
Khải Huyền 20
Khải Huyền 20 mô tả những điều xảy ra trong và sau một ngàn năm. Trong thời gian này, Sa-tan bị “xiềng lại” vì hắn không thể lừa dối những kẻ ác, là những người vẫn nằm chết trong mồ, trong khi người công bình trị vì với Đấng Christ trên trời. Sự sống lại thứ nhất là sự sống lại của người công bình khi Đấng Christ trở lại. Sau một ngàn năm, những kẻ ác được sống lại trong sự sống lại thứ hai, và Sa-tan được thả ra để tiếp tục lừa dối họ. Hắn dẫn họ vào một cuộc phản loạn cuối cùng chống lại Đức Chúa Trời và thành Giê-ru-sa-lem Mới, nhưng lửa từ Đức Chúa Trời giáng xuống và tiêu diệt họ. Sau đó Sa-tan và mọi sự dữ bị tiêu diệt, và hồ lửa đem đến “sự chết thứ hai”. Tội lỗi, sự chết và đau khổ sẽ biến mất đời đời, và sự công bình của Đức Chúa Trời sẽ được hoàn tất.
Khải Huyền 20:1-3 (BDM)
1 Tôi lại thấy một thiên sứ từ trời xuống, mang chìa khóa vực thẳm và tay cầm một sợi xích lớn.
2 Người bắt con rồng, tức con rắn xưa, là quỷ vương tức Sa-tan, và xích nó lại suốt một ngàn năm.
3 Người quăng nó xuống vực thẳm rồi khóa và niêm phong lại ngõ hầu nó không còn lừa gạt các dân tộc nữa cho đến khi mãn hạn một ngàn năm. Sau đó, nó phải được thả ra một thời gian ngắn.
Những câu này mô tả sự trói buộc Sa-tan vào đầu thời kỳ một ngàn năm, khiến hắn không thể lừa dối các dân cho đến khi thời kỳ một ngàn năm kết thúc. Giăng thấy một thiên sứ từ trời xuống với chìa khóa vực thẳm và một sợi xích lớn, tượng trưng cho thẩm quyền của Đức Chúa Trời để kiềm chế Sa-tan. Vực thẳm (tiếng Hy Lạp: abyssos) tượng trưng cho một trái đất hoang vu và không có sự sống, nơi Sa-tan bị giam cầm và không có ai để hắn lừa dối, bởi những kẻ ác vẫn còn chết, còn những người công bình đang ở với Đấng Christ trên trời. Hắn bị quăng xuống vực thẳm, rồi bị khóa và niêm phong lại, bảo đảm rằng hắn không thể lừa dối các dân cho đến khi một ngàn năm kết thúc. Tuy nhiên, sau một ngàn năm, hắn sẽ được thả ra trong một thời gian ngắn để một lần nữa lừa dối những kẻ ác đã được sống lại. Sự lừa dối cuối cùng này chứng minh rằng cả Sa-tan lẫn những kẻ ác đều không thay đổi, ngay cả sau khi nhìn thấy hậu quả của tội lỗi, qua đó xác nhận rằng sự phán xét cuối cùng của Đức Chúa Trời là công bình. Cuộc phản loạn của họ dẫn đến sự hủy diệt cuối cùng, bảo đảm rằng tội lỗi sẽ không bao giờ nổi lên lần nữa và vương quốc của Đức Chúa Trời sẽ đứng vững đời đời.
Khải Huyền 20:4-5 (BDM)
4 Tôi thấy các ngai và những người ngồi trên ngai được ban cho quyền xét xử. Tôi cũng thấy linh hồn những người đã bị chém đầu vì làm chứng về Đức Giê-su và vì Lời Đức Chúa Trời, cùng linh hồn của những người không chịu thờ lạy con thú và thần tượng nó, không nhận dấu ấn của nó trên trán hoặc trên tay. Họ đều sống lại và trị vì với Chúa Cứu Thế suốt một ngàn năm.
5 Những người chết khác chưa được sống lại cho đến khi hết hạn một ngàn năm. Đây là sự sống lại thứ nhất.
Những câu này mô tả người công bình trị vì với Đấng Christ trong thời gian một ngàn năm. Giăng thấy họ ngồi trên các ngai và được ban cho quyền xét xử, cho thấy họ sẽ dự phần trong việc xem xét sự phán xét của Đức Chúa Trời. Họ bao gồm những người đã trung tín với Chúa Giê-su và không chịu thờ lạy con thú, thần tượng nó hoặc nhận dấu ấn của nó. Họ được sống lại khi Đấng Christ trở lại và trị vì với Ngài trong một ngàn năm. Sau đó câu 5 nói rằng “những người chết khác”, tức những kẻ ác, chưa được sống lại cho đến khi một ngàn năm kết thúc. Vì vậy, sự sống lại thứ nhất là sự sống lại của người công bình, trong khi những kẻ ác vẫn ở trong mồ cho đến cuối một ngàn năm.
Khải Huyền 20:6 (BDM)
6 Phước hạnh và thánh khiết thay là những người được dự phần trong sự sống lại thứ nhất! Sự chết thứ nhì không có quyền gì trên họ, nhưng họ sẽ làm thầy tế lễ của Đức Chúa Trời và của Chúa Cứu Thế và đồng trị vì với Ngài suốt một ngàn năm.
Những người dự phần trong sự sống lại thứ nhất là những người công bình được sống lại khi Đấng Christ trở lại. Họ được gọi là “phước hạnh và thánh khiết” vì họ sẽ nhận được sự sống đời đời và trị vì với Đấng Christ trong một ngàn năm. “Sự chết thứ nhì” không có quyền gì trên họ, bởi vì họ sẽ không bao giờ chết nữa. Những người chết còn lại — tức những kẻ ác — sẽ ở trong mồ cho đến khi một ngàn năm kết thúc, rồi được sống lại để chịu sự phán xét cuối cùng. Vì vậy, Kinh Thánh dạy về hai sự sống lại: sự sống lại thứ nhất dành cho người công bình và dẫn đến sự sống đời đời, còn sự sống lại thứ hai dành cho kẻ ác và dẫn đến sự hủy diệt cuối cùng.
Khải Huyền 20:7-10 (BDM)
7 Hết hạn một ngàn năm đó, Sa-tan sẽ được thả ra khỏi ngục tù
8 và đi lừa gạt các dân tộc bốn phương trên đất, dân Gót và Ma-gót, rồi tập trung chúng để chiến tranh, đông như cát biển.
9 Chúng kéo lên khắp mặt đất, bao vây trại quân các thánh đồ và thành phố thân yêu, nhưng lửa từ trời đổ xuống thiêu nuốt chúng.
10 Còn quỷ vương là kẻ đã lừa gạt chúng thì bị quăng xuống hồ lửa diêm sinh cháy phừng, là nơi con thú và tiên tri giả đã bị ném xuống từ trước. Chúng đều bị khổ hình cả ngày lẫn đêm cho đến đời đời.
Vào cuối một ngàn năm, những kẻ ác được sống lại từ cõi chết trong sự sống lại thứ hai. Đây là lý do Sa-tan được mô tả là được “thả ra khỏi ngục tù” — giờ đây hắn lại có những người để lừa dối. Sa-tan lập tức trở lại với công việc lừa dối của mình và tập hợp những kẻ ác đã được sống lại từ khắp nơi trên đất cho cuộc tấn công cuối cùng chống lại Đức Chúa Trời và dân Ngài. Tên “Gót và Ma-gót” tượng trưng cho những kẻ thù của Đức Chúa Trời tập hợp để chống nghịch Ngài. Khải Huyền sử dụng những tên này từ Ê-xê-chi-ên 38–39, nơi Gót dẫn một đạo quân lớn chống lại dân Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, trong Khải Huyền, chúng mô tả các lực lượng toàn cầu của những kẻ ác được Sa-tan tập hợp cho cuộc phản loạn cuối cùng. Việc nói đến “bốn phương trên đất” cho thấy đây là một cuộc tập hợp trên toàn thế giới, chứ không phải một trận chiến giới hạn trong một quốc gia hay khu vực cụ thể. Số lượng của họ được mô tả “đông như cát biển”, nhấn mạnh số lượng khổng lồ của những kẻ ác được sống lại. Họ bao vây “trại quân các thánh đồ và thành phố thân yêu”, chỉ về Giê-ru-sa-lem Mới đã từ trời xuống. Ngay cả sau khi nhìn thấy sự công bình của Đức Chúa Trời và thành thánh, những kẻ ác vẫn không ăn năn. Sa-tan lừa dối họ tin rằng họ có thể đánh bại Đức Chúa Trời và chiếm lấy thành. Cuộc phản loạn cuối cùng này cho thấy lòng họ không hề thay đổi và họ vẫn ở trong sự phản nghịch với Đức Chúa Trời. Nhưng họ không có bất kỳ cơ hội chiến thắng nào. Lửa từ Đức Chúa Trời giáng xuống và “thiêu nuốt chúng”, đem đến sự hủy diệt cuối cùng của tội lỗi và những kẻ có tội. “Hồ lửa” không nhất thiết có nghĩa là một hồ chất lỏng đang cháy theo nghĩa đen. Nó tượng trưng cho nơi và phương tiện của sự phán xét cuối cùng của Đức Chúa Trời, nơi Sa-tan, những kẻ ác và mọi sự dữ sẽ nhận hình phạt xứng đáng. Sự trừng phạt là có thật và là hậu quả tất yếu của sự phản nghịch chống lại Đức Chúa Trời, nhưng không phải là sự đau khổ có ý thức kéo dài vô tận. Cuối cùng, lửa sẽ thiêu hủy họ hoàn toàn, và họ sẽ không còn tồn tại nữa. Chính Sa-tan cuối cùng cũng sẽ bị hủy diệt, cùng với mọi điều liên quan đến tội lỗi và sự chết. Vì vậy, cụm từ “bị khổ hình cả ngày lẫn đêm cho đến đời đời” chỉ về tính chất hoàn toàn và không thể đảo ngược của sự trừng phạt cùng với kết quả đời đời của nó. Hậu quả là đời đời bởi vì Sa-tan, tội lỗi và những kẻ ác sẽ không bao giờ tồn tại nữa. Điều này đánh dấu sự kết thúc cuối cùng của cuộc đại chiến và sự chiến thắng hoàn toàn của Đức Chúa Trời trên Sa-tan, tội lỗi và sự chết.
Khải Huyền 20:11-12 (BDM)
11 Lúc ấy, tôi thấy một ngai lớn màu trắng và Đấng ngự trên ngai. Trước mặt Ngài, trời đất đều trốn biệt, không còn một chỗ nào cho chúng nữa.
12 Tôi cũng thấy những người chết đứng trước ngai cả lớn và nhỏ, và các sách đều mở ra. Có một quyển sách khác mở ra nhan đề là sách sự sống. Các người chết bị phán xét theo việc làm của họ như đã ghi trong các sổ sách.
Những câu này mô tả sự phán xét cuối cùng trước mặt Đức Chúa Trời. Có hai loại hồ sơ được đề cập. Trước hết, “các sách” là những sách ghi chép, chứa đựng bằng chứng về đời sống của mỗi người — những gì họ đã làm, những gì họ đã lựa chọn, những gì họ tin, và cách họ đáp lại Đức Chúa Trời. Những hồ sơ này làm cơ sở cho sự phán xét của Đức Chúa Trời và cho thấy rằng các quyết định của Ngài hoàn toàn công bình và chính đáng. Đức Chúa Trời không mở những sách này vì Ngài cần phải học biết điều gì; chúng được mở ra để sự phán xét của Ngài có thể được hiểu và nhìn nhận là công bình. Thứ hai là “sách sự sống”. Sách này khác với các sách ghi chép. Nó chứa tên của những người thuộc về Đấng Christ và đã nhận được sự sống đời đời. Vì vậy, các sách ghi chép cho thấy bằng chứng về đời sống và những lựa chọn của một người, trong khi sách sự sống cho thấy người ấy có thuộc về Đấng Christ hay không. Những người có tên trong sách sự sống nhận được sự sống đời đời, còn những người khước từ Đức Chúa Trời sẽ đối diện với hậu quả của những lựa chọn của mình. Theo cách này, sự phán xét cuối cùng cho toàn thể vũ trụ thấy rằng Đức Chúa Trời đã phán xét mỗi người cách công bằng và mọi quyết định của Ngài đều hoàn toàn chính đáng.
Khải Huyền 20:13-14 (BDM)
13 Biển nộp lại những người chết nó giữ. Sự chết và Âm Phủ cũng giao trả những người chết chúng giam. Mỗi người sẽ bị phán xét tùy theo những việc mình đã làm.
14 Rồi sự chết và Âm Phủ bị quăng xuống hồ lửa. Hồ lửa là sự chết thứ hai.
Những câu này mô tả sự sống lại và sự phán xét cuối cùng của những kẻ ác. Việc biển, sự chết và Âm Phủ giao trả những người chết cho thấy không ai có thể trốn khỏi sự phán xét cuối cùng của Đức Chúa Trời. Tất cả những người bị mất đều được sống lại và đứng trước mặt Đức Chúa Trời để bị phán xét “tùy theo những việc mình đã làm”. Những việc làm của họ không cứu họ; thay vào đó, đời sống của họ bày tỏ những lựa chọn họ đã thực hiện và liệu họ đã chấp nhận hay khước từ Đức Chúa Trời. Điều này liên kết với Khải Huyền 20:7-9. Sau một ngàn năm, Sa-tan được thả ra và những kẻ ác được sống lại. Sa-tan lại lừa dối họ và dẫn họ vào một cuộc phản loạn cuối cùng chống lại Đức Chúa Trời và Giê-ru-sa-lem Mới. Lửa từ trời giáng xuống và tiêu diệt họ. Điều này cho thấy rằng ngay cả sau khi nhìn thấy lẽ thật, họ vẫn chọn sự phản loạn thay vì ăn năn. Câu 14 gọi hồ lửa là “sự chết thứ hai”. Hồ lửa không nhất thiết có nghĩa là một hồ theo nghĩa đen. Nó tượng trưng cho sự phán xét cuối cùng của Đức Chúa Trời, trong đó tội lỗi và những người đã chọn tiếp tục sống trong tội lỗi sẽ bị hủy diệt hoàn toàn. Điều này cũng rõ ràng bởi vì “sự chết và Âm Phủ” bị quăng vào hồ lửa. Sự chết và Âm Phủ không phải là những con người có thể bị thiêu đốt theo nghĩa đen; chúng đại diện cho sự chết và mồ mả. Sự hủy diệt của chúng có nghĩa là sự chết và mồ mả sẽ hoàn toàn bị loại bỏ đời đời.
Khải Huyền 20:15 (BDM)
15 Ai không được ghi tên trong sách sự sống đều bị quăng xuống hồ lửa.
Câu này nói rằng bất cứ ai không có tên trong sách sự sống đều bị quăng xuống hồ lửa. Sự trừng phạt là có thật và công bình, nhưng không tiếp tục đời đời dưới hình thức đau khổ có ý thức. Kết quả của nó là đời đời: cuối cùng những kẻ ác sẽ không còn tồn tại nữa, và tội lỗi, Sa-tan, sự chết, đau khổ cùng mọi điều liên quan đến sự dữ sẽ biến mất đời đời. Sau đó Đức Chúa Trời sẽ có một vũ trụ hoàn toàn không còn tội lỗi, nơi sự công bình, bình an và sự sống đời đời sẽ tồn tại mãi mãi.

