trên mọi hữu thể trên trời.

Hê-bơ-rơ 1:8-9
8 Nhưng về Con, Ngài phán: “Hỡi Đấng thần thượng, ngai của Người còn đến đời đời vô cùng; cây phủ việt của vương quốc Người là cây phủ việt công chính.
9 Người yêu sự công chính và ghét điều gian ác; vì vậy, Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Trời của Người, đã xức dầu vui mừng cho Người hơn các bạn hữu của Người.”

Những câu này cho thấy vương quyền thần thượng, thẩm quyền đời đời và bản tính công chính của Đấng Christ. Trong câu 8, Cha phán với Con rằng: “Hỡi Đấng thần thượng, ngai của Người còn đến đời đời vô cùng.” Điều này xác nhận bản tính thần thượng và thẩm quyền cai trị của Đấng Christ. Danh xưng “Đấng thần thượng” ở đây công nhận bản chất thần thượng và địa vị được tôn cao của Đấng Christ, nhưng không khiến Ngài trở thành Đấng Tối Cao hay Đức Chúa Trời duy nhất chân thật, là Đức Chúa Cha. Đúng hơn, điều này cho thấy Đấng Christ là một Đấng thần thượng, cai trị dưới quyền Cha và làm việc trong sự hòa hợp hoàn hảo với Cha trong kế hoạch cứu rỗi. Câu 9 giải thích vì sao Đấng Christ được tôn cao: Ngài yêu sự công chính và ghét điều gian ác. Vì sự chiến thắng hoàn hảo của Ngài trên tội lỗi, Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Trời của Người, đã xức dầu vui mừng cho Người hơn các bạn hữu của Người. Những “bạn hữu” này có thể chỉ về các tín đồ là những người cùng chia sẻ phước lành và sứ mạng của Ngài, nhưng Đấng Christ cao trọng hơn tất cả họ vì quyền làm Con độc nhất của Ngài, sự chiến thắng của Ngài, và vai trò của Ngài là Đấng cai trị trên trời và dưới đất.

Hê-bơ-rơ 1:10-12
10 Lại nữa: “Hỡi Chúa, ban đầu Người đã đặt nền trái đất, và các tầng trời là công việc của tay Người.
11 Chúng sẽ hư mất, nhưng Người vẫn còn; tất cả chúng sẽ cũ đi như áo mặc.
12 Người sẽ cuốn chúng lại như áo choàng, và chúng sẽ được thay đổi; nhưng Người vẫn y nguyên, và năm tháng Người không cùng.”

Đoạn này cho thấy sự hiện hữu từ trước của Đấng Christ và vai trò của Ngài trong sự sáng tạo. Cha phán rằng Con đã đặt nền trái đất và các tầng trời là công việc của tay Ngài. Điều này xác nhận rằng Chúa Giê-su là Đấng trung gian thần thượng mà qua Ngài Đức Chúa Trời đã dựng nên muôn vật. Đoạn này sau đó so sánh sự sáng tạo với Đấng Christ. Trời đất sẽ cũ đi, hư mất và được thay đổi như áo mặc, nhưng Đấng Christ vẫn còn. Năm tháng của Ngài không cùng. Điều này cho thấy bản tính không thay đổi của Ngài, sự hiện hữu đời đời trong tương lai của Ngài, và thẩm quyền của Ngài trên cõi sáng tạo. Mọi vật được dựng nên đều chịu sự thay đổi và hư hoại, nhưng Đấng Christ thì vững bền và không đổi thay. Đối với các tín đồ, điều này đem lại niềm hy vọng mạnh mẽ, vì Đấng Cứu Rỗi và Vua của họ không yếu đuối, tạm bợ hay dễ thay đổi, nhưng đáng tin cậy, thành tín và không thể lay chuyển.

Hê-bơ-rơ 1:13-14
13 Nhưng Đức Chúa Trời có bao giờ phán với thiên sứ nào rằng: “Hãy ngồi bên hữu Ta, cho đến khi Ta đặt kẻ thù Con làm bệ dưới chân Con”?
14 Chẳng phải tất cả họ đều là các thần linh phục vụ, được sai đi để phục vụ những người sẽ thừa hưởng sự cứu rỗi sao?

Những câu này kết thúc chương bằng cách đưa ra sự tương phản cuối cùng giữa Đấng Christ và các thiên sứ. Đức Chúa Trời không bao giờ phán với bất kỳ thiên sứ nào rằng: “Hãy ngồi bên hữu Ta, cho đến khi Ta đặt kẻ thù Con làm bệ dưới chân Con.” Vinh dự này chỉ thuộc về Con. Ngồi bên hữu Đức Chúa Trời có nghĩa là Đấng Christ đã được ban cho địa vị cao nhất về thẩm quyền, sự tôn trọng và chiến thắng. Các kẻ thù của Ngài cuối cùng sẽ bị đặt dưới chân Ngài, cho thấy sự chiến thắng trọn vẹn của vương quốc Ngài. Trái lại, các thiên sứ không phải là những người cai trị theo nghĩa này. Họ là các thần linh phục vụ, được sai đi để phục vụ những người sẽ thừa hưởng sự cứu rỗi. Điều này có nghĩa các thiên sứ có một vai trò quan trọng, nhưng vai trò của họ là phục vụ, không phải nắm thẩm quyền tối cao. Đấng Christ là Con và Vua được tôn cao, còn các thiên sứ là những đầy tớ của Đức Chúa Trời, giúp đỡ dân sự của Ngài.

bottom of page