
Hê-bơ-rơ 9
Hê-bơ-rơ 9 giải thích sự tương phản giữa giao ước cũ và giao ước mới bằng cách cho thấy vai trò và giới hạn của đền tạm dưới đất cùng các của lễ trong đó. Đền thánh dưới đất và các nghi lễ của nó rất quan trọng, nhưng chúng chỉ là những biểu tượng chỉ về thực tại lớn hơn trên trời được ứng nghiệm trong Đấng Christ. Chương này cho thấy các của lễ bằng thú vật không thể làm sạch lương tâm cách trọn vẹn hay cất bỏ tội lỗi, nhưng Đấng Christ, bởi chính huyết Ngài, đã đem lại sự cứu chuộc đời đời và hiện nay đang hiện ra trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời vì chúng ta.
Hê-bơ-rơ 9:1-7
1 Vậy, giao ước thứ nhất cũng có những quy định về sự thờ phượng và đền thánh dưới đất.
2 Vì một đền tạm đã được dựng lên: phần thứ nhất, trong đó có chân đèn, bàn và bánh trưng hiến, gọi là Nơi Thánh;
3 phía sau bức màn thứ hai là phần đền tạm gọi là Nơi Chí Thánh,
4 nơi có lư hương bằng vàng và Hòm Giao Ước được bọc vàng mọi phía. Trong Hòm có bình vàng đựng ma-na, cây gậy trổ hoa của A-rôn, và các bảng giao ước;
5 phía trên Hòm có các chê-ru-bim vinh quang che phủ nắp thi ân. Về những điều này, hiện nay chúng ta không thể nói chi tiết.
6 Sau khi mọi sự đã được sắp đặt như vậy, các thầy tế lễ thường xuyên vào phần thứ nhất của đền tạm để thực hiện chức vụ.
7 Nhưng vào phần thứ hai, chỉ một mình thầy tế lễ thượng phẩm vào mỗi năm một lần, không bao giờ vào mà không có huyết, là huyết người dâng cho chính mình và cho các tội lỗi dân chúng phạm trong sự thiếu hiểu biết.
Đền thánh dưới đất là trung tâm của giao ước thứ nhất và có hai phần chính: Nơi Thánh và Nơi Chí Thánh. Nơi Thánh có chân đèn, bàn và bánh trưng hiến, còn phía sau bức màn thứ hai là Nơi Chí Thánh, nơi đặt Hòm Giao Ước với các bảng giao ước, cây gậy trổ hoa của A-rôn và bình vàng đựng ma-na. Đoạn này cũng nhắc đến lư hương bằng vàng, liên quan đến chức vụ của thầy tế lễ thượng phẩm trong Ngày Đại Lễ Chuộc Tội, khi hương được đem vào để che phủ nắp thi ân, hầu thầy tế lễ không trực tiếp đối diện với vinh quang của Đức Chúa Trời. Phía trên Hòm là các chê-ru-bim vinh quang che phủ nắp thi ân, tượng trưng cho ngai và sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Các thầy tế lễ phục vụ hằng ngày trong Nơi Thánh, nhưng chỉ thầy tế lễ thượng phẩm mới được vào Nơi Chí Thánh mỗi năm một lần, và không bao giờ vào mà không có huyết. Điều này cho thấy sự nghiêm trọng của tội lỗi, nhu cầu cần sự chuộc tội, và thực tế rằng các nghi lễ của giao ước cũ đang chỉ về chức vụ lớn hơn và cuối cùng của Đấng Christ.
Hê-bơ-rơ 9:8-10
8 Qua đó, Thánh Linh cho thấy rằng con đường vào Nơi Chí Thánh chưa được bày tỏ rõ ràng khi đền tạm thứ nhất vẫn còn đứng vững.
9 Đó là hình bóng cho thời hiện tại, trong đó các lễ vật và của lễ được dâng lên nhưng không thể làm cho người thờ phượng được hoàn hảo về lương tâm,
10 vì chỉ liên quan đến đồ ăn, thức uống, các nghi thức tẩy rửa khác nhau, và các quy định thuộc xác thịt được đặt ra cho đến thời kỳ cải cách.
Đền thánh dưới đất và các nghi lễ của nó mang tính biểu tượng, chỉ về thực tại lớn hơn trong chức vụ của Đấng Christ. Khi hệ thống đền tạm thứ nhất vẫn còn tồn tại, con đường vào Nơi Chí Thánh chưa được mở ra hay bày tỏ cách trọn vẹn. Các lễ vật, của lễ, đồ ăn, thức uống, các nghi thức tẩy rửa và những quy định bên ngoài của giao ước cũ không thể làm cho người thờ phượng được hoàn hảo về lương tâm. Chúng có thể dạy những bài học quan trọng về tội lỗi, sự thanh tẩy và việc đến gần Đức Chúa Trời, nhưng không thể cất bỏ hoàn toàn mặc cảm tội lỗi hay biến đổi tấm lòng. Những nghi lễ này chỉ là tạm thời và được đặt ra cho đến thời kỳ cải cách, là thời kỳ đến qua Đấng Christ. Qua Ngài, giao ước mới đem đến sự thanh tẩy thật, quyền trực tiếp đến gần Đức Chúa Trời và một lương tâm được làm sạch.
Hê-bơ-rơ 9:11-12
11 Nhưng Đấng Christ đã đến làm Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm của những điều tốt lành sẽ đến, qua đền tạm lớn hơn và hoàn hảo hơn, không bởi tay người dựng nên, nghĩa là không thuộc về cõi sáng tạo này.
12 Ngài không dùng huyết của dê và bò con, nhưng dùng chính huyết mình mà vào Nơi Chí Thánh một lần đủ cả, sau khi đã đem lại sự cứu chuộc đời đời.
Đấng Christ đã đến làm Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm thật của những điều tốt lành mà Đức Chúa Trời đã hứa. Khác với các thầy tế lễ dưới đất phục vụ trong đền tạm do tay người dựng nên và dâng huyết của dê cùng bò con, Chúa Giê-su đã bước vào thực tại lớn hơn và hoàn hảo hơn bằng chính huyết Ngài. Của lễ của Ngài không phải là tạm thời hay lặp đi lặp lại, nhưng là một lần đủ cả. Khi dâng chính mình, Ngài đã đem lại sự cứu chuộc đời đời cho nhân loại. Điều này có nghĩa chức vụ của Ngài làm ứng nghiệm và vượt trội hơn các của lễ trong giao ước cũ, vì huyết Ngài thật sự giải quyết vấn đề tội lỗi và ban sự cứu chuộc bền vững.
Hê-bơ-rơ 9:13-14
13 Vì nếu huyết của bò đực, dê đực và tro của bò cái tơ rảy trên người ô uế còn thánh hóa họ để được thanh sạch về phần xác,
14 thì huyết của Đấng Christ, Đấng nhờ Thần Linh đời đời dâng chính mình không tì vết cho Đức Chúa Trời, lại càng có quyền năng hơn biết bao để làm sạch lương tâm anh em khỏi các việc chết, để phục vụ Đức Chúa Trời hằng sống.
Các của lễ bằng thú vật và những nghi thức thanh tẩy có thể làm sạch phần xác theo nghĩa bên ngoài và biểu tượng dưới giao ước cũ. Nhưng huyết của Đấng Christ cao trọng hơn rất nhiều, vì Ngài đã nhờ Thần Linh đời đời dâng chính mình không tì vết cho Đức Chúa Trời. Của lễ của Ngài không chỉ thanh tẩy bên ngoài, nhưng chạm đến lương tâm và cất bỏ mặc cảm tội lỗi cùng các việc chết khiến con người xa cách Đức Chúa Trời. Qua Đấng Christ, các tín đồ được làm sạch bên trong để thật sự phục vụ Đức Chúa Trời hằng sống từ một tấm lòng được đổi mới, chứ không chỉ thực hiện các bổn phận tôn giáo bên ngoài.
Hê-bơ-rơ 9:15
15 Vì lý do đó, Ngài là Đấng Trung Bảo của giao ước mới, nhờ sự chết để chuộc các sự vi phạm dưới giao ước thứ nhất, hầu những người được kêu gọi nhận được lời hứa về cơ nghiệp đời đời.
Đấng Christ là Đấng Trung Bảo của giao ước mới vì sự chết của Ngài đem lại sự cứu chuộc khỏi tội lỗi. Của lễ của Ngài chạm đến cả những sự vi phạm đã phạm dưới giao ước thứ nhất, cho thấy các của lễ bằng thú vật chỉ có thể chỉ về sự cứu chuộc thật được tìm thấy trong Ngài. Qua sự chết của Ngài, những người được kêu gọi có thể nhận được lời hứa về cơ nghiệp đời đời. Điều này cho thấy công việc của Đấng Christ là trọn vẹn, hiệu quả và có thể bảo đảm sự cứu rỗi cho tất cả những ai đến với Đức Chúa Trời qua Ngài.
Hê-bơ-rơ 9:16-17
16 Vì nơi nào có di chúc, thì cần phải có sự chết của người lập di chúc.
17 Vì di chúc chỉ có hiệu lực sau khi người ta chết; nó không có hiệu lực khi người lập di chúc còn sống.
Tác giả dùng hình ảnh của di chúc để giải thích vì sao sự chết là cần thiết để giao ước mới có hiệu lực. Một di chúc chỉ bắt đầu có hiệu lực sau khi người lập di chúc qua đời. Cũng vậy, vì giao ước liên quan đến tội lỗi, sự tha thứ và sự hòa giải với Đức Chúa Trời, nên cần phải có sự chết. Dưới giao ước cũ, sự chết của các con vật xác nhận giao ước theo nghĩa biểu tượng và chỉ về Đấng Christ. Dưới giao ước mới, chính sự chết của Chúa Giê-su xác nhận giao ước và đem lại sự cứu chuộc thật, bền vững. Vì vậy, sự chết của Ngài là điều cần thiết để các lời hứa về sự tha thứ và sự sống đời đời được thực hiện trọn vẹn.
Hê-bơ-rơ 9:18-22
18 Vì vậy, ngay cả giao ước thứ nhất cũng không được lập mà không có huyết.
19 Vì sau khi Môi-se đã công bố mọi điều răn theo luật pháp cho toàn dân, ông lấy huyết của bò con và dê, cùng với nước, len đỏ và nhành kinh giới, rảy trên chính sách và trên toàn dân,
20 mà nói: “Đây là huyết của giao ước mà Đức Chúa Trời đã truyền cho anh em.”
21 Cũng vậy, ông rảy huyết trên đền tạm và tất cả các vật dụng dùng trong chức vụ.
22 Theo luật pháp, hầu hết mọi vật đều được thanh tẩy bằng huyết, và không có sự đổ huyết thì không có sự tha thứ.
Giao ước thứ nhất cũng được lập bằng huyết, cho thấy sự tha thứ và mối quan hệ giao ước với Đức Chúa Trời cần đến của lễ. Môi-se đã rảy huyết trên sách, trên dân chúng, trên đền tạm và trên các vật dụng dùng trong chức vụ, biệt riêng chúng cho sự phục vụ Đức Chúa Trời. Điều này cho thấy sự nghiêm trọng của tội lỗi và nhu cầu cần được thanh tẩy. Nhưng huyết của thú vật chỉ có thể tượng trưng cho sự thanh tẩy; nó không thể cất bỏ tội lỗi cách trọn vẹn. Điều này chỉ về Đấng Christ, Đấng có huyết thật sự đem lại sự tha thứ, sự thanh tẩy và sự hòa giải với Đức Chúa Trời.
Hê-bơ-rơ 9:23-24
23 Vậy, các bản sao của những điều trên trời cần được thanh tẩy bằng những thứ ấy, nhưng chính những điều trên trời thì cần những của lễ tốt hơn những của lễ đó.
24 Vì Đấng Christ không vào nơi thánh do tay người làm ra, là bản sao của nơi thật, nhưng vào chính trời, hiện nay xuất hiện trước mặt Đức Chúa Trời vì chúng ta.
Đền thánh dưới đất và các nghi lễ của nó là bản sao và bóng chỉ về những thực tại lớn hơn trên trời. Các nơi thánh dưới đất được thanh tẩy bằng huyết thú vật, nhưng Đấng Christ đã vào chính trời với một của lễ tốt hơn: chính sự sống và huyết của Ngài. Điều này không buộc chúng ta phải nghĩ rằng thiên đàng chỉ là một bản sao vật chất của đền tạm dưới đất. Đúng hơn, đền thánh dưới đất là một mô hình dạy dỗ chỉ về thực tại thật của sự hiện diện Đức Chúa Trời. Đấng Christ không vào một nơi thánh do tay người dựng nên, nhưng hiện ra trực tiếp trước mặt Đức Chúa Trời vì chúng ta. Vì vậy, chức vụ của Ngài không dựa trên các nghi lễ lặp đi lặp lại trong một tòa nhà dưới đất, nhưng dựa trên của lễ một lần đủ cả của Ngài và sự trung bảo sống động của Ngài trước mặt Cha.
Hê-bơ-rơ 9:25-26
25 Ngài cũng không vào trời để dâng chính mình nhiều lần, như thầy tế lễ thượng phẩm mỗi năm vào Nơi Chí Thánh với huyết của vật khác.
26 Nếu vậy, Ngài đã phải chịu khổ nhiều lần từ khi sáng thế. Nhưng nay, vào cuối các thời đại, Ngài đã hiện ra một lần đủ cả để cất bỏ tội lỗi bằng sự hy sinh chính mình.
Của lễ của Đấng Christ cao trọng hơn rất nhiều so với các của lễ lặp đi lặp lại của giao ước cũ. Thầy tế lễ thượng phẩm dưới đất mỗi năm vào Nơi Chí Thánh với huyết của thú vật, nhưng những của lễ ấy không bao giờ có thể cất bỏ tội lỗi cách trọn vẹn. Chúa Giê-su không cần phải dâng chính mình nhiều lần. Ngài đã hiện ra một lần đủ cả vào cuối các thời đại để cất bỏ tội lỗi bằng sự hy sinh chính mình. Một của lễ của Ngài là trọn vẹn, cuối cùng và đầy đủ. Điều này cho thấy kế hoạch cứu rỗi của Đức Chúa Trời đạt đến sự ứng nghiệm trong Đấng Christ, Đấng có của lễ giải quyết tội lỗi theo cách mà hệ thống giao ước cũ chỉ có thể tượng trưng.
Hê-bơ-rơ 9:27-28
27 Theo như đã định cho loài người phải chết một lần, rồi sau đó là sự phán xét,
28 cũng vậy, Đấng Christ đã được dâng một lần để mang lấy tội lỗi của nhiều người. Đối với những ai trông đợi Ngài, Ngài sẽ hiện ra lần thứ hai, không phải để xử lý tội lỗi nữa, nhưng để đem sự cứu rỗi.
Cũng như loài người phải chết một lần rồi sau đó đối diện với sự phán xét, Đấng Christ cũng đã được dâng một lần để mang lấy tội lỗi của nhiều người. Của lễ của Ngài không cần được lặp lại vì nó đã giải quyết tội lỗi cách trọn vẹn. Khi Ngài hiện ra lần thứ hai, Ngài sẽ không đến để dâng thêm một của lễ khác cho tội lỗi, nhưng để đem sự cứu rỗi cuối cùng cho những ai tha thiết trông đợi Ngài. Điều này ban cho các tín đồ niềm hy vọng và sự tin chắc, vì sự đến lần thứ nhất của Đấng Christ đã hoàn thành sự cứu chuộc, và sự đến lần thứ hai của Ngài sẽ hoàn tất sự cứu rỗi của dân Ngài.

