top of page

Khải Huyền 3

Khải Huyền 3 trình bày các sứ điệp gửi cho ba Hội Thánh cuối cùng trong bảy Hội Thánh tại Tiểu Á. Chương này chứa những lời khuyên dạy, quở trách và lời hứa thần thượng, được Đức Chúa Giê-su Christ truyền đạt. Ngài bày tỏ các thuộc tính và sự mong đợi của Ngài đối với từng Hội Thánh, khích lệ họ chiến thắng sự tự mãn thuộc linh và những yếu đuối để nhận được phần thưởng trên trời.

Khải Huyền 3:1-5
1 “Hãy viết cho thiên sứ của Hội Thánh Sạt-đe rằng: Đây là lời phán của Đấng có bảy Thần Linh của Đức Chúa Trời và bảy ngôi sao: Ta biết công việc của ngươi, rằng ngươi có tiếng là sống, nhưng thật ra là chết.
2 Hãy tỉnh thức và làm vững lại những điều còn sót, là những điều sắp chết; vì Ta không thấy công việc của ngươi trọn vẹn trước mặt Đức Chúa Trời.
3 Vậy hãy nhớ lại điều ngươi đã nhận và đã nghe; hãy giữ lấy và ăn năn. Nếu ngươi không tỉnh thức, Ta sẽ đến với ngươi như kẻ trộm, và ngươi sẽ không biết giờ nào Ta đến với ngươi.
4 Nhưng tại Sạt-đe, ngươi còn có một vài người chưa làm ô uế áo mình; họ sẽ mặc áo trắng mà đi với Ta, vì họ xứng đáng.
5 Người nào chiến thắng sẽ được mặc áo trắng; Ta sẽ không xóa tên người ấy khỏi Sách Sự Sống, nhưng sẽ xưng nhận tên người ấy trước mặt Cha Ta và trước mặt các thiên sứ của Ngài.

Đoạn này là sứ điệp của Đức Chúa Giê-su gửi cho Hội Thánh Sạt-đe. Đức Chúa Giê-su giới thiệu chính Ngài là Đấng có “bảy Thần Linh của Đức Chúa Trời và bảy ngôi sao,” cho thấy Ngài có toàn quyền trên Hội Thánh Ngài và có sự đầy trọn của Thần Linh Đức Chúa Trời để ban sự sống và quyền năng cho dân Ngài. Ngài quở trách Sạt-đe vì họ có tiếng là sống, nhưng thật ra đã chết thuộc linh. Điều này có nghĩa là bên ngoài họ có vẻ hoạt động và tôn giáo, nhưng đức tin của họ thiếu sự sống thuộc linh thật. Đức Chúa Giê-su bảo họ hãy tỉnh thức, làm vững lại những điều còn sót, nhớ lại điều họ đã nhận và đã nghe, giữ lấy và ăn năn. Nếu họ từ chối tỉnh thức thuộc linh, Ngài cảnh báo rằng Ngài sẽ đến với họ bất ngờ như kẻ trộm. Tuy nhiên, Đức Chúa Giê-su cũng nói rằng tại Sạt-đe vẫn còn một vài người trung tín chưa làm ô uế áo mình, nghĩa là họ vẫn giữ sự thanh sạch và trung tín thuộc linh. Họ sẽ mặc áo trắng mà đi với Ngài vì họ xứng đáng. Những ai chiến thắng sẽ được mặc áo trắng, tượng trưng cho sự công bình của Đấng Christ, sự thanh sạch và sự chấp nhận trước mặt Đức Chúa Trời. Đức Chúa Giê-su cũng hứa rằng Ngài sẽ không xóa tên họ khỏi Sách Sự Sống, nhưng sẽ xưng nhận tên họ trước mặt Cha Ngài và trước mặt các thiên sứ. Về mặt lịch sử, Sạt-đe đại diện cho thời kỳ Hội Thánh Cải Chánh từ năm 1517 đến năm 1798 sau Công Nguyên, khi nhiều tín hữu bắt đầu tách khỏi sự hư hoại tôn giáo và phục hồi lẽ thật Kinh Thánh. Tuy nhiên, về sau nhiều Hội Thánh trở nên tự mãn, có danh là Cơ Đốc giáo và cải chánh, nhưng thiếu quyền năng sống động của Đấng Christ. Lời hứa về áo trắng và việc tên họ được xưng nhận trước mặt Cha cho thấy những ai giữ lòng trung tín sẽ được hoàn toàn chấp nhận và công nhận trong vương quốc đời đời của Đức Chúa Trời.

Khải Huyền 3:6
6 Ai có tai, hãy nghe điều Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh.”

Đức Chúa Giê-su kêu gọi dân Ngài nghe “điều Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh.” Ở đầu sứ điệp gửi cho Sạt-đe, Đức Chúa Giê-su rõ ràng là Đấng đang phán, vì Ngài tự nhận mình là Đấng có “bảy Thần Linh của Đức Chúa Trời và bảy ngôi sao” (Khải Huyền 3:1). Tuy nhiên, ở cuối sứ điệp, điều đó được gọi là điều “Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh,” cho thấy Đấng Christ phán với dân Ngài qua Thánh Linh của Ngài. Điều này phù hợp với lẽ thật rằng Đấng Christ, dù về thể xác đang ở trên trời, vẫn hiện diện với dân Ngài qua Thánh Linh của Ngài, thúc giục họ tỉnh thức thuộc linh, ăn năn và chuẩn bị cho sự đến của Ngài (Ma-thi-ơ 28:20; Giăng 14:18; 2 Cô-rinh-tô 3:17).

Khải Huyền 3:7-12
7 “Hãy viết cho thiên sứ của Hội Thánh Phi-la-đen-phi rằng: Đây là lời phán của Đấng thánh, Đấng chân thật, Đấng có chìa khóa của Đa-vít, Đấng mở thì không ai đóng được, Đấng đóng thì không ai mở được:
8 Ta biết công việc của ngươi. Này, Ta đã đặt trước mặt ngươi một cánh cửa mở mà không ai có thể đóng lại; vì ngươi có ít sức, nhưng đã giữ lời Ta và không chối danh Ta.
9 Này, Ta sẽ khiến những kẻ thuộc hội đường của Sa-tan, những kẻ tự xưng là người Do Thái mà không phải, nhưng nói dối, Ta sẽ khiến chúng đến sấp mình trước chân ngươi và biết rằng Ta đã yêu ngươi.
10 Vì ngươi đã giữ lời Ta về sự nhẫn nại, Ta cũng sẽ giữ ngươi khỏi giờ thử thách sẽ đến trên cả thế gian, để thử những người ở trên đất.
11 Này, Ta đến mau chóng! Hãy giữ vững điều ngươi có, để không ai lấy mất mão triều thiên của ngươi.
12 Người nào chiến thắng, Ta sẽ làm cho người ấy thành một trụ cột trong đền thờ của Đức Chúa Trời Ta, và người ấy sẽ không ra khỏi đó nữa. Ta sẽ viết trên người ấy danh của Đức Chúa Trời Ta, danh của thành Đức Chúa Trời Ta, là Giê-ru-sa-lem Mới, từ Đức Chúa Trời Ta ở trên trời xuống; và Ta sẽ viết trên người ấy danh mới của Ta.

Đoạn này là sứ điệp của Đức Chúa Giê-su gửi cho Hội Thánh Phi-la-đen-phi. Đức Chúa Giê-su giới thiệu chính Ngài là Đấng thánh và chân thật, Đấng có “chìa khóa của Đa-vít,” nghĩa là Ngài có thẩm quyền mở và đóng những cánh cửa mà không ai khác có thể kiểm soát. Điều này cho thấy quyền năng của Ngài trong việc mở đường cho sự cứu rỗi, lẽ thật, sự phục vụ và cơ hội cho dân Ngài. Ngài khen Phi-la-đen-phi vì dù họ “có ít sức,” họ vẫn giữ lời Ngài và không chối danh Ngài. Điều này cho thấy sự trung tín không phụ thuộc vào sức mạnh, số lượng hay ảnh hưởng của con người, nhưng phụ thuộc vào việc bám chặt lấy Đấng Christ và lẽ thật của Ngài. Đức Chúa Giê-su cũng hứa rằng những kẻ tự xưng là dân Đức Chúa Trời nhưng lại chống nghịch lẽ thật của Ngài, một ngày kia sẽ nhận biết rằng Đấng Christ yêu thương những người trung tín của Ngài. Vì Phi-la-đen-phi đã giữ lời Ngài về sự nhẫn nại, Đức Chúa Giê-su hứa sẽ giữ họ khỏi giờ thử thách sẽ đến trên cả thế gian, cho thấy sự chăm sóc và bảo vệ của Ngài trong thời kỳ thử thách. Ngài phán: “Này, Ta đến mau chóng,” và khuyên họ hãy giữ vững điều mình có để không ai lấy mất mão triều thiên của họ. Về mặt lịch sử, Phi-la-đen-phi đại diện cho thời kỳ Phong Trào Truyền Giáo và Phục Hưng, đặc biệt từ năm 1798 đến năm 1844 sau Công Nguyên, khi có một sự thức tỉnh lớn, tình yêu mới đối với lời Đức Chúa Trời, công việc truyền giáo toàn cầu, và sự rao giảng mạnh mẽ về sự tái lâm gần kề của Đấng Christ, đặc biệt trong thời kỳ của William Miller. Thời kỳ này kết thúc với Sự Thất Vọng Lớn vào năm 1844, khi nhiều tín hữu mong đợi Đấng Christ trở lại nhưng về sau nhận ra rằng họ chỉ có sự hiểu biết một phần về lời tiên tri. Kinh nghiệm này liên kết với Khải Huyền 10:8–11, nơi Giăng ăn quyển sách nhỏ, tượng trưng cho dân Đức Chúa Trời nghiên cứu và tiếp nhận sách Đa-ni-ên đã được mở ra. Sách ấy ngọt như mật trong miệng ông, cho thấy niềm vui và sự phấn khởi khi hiểu một số lời tiên tri về sự đến của Đấng Christ, nhưng trở nên đắng trong bụng ông, tượng trưng cho sự thiếu hiểu biết đầy đủ và sự thất vọng khi Đấng Christ không đến như họ mong đợi. Tuy nhiên, thiên sứ sau đó phán: “Ngươi còn phải nói tiên tri nữa” (Khải Huyền 10:11), cho thấy Đức Chúa Trời vẫn muốn dân Ngài tiếp tục nghiên cứu sách Đa-ni-ên, tiếp tục rao truyền sứ điệp tiên tri, và tiếp tục rao giảng về sự đến của Đấng Christ cho đến cuối cùng. Điều này cũng liên kết với sứ điệp của ba thiên sứ, đặc biệt là lời công bố rằng “giờ phán xét của Ngài đã đến” (Khải Huyền 14:6–7), là sứ điệp cảnh báo thế giới và chuẩn bị người ta cho sự trở lại của Đấng Christ. Những lời hứa dành cho người chiến thắng bao gồm việc được làm thành trụ cột trong đền thờ Đức Chúa Trời, nghĩa là họ sẽ có một vị trí chắc chắn và vĩnh viễn trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Việc nhận danh Đức Chúa Trời, danh Giê-ru-sa-lem Mới và danh mới của Đấng Christ cho thấy sự sở hữu, sự thuộc về, bản tính và căn tính đời đời trong vương quốc Đức Chúa Trời.

Khải Huyền 3:13
13 Ai có tai, hãy nghe điều Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh.”

Đức Chúa Giê-su kêu gọi dân Ngài nghe “điều Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh.” Ở đầu sứ điệp gửi cho Phi-la-đen-phi, Đức Chúa Giê-su rõ ràng là Đấng đang phán, vì Ngài tự nhận mình là “Đấng thánh, Đấng chân thật,” và là Đấng có “chìa khóa của Đa-vít,” Đấng mở và đóng cửa (Khải Huyền 3:7). Tuy nhiên, ở cuối sứ điệp, điều đó được gọi là điều “Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh,” cho thấy Đấng Christ phán với dân Ngài qua Thánh Linh của Ngài. Điều này phù hợp với lẽ thật rằng Đấng Christ, dù về thể xác đang ở trên trời, vẫn hiện diện với dân Ngài qua Thánh Linh của Ngài, hướng dẫn, làm họ mạnh mẽ và khích lệ họ giữ vững điều mình có cho đến khi Ngài đến (Ma-thi-ơ 28:20; Giăng 14:18; 2 Cô-rinh-tô 3:17).

Khải Huyền 3:14-21
14 “Hãy viết cho thiên sứ của Hội Thánh Lao-đi-xê rằng: Đây là lời phán của Đấng A-men, Đấng làm chứng thành tín và chân thật, Đấng Khởi Đầu của công trình sáng tạo của Đức Chúa Trời:
15 Ta biết công việc của ngươi, rằng ngươi không lạnh cũng không nóng. Ước gì ngươi lạnh hoặc nóng!
16 Vì ngươi hâm hẩm, không lạnh cũng không nóng, nên Ta sẽ mửa ngươi ra khỏi miệng Ta.
17 Vì ngươi nói: ‘Ta giàu có, đã trở nên thịnh vượng và không cần chi cả,’ nhưng ngươi không biết rằng mình khốn khổ, đáng thương, nghèo nàn, mù lòa và trần truồng.
18 Ta khuyên ngươi hãy mua của Ta vàng đã luyện trong lửa để ngươi được giàu có; áo trắng để ngươi được mặc, hầu sự xấu hổ về sự trần truồng của ngươi không bị lộ ra; và thuốc xức mắt để xức mắt ngươi, hầu ngươi thấy được.
19 Những ai Ta yêu thì Ta quở trách và sửa dạy. Vậy hãy sốt sắng và ăn năn.
20 Này, Ta đứng ngoài cửa và gõ. Nếu ai nghe tiếng Ta và mở cửa, Ta sẽ vào với người ấy, ăn bữa tối với người ấy, và người ấy với Ta.
21 Người nào chiến thắng, Ta sẽ cho ngồi với Ta trên ngai Ta, như chính Ta đã chiến thắng và ngồi với Cha Ta trên ngai Ngài.

Đoạn này là sứ điệp của Đức Chúa Giê-su gửi cho Hội Thánh Lao-đi-xê. Đức Chúa Giê-su giới thiệu chính Ngài là “Đấng A-men, Đấng làm chứng thành tín và chân thật, Đấng Khởi Đầu của công trình sáng tạo của Đức Chúa Trời,” cho thấy lời Ngài là chắc chắn, lời chứng của Ngài là chân thật, và Ngài là Đấng qua đó Đức Chúa Trời đem công trình sáng tạo vào hiện hữu. Ngài quở trách Lao-đi-xê vì họ không lạnh cũng không nóng, nhưng hâm hẩm. Điều này có nghĩa là họ nửa vời thuộc linh, thoải mái, tự mãn, không hoàn toàn tận hiến cho Đấng Christ và không nhận biết nhu cầu thật của mình. Vì tình trạng hâm hẩm này, Đức Chúa Giê-su cảnh báo rằng Ngài sẽ mửa họ ra khỏi miệng Ngài, cho thấy tình trạng thuộc linh này nghiêm trọng và không thể chấp nhận được. Họ nghĩ mình giàu có, thịnh vượng và không cần chi cả, nhưng Đức Chúa Giê-su bày tỏ tình trạng thật của họ: họ khốn khổ, đáng thương, nghèo nàn, mù lòa và trần truồng. Điều này có nghĩa là họ có sự tự tin giả nơi chính mình, trong khi thiếu đức tin thật, sự công bình của Đấng Christ và sự sáng mắt thuộc linh. Đức Chúa Giê-su khuyên họ mua của Ngài vàng đã luyện trong lửa, tượng trưng cho đức tin thật đã được thử luyện và thanh tẩy qua thử thách (1 Phi-e-rơ 1:7; Gióp 23:10). Trên thực tế, chúng ta mua vàng này bằng cách đến với Đấng Christ, tin cậy Ngài qua thử thách, từ bỏ sự tự tin nơi bản thân, và để gian khổ làm cho đức tin thật trở nên mạnh mẽ thay vì yếu đi. Áo trắng tượng trưng cho sự công bình của Đấng Christ che phủ sự trần truồng thuộc linh của chúng ta. Trên thực tế, chúng ta nhận áo này bằng cách nương cậy Đấng Christ và sự sống của Ngài trong chúng ta, chứ không chỉ tập trung vào việc giữ luật bên ngoài hay thành tích riêng của mình. Sự vâng phục thật sẽ theo sau, nhưng nó phải đến từ Đấng Christ sống trong lòng, chứ không phải từ sự tự xưng công bình. Thuốc xức mắt tượng trưng cho sự phân biệt thuộc linh, để chúng ta có thể thấy tình trạng thật của mình và hiểu rõ lẽ thật của Đức Chúa Trời. Trên thực tế, điều này có nghĩa là chúng ta phải sẵn lòng tự xét mình cách thành thật, nhận sự sửa dạy, và lắng nghe những sứ điệp phơi bày nhu cầu thật của mình, chứ không chỉ nghe những bài giảng êm tai làm mình cảm thấy dễ chịu. Đức Chúa Giê-su quở trách và sửa dạy vì Ngài yêu dân Ngài và muốn họ ăn năn. Sau đó, Ngài đứng ngoài cửa và gõ, ban sự thông công cá nhân cho bất cứ ai nghe tiếng Ngài và mở cửa lòng. Lời hứa cuối cùng là những ai chiến thắng sẽ ngồi với Ngài trên ngai Ngài, như chính Ngài đã chiến thắng và ngồi với Cha Ngài trên ngai Ngài. Về mặt lịch sử, Lao-đi-xê đại diện cho giai đoạn cuối cùng của Hội Thánh, từ khoảng năm 1844 đến hiện tại, một thời kỳ được đánh dấu bởi sự hâm hẩm thuộc linh, sự tự mãn và thiếu sự nương cậy thật nơi Đấng Christ. Lời hứa được ngồi với Đấng Christ trên ngai Ngài cho thấy phần thưởng lớn lao được ban cho những ai nhận sự sửa dạy của Ngài, đầu phục trọn vẹn và giữ lòng trung tín với Ngài.

Khải Huyền 3:22
22 Ai có tai, hãy nghe điều Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh.”

Đức Chúa Giê-su kêu gọi dân Ngài nghe “điều Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh.” Ở đầu sứ điệp gửi cho Lao-đi-xê, Đức Chúa Giê-su rõ ràng là Đấng đang phán, vì Ngài tự nhận mình là “Đấng A-men, Đấng làm chứng thành tín và chân thật, Đấng Khởi Đầu của công trình sáng tạo của Đức Chúa Trời” (Khải Huyền 3:14). Tuy nhiên, ở cuối sứ điệp, điều đó được gọi là điều “Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh,” cho thấy Đấng Christ phán với dân Ngài qua Thánh Linh của Ngài. Điều này phù hợp với lẽ thật rằng Đấng Christ, dù về thể xác đang ở trên trời, vẫn hiện diện với dân Ngài qua Thánh Linh của Ngài, kêu gọi họ ăn năn, có đức tin thật, được chữa lành thuộc linh và bước vào mối quan hệ sống động với Ngài (Ma-thi-ơ 28:20; Giăng 14:18; 2 Cô-rinh-tô 3:17).

bottom of page