
Tổng quan: 1 Phi-e-rơ
Sách 1 Phi-e-rơ được Sứ đồ Phi-e-rơ viết cho những Cơ Đốc nhân đang bị tản lạc ở nhiều nơi khác nhau và đang đối diện với sự chịu khổ, áp lực và bắt bớ. Phi-e-rơ viết để khích lệ họ cứ đứng vững trong đức tin và niềm hy vọng, vì sự cứu rỗi của họ được bảo đảm trong Đức Chúa Giê-su Christ. Ông nhắc họ rằng sự chịu khổ là một phần trong đời sống Cơ Đốc, nhưng nó không phải là vô ích. Như Đấng Christ đã chịu khổ mà vẫn trung tín, các tín đồ cũng được kêu gọi chịu đựng khó khăn với sự kiên nhẫn, thánh khiết, yêu thương và tin cậy Đức Chúa Trời. Bức thư này cũng đưa ra những lời dạy thực tế về cách Cơ Đốc nhân nên sống trong thế gian, cách họ đối xử với nhau, cách họ đáp ứng với thẩm quyền, và cách họ đứng vững chống lại ma quỷ.
Chương 1
Phi-e-rơ bắt đầu bằng việc ngợi khen Đức Chúa Trời vì Ngài đã ban cho các tín đồ sự tái sinh, niềm hy vọng sống và cơ nghiệp đời đời qua sự sống lại của Đức Chúa Giê-su Christ. Cơ nghiệp này không thể hư mất, phai tàn hay bị lấy mất. Ông khích lệ các tín đồ hãy vui mừng, dù họ đang đối diện với nhiều thử thách, vì những thử thách ấy kiểm nghiệm và thanh luyện đức tin của họ như vàng được tinh luyện trong lửa. Khi đức tin của họ được chứng minh là chân thật, nó sẽ đem lại sự ngợi khen, tôn trọng và vinh hiển khi Đức Chúa Giê-su Christ hiện ra. Phi-e-rơ cũng nhắc họ rằng sự cứu rỗi này đã được các tiên tri nói đến từ lâu trước đó, cho thấy kế hoạch của Đức Chúa Trời đã được chuẩn bị sẵn. Vì sự cứu rỗi lớn lao này, các tín đồ được kêu gọi sống thánh khiết và vâng phục, không theo những ham muốn cũ, nhưng theo bản tính của Đức Chúa Trời. Chương này kết thúc bằng lời khuyên họ hãy yêu thương nhau cách chân thành, vì họ đã được sinh lại bởi lời sống động và bền vững của Đức Chúa Trời.
Chương 2
Phi-e-rơ dạy rằng các tín đồ giống như những viên đá sống được xây dựng thành một nhà thuộc linh, với Đấng Christ là đá góc nhà chính. Họ là dòng giống được chọn, chức tế lễ hoàng gia, dân thánh và dân thuộc riêng về Đức Chúa Trời, được kêu gọi để rao truyền sự ngợi khen Ngài. Vì có địa vị này, họ phải từ bỏ những ham muốn tội lỗi đang chiến đấu chống lại linh hồn và sống cách đáng kính giữa những người chưa tin, để người khác có thể nhìn thấy những việc lành của họ và tôn vinh Đức Chúa Trời. Phi-e-rơ cũng dạy các tín đồ phải thuận phục các thẩm quyền loài người vì cớ Chúa và sống như những đầy tớ của Đức Chúa Trời, dùng sự tự do của mình cách đúng đắn, chứ không dùng nó làm cái cớ cho điều ác. Sau đó ông nói với các đầy tớ, khích lệ họ chịu đựng sự khổ oan cách kiên nhẫn, noi theo gương của Đấng Christ. Đức Chúa Giê-su đã chịu khổ cách oan ức, không trả đũa, và đã mang tội lỗi chúng ta trong thân thể Ngài trên cây gỗ, để chúng ta chết đối với tội lỗi và sống cho sự công chính.
Chương 3
Phi-e-rơ đưa ra lời dạy thực tế về hôn nhân, bảo các người vợ hãy sống với tinh thần mềm mại và kính trọng, còn các người chồng phải đối xử với vợ mình bằng sự hiểu biết và tôn trọng. Sau đó ông nói với tất cả các tín đồ, kêu gọi họ sống trong sự hiệp một, lòng thương cảm, tình yêu anh em, sự mềm lòng và khiêm nhường. Cơ Đốc nhân không nên lấy ác trả ác hay lấy lời xúc phạm đáp lại lời xúc phạm, nhưng phải chúc phước cho người khác, vì họ được kêu gọi để nhận phước lành. Phi-e-rơ cũng khích lệ các tín đồ đừng sợ chịu khổ vì sự công chính, vì chịu khổ vì làm điều lành thì tốt hơn chịu khổ vì làm điều ác. Họ phải luôn sẵn sàng trả lời về niềm hy vọng mình có trong Đấng Christ, nhưng phải làm điều đó với sự mềm mại và tôn trọng. Ông cũng nói về phép báp-têm, giải thích rằng ý nghĩa thật của nó không chỉ là sự rửa sạch bên ngoài, nhưng là lời đáp của một lương tâm tốt đối với Đức Chúa Trời qua sự sống lại của Đức Chúa Giê-su Christ.
Chương 4
Phi-e-rơ dạy các tín đồ phải có cùng tâm trí như Đấng Christ, Đấng đã chịu khổ trong xác thịt, và không còn sống theo những ham muốn của con người nữa, nhưng sống theo ý muốn của Đức Chúa Trời. Ông nhắc họ rằng họ đã sống theo lối sống của thế gian đủ rồi, và bây giờ họ phải sống khác đi, dù người khác không hiểu họ. Vì sự cuối cùng đã gần, các tín đồ phải nghiêm túc, tỉnh thức trong sự cầu nguyện và có tình yêu thương sốt sắng đối với nhau. Tình yêu thương che phủ vô số tội lỗi, nghĩa là nó tìm kiếm lòng thương xót, sự tha thứ và sự phục hồi, thay vì cứ luôn soi mói lỗi lầm. Phi-e-rơ cũng khích lệ lòng hiếu khách và việc trung tín sử dụng các ân tứ thuộc linh, nhắc các tín đồ rằng mỗi ân tứ phải được dùng để phục vụ người khác và tôn vinh Đức Chúa Trời. Sau đó ông bảo họ đừng ngạc nhiên khi gặp những thử thách như lửa, nhưng hãy vui mừng khi được dự phần trong sự chịu khổ của Đấng Christ, vì chịu khổ vì danh Ngài không phải là điều hổ thẹn, nhưng là điều vinh dự.
Chương 5
Phi-e-rơ khuyên các trưởng lão hãy chăn bầy của Đức Chúa Trời cách sẵn lòng, khiêm nhường và trung tín, không vì lợi ích ích kỷ hay để cai trị người khác, nhưng làm gương cho các tín đồ. Ông nhắc họ rằng khi Đấng Chăn Chiên Trưởng hiện ra, họ sẽ nhận mão triều thiên vinh hiển. Ông cũng khích lệ những người trẻ hơn hãy thuận phục các trưởng lão, rồi kêu gọi mọi người mặc lấy sự khiêm nhường, vì Đức Chúa Trời chống cự kẻ kiêu ngạo nhưng ban ân điển cho người khiêm nhường. Các tín đồ được dạy hãy trao mọi điều lo lắng mình cho Đức Chúa Trời, vì Ngài chăm sóc họ. Phi-e-rơ cũng cảnh báo rằng ma quỷ giống như sư tử rống đang tìm người để nuốt, nên Cơ Đốc nhân phải tỉnh táo, canh chừng và đứng vững trong đức tin. Ông kết thúc bằng lời nhắc rằng sau khi họ chịu khổ trong một thời gian ngắn, Đức Chúa Trời sẽ làm cho họ trọn vẹn, vững lập, mạnh mẽ và bền chắc. Bức thư kết thúc với lời chào thăm và lời kêu gọi hãy đứng vững trong ân điển thật của Đức Chúa Trời.

