top of page

Hê-bơ-rơ 2

Hê-bơ-rơ 2 giải thích sự lớn lao của sự cứu rỗi mà Đấng Christ đã đem đến và đưa ra một lời cảnh báo nghiêm trọng rằng đừng xem nhẹ sự cứu rỗi ấy. Chương này cho thấy Chúa Giê-su đã thật sự trở nên con người, chịu chết, đánh bại ma quỷ, và giải cứu con người khỏi nỗi sợ sự chết. Chương này cũng trình bày Ngài là Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm đầy lòng thương xót và trung tín, Đấng hiểu được sự yếu đuối của con người vì chính Ngài cũng đã chịu khổ và bị cám dỗ.

Hê-bơ-rơ 2:1-4
1 Vậy nên, chúng ta phải càng chú ý hơn đến những điều mình đã nghe, kẻo bị trôi lạc.
2 Vì nếu lời được phán qua các thiên sứ đã vững chắc, và mọi sự vi phạm cùng không vâng phục đều nhận lấy sự báo trả công bình,
3 thì làm sao chúng ta thoát khỏi nếu xem nhẹ sự cứu rỗi lớn lao dường ấy? Sự cứu rỗi ấy ban đầu được Chúa phán ra, rồi được những người đã nghe Ngài xác nhận cho chúng ta,
4 Đức Chúa Trời cũng làm chứng bằng các dấu kỳ, phép lạ, nhiều việc quyền năng, và các ân tứ của Thánh Linh, theo ý muốn của Ngài.

Tác giả đưa ra một lời cảnh báo nghiêm trọng rằng chúng ta phải chú ý cẩn thận đến lẽ thật mình đã nghe, để không dần dần trôi lạc khỏi Đấng Christ. Nếu sứ điệp được ban qua các thiên sứ dưới giao ước cũ là vững chắc, và sự không vâng phục đã đem lại hậu quả, thì việc xem nhẹ sự cứu rỗi lớn lao do chính Chúa phán ra lại càng nghiêm trọng hơn. Sự cứu rỗi này trước hết được Chúa Giê-su rao giảng, sau đó được những người đã nghe Ngài xác nhận, và Đức Chúa Trời cũng làm chứng bằng các dấu kỳ, phép lạ, những việc quyền năng, và các ân tứ của Thánh Linh. Điều này cho thấy Tin Lành không phải là điều nhẹ nhàng hay tùy chọn, nhưng là một sứ điệp thần thượng được chính Đức Chúa Trời xác nhận.

Hê-bơ-rơ 2:5-8
5 Vì Ngài không đặt thế giới hầu đến mà chúng ta đang nói đến dưới quyền các thiên sứ.
6 Nhưng có người đã làm chứng ở một chỗ rằng: “Loài người là gì mà Ngài nhớ đến? Hay con người là chi mà Ngài chăm sóc?
7 Ngài đã làm người thấp hơn các thiên sứ một chút; Ngài đội cho người mão triều thiên vinh quang và tôn trọng, và đặt người cai quản các công việc của tay Ngài.
8 Ngài đặt muôn vật dưới chân người.” Vì khi đặt muôn vật dưới quyền người, Ngài không để lại điều gì mà không đặt dưới quyền người. Nhưng hiện nay chúng ta chưa thấy muôn vật đều phục dưới quyền người.

Đức Chúa Trời không đặt thế giới hầu đến dưới quyền các thiên sứ, nhưng đặt dưới quyền con người. Khi trích Thi Thiên 8, tác giả cho thấy mục đích ban đầu của Đức Chúa Trời dành cho nhân loại: con người được dựng nên thấp hơn các thiên sứ một chút, được đội mão triều thiên vinh quang và tôn trọng, và được ban quyền cai quản các công việc của tay Đức Chúa Trời. Điều này bày tỏ phẩm giá và sự kêu gọi cao quý mà Đức Chúa Trời ban cho nhân loại. Tuy nhiên, vì tội lỗi, hiện nay chúng ta chưa thấy muôn vật ở dưới chân con người như Đức Chúa Trời đã định. Điều này chỉ chúng ta đến Đấng Christ, Đấng đã thật sự trở nên con người và hoàn thành cách trọn vẹn điều mà nhân loại đã thất bại. Là Con Người, Ngài là Đấng đại diện thật của nhân loại, và qua Ngài mục đích của Đức Chúa Trời dành cho con người cuối cùng sẽ được phục hồi.

Hê-bơ-rơ 2:9
9 Nhưng chúng ta thấy Chúa Giê-su, Đấng đã được làm thấp hơn các thiên sứ một chút để chịu sự chết, nay được đội mão triều thiên vinh quang và tôn trọng, hầu cho bởi ân điển của Đức Chúa Trời, Ngài nếm sự chết vì mọi người.

Trọng tâm giờ đây chuyển từ nhân loại sa ngã sang Chúa Giê-su. Dù chúng ta chưa thấy mọi sự được phục hồi dưới quyền con người, nhưng chúng ta thấy Chúa Giê-su, Đấng đã được làm thấp hơn các thiên sứ một chút để có thể chịu chết vì nhân loại. Ngài bước vào hoàn cảnh của chúng ta, mang lấy sự yếu đuối của chúng ta, và bởi ân điển của Đức Chúa Trời, Ngài nếm sự chết vì mọi người. Vì sự chịu khổ và chiến thắng của Ngài, hiện nay Ngài được đội mão triều thiên vinh quang và tôn trọng. Điều này cho thấy Đấng Christ không cứu chúng ta từ xa, nhưng đã bước vào nhân tính của chúng ta, đi qua sự chết, và mở đường để nhân loại được phục hồi lại mục đích ban đầu của Đức Chúa Trời.

Hê-bơ-rơ 2:10-13
10 Vì thật thích hợp cho Đấng mà muôn vật vì Ngài và bởi Ngài, khi đem nhiều con đến vinh quang, làm cho Đấng dẫn đầu sự cứu rỗi của họ được hoàn hảo qua sự chịu khổ.
11 Vì cả Đấng thánh hóa và những người được thánh hóa đều cùng một nguồn gốc; bởi đó, Ngài không hổ thẹn gọi họ là anh em,
12 khi Ngài phán: “Con sẽ rao truyền danh Cha cho anh em Con; giữa hội chúng, Con sẽ hát ngợi khen Cha.”
13 Lại nữa: “Con sẽ đặt lòng tin cậy nơi Ngài.” Và lại nữa: “Này Con đây, cùng với các con cái mà Đức Chúa Trời đã ban cho Con.”

Sự chịu khổ của Đấng Christ là một phần trong kế hoạch khôn ngoan và thích hợp của Đức Chúa Trời để đem nhiều con đến vinh quang. Chúa Giê-su được gọi là Đấng dẫn đầu sự cứu rỗi vì Ngài đi trước chúng ta, bước vào nhân tính của chúng ta, chịu khổ, chiến thắng, và mở đường cho những người khác theo Ngài. Ngài được làm cho hoàn hảo qua sự chịu khổ, không phải vì Ngài từng bất toàn về đạo đức, nhưng vì qua sự chịu khổ, Ngài được chuẩn bị trọn vẹn và hoàn tất sứ mạng của mình với tư cách là Đấng Cứu Rỗi và Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm. Đoạn này cũng cho thấy sự hiệp nhất gần gũi giữa Đấng Christ và các tín đồ. Ngài thánh hóa họ, và họ thuộc về cùng một gia đình được cứu chuộc. Vì lý do đó, Ngài không hổ thẹn gọi họ là anh em. Những lời trích dẫn trong Cựu Ước cho thấy Đấng Christ đồng hóa chính mình với dân Ngài, rao truyền danh Cha cho họ, tin cậy nơi Đức Chúa Trời, và đứng chung với những con cái mà Đức Chúa Trời đã ban cho Ngài.

Hê-bơ-rơ 2:14-18
14 Vì các con cái đều dự phần trong huyết và thịt, nên chính Ngài cũng cùng dự phần như vậy, hầu cho qua sự chết, Ngài tiêu diệt kẻ có quyền lực của sự chết, tức là ma quỷ,
15 và giải thoát những người vì sợ sự chết mà suốt đời bị giữ trong cảnh nô lệ.
16 Vì thật vậy, Ngài không giúp đỡ các thiên sứ, nhưng giúp đỡ dòng dõi Áp-ra-ham.
17 Vì vậy, Ngài phải được làm giống như anh em mình trong mọi sự, để trở nên Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm đầy lòng thương xót và trung tín trong những việc thuộc về Đức Chúa Trời, để làm sự chuộc tội cho dân sự.
18 Vì chính Ngài đã chịu khổ khi bị cám dỗ, nên Ngài có thể giúp đỡ những người bị cám dỗ.

Chúa Giê-su phải thật sự trở nên con người vì những con cái mà Ngài đến để cứu đều dự phần trong huyết và thịt. Ngài cũng dự phần trong cùng bản tính con người ấy, để qua sự chết, Ngài đánh bại ma quỷ, là kẻ có quyền lực của sự chết, và giải cứu những người bị nô lệ suốt đời vì sợ sự chết. Đấng Christ không đến để cứu các thiên sứ, nhưng để giúp đỡ dòng dõi Áp-ra-ham, nghĩa là những người thuộc về lời hứa của Đức Chúa Trời bởi đức tin. Vì vậy, Ngài phải được làm giống như anh em mình trong mọi sự, để có thể trở nên Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm đầy lòng thương xót và trung tín. Vì Ngài đã chịu khổ và bị cám dỗ, nên Ngài hiểu sự yếu đuối của con người và có thể giúp đỡ những ai đang bị cám dỗ. Điều này cho thấy Chúa Giê-su không chỉ có quyền năng để cứu, nhưng cũng đầy lòng cảm thương, gần gũi, và có thể nâng đỡ dân Ngài trong những cuộc chiến đấu của họ.

bottom of page