
Hê-bơ-rơ 3
Hê-bơ-rơ 3 là một lời kêu gọi mạnh mẽ về sự trung tín, bền đỗ và lòng tin vững chắc nơi Đấng Christ. Chương này bắt đầu bằng cách cho thấy Chúa Giê-su cao trọng hơn Môi-se. Môi-se trung tín như một đầy tớ trong nhà Đức Chúa Trời, nhưng Đấng Christ là Con cai quản nhà Đức Chúa Trời. Sau đó, chương này dùng kinh nghiệm của dân Y-sơ-ra-ên trong đồng vắng như một lời cảnh báo nghiêm trọng về sự vô tín, cứng lòng và nổi loạn. Dù dân Y-sơ-ra-ên đã thấy các phép lạ và sự giải cứu của Đức Chúa Trời, nhiều người trong họ vẫn không được vào Đất Hứa vì họ không hoàn toàn tin cậy và vâng phục Ngài. Qua gương này, các tín đồ được khuyên phải tiếp tục trung tín, khích lệ lẫn nhau mỗi ngày, và giữ vững lòng tin chắc nơi Đấng Christ để không rơi vào cùng sự vô tín ấy, nhưng được bước vào sự yên nghỉ mà Đức Chúa Trời đã hứa.
Hê-bơ-rơ 3:1-6
1 Vậy, hỡi anh em thánh, là những người dự phần trong sự kêu gọi trên trời, hãy suy xét Sứ Giả và Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm của sự xưng nhận chúng ta, là Đấng Christ Giê-su,
2 Đấng đã trung tín với Đấng lập Ngài, cũng như Môi-se đã trung tín trong cả nhà Ngài.
3 Vì Ngài được kể là xứng đáng nhận vinh quang hơn Môi-se, cũng như người xây nhà được tôn trọng hơn chính ngôi nhà.
4 Vì mỗi ngôi nhà đều do ai đó xây dựng, nhưng Đấng xây dựng muôn vật là Đức Chúa Trời.
5 Môi-se thật đã trung tín trong cả nhà Ngài như một đầy tớ, để làm chứng về những điều sẽ được phán về sau,
6 nhưng Đấng Christ thì trung tín như Con cai quản nhà Ngài; và chúng ta là nhà của Ngài, nếu chúng ta giữ vững lòng tin chắc và niềm vui mừng trong hy vọng cho đến cuối cùng.
Đấng Christ được bày tỏ là cao trọng hơn Môi-se. Môi-se trung tín trong nhà Đức Chúa Trời như một đầy tớ, nhưng Đấng Christ trung tín như Con cai quản nhà ấy. Môi-se có một vai trò quan trọng, nhưng chức vụ của ông chỉ về những điều lớn lao hơn sẽ được bày tỏ trong Đấng Christ. Chúa Giê-su vừa là Sứ Giả vừa là Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm của sự xưng nhận chúng ta: Ngài là Đấng được Đức Chúa Trời sai đến, và cũng là Đấng đại diện cho chúng ta trước mặt Cha. “Nhà” ở đây không phải là một tòa nhà vật chất, nhưng là gia đình thuộc linh của Đức Chúa Trời, tức dân sự của Ngài. Các tín đồ thuộc về nhà này qua Đấng Christ nếu họ giữ vững lòng tin chắc và hy vọng cho đến cuối cùng. Điều này nhắc chúng ta rằng đức tin và danh tính của chúng ta không đặt trọng tâm nơi Môi-se hay hệ thống giao ước cũ, nhưng nơi Đấng Christ, Đấng cao trọng hơn tất cả những người đến trước Ngài.
Hê-bơ-rơ 3:7-11
7 Vì vậy, như Thánh Linh phán: “Ngày nay, nếu các ngươi nghe tiếng Ngài,
8 thì đừng cứng lòng như trong cuộc nổi loạn, trong ngày thử thách nơi đồng vắng,
9 nơi tổ phụ các ngươi đã thử Ta, dò xét Ta, và thấy các công việc của Ta trong bốn mươi năm.
10 Vì vậy, Ta giận thế hệ ấy và phán: ‘Chúng luôn lầm lạc trong lòng, và chúng không biết đường lối Ta.’
11 Nên Ta đã thề trong cơn thạnh nộ của Ta rằng: ‘Chúng sẽ không được vào sự yên nghỉ của Ta.’”
Một lời cảnh báo nghiêm trọng được đưa ra từ kinh nghiệm của dân Y-sơ-ra-ên trong đồng vắng. Thánh Linh, khi trích dẫn Thi Thiên 95, bảo các tín đồ đừng cứng lòng như dân Y-sơ-ra-ên đã làm khi họ nổi loạn chống lại Đức Chúa Trời. Họ đã thấy các phép lạ, sự chu cấp và sự chăm sóc của Ngài trong bốn mươi năm, nhưng nhiều người vẫn từ chối tin cậy và vâng phục Ngài. Vấn đề của họ không phải là thiếu bằng chứng, nhưng là tấm lòng cứ tiếp tục lầm lạc và không biết đường lối Đức Chúa Trời. Vì sự vô tín và nổi loạn của họ, Đức Chúa Trời phán rằng họ sẽ không được vào sự yên nghỉ của Ngài, trước hết chỉ về Đất Hứa Ca-na-an. Nhưng về sau, Hê-bơ-rơ cho thấy sự yên nghỉ này cũng chỉ về một sự yên nghỉ thuộc linh sâu xa hơn, được tìm thấy trong sự tin cậy Đức Chúa Trời. Lời cảnh báo rất rõ ràng: khi Đức Chúa Trời phán, dân Ngài phải lắng nghe, giữ lòng mềm mại, và không lặp lại sự vô tín của dân Y-sơ-ra-ên.
Hê-bơ-rơ 3:12-15
12 Hỡi anh em, hãy coi chừng, kẻo trong anh em có ai mang lòng ác và vô tín mà lìa bỏ Đức Chúa Trời hằng sống.
13 Nhưng hãy khuyên bảo nhau mỗi ngày, khi còn gọi là “Ngày nay,” để không ai trong anh em bị cứng lòng bởi sự lừa dối của tội lỗi.
14 Vì chúng ta đã trở nên những người dự phần với Đấng Christ, nếu chúng ta giữ vững lòng tin chắc ban đầu cho đến cuối cùng,
15 như đã phán rằng: “Ngày nay, nếu các ngươi nghe tiếng Ngài, thì đừng cứng lòng như trong cuộc nổi loạn.”
Các tín đồ được cảnh báo phải cẩn thận giữ lòng mình, vì sự vô tín có thể dẫn một người lìa xa Đức Chúa Trời hằng sống. Tội lỗi có tính lừa dối vì nó không phải lúc nào cũng làm lòng người cứng lại ngay lập tức; nó có thể từ từ khiến một người trở nên kém nhạy bén với tiếng phán của Đức Chúa Trời. Vì lý do đó, các tín đồ được dạy phải khích lệ và khuyên bảo nhau mỗi ngày khi vẫn còn cơ hội. Đức tin không phải để sống một mình, nhưng trong một gia đình thuộc linh, nơi các tín đồ giúp nhau được mạnh mẽ. Đoạn này cũng nhấn mạnh sự bền đỗ: chúng ta là những người dự phần với Đấng Christ nếu giữ vững lòng tin chắc ban đầu cho đến cuối cùng. Từ “Ngày nay” được lặp lại để cho thấy sự khẩn cấp. Khi Đức Chúa Trời phán, chúng ta phải đáp ứng ngay, không trì hoãn, vì sự trì hoãn có thể dẫn đến lòng cứng cỏi.
Hê-bơ-rơ 3:16-19
16 Vậy ai là những người đã nghe mà nổi loạn? Chẳng phải là tất cả những người đã ra khỏi Ai Cập dưới sự dẫn dắt của Môi-se sao?
17 Ngài đã giận ai trong bốn mươi năm? Chẳng phải là những người đã phạm tội, mà xác họ ngã chết trong đồng vắng sao?
18 Và Ngài đã thề với ai rằng họ sẽ không được vào sự yên nghỉ của Ngài, nếu không phải là với những người không vâng phục?
19 Vậy chúng ta thấy rằng họ không thể vào đó vì sự vô tín.
Chương này kết thúc bằng cách cho thấy hậu quả bi thảm của sự vô tín. Chính những người đã nghe tiếng Đức Chúa Trời, thấy các phép lạ của Ngài, và được giải cứu khỏi Ai Cập dưới sự dẫn dắt của Môi-se, lại là những người về sau nổi loạn chống lại Ngài. Vì sự vô tín và không vâng phục kéo dài, phần lớn thế hệ ấy đã chết trong đồng vắng và không được vào Đất Hứa. Sự thất bại của họ không phải vì Đức Chúa Trời không thể làm trọn lời hứa của Ngài, nhưng vì họ từ chối tin cậy Ngài. Sự không vâng phục của họ đến từ sự vô tín, và sự vô tín ấy đã ngăn họ bước vào sự yên nghỉ của Đức Chúa Trời. Điều này trở thành một lời cảnh báo nghiêm trọng cho các tín đồ ngày nay: chỉ thấy công việc của Đức Chúa Trời hay nghe lời Ngài thôi thì chưa đủ; chúng ta phải tiếp tục tin cậy Ngài, vâng phục Ngài, và giữ vững Đấng Christ cho đến cuối cùng.

