top of page

Khải Huyền 2

Khải Huyền 2 ghi lại các sứ điệp của Đức Chúa Giê-su gửi cho bốn trong bảy Hội Thánh tại Tiểu Á: Ê-phê-sô, Si-miệc-nơ, Bẹt-găm và Thi-a-ti-rơ. Trong mỗi sứ điệp, Đức Chúa Giê-su cho thấy Ngài biết rõ tình trạng thuộc linh thật của dân Ngài. Ngài khen ngợi điều tốt, sửa dạy điều sai, kêu gọi họ ăn năn khi cần, và ban lời hứa cho những ai chiến thắng. Những sứ điệp này trước hết được ban cho các Hội Thánh thật trong thời Giăng, nhưng chúng cũng có ý nghĩa tiên tri, cho thấy các thời kỳ khác nhau trong lịch sử Hội Thánh và các tình trạng thuộc linh khác nhau có thể xuất hiện giữa dân Đức Chúa Trời qua mọi thời đại. Những bài học chính của chương này là sự trung tín, sự ăn năn, sự bền lòng, sự thanh sạch thuộc linh, và lời hứa về phần thưởng đời đời cho những ai vẫn trung thành với Đấng Christ.

Khải Huyền 2:1-6
1 “Hãy viết cho thiên sứ của Hội Thánh Ê-phê-sô rằng: Đây là lời phán của Đấng cầm bảy ngôi sao trong tay hữu Ngài, Đấng đi giữa bảy chân đèn bằng vàng:
2 Ta biết công việc của ngươi, sự lao nhọc của ngươi, sự nhẫn nại của ngươi, và ngươi không thể chịu đựng những kẻ gian ác. Ngươi đã thử những kẻ tự xưng là sứ đồ mà không phải, và đã thấy chúng là kẻ nói dối;
3 ngươi đã bền lòng, nhẫn nại, chịu khó vì danh Ta, và không mệt mỏi.
4 Tuy nhiên, Ta có điều trách ngươi, vì ngươi đã lìa bỏ tình yêu ban đầu của mình.
5 Vậy hãy nhớ lại ngươi đã sa sút từ đâu; hãy ăn năn và làm lại những công việc ban đầu. Nếu không, Ta sẽ đến với ngươi nhanh chóng và dời chân đèn của ngươi khỏi chỗ nó, trừ khi ngươi ăn năn.
6 Nhưng ngươi có điều này, là ngươi ghét các việc làm của phái Ni-cô-la, là điều Ta cũng ghét.

Đoạn này là sứ điệp của Đức Chúa Giê-su gửi cho Hội Thánh Ê-phê-sô. Ngài khen họ vì sự lao nhọc, nhẫn nại và trung tín trong việc từ chối các giáo sư giả. Họ cẩn thận thử những kẻ tự xưng là sứ đồ nhưng không phải, cho thấy họ quan tâm đến lẽ thật và giáo lý đúng đắn. Tuy nhiên, Đức Chúa Giê-su cũng quở trách họ vì họ đã lìa bỏ tình yêu ban đầu. Điều này có nghĩa là họ vẫn có giáo lý đúng và công việc bên ngoài, nhưng tình yêu sâu sắc, lòng sốt sắng và sự tận hiến cá nhân đối với Đấng Christ đã trở nên yếu đi. Đức Chúa Giê-su kêu gọi họ nhớ lại mình đã sa sút từ đâu, ăn năn và trở lại với những công việc họ đã làm lúc ban đầu. Nếu họ từ chối, Ngài cảnh báo rằng chân đèn của họ sẽ bị dời đi, nghĩa là họ sẽ mất vị trí như một Hội Thánh trung tín mang ánh sáng. Đức Chúa Giê-su cũng khen họ vì họ ghét các việc làm của phái Ni-cô-la, là điều Ngài cũng ghét. Phái Ni-cô-la có lẽ đã cổ vũ sự thỏa hiệp với các thực hành tội lỗi và ngoại giáo, pha trộn sự thờ hình tượng, sự gian dâm và tự do giả dối với đức tin Cơ Đốc. Điều này phá hoại sự vâng phục thật đối với Đức Chúa Trời. Sứ điệp kết thúc với lời hứa rằng những ai chiến thắng sẽ được ăn trái cây sự sống trong Ba-ra-đi của Đức Chúa Trời, cho thấy phần thưởng của sự sống đời đời. Về mặt lịch sử, Ê-phê-sô đại diện cho Hội Thánh Cơ Đốc đầu tiên, đặc biệt từ khoảng năm 31 đến năm 100 sau Công Nguyên, ngay sau thời kỳ các sứ đồ. Đây là thời kỳ có công việc truyền giáo mạnh mẽ, giáo lý tinh sạch và sự tận tâm trong việc rao truyền tin lành. Nhưng theo thời gian, nhiều tín hữu bắt đầu mất đi tình yêu và sự tận hiến ban đầu đối với Đấng Christ, vì vậy Đức Chúa Giê-su cảnh báo họ phải trở lại với tình yêu ban đầu.

Khải Huyền 2:7
7 Ai có tai, hãy nghe điều Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh. Người nào chiến thắng, Ta sẽ cho ăn trái cây sự sống ở giữa Ba-ra-đi của Đức Chúa Trời.”

Đức Chúa Giê-su kêu gọi dân Ngài hãy lắng nghe cẩn thận “điều Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh.” Điều này cho thấy sứ điệp không chỉ dành cho Ê-phê-sô, nhưng cho tất cả các tín hữu có tai để nghe. Ở đầu sứ điệp, Đức Chúa Giê-su rõ ràng là Đấng đang phán, vì Ngài là Đấng cầm bảy ngôi sao và đi giữa bảy chân đèn bằng vàng (Khải Huyền 2:1). Tuy nhiên, ở cuối sứ điệp, điều đó được gọi là điều “Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh.” Điều này cho thấy Đấng Christ phán với dân Ngài qua Thánh Linh của Ngài. Khải Huyền 1:13 cũng cho thấy Đức Chúa Giê-su là “Đấng giống như Con Người” đi giữa các chân đèn, tượng trưng cho các Hội Thánh, và Ngài là Đấng truyền lệnh cho Giăng viết cho họ. Điều này phù hợp với lẽ thật rằng Đấng Christ, dù về thể xác đang ở trên trời, vẫn hiện diện với dân Ngài qua Thánh Linh của Ngài, hướng dẫn, sửa dạy và khích lệ họ giữ lòng trung tín (Ma-thi-ơ 28:20; Giăng 14:18; 2 Cô-rinh-tô 3:17). Lời hứa được ban cho “người nào chiến thắng,” nghĩa là những người vẫn trung tín với Đấng Christ và không bỏ cuộc. Họ sẽ được ăn trái cây sự sống trong Ba-ra-đi của Đức Chúa Trời, cho thấy phần thưởng của sự sống đời đời và sự phục hồi điều đã mất trong Ê-đen.

Khải Huyền 2:8-10
8 “Hãy viết cho thiên sứ của Hội Thánh Si-miệc-nơ rằng: Đây là lời phán của Đấng Đầu Tiên và Đấng Cuối Cùng, Đấng đã chết và đã sống lại:
9 Ta biết công việc, hoạn nạn và sự nghèo khó của ngươi, nhưng ngươi giàu có; Ta cũng biết lời phạm thượng của những kẻ tự xưng là người Do Thái mà không phải, nhưng là hội đường của Sa-tan.
10 Đừng sợ những điều ngươi sắp chịu. Này, ma quỷ sắp ném một số người trong các ngươi vào tù để các ngươi bị thử thách, và các ngươi sẽ chịu hoạn nạn trong mười ngày. Hãy trung tín cho đến chết, rồi Ta sẽ ban cho ngươi mão triều thiên sự sống.

Đoạn này là sứ điệp của Đức Chúa Giê-su gửi cho Hội Thánh Si-miệc-nơ, một Hội Thánh chịu bắt bớ và gian khổ. Đức Chúa Giê-su giới thiệu chính Ngài là “Đấng Đầu Tiên và Đấng Cuối Cùng, Đấng đã chết và đã sống lại,” nhắc họ rằng Ngài hiểu sự đau khổ và đã chiến thắng sự chết. Ngài biết công việc, hoạn nạn và sự nghèo khó của họ, nhưng Ngài nói họ giàu có về thuộc linh vì họ vẫn trung tín với Ngài. Ngài cũng biết lời phạm thượng của những kẻ tự xưng là người Do Thái mà không phải, chỉ về những người tự nhận là dân Đức Chúa Trời nhưng lại chống nghịch các tín hữu thật. Đức Chúa Giê-su cảnh báo Si-miệc-nơ rằng sẽ có thêm sự đau khổ đến, bao gồm tù đày và thử thách, nhưng Ngài bảo họ đừng sợ. “Mười ngày” đại diện cho một thời kỳ thử thách có giới hạn nhưng rất dữ dội. Mệnh lệnh của Ngài rất đơn giản: “Hãy trung tín cho đến chết,” và lời hứa của Ngài là mão triều thiên sự sống. Về mặt lịch sử, Si-miệc-nơ đại diện cho Hội Thánh bị bắt bớ từ khoảng năm 100 đến năm 313 sau Công Nguyên, khi các Cơ Đốc nhân chịu sự đàn áp nghiêm trọng dưới Đế quốc La Mã. Nhiều người đã tử đạo vì đức tin, nhưng họ vẫn đứng vững vì hy vọng của họ đặt nơi chiến thắng của Đấng Christ và sự sống sẽ đến.

Khải Huyền 2:11
11 Ai có tai, hãy nghe điều Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh. Người nào chiến thắng sẽ không bị hại bởi sự chết thứ hai.”

Một lần nữa, Đức Chúa Giê-su kêu gọi dân Ngài nghe “điều Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh.” Ở đầu sứ điệp gửi cho Si-miệc-nơ, Đức Chúa Giê-su rõ ràng là Đấng đang phán, vì Ngài tự nhận mình là “Đấng Đầu Tiên và Đấng Cuối Cùng, Đấng đã chết và đã sống lại” (Khải Huyền 2:8). Tuy nhiên, ở cuối sứ điệp, điều đó được gọi là điều “Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh,” cho thấy Đấng Christ phán với dân Ngài qua Thánh Linh của Ngài. Điều này phù hợp với lẽ thật rằng Đấng Christ, dù về thể xác đang ở trên trời, vẫn hiện diện với dân Ngài qua Thánh Linh của Ngài, hướng dẫn, sửa dạy và làm họ mạnh mẽ (Ma-thi-ơ 28:20; Giăng 14:18; 2 Cô-rinh-tô 3:17). Lời hứa là những ai chiến thắng “sẽ không bị hại bởi sự chết thứ hai.” Điều này đặc biệt an ủi Si-miệc-nơ, vì nhiều người trong họ đối diện sự bắt bớ, tù đày và thậm chí cái chết thể xác. Đức Chúa Giê-su đang nói với họ rằng dù họ có mất mạng sống trên đất, họ sẽ không mất sự sống đời đời. Sự chết thứ hai là sự hủy diệt cuối cùng của kẻ ác, nhưng các tín hữu trung tín sẽ được an toàn trong vương quốc của Đức Chúa Trời.

Khải Huyền 2:12-16
12 “Hãy viết cho thiên sứ của Hội Thánh Bẹt-găm rằng: Đây là lời phán của Đấng có thanh gươm sắc hai lưỡi:
13 Ta biết công việc của ngươi, và nơi ngươi ở, là nơi có ngai của Sa-tan. Ngươi vẫn giữ danh Ta và không chối đức tin nơi Ta, ngay cả trong những ngày An-ti-ba, người làm chứng trung tín của Ta, bị giết giữa các ngươi, nơi Sa-tan ở.
14 Nhưng Ta có vài điều trách ngươi, vì tại đó ngươi có những kẻ giữ giáo lý của Ba-la-am, người đã dạy Ba-lác đặt hòn đá vấp ngã trước con cái Y-sơ-ra-ên, khiến họ ăn của cúng thần tượng và phạm gian dâm.
15 Ngươi cũng có những kẻ giữ giáo lý của phái Ni-cô-la, là điều Ta ghét.
16 Vậy hãy ăn năn, nếu không Ta sẽ đến với ngươi nhanh chóng và dùng thanh gươm từ miệng Ta mà chiến đấu với chúng.

Đoạn này là sứ điệp của Đức Chúa Giê-su gửi cho Hội Thánh Bẹt-găm. Đức Chúa Giê-su giới thiệu chính Ngài là Đấng có “thanh gươm sắc hai lưỡi,” cho thấy thẩm quyền và quyền năng của lời Ngài để phơi bày tội lỗi, phán xét sự sai lầm và bảo vệ lẽ thật. Ngài biết Bẹt-găm ở “nơi có ngai của Sa-tan,” có lẽ chỉ về sự hiện diện mạnh mẽ của sự thờ phượng ngoại giáo, sự thờ hoàng đế và sự chống đối thuộc linh trong thành đó. Ngay cả trong nơi khó khăn này, họ vẫn giữ danh Đấng Christ và không chối đức tin nơi Ngài, ngay cả khi An-ti-ba, người làm chứng trung tín của Ngài, bị giết giữa họ. Tuy nhiên, Đức Chúa Giê-su quở trách họ vì họ dung túng giáo lý sai lạc. Một số người giữ giáo lý của Ba-la-am, chỉ về sự thỏa hiệp với việc thờ hình tượng và gian dâm, giống như Ba-la-am đã dẫn Y-sơ-ra-ên vào tội lỗi. Họ cũng có những người theo giáo lý của phái Ni-cô-la, là điều Đức Chúa Giê-su ghét vì nó cổ vũ sự thỏa hiệp với các thực hành tội lỗi. Đức Chúa Giê-su kêu gọi họ ăn năn, cảnh báo rằng nếu họ không ăn năn, Ngài sẽ chiến đấu với họ bằng thanh gươm từ miệng Ngài. Về mặt lịch sử, Bẹt-găm đại diện cho Hội Thánh thỏa hiệp từ khoảng năm 313 đến năm 538 sau Công Nguyên, sau khi Cơ Đốc giáo được hợp pháp hóa dưới thời Constantine. Trong thời gian này, sự bắt bớ giảm bớt, nhưng nhiều Cơ Đốc nhân bắt đầu pha trộn đức tin Kinh Thánh với các truyền thống ngoại giáo, dẫn đến sự hư hoại thuộc linh.

Khải Huyền 2:17
17 Ai có tai, hãy nghe điều Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh. Người nào chiến thắng, Ta sẽ ban cho một phần ma-na giấu kín; Ta cũng sẽ ban cho người ấy một viên đá trắng, trên viên đá có viết một tên mới, không ai biết ngoài người nhận nó.”

Đức Chúa Giê-su một lần nữa kêu gọi dân Ngài nghe “điều Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh.” Ở đầu sứ điệp gửi cho Bẹt-găm, Đức Chúa Giê-su rõ ràng là Đấng đang phán, vì Ngài tự nhận mình là Đấng có “thanh gươm sắc hai lưỡi” (Khải Huyền 2:12). Tuy nhiên, ở cuối sứ điệp, điều đó được gọi là điều “Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh,” cho thấy Đấng Christ phán với dân Ngài qua Thánh Linh của Ngài. Điều này phù hợp với lẽ thật rằng Đấng Christ, dù về thể xác đang ở trên trời, vẫn hiện diện với dân Ngài qua Thánh Linh của Ngài, cảnh báo, hướng dẫn, sửa dạy và khích lệ họ giữ lòng trung tín (Ma-thi-ơ 28:20; Giăng 14:18; 2 Cô-rinh-tô 3:17). Đối với những ai chiến thắng, Đức Chúa Giê-su hứa ban “một phần ma-na giấu kín.” Từ “một phần” không có nghĩa là một lượng nhỏ hay yếu ớt, nhưng là phần được chia hoặc phần thuộc về điều Đức Chúa Trời đã dành sẵn cho dân trung tín của Ngài. Ma-na là thức ăn Đức Chúa Trời ban cho Y-sơ-ra-ên trong đồng vắng, và về sau một bình ma-na được cất giấu trong hòm giao ước tại Nơi Chí Thánh (Hê-bơ-rơ 9:4). Đức Chúa Giê-su cũng cho thấy bánh thật từ trời chỉ về chính Ngài, là bánh sự sống (Giăng 6:35, 51). Vì vậy, ma-na giấu kín đại diện cho sự sống thuộc linh đặc biệt, sự nuôi dưỡng và mối thông công gần gũi với Đấng Christ được ban cho những người chiến thắng. Vì nó được hứa cho “người nào chiến thắng,” điều này đặc biệt chỉ về phần thưởng của sự hiệp thông sâu nhiệm hơn với Đấng Christ sau chiến thắng. Đức Chúa Giê-su cũng hứa ban một viên đá trắng có viết một tên mới trên đó. Viên đá trắng có thể tượng trưng cho sự tôn trọng, sự chấp nhận, chiến thắng và phần thưởng, giống như trong thời xưa những người chiến thắng có thể nhận một viên đá trắng như dấu hiệu được chấp thuận. Tên mới chỉ về một kinh nghiệm cá nhân của sự biến đổi và chiến thắng với Đấng Christ, cho thấy mỗi tín hữu có một lời chứng riêng biệt và một mối quan hệ đặc biệt với Ngài mà chỉ chính họ mới hiểu trọn vẹn.

Khải Huyền 2:18-28
18 “Hãy viết cho thiên sứ của Hội Thánh Thi-a-ti-rơ rằng: Đây là lời phán của Con Đức Chúa Trời, Đấng có mắt như ngọn lửa và chân như đồng sáng:
19 Ta biết công việc, tình yêu thương, sự phục vụ, đức tin và sự nhẫn nại của ngươi; và công việc sau cùng của ngươi còn nhiều hơn công việc ban đầu.
20 Tuy nhiên, Ta có vài điều trách ngươi, vì ngươi dung túng người nữ Giê-sa-bên, kẻ tự xưng là nữ tiên tri, dạy dỗ và quyến dụ các đầy tớ Ta phạm gian dâm và ăn của cúng thần tượng.
21 Ta đã cho nàng thời gian để ăn năn về sự gian dâm của nàng, nhưng nàng không ăn năn.
22 Này, Ta sẽ ném nàng trên giường bệnh, và những kẻ phạm ngoại tình với nàng vào hoạn nạn lớn, nếu họ không ăn năn về việc làm của mình.
23 Ta sẽ giết con cái nàng bằng sự chết, và tất cả các Hội Thánh sẽ biết rằng Ta là Đấng dò xét tâm trí và tấm lòng. Ta sẽ báo trả cho mỗi người trong các ngươi tùy theo công việc của mình.
24 Nhưng với các ngươi, là những người còn lại tại Thi-a-ti-rơ, những người không giữ giáo lý này, những người chưa biết điều họ gọi là “các sự sâu nhiệm của Sa-tan,” Ta sẽ không đặt thêm gánh nặng nào khác trên các ngươi.
25 Nhưng hãy giữ vững điều các ngươi có cho đến khi Ta đến.
26 Người nào chiến thắng và giữ các công việc của Ta cho đến cuối cùng, Ta sẽ ban cho người ấy quyền trên các dân—
27 Người ấy sẽ cai trị họ bằng cây gậy sắt; họ sẽ bị đập vỡ như đồ gốm của thợ gốm—như chính Ta cũng đã nhận từ Cha Ta;
28 và Ta sẽ ban cho người ấy sao mai.

Đoạn này là sứ điệp của Đức Chúa Giê-su gửi cho Hội Thánh Thi-a-ti-rơ. Đức Chúa Giê-su giới thiệu chính Ngài là “Con Đức Chúa Trời,” với mắt như ngọn lửa và chân như đồng sáng, cho thấy Ngài thấy rõ mọi sự, dò xét tấm lòng, phán xét với sự hiểu biết trọn vẹn, và đứng vững với thẩm quyền không lay chuyển. Ngài khen họ vì công việc, tình yêu thương, sự phục vụ, đức tin và sự nhẫn nại, và nói rằng công việc sau cùng của họ nhiều hơn công việc ban đầu, cho thấy sự tăng trưởng trong một số phương diện. Tuy nhiên, Ngài quở trách họ vì đã dung túng “người nữ Giê-sa-bên,” kẻ tự xưng là nữ tiên tri, dạy dỗ và quyến dụ các đầy tớ Ngài phạm gian dâm và ăn của cúng thần tượng. Điều này chỉ về một ảnh hưởng hư hoại bên trong Hội Thánh, tương tự như hoàng hậu Giê-sa-bên trong Cựu Ước, người đã dẫn Y-sơ-ra-ên vào sự thờ thần Ba-anh và sự phản nghịch chống lại Đức Chúa Trời. Đức Chúa Giê-su nói rằng Ngài đã cho nàng thời gian để ăn năn, nhưng nàng đã từ chối, cho thấy Đức Chúa Trời nhẫn nại, nhưng sự nhẫn nại của Ngài không bào chữa cho sự phản nghịch tiếp tục. Nếu nàng và những người theo nàng không ăn năn, họ sẽ đối diện sự phán xét, và tất cả các Hội Thánh sẽ biết rằng Đấng Christ dò xét tâm trí và tấm lòng, và báo trả cho mỗi người tùy theo công việc của họ. Tuy nhiên, Đức Chúa Giê-su an ủi những người trung tín tại Thi-a-ti-rơ, những người không giữ giáo lý hư hoại này và chưa biết “các sự sâu nhiệm của Sa-tan.” Ngài không đặt thêm gánh nặng nào trên họ, nhưng bảo họ hãy giữ vững cho đến khi Ngài đến. Về mặt lịch sử, Thi-a-ti-rơ đại diện cho thời kỳ Hội Thánh từ khoảng năm 538 đến năm 1517 sau Công Nguyên, thường được liên kết với thời kỳ Hội Thánh Trung Cổ, khi sự hư hoại tôn giáo, sự thỏa hiệp, giáo lý sai lạc và thẩm quyền con người trên lời Đức Chúa Trời trở nên mạnh mẽ. Tuy nhiên, ngay cả trong thời kỳ tối tăm này, vẫn có những tín hữu trung tín giữ lòng trung thành với Đấng Christ. Đức Chúa Giê-su hứa với những ai chiến thắng thẩm quyền trên các dân và sao mai, cho thấy họ sẽ chia sẻ chiến thắng của Đấng Christ và nhận chính Đấng Christ làm phần thưởng tối hậu của mình.

Khải Huyền 2:29
29 Ai có tai, hãy nghe điều Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh.”

Đức Chúa Giê-su kết thúc sứ điệp bằng cách một lần nữa kêu gọi dân Ngài nghe “điều Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh.” Lời kêu gọi lặp lại này cho thấy các sứ điệp này không chỉ có tính lịch sử, nhưng cũng có tính thuộc linh và tiên tri, áp dụng cho dân Đức Chúa Trời trong mọi thời đại. Ở đầu sứ điệp gửi cho Thi-a-ti-rơ, Đức Chúa Giê-su rõ ràng là Đấng đang phán, vì Ngài tự nhận mình là “Con Đức Chúa Trời, Đấng có mắt như ngọn lửa và chân như đồng sáng” (Khải Huyền 2:18). Tuy nhiên, ở cuối sứ điệp, điều đó được gọi là điều “Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh,” cho thấy Đấng Christ phán với dân Ngài qua Thánh Linh của Ngài. Điều này phù hợp với lẽ thật rằng Đấng Christ, dù về thể xác đang ở trên trời, vẫn hiện diện với dân Ngài qua Thánh Linh của Ngài, hướng dẫn, sửa dạy, cảnh báo và khích lệ họ giữ lòng trung tín (Ma-thi-ơ 28:20; Giăng 14:18; 2 Cô-rinh-tô 3:17). Các lời hứa cho Thi-a-ti-rơ bao gồm thẩm quyền trên các dân và việc nhận “sao mai,” tượng trưng cho chính Đấng Christ (Khải Huyền 22:16). Điều này cho thấy phần thưởng lớn nhất cho người chiến thắng không chỉ là quyền năng, thẩm quyền hay địa vị, nhưng là được ở với Đấng Christ, chia sẻ chiến thắng của Ngài và nhận ánh sáng của sự hiện diện Ngài đời đời.

bottom of page