
Tổng quan: 1 Tê-sa-lô-ni-ca
Sách 1 Tê-sa-lô-ni-ca là một trong những thư tín sớm nhất trong Tân Ước. Sách này được sứ đồ Phao-lô viết cho Hội Thánh tại Tê-sa-lô-ni-ca, một thành phố thuộc Ma-xê-đoan, ngày nay là một phần của Hy Lạp. Phao-lô viết thư này khoảng năm 50–51 SCN, không lâu sau khi ông đã đến thăm họ và giúp thành lập Hội Thánh tại đó. Vì các tín hữu ở đây vẫn còn mới trong đức tin, Phao-lô viết với sự chăm sóc và quan tâm của một người chăn. Ông khích lệ họ cứ trung tín, sống đời sống thánh khiết, tiếp tục yêu thương, và đứng vững trong niềm hy vọng. Một chủ đề quan trọng trong thư này là sự tái lâm của Đấng Christ. Phao-lô nhắc nhở các tín hữu hãy sống sẵn sàng cho sự trở lại của Chúa Giê-su.
Chương 1
Phao-lô bắt đầu bằng cách cảm tạ Đức Chúa Trời về các tín hữu tại Tê-sa-lô-ni-ca. Ông nhớ đến đức tin của họ, công khó trong tình yêu thương, và sự nhẫn nại trong niềm hy vọng nơi Chúa Giê-su Christ. Dù họ đã tiếp nhận phúc âm giữa nhiều đau khổ và bắt bớ, họ vẫn đón nhận lời ấy với niềm vui đến từ Thánh Linh. Đức tin của họ trở thành gương mẫu cho các tín hữu khác tại Ma-xê-đoan và A-chai. Phao-lô cũng khen ngợi họ vì họ đã từ bỏ thần tượng để phục vụ Đức Chúa Trời hằng sống và chân thật. Lời chứng của họ trở nên nổi tiếng đến nỗi Phao-lô không cần phải nói nhiều thêm về họ, vì người khác đã nói về đức tin của họ rồi.
Chương 2
Trong chương này, Phao-lô giải thích cách cư xử và động cơ của ông khi ở với người Tê-sa-lô-ni-ca. Ông nhắc họ rằng ông không rao giảng bằng sự lừa dối, ích kỷ, tham lam, hay mong muốn làm đẹp lòng loài người. Trái lại, ông rao giảng cách chân thành trước mặt Đức Chúa Trời. Phao-lô mô tả sự chăm sóc của ông dành cho họ như một người mẹ dịu dàng chăm sóc con cái mình, và như một người cha khuyên bảo, khích lệ, hướng dẫn con cái mình. Ông cũng bày tỏ lòng mong mỏi sâu xa muốn gặp lại họ, nhưng nói rằng Sa-tan đã ngăn trở ông. Phao-lô tìm thấy niềm vui lớn trong sự trung tín của họ và nói rằng họ là niềm hy vọng, niềm vui, và mão triều thiên vui mừng của ông trước mặt Chúa Giê-su khi Ngài đến.
Chương 3
Phao-lô rất lo lắng cho các tín hữu Tê-sa-lô-ni-ca vì họ đang đối diện với sự bắt bớ. Vì ông không thể tự mình đến thăm họ, ông đã sai Ti-mô-thê đến để làm vững mạnh và khích lệ đức tin của họ. Khi Ti-mô-thê trở về với tin tốt lành về đức tin và tình yêu thương của họ, Phao-lô được an ủi rất nhiều, dù chính ông cũng đang trải qua nhiều hoạn nạn. Phao-lô vui mừng vì họ đang đứng vững trong Chúa. Ông kết thúc chương này bằng lời cầu nguyện xin Đức Chúa Trời mở đường để ông có thể đến thăm họ một lần nữa, giúp họ tăng trưởng trong tình yêu thương, và làm cho lòng họ được vững lập trong sự thánh khiết trước mặt Đức Chúa Trời khi Chúa Giê-su đến.
Chương 4
Phao-lô dạy các tín hữu cách sống đẹp lòng Đức Chúa Trời. Ông đặc biệt nói về sự trong sạch về tình dục, tình yêu thương anh em, và sự làm việc lương thiện. Ông khuyên họ hãy sống yên lặng, lo công việc riêng của mình, và làm việc bằng chính đôi tay mình, để họ có thể sống đúng đắn trước mặt người khác và không lệ thuộc vào ai một cách không cần thiết. Phao-lô cũng đưa ra sự dạy dỗ quan trọng về sự tái lâm của Đấng Christ. Ông an ủi họ về những tín hữu đã qua đời, giải thích rằng họ không bị mất đi. Khi Chúa Giê-su trở lại, những người chết trong Đấng Christ sẽ sống lại trước, rồi những tín hữu còn sống sẽ được cất lên cùng với họ để gặp Chúa trên không trung.
Chương 5
Chương cuối nói về thời điểm và sự bất ngờ của sự trở lại của Đấng Christ. Phao-lô giải thích rằng ngày của Chúa sẽ đến cách bất ngờ, như kẻ trộm trong ban đêm. Vì vậy, các tín hữu phải tỉnh thức, tiết độ, và sẵn sàng. Họ phải mặc lấy đức tin và tình yêu thương như áo giáp che ngực, và đội niềm hy vọng về sự cứu rỗi như mão trụ. Sau đó, Phao-lô đưa ra nhiều lời khuyên thực tế cho đời sống Hội Thánh. Ông bảo họ phải kính trọng những người lãnh đạo, cảnh cáo người lười biếng, an ủi người ngã lòng, nâng đỡ người yếu đuối, kiên nhẫn với mọi người, và luôn tìm điều tốt lành. Ông cũng khích lệ họ hãy vui mừng luôn luôn, cầu nguyện không thôi, cảm tạ trong mọi hoàn cảnh, thử nghiệm mọi sự, và giữ lấy điều tốt lành. Bức thư kết thúc với lời cầu nguyện của Phao-lô xin Đức Chúa Trời thánh hóa họ hoàn toàn và gìn giữ họ không chỗ trách được cho đến ngày Chúa Giê-su Christ đến.

