top of page

Hê-bơ-rơ 7

Hê-bơ-rơ 7 giải thích sâu hơn về chức tế lễ của Chúa Giê-su Christ bằng cách so sánh với Mên-chi-xê-đéc, một nhân vật huyền nhiệm trong Cựu Ước, người vừa là vua vừa là thầy tế lễ. Chương này cho thấy chức tế lễ của Đấng Christ, giống như chức tế lễ của Mên-chi-xê-đéc, cao trọng hơn chức tế lễ Lê-vi dưới giao ước cũ. Vì Chúa Giê-su là Thầy Tế Lễ đời đời, chức vụ của Ngài đem đến một niềm hy vọng tốt hơn, một giao ước tốt hơn, và sự đến gần Đức Chúa Trời cách trọn vẹn.

Hê-bơ-rơ 7:1-7
1 Vì Mên-chi-xê-đéc này là vua Sa-lem, thầy tế lễ của Đức Chúa Trời Chí Cao, đã gặp Áp-ra-ham khi ông trở về sau khi đánh bại các vua, và chúc phước cho ông.
2 Áp-ra-ham cũng chia cho người một phần mười mọi chiến lợi phẩm. Trước hết, tên người được dịch là “vua công chính,” rồi cũng là vua Sa-lem, nghĩa là “vua bình an.”
3 Người không có cha, không có mẹ, không có gia phả, không có ngày sinh cũng không có ngày chết được ghi lại, nhưng được làm giống như Con Đức Chúa Trời, và cứ làm thầy tế lễ mãi mãi.
4 Hãy xem người này cao trọng dường nào, đến nỗi tổ phụ Áp-ra-ham cũng đã dâng cho người một phần mười chiến lợi phẩm.
5 Thật vậy, những người thuộc dòng Lê-vi nhận chức tế lễ thì có lệnh truyền theo luật pháp để nhận phần mười từ dân chúng, tức là từ anh em mình, dù họ cũng ra từ dòng dõi Áp-ra-ham.
6 Nhưng người không thuộc gia phả của họ lại nhận phần mười từ Áp-ra-ham, và chúc phước cho người đã nhận các lời hứa.
7 Không thể chối cãi rằng người thấp hơn được người cao hơn chúc phước.

Mên-chi-xê-đéc được trình bày như một hình bóng về chức tế lễ của Đấng Christ, là chức tế lễ tiếp tục đời đời vì Ngài sống đời đời và có chức tế lễ không hề thay đổi. Ông là vua Sa-lem, nghĩa là vua bình an, và tên của ông cũng có nghĩa là vua công chính. Ông cũng là thầy tế lễ của Đức Chúa Trời Chí Cao. Kinh Thánh không ghi lại cha, mẹ, gia phả, sự sinh ra hay sự chết của ông, và Hê-bơ-rơ dùng sự im lặng này theo nghĩa biểu tượng để trình bày chức tế lễ của ông như một chức tế lễ liên tục. Điều này không có nghĩa Mên-chi-xê-đéc chính là Đấng Christ, là Đấng thần thượng, hay là một hữu thể siêu nhiên, nhưng chức tế lễ được ghi lại của ông chỉ về chức tế lễ trên trời cao trọng hơn của Đấng Christ. Áp-ra-ham đã dâng cho ông một phần mười chiến lợi phẩm và nhận sự chúc phước từ ông, cho thấy Mên-chi-xê-đéc có địa vị cao hơn Áp-ra-ham. Vì chức tế lễ Lê-vi ra từ dòng dõi Áp-ra-ham, điều này cho thấy chức tế lễ được Mên-chi-xê-đéc đại diện cao trọng hơn hệ thống Lê-vi và chỉ về chức tế lễ cao trọng hơn của Đấng Christ.

Hê-bơ-rơ 7:8-10
8 Ở đây, những người hay chết nhận phần mười; nhưng ở kia, người nhận phần mười là người được làm chứng rằng vẫn sống.
9 Có thể nói rằng chính Lê-vi, là người nhận phần mười, cũng đã dâng phần mười qua Áp-ra-ham;
10 vì khi Mên-chi-xê-đéc gặp Áp-ra-ham, Lê-vi vẫn còn trong dòng dõi của tổ phụ mình.

Các thầy tế lễ Lê-vi nhận phần mười, nhưng họ là những người hay chết, và chức vụ của họ bị giới hạn bởi sự chết. Tuy nhiên, Mên-chi-xê-đéc được trình bày trong Kinh Thánh mà không có sự chết được ghi lại, nên chức tế lễ của ông được dùng như một hình ảnh về điều gì đó bền vững và cao trọng hơn. Khi Áp-ra-ham dâng phần mười cho Mên-chi-xê-đéc, Lê-vi vẫn còn trong dòng dõi của Áp-ra-ham, nghĩa là theo nghĩa biểu tượng, Lê-vi cũng đã thừa nhận sự cao trọng của Mên-chi-xê-đéc qua Áp-ra-ham. Điều này cho thấy chức tế lễ Lê-vi thấp hơn chức tế lễ được Mên-chi-xê-đéc đại diện. Vì Đấng Christ là Thầy Tế Lễ theo ban Mên-chi-xê-đéc, chức tế lễ của Ngài cao trọng hơn, đời đời, và không bị giới hạn bởi sự yếu đuối hay sự chết của con người.

Hê-bơ-rơ 7:11
11 Vậy, nếu sự hoàn hảo đến bởi chức tế lễ Lê-vi — vì dưới chức tế lễ ấy dân chúng nhận lãnh luật pháp — thì còn cần gì phải có một thầy tế lễ khác dấy lên theo ban Mên-chi-xê-đéc, chứ không theo ban A-rôn?

Tác giả giờ đây cho thấy chức tế lễ Lê-vi không thể đem đến sự hoàn hảo thật. Nếu hệ thống ấy có thể phục hồi con người hoàn toàn về với Đức Chúa Trời, thì không cần một Thầy Tế Lễ khác dấy lên theo ban Mên-chi-xê-đéc. Việc Đức Chúa Trời hứa về một chức tế lễ khác cho thấy chức tế lễ cũ chỉ là tạm thời và chưa trọn vẹn. Nó có thể chỉ về Đấng Christ, nhưng không thể làm sạch lương tâm cách trọn vẹn, làm cho người thờ phượng trở nên hoàn hảo, hay đem lại sự hòa giải hoàn toàn với Đức Chúa Trời. Điều này mở đường cho chức tế lễ cao trọng hơn của Chúa Giê-su, Đấng đem đến một niềm hy vọng tốt hơn và một giao ước tốt hơn.

Hê-bơ-rơ 7:12
12 Vì chức tế lễ đã thay đổi, thì luật pháp cũng cần phải thay đổi.

Khi chức tế lễ thay đổi, luật pháp liên quan đến chức tế lễ ấy cũng phải thay đổi. Chức tế lễ Lê-vi thuộc về hệ thống Môi-se, với các của lễ, nghi lễ và sự phục vụ trong đền thờ. Nhưng chức tế lễ của Đấng Christ không theo Lê-vi hay A-rôn; Ngài là Thầy Tế Lễ theo ban Mên-chi-xê-đéc. Vì vậy, hệ thống cũ cai quản chức tế lễ Lê-vi không còn là nền tảng để đến gần Đức Chúa Trời nữa. Trong Đấng Christ, các tín đồ hiện sống dưới giao ước mới, nơi Ngài là Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm, Đấng Trung Bảo, Của Lễ, và Sự Công Chính của chúng ta. Luật của Thần Linh sự sống trong Đấng Christ Giê-su hành động bên trong người tin Chúa, ban sự sống, sự tha thứ, và quyền năng để bước đi với Đức Chúa Trời.

Hê-bơ-rơ 7:13-14
13 Vì Đấng mà những điều này nói đến thuộc về một chi phái khác, trong chi phái đó chưa từng có ai phục vụ tại bàn thờ.
14 Vì rõ ràng Chúa chúng ta ra từ Giu-đa, là chi phái mà Môi-se không nói gì về chức tế lễ.

Chúa Giê-su ra từ chi phái Giu-đa, không phải Lê-vi. Dưới luật pháp của giao ước cũ, các thầy tế lễ ra từ chi phái Lê-vi, đặc biệt là dòng A-rôn. Môi-se không nói gì về việc các thầy tế lễ ra từ Giu-đa. Điều này cho thấy chức tế lễ của Đấng Christ không thuộc về trật tự Lê-vi cũ. Chức tế lễ của Ngài dựa trên sự bổ nhiệm trực tiếp của Đức Chúa Trời và lời tiên tri trong Thi Thiên 110:4, chứ không dựa trên gia phả dưới đất. Điều này khiến chức tế lễ của Ngài trở nên độc nhất, cao trọng hơn, và tách biệt khỏi hệ thống cũ.

Hê-bơ-rơ 7:15-17
15 Điều này lại càng rõ ràng hơn nữa, nếu có một Thầy Tế Lễ khác dấy lên giống như Mên-chi-xê-đéc,
16 Đấng trở nên Thầy Tế Lễ không theo luật lệ của điều răn thuộc xác thịt, nhưng theo quyền năng của sự sống bất diệt.
17 Vì Ngài làm chứng rằng: “Con là thầy tế lễ đời đời theo ban Mên-chi-xê-đéc.”

Chức tế lễ của Đấng Christ không dựa trên điều răn thuộc xác thịt, dòng dõi con người, hay sự kế tục theo luật lệ, nhưng dựa trên quyền năng của sự sống bất diệt. Các thầy tế lễ Lê-vi phục vụ vì họ thuộc đúng dòng tộc, nhưng cuối cùng họ chết và phải được thay thế. Tuy nhiên, Chúa Giê-su sống đời đời, nên chức tế lễ của Ngài tiếp tục mãi mãi. Lời tiên tri: “Con là thầy tế lễ đời đời theo ban Mên-chi-xê-đéc,” cho thấy chức vụ tế lễ của Ngài là đời đời, thần thượng, và cao trọng hơn hệ thống Lê-vi tạm thời.

Hê-bơ-rơ 7:18-19
18 Một mặt, điều răn trước kia bị hủy bỏ vì sự yếu đuối và vô ích của nó,
19 vì luật pháp không làm cho điều gì trở nên hoàn hảo; mặt khác, một niềm hy vọng tốt hơn được đem vào, nhờ đó chúng ta đến gần Đức Chúa Trời.

Điều răn trước kia liên quan đến chức tế lễ Lê-vi đã bị đặt sang một bên vì nó yếu đuối và vô ích trong việc đem con người đến sự hoàn hảo. Luật pháp, với các của lễ và nghi lễ của nó, không thể làm sạch lương tâm hay đem lại sự hòa giải trọn vẹn với Đức Chúa Trời. Nó là bóng chỉ về Đấng Christ. Nhưng qua Chúa Giê-su, một niềm hy vọng tốt hơn đã được đem vào, và nhờ niềm hy vọng này, các tín đồ có thể đến gần Đức Chúa Trời. Niềm hy vọng tốt hơn này được tìm thấy trong chức tế lễ của Đấng Christ, của lễ một lần đủ cả của Ngài, và đời sống giao ước mới được Thần Linh ban quyền năng. Trong Ngài, các tín đồ nhận được sự tha thứ, sự công chính, quyền đến gần Đức Chúa Trời, và quyền năng bên trong để sống trong mối thông công với Ngài.

Hê-bơ-rơ 7:20-22
20 Và vì Ngài không được lập làm Thầy Tế Lễ mà không có lời thề
21 — vì những người kia trở nên thầy tế lễ mà không có lời thề, nhưng Ngài thì có lời thề bởi Đấng đã phán với Ngài: “Chúa đã thề và sẽ không đổi ý: ‘Con là thầy tế lễ đời đời theo ban Mên-chi-xê-đéc’” —
22 bởi đó, Chúa Giê-su đã trở nên Đấng bảo đảm cho một giao ước tốt hơn.

Chức tế lễ của Chúa Giê-su được xác nhận bằng lời thề của Đức Chúa Trời, khác với các thầy tế lễ Lê-vi được lập mà không có lời thề như vậy. Đức Chúa Trời đã thề và sẽ không đổi ý, tuyên bố Đấng Christ là Thầy Tế Lễ đời đời theo ban Mên-chi-xê-đéc. Lời thề này cho thấy sự chắc chắn, bền vững và thẩm quyền thần thượng của chức tế lễ Đấng Christ. Vì điều này, Chúa Giê-su đã trở nên Đấng bảo đảm cho một giao ước tốt hơn. Sự tin chắc của chúng ta không đặt trên các thầy tế lễ loài người hay các nghi lễ tạm thời, nhưng trên lời hứa không thay đổi của Đức Chúa Trời và chức vụ đời đời của Đấng Christ.

Hê-bơ-rơ 7:23-25
23 Hơn nữa, có nhiều thầy tế lễ vì sự chết ngăn cản họ tiếp tục chức vụ.
24 Nhưng Ngài, vì còn lại đời đời, nên có chức tế lễ không hề thay đổi.
25 Vì vậy, Ngài cũng có thể cứu cách trọn vẹn những người đến với Đức Chúa Trời qua Ngài, vì Ngài hằng sống để cầu thay cho họ.

Cần có nhiều thầy tế lễ Lê-vi vì sự chết ngăn cản họ tiếp tục chức vụ. Chức vụ của họ là tạm thời và phải được truyền từ thầy tế lễ này sang thầy tế lễ khác. Nhưng Chúa Giê-su sống đời đời, nên chức tế lễ của Ngài không bao giờ thay đổi và không bao giờ chuyển sang người khác. Vì Ngài hằng sống, Ngài có thể cứu cách trọn vẹn những người đến với Đức Chúa Trời qua Ngài. Sự cầu thay của Ngài là liên tục, đầy quyền năng và hiệu quả. Điều này có nghĩa các tín đồ có thể hoàn toàn tin chắc rằng Đấng Christ có thể tha thứ, phục hồi, nâng đỡ, và đem họ đi trọn con đường đến sự cứu rỗi.

Hê-bơ-rơ 7:26-28
26 Vì một Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm như vậy thật thích hợp cho chúng ta: thánh khiết, không làm hại ai, không ô uế, biệt riêng khỏi tội nhân, và được tôn cao hơn các tầng trời.
27 Ngài không cần dâng của lễ hằng ngày như các thầy tế lễ thượng phẩm kia, trước vì tội lỗi mình rồi sau vì tội lỗi của dân chúng; vì Ngài đã làm điều này một lần đủ cả khi dâng chính mình.
28 Vì luật pháp lập những người yếu đuối làm thầy tế lễ thượng phẩm, nhưng lời thề, đến sau luật pháp, lập Con, Đấng đã được làm cho hoàn hảo đời đời.

Chúa Giê-su chính là Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm mà chúng ta cần. Ngài thánh khiết, không làm hại ai, không ô uế, biệt riêng khỏi tội nhân, và được tôn cao hơn các tầng trời. Khác với các thầy tế lễ Lê-vi, Ngài không cần dâng của lễ vì tội lỗi của chính mình, vì Ngài không có tội. Ngài cũng không cần dâng của lễ lặp đi lặp lại cho dân chúng, vì Ngài đã dâng chính mình một lần đủ cả. Luật pháp lập những người yếu đuối và hay chết làm thầy tế lễ, nhưng lời thề của Đức Chúa Trời lập Con, Đấng đã được làm cho hoàn hảo đời đời. Điều này cho thấy sự cao trọng trọn vẹn của chức tế lễ Đấng Christ. Qua Ngài, các tín đồ nhận được một của lễ hoàn hảo, một Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm hoàn hảo, và sự hòa giải trọn vẹn với Đức Chúa Trời.

bottom of page