
Khải Huyền 10
Khải Huyền 10 trình bày một khoảng xen mang tính tiên tri và một sự nhìn lại, cho thấy cách Đức Chúa Trời chuẩn bị một dân để công bố sứ điệp cuối cùng của Ngài trước khi sự mầu nhiệm của Đức Chúa Trời được hoàn tất. Thiên sứ mạnh mẽ cầm quyển sách nhỏ, tượng trưng cho sách Đa-ni-ên, nay đã được mở ra và sẵn sàng được hiểu vào thời kỳ cuối cùng. Việc Giăng ăn quyển sách tượng trưng cho việc nghiên cứu sâu sắc, tiếp nhận và ghi khắc sứ điệp tiên tri vào lòng. Sự ngọt ngào của quyển sách tượng trưng cho niềm vui và hy vọng của sứ điệp Advent, trong khi sự đắng cay chỉ về Sự Thất Vọng Lớn năm 1844, khi William Miller và hàng ngàn tín hữu trông đợi Đấng Christ trở lại nhưng nhận ra rằng lời tiên tri thay vào đó chỉ đến việc Đấng Christ bước vào Nơi Chí Thánh và giai đoạn cuối cùng trong chức vụ thầy tế lễ của Ngài. Từ sự thất vọng này đã đến một sự hiểu biết được phục hồi và mệnh lệnh “lại phải nói tiên tri”—một sự công bố trên toàn thế giới về phúc âm đời đời và Ba Sứ Điệp Thiên Sứ. Cuối cùng, chương này hướng về sự hoàn tất của sự mầu nhiệm Đức Chúa Trời, khi Đấng Christ được hình thành trọn vẹn trong dân Ngài và bản tính của Ngài được bày tỏ trước thế gian.
Khải Huyền 10:1-3 (BDM)
1 Sau đó, tôi thấy một thiên sứ khác đầy uy lực từ trời xuống, có một đám mây bao phủ. Trên đầu thiên sứ có một chiếc cầu vồng; mặt thiên sứ như mặt trời và chân như trụ lửa.
2 Thiên sứ cầm trong tay một quyển sách nhỏ đã mở. Thiên sứ đặt chân phải trên biển, chân trái trên đất liền,
3 và kêu lên một tiếng lớn như tiếng gầm của sư tử. Khi thiên sứ kêu lên thì bảy tiếng sấm vang vọng.
Đoạn này trình bày một thiên sứ mạnh mẽ từ trời xuống, được mây bao phủ, có cầu vồng trên đầu, khuôn mặt sáng như mặt trời, và chân như những trụ lửa. Vẻ ngoài của thiên sứ biểu thị quyền uy thiêng liêng và một sứ điệp hết sức quan trọng. Trong tay thiên sứ có một quyển sách nhỏ đã mở, cho thấy quyển sách ấy trước kia đã được niêm phong nhưng nay được mở ra. Điều này tương ứng với thiên sứ trong Đa-ni-ên 12:4, 7-9, nơi Đa-ni-ên được truyền phải niêm phong quyển sách cho đến thời kỳ cuối cùng. Việc niêm phong trong Đa-ni-ên cho thấy một số lẽ thật tiên tri sẽ còn được che giấu cho đến một thời điểm sau này. Tuy nhiên, trong Khải Huyền 10, quyển sách nay đã được mở, hàm ý rằng thời điểm đã đến để sứ điệp ấy được hiểu. Thiên sứ trong cả Đa-ni-ên và Khải Huyền đều giơ tay lên trời và đưa ra một lời tuyên bố trang trọng, củng cố mối liên hệ giữa hai khải tượng. Trong Đa-ni-ên, thiên sứ nói về một thời kỳ tiên tri phải được ứng nghiệm trước khi sự hiểu biết được ban cho, trong khi trong Khải Huyền, thiên sứ đứng trên cả đất liền và biển, cho thấy sứ điệp nay đã được mở này có ý nghĩa trên toàn cầu. Tiếng kêu lớn của thiên sứ trong Khải Huyền, giống như tiếng sư tử rống, càng nhấn mạnh tính cấp bách của sự mặc khải này, đánh dấu một thời điểm quan trọng trong lịch sử tiên tri khi những chương trình của Đức Chúa Trời đang được thực hiện theo một cách trước đây còn được che giấu.
Khải Huyền 10:4 (BDM)
4 Khi bảy tiếng sấm vang lên, tôi định ghi lại thì nghe có tiếng từ trời phán: “Hãy giữ kín những điều bảy tiếng sấm đã nói, đừng ghi lại!”
Câu này mô tả Giăng chuẩn bị ghi lại những điều bảy tiếng sấm đã nói, nhưng ông được truyền phải giữ kín sứ điệp ấy và không được ghi lại. Điều này tương ứng với Đa-ni-ên 12:4, 9, nơi Đa-ni-ên được truyền phải đóng kín các lời và niêm phong quyển sách cho đến thời kỳ cuối cùng. Trong cả hai trường hợp, một số chi tiết tiên tri được cố ý giữ lại, nhấn mạnh rằng một số khía cạnh trong chương trình của Đức Chúa Trời không được bày tỏ ngay lập tức. Việc niêm phong bảy tiếng sấm cho thấy có những sự mầu nhiệm thiêng liêng liên quan đến các biến cố thời kỳ cuối cùng vẫn còn được che giấu cho đến thời điểm Đức Chúa Trời đã định. Trong khi quyển sách nhỏ ở câu 2 đã mở, nghĩa là một lời tiên tri trước đây được niêm phong nay đã được hiểu, thì bảy tiếng sấm vẫn còn là một sự mầu nhiệm, cho thấy rằng chưa phải mọi điều đều được định cho con người biết. Điều này nhấn mạnh quyền tể trị của Đức Chúa Trời trong việc bày tỏ lẽ thật từng bước, bảo đảm rằng dân Ngài nhận được sự hiểu biết vào thời điểm cần thiết nhất trong dòng lịch sử tiên tri của Ngài.
Khải Huyền 10:5-7 (BDM)
5 Thiên sứ mà tôi đã thấy đứng trên biển và trên đất liền giơ tay phải lên trời,
6 nhân danh Đấng sống đời đời, Đấng tạo dựng trời và mọi vật trên trời, đất và mọi vật trên đất, biển và mọi vật trong biển, mà thề rằng: “Sẽ không còn trì hoãn nữa!
7 Nhưng đến những ngày thiên sứ thứ bảy thổi kèn thì sự mầu nhiệm của Đức Chúa Trời sẽ hoàn tất, như Ngài đã công bố cho các đầy tớ Ngài là các nhà tiên tri.”
Đoạn này mô tả thiên sứ mạnh mẽ giơ tay lên trời và thề bởi Đấng Tạo Hóa đời đời rằng sẽ không còn trì hoãn nữa. Điều này tương ứng với Đa-ni-ên 12:7, nơi một thiên sứ cũng thề bởi Đức Chúa Trời về một thời kỳ tiên tri, cho thấy thời gian chờ đợi đã đến hồi kết thúc và lời tiên tri đang tiến đến sự ứng nghiệm. Tiếng kèn của thiên sứ thứ bảy đánh dấu giai đoạn cuối cùng của lịch sử nhân loại, khi những mục đích của Đức Chúa Trời được hoàn tất. “Sự mầu nhiệm của Đức Chúa Trời” không chỉ đơn thuần là sự ứng nghiệm của lời tiên tri; đó là chương trình cứu rỗi vốn đã được che giấu của Đức Chúa Trời được bày tỏ đầy đủ và hoàn tất trong dân Ngài. Phao-lô xác định sự mầu nhiệm này là “Đấng Christ ở trong anh em, là niềm hy vọng về vinh quang” (Cô-lô-se 1:27)—Đấng Christ ngự trong dân Ngài và bản tính của Ngài được hình thành trong họ. Vì vậy, khi sự mầu nhiệm được hoàn tất, bản tính và mục đích của Đức Chúa Trời được bày tỏ trọn vẹn qua Đấng Christ ở trong dân Ngài, vương quốc Ngài được thiết lập, và chương trình mà Ngài đã công bố qua các nhà tiên tri đạt đến sự ứng nghiệm cuối cùng.
Khải Huyền 10:8-10 (BDM)
8 Tiếng từ trời mà tôi đã nghe lại bảo tôi: “Hãy đi lấy quyển sách đã mở trong tay vị thiên sứ đang đứng trên biển và đất liền.”
9 Vậy, tôi đi đến với thiên sứ và xin người quyển sách nhỏ. Thiên sứ bảo: “Hãy lấy và ăn đi! Trong bụng ngươi sẽ đắng, nhưng miệng thì ngọt như mật.”
10 Tôi lấy quyển sách nhỏ khỏi tay thiên sứ và ăn. Nó ngọt như mật trong miệng tôi; nhưng khi ăn rồi, bụng tôi lại đắng.
Đoạn này sử dụng ngôn ngữ biểu tượng: việc Giăng ăn quyển sách nhỏ tượng trưng cho việc dân Đức Chúa Trời học hỏi sâu sắc, tiếp nhận và nội tâm hóa sứ điệp tiên tri. Biến cố tương ứng rõ ràng nhất với lời tiên tri này là Sự Thất Vọng Lớn năm 1844. Vào đầu thế kỷ 19, William Miller, một nông dân Baptist và người học Kinh Thánh, nghiên cứu những lời tiên tri trong Đa-ni-ên, đặc biệt là Đa-ni-ên 8:14 và lời tiên tri về 2300 ngày, rồi kết luận rằng Đấng Christ sẽ tái lâm vào khoảng năm 1843–1844. Sự giảng dạy của ông truyền cảm hứng cho hàng ngàn người thuộc nhiều hệ phái khác nhau nghiên cứu các lời tiên tri và chuẩn bị cho sự trở lại của Đấng Christ. Khi ngày 22 tháng 10 năm 1844 trở thành ngày được mong đợi, sứ điệp ấy ngọt như mật, đem lại niềm hy vọng lớn, niềm vui và sự khẩn cấp. Tuy nhiên, khi Chúa Giê-su không trở lại như họ mong đợi, niềm vui của họ biến thành nỗi buồn sâu sắc, hoàn thành kinh nghiệm cay đắng được mô tả trong Khải Huyền 10:10. Sự thất vọng ấy dẫn đến việc nghiên cứu lời tiên tri sâu hơn và hiểu rằng 2300 năm thật sự đã đi đến thời điểm ứng nghiệm, nhưng biến cố được mong đợi đã bị hiểu sai: Đấng Christ không trở lại trên đất, nhưng đã bước vào Nơi Chí Thánh trong đền thánh trên trời, bắt đầu giai đoạn cuối cùng trong chức vụ thầy tế lễ của Ngài—công việc phán xét và thanh tẩy đền thánh, giải quyết vấn đề tội lỗi và đưa dân Ngài đến sự hòa hợp trọn vẹn với Đức Chúa Trời, để bản tính của Đấng Christ có thể được bày tỏ trọn vẹn trong họ, cuối cùng dẫn đến sự hoàn thiện và đóng ấn dân Ngài. Kinh nghiệm này chuẩn bị con đường cho mệnh lệnh “lại phải nói tiên tri” (Khải Huyền 10:11) và sự công bố sứ điệp phúc âm cuối cùng trên toàn thế giới, bao gồm Ba Sứ Điệp Thiên Sứ trong Khải Huyền 14, dẫn đến việc hoàn tất sự mầu nhiệm của Đức Chúa Trời khi Đấng Christ được bày tỏ trọn vẹn trong dân Ngài.
Khải Huyền 10:11 (BDM)
11 Rồi tôi được bảo: “Ngươi còn phải nói tiên tri về nhiều dân tộc, nhiều nước, nhiều thứ tiếng, và nhiều vua nữa.”
Câu này theo sau kinh nghiệm cay đắng của quyển sách nhỏ và cho thấy sự thất vọng không phải là kết thúc mục đích của Đức Chúa Trời, nhưng là khởi đầu của một sứ mạng được làm mới. Quyển sách nhỏ tượng trưng cho sách Đa-ni-ên, sách đã được phong trào Advent nghiên cứu cách sâu sắc và ban đầu đem lại niềm vui lớn, nhưng sau đó dẫn đến một sự thất vọng cay đắng khi lời tiên tri được hiểu rõ hơn. Từ kinh nghiệm này, Đức Chúa Trời đã dấy lên một phong trào với một sứ điệp phải được công bố cho toàn thế giới. Mệnh lệnh “lại phải nói tiên tri” hướng đến công việc toàn cầu trong thời kỳ cuối cùng này, được bày tỏ trọn vẹn nhất trong phúc âm đời đời và Ba Sứ Điệp Thiên Sứ của Khải Huyền 14—một lời kêu gọi kính sợ Đức Chúa Trời, dâng vinh quang cho Ngài, thờ phượng Đấng Tạo Hóa, nhận biết giờ phán xét, ra khỏi Ba-by-lôn, và từ chối sự thờ phượng cùng dấu của con thú. Cuối cùng, sứ điệp này được liên kết với sự hoàn tất của sự mầu nhiệm Đức Chúa Trời, khi Đấng Christ được bày tỏ trọn vẹn trong dân Ngài và bản tính của Ngài được bày tỏ trước thế gian.

