
Hê-bơ-rơ 13
Hê-bơ-rơ 13 kết thúc bức thư bằng những lời dạy thực tế cho đời sống Cơ Đốc. Sau khi giải thích sự cao trọng của Đấng Christ, chức tế lễ của Ngài, của lễ của Ngài, và giao ước mới, chương này cho thấy các tín đồ nên sống như thế nào để đáp ứng lại. Chương này nhấn mạnh tình yêu thương anh em, lòng hiếu khách, sự cảm thông, sự trong sạch, sự thỏa lòng, sự tôn trọng những người lãnh đạo thuộc linh, sự ngợi khen, các việc lành, và sự bền đỗ trong ân điển. Chương này kết thúc bằng lời cầu nguyện, lời chào cuối thư, và lời chúc phước về ân điển.
Hê-bơ-rơ 13:1-3
1 Hãy cứ giữ tình yêu thương anh em.
2 Đừng quên tiếp đãi khách lạ, vì nhờ đó có người đã tiếp đãi thiên sứ mà không biết.
3 Hãy nhớ đến những người bị tù như thể anh em cũng bị xiềng xích với họ, và nhớ đến những người bị ngược đãi, vì chính anh em cũng còn ở trong thân thể.
Các tín đồ được khích lệ hãy tiếp tục trong tình yêu thương anh em, bày tỏ lòng nhân từ không chỉ với bạn bè thân quen mà cũng với khách lạ. Lời nhắc rằng có người đã tiếp đãi thiên sứ mà không biết chỉ về những ví dụ như Áp-ra-ham và Lót, cho thấy lòng hiếu khách có ý nghĩa và phước lành thuộc linh. Các Cơ Đốc nhân cũng được kêu gọi nhớ đến những người bị tù và những người bị ngược đãi như thể chính mình đang chịu khổ với họ. Vì các tín đồ là một thân thể, họ phải có lòng cảm thông, thương xót và sự chăm sóc thực tế đối với những người đang chịu đau khổ.
Hê-bơ-rơ 13:4
4 Mọi người phải tôn trọng hôn nhân, và giữ giường cưới không ô uế; nhưng Đức Chúa Trời sẽ phán xét những kẻ gian dâm và ngoại tình.
Hôn nhân phải được tôn trọng và giữ gìn trong sự trong sạch. Đức Chúa Trời thiết lập hôn nhân như một điều thánh, và mối quan hệ hôn nhân không được làm ô uế bởi sự gian dâm hay ngoại tình. Câu này cho thấy sự trong sạch là điều quan trọng đối với Đức Chúa Trời, và Ngài sẽ phán xét những ai xem nhẹ tội lỗi về tình dục. Các tín đồ được kêu gọi phải tôn trọng hôn nhân, sự chung thủy và sự thánh khiết trong các mối quan hệ của mình.
Hê-bơ-rơ 13:5-6
5 Hãy giữ đời sống anh em không tham tiền; hãy thỏa lòng với những gì mình có. Vì chính Ngài đã phán: “Ta sẽ không bao giờ lìa con, cũng không bao giờ bỏ con.”
6 Vì vậy, chúng ta có thể mạnh dạn nói rằng: “Chúa là Đấng giúp đỡ tôi; tôi sẽ không sợ. Người đời có thể làm gì tôi?”
Các tín đồ được cảnh báo phải tránh lòng tham và được khích lệ hãy thỏa lòng với những gì mình có. Sự thỏa lòng đến từ việc tin cậy rằng Đức Chúa Trời hiện diện, thành tín và có thể chu cấp. Vì Ngài đã hứa: “Ta sẽ không bao giờ lìa con, cũng không bao giờ bỏ con,” nên các tín đồ không cần sống trong sự sợ hãi, bất an hay tham lam. Họ có thể mạnh dạn nói: “Chúa là Đấng giúp đỡ tôi,” vì biết rằng sự hiện diện của Đức Chúa Trời lớn hơn bất cứ điều gì con người có thể làm với họ.
Hê-bơ-rơ 13:7
7 Hãy nhớ đến những người lãnh đạo anh em, là những người đã giảng lời Đức Chúa Trời cho anh em; hãy xem xét kết quả đời sống của họ và noi theo đức tin của họ.
Các tín đồ được dạy phải nhớ đến những người lãnh đạo thuộc linh trung tín, là những người đã giảng lời Đức Chúa Trời cho họ. Điều này có nghĩa là họ nên tôn trọng chức vụ của những người ấy, xem xét gương mẫu đời sống của họ, và noi theo đức tin của họ khi đức tin ấy được bày tỏ trong sự trung tín với Đức Chúa Trời. Trọng tâm không phải là sự trung thành mù quáng đối với con người, nhưng là học hỏi từ những người có đời sống bày tỏ bông trái của đức tin chân thật và sự vâng phục Đấng Christ.
Hê-bơ-rơ 13:8-9
8 Chúa Giê-su Christ hôm qua, ngày nay, và cho đến đời đời không hề thay đổi.
9 Đừng để mình bị lôi cuốn bởi những giáo lý khác nhau và xa lạ. Vì lòng được vững lập bởi ân điển là điều tốt, chứ không phải bởi các thức ăn, là những điều chẳng ích lợi gì cho những người bận tâm về chúng.
Chúa Giê-su Christ không hề thay đổi. Ngài hôm qua, ngày nay, và cho đến đời đời vẫn y nguyên, nên các tín đồ có thể được vững lập trong Ngài thay vì bị lôi cuốn bởi những sự dạy dỗ xa lạ. Lời cảnh báo về các thức ăn có thể chỉ về những sự dạy dỗ tôn giáo liên quan đến các luật lệ ăn uống theo nghi lễ hoặc những thực hành bên ngoài mà một số người xem là cần thiết cho đời sống thuộc linh. Nhưng tấm lòng được vững lập bởi ân điển, chứ không phải bởi các quy định về thức ăn, nghi lễ hay sự giữ gìn bên ngoài. Sức mạnh thuộc linh thật đến từ ân điển của Đức Chúa Trời qua Đấng Christ, chứ không đến từ những thực hành mang tính luật pháp không thể biến đổi tấm lòng. Vì Chúa Giê-su không thay đổi và của lễ của Ngài là đầy đủ, các tín đồ phải tiếp tục tập trung nơi Ngài thay vì bị phân tâm bởi những sự dạy dỗ không dẫn đến sự sống thuộc linh thật.
Hê-bơ-rơ 13:10-11
10 Chúng ta có một bàn thờ mà những người phục vụ trong đền tạm không có quyền ăn.
11 Vì xác của những con vật có huyết được thầy tế lễ thượng phẩm đem vào đền thánh để chuộc tội thì bị thiêu ngoài trại.
Cụm từ “chúng ta có một bàn thờ” chỉ về sự chu cấp thuộc linh mà các tín đồ có trong Đấng Christ qua của lễ của Ngài. Dưới giao ước cũ, các thầy tế lễ phục vụ trong đền tạm dưới đất, nhưng hệ thống ấy không thể ban thực tại trọn vẹn được tìm thấy trong Chúa Giê-su. Tác giả nhắc đến các của lễ chuộc tội, là những của lễ có huyết được đem vào đền thánh, còn xác con vật thì bị thiêu ngoài trại. Điều này cho thấy các của lễ trong giao ước cũ chỉ về một điều lớn hơn, nhưng những ai vẫn bám chặt vào hệ thống đền tạm cũ thì không thể thật sự dự phần vào phước lành trọn vẹn được tìm thấy trong Đấng Christ.
Hê-bơ-rơ 13:12-13
12 Vì vậy, Chúa Giê-su cũng đã chịu khổ ngoài cổng thành, để thánh hóa dân sự bằng chính huyết Ngài.
13 Vậy, chúng ta hãy ra ngoài trại đến với Ngài, mang lấy sự sỉ nhục của Ngài.
Chúa Giê-su đã làm ứng nghiệm điều các của lễ ấy tượng trưng. Cũng như xác của các của lễ chuộc tội bị thiêu ngoài trại, Chúa Giê-su đã chịu khổ ngoài cổng thành Giê-ru-sa-lem để thánh hóa dân sự bằng chính huyết Ngài. “Ra ngoài trại” có nghĩa là rời bỏ sự tin cậy nơi hệ thống giao ước cũ, tôn giáo thuộc đất và sự chấp nhận của thế gian, để đứng cùng Đấng Christ. Vì Chúa Giê-su đã bị từ chối và chịu sỉ nhục, những người theo Ngài cũng phải sẵn lòng mang lấy sự sỉ nhục của Ngài, ngay cả khi điều đó đem đến sự từ chối từ thế gian hoặc từ những hệ thống tôn giáo không hoàn toàn tiếp nhận Ngài.
Hê-bơ-rơ 13:14
14 Vì tại đây chúng ta không có thành nào bền vững, nhưng chúng ta tìm kiếm thành hầu đến.
Các tín đồ không nên sống như thể thế gian này là quê hương vĩnh viễn của mình. Các thành phố, hệ thống và sự chấp nhận dưới đất đều là tạm thời, nhưng vương quốc Đức Chúa Trời là đời đời. Vì chúng ta tìm kiếm thành hầu đến, nên niềm hy vọng của chúng ta không đặt nơi thế gian hiện tại, nhưng nơi vương quốc đời đời của Đức Chúa Trời. Điều này ban sức mạnh cho các tín đồ để đứng với Đấng Christ, ngay cả khi theo Ngài có nghĩa là phải mang lấy sự sỉ nhục trong hiện tại.
Hê-bơ-rơ 13:15-16
15 Vậy, qua Ngài, chúng ta hãy luôn luôn dâng của lễ ngợi khen lên Đức Chúa Trời, tức là bông trái của môi miệng xưng nhận danh Ngài.
16 Nhưng đừng quên làm điều lành và chia sẻ, vì những của lễ như vậy đẹp lòng Đức Chúa Trời.
Qua Đấng Christ, các tín đồ được kêu gọi phải luôn luôn dâng của lễ ngợi khen lên Đức Chúa Trời. Điều này có nghĩa là cảm tạ danh Ngài và thờ phượng Ngài bằng những lời chân thành từ tấm lòng. Nhưng sự thờ phượng không chỉ là lời ngợi khen được nói ra; nó cũng phải được bày tỏ trong đời sống thực tế. Làm điều lành và chia sẻ với người khác cũng là những của lễ đẹp lòng Đức Chúa Trời. Vì Đấng Christ đã làm ứng nghiệm hệ thống của lễ cũ, các tín đồ hiện dâng những của lễ thuộc linh qua sự ngợi khen, lòng biết ơn, sự nhân từ, lòng rộng rãi và sự phục vụ.
Hê-bơ-rơ 13:17-19
17 Hãy vâng phục những người lãnh đạo anh em và thuận phục họ, vì họ chăm sóc linh hồn anh em như những người sẽ phải khai trình. Hãy để họ làm điều ấy với niềm vui chứ không phải với sự than phiền, vì điều đó sẽ không ích lợi gì cho anh em.
18 Hãy cầu nguyện cho chúng tôi; vì chúng tôi tin chắc rằng mình có lương tâm tốt, trong mọi sự đều muốn sống cách đáng tôn trọng.
19 Tôi đặc biệt khuyên anh em làm điều này, để tôi sớm được trở lại với anh em.
Các tín đồ được khích lệ hãy tôn trọng và hợp tác với những người lãnh đạo thuộc linh trung tín, là những người chăm sóc linh hồn họ và sẽ phải khai trình trước Đức Chúa Trời. Điều này không có nghĩa là vâng phục mù quáng trước thẩm quyền con người, nhưng là có thái độ khiêm nhường và dễ dạy đối với những người lãnh đạo trung tín rao giảng lời Đức Chúa Trời và chăm lo lợi ích thuộc linh của Hội Thánh. Khi các tín đồ khiến công việc của những người ấy trở nên vui mừng thay vì nặng nề, điều đó đem lại ích lợi cho cả cộng đồng. Tác giả cũng xin sự cầu nguyện, cho thấy ngay cả những người lãnh đạo thuộc linh cũng cần sự nâng đỡ và lời cầu thay của Hội Thánh. Ước muốn của ông là sống đáng tôn trọng và được trở lại với họ, điều này bày tỏ tình yêu cá nhân, tinh thần trách nhiệm và sự chăm sóc mục vụ.
Hê-bơ-rơ 13:20-21
20 Cầu xin Đức Chúa Trời bình an, Đấng đã đem Chúa chúng ta là Chúa Giê-su, Đấng Chăn Chiên lớn, từ kẻ chết sống lại nhờ huyết của giao ước đời đời,
21 trang bị cho anh em mọi điều tốt lành để làm theo ý muốn Ngài, hành động trong anh em điều đẹp lòng Ngài, qua Chúa Giê-su Christ; nguyện vinh quang thuộc về Ngài đời đời vô cùng. A-men.
Tác giả kết thúc bằng một lời cầu nguyện đẹp đẽ dâng lên Đức Chúa Trời bình an, Đấng đã khiến Chúa Giê-su sống lại từ kẻ chết. Chúa Giê-su được gọi là Đấng Chăn Chiên lớn vì Ngài chăm sóc, dẫn dắt, bảo vệ và cứu rỗi dân Ngài. Sự phục sinh của Ngài và huyết của giao ước đời đời là nền tảng của niềm hy vọng người tin Chúa. Lời cầu nguyện xin Đức Chúa Trời làm cho dân Ngài được trọn vẹn trong mọi việc lành để họ có thể làm theo ý muốn Ngài. Điều này cho thấy sự vâng phục Cơ Đốc không được tạo ra chỉ bởi sức riêng của con người, nhưng bởi Đức Chúa Trời hành động trong các tín đồ qua Chúa Giê-su Christ. Đức Chúa Trời trang bị dân Ngài, hành động trong họ điều đẹp lòng Ngài, và nhận vinh quang đời đời qua Đấng Christ.
Hê-bơ-rơ 13:22-25
22 Hỡi anh em, tôi khuyên anh em hãy chịu đựng lời khuyên bảo này, vì tôi đã viết cho anh em ít lời.
23 Hãy biết rằng anh em chúng ta là Ti-mô-thê đã được thả; nếu người sớm đến, tôi sẽ cùng người đến thăm anh em.
24 Hãy chào thăm tất cả những người lãnh đạo anh em và tất cả các thánh đồ. Những người từ Ý gửi lời chào anh em.
25 Nguyện ân điển ở cùng tất cả anh em. A-men.
Bức thư kết thúc bằng một lời kêu gọi cá nhân, xin các tín đồ tiếp nhận sứ điệp này như một lời khuyên bảo. Dù Hê-bơ-rơ chứa đựng những sự dạy dỗ sâu sắc và những lời cảnh báo mạnh mẽ, sách này được viết để khích lệ các tín đồ tiếp tục trung tín với Đấng Christ. Việc nhắc đến Ti-mô-thê được thả và lời chào từ những người ở Ý cho thấy mối liên hệ gần gũi giữa các cộng đồng Cơ Đốc đầu tiên và công việc chung của họ trong Tin Lành. Lời chúc phước cuối cùng: “Nguyện ân điển ở cùng tất cả anh em,” kết thúc bức thư cách rất phù hợp, nhắc các tín đồ rằng mọi điều họ cần đều đến qua ân điển của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ.

