
Tổng quan: 2 Cô-rinh-tô
Sách 2 Cô-rinh-tô là một bức thư rất cá nhân do sứ đồ Phao-lô viết gửi cho Hội Thánh tại Cô-rinh-tô. Trong thư này, Phao-lô nói về sự tha thứ, sự an ủi, sự hiệp một, sự dâng hiến, sự chịu khổ, và sự phục vụ trung tín đối với Đức Chúa Trời. Ông cũng bênh vực chức vụ của mình vì một số người đã nghi ngờ thẩm quyền sứ đồ của ông. Phao-lô cho thấy rằng chức vụ Cơ Đốc chân thật không dựa trên sự kiêu ngạo, quyền lực, hay dáng vẻ bên ngoài, nhưng dựa trên sự khiêm nhường, chân thành, tình yêu thương, và ân điển của Đức Chúa Trời. Sách này dạy rằng sức mạnh của Đức Chúa Trời được bày tỏ qua sự yếu đuối của con người, và các tín hữu nên sống bởi đức tin, tìm kiếm sự hòa giải, và phục vụ người khác với tấm lòng chân thành.
Chương 1
Phao-lô bắt đầu bằng cách ngợi khen Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của mọi sự an ủi. Ông giải thích rằng Đức Chúa Trời an ủi dân Ngài trong những hoạn nạn của họ để họ có thể an ủi người khác. Phao-lô cũng chia sẻ rằng ông đã chịu khổ rất nhiều tại A-si, đến nỗi cảm thấy gần như phải chết, nhưng điều đó dạy ông biết tin cậy Đức Chúa Trời, là Đấng làm cho kẻ chết sống lại. Sau đó, ông giải thích lý do vì sao ông thay đổi kế hoạch hành trình, nói rằng ông đã hành động cách chân thành và không muốn gây thêm đau buồn cho người Cô-rinh-tô.
Chương 2
Phao-lô giải thích rằng ông đã không đến thăm Cô-rinh-tô vì ông không muốn đem thêm sự đau buồn đến cho họ. Ông khích lệ Hội Thánh tha thứ và an ủi một người đã phạm tội nhưng đã ăn năn, để người ấy không bị chìm ngập trong sự buồn rầu. Phao-lô cũng nói về chức vụ của mình, rằng qua ông, sứ điệp của Đấng Christ lan tỏa như một hương thơm. Đối với một số người, Tin Lành đem đến sự sống; nhưng đối với những người khác, Tin Lành đem đến sự phán xét.
Chương 3
Phao-lô so sánh giao ước cũ, được viết trên đá, với giao ước mới của Thần Linh. Giao ước cũ bày tỏ luật pháp của Đức Chúa Trời, nhưng cũng phơi bày tội lỗi và đem đến sự định tội. Giao ước mới ban sự sống qua Thần Linh. Phao-lô nói rằng chức vụ của Thần Linh có vinh hiển lớn hơn vì chức vụ ấy biến đổi con người từ bên trong. Qua Thần Linh, các tín hữu được biến đổi ngày càng giống hình ảnh của Đấng Christ.
Chương 4
Phao-lô giải thích rằng dù ông đối diện với nhiều hoạn nạn, ông không bỏ cuộc. Ông nói Tin Lành giống như kho báu đựng trong những bình đất. Điều này có nghĩa là sứ điệp của Đức Chúa Trời là đầy quyền năng, dù các đầy tớ của Ngài yếu đuối và dễ vỡ. Phao-lô bị bắt bớ và gặp nhiều khó khăn, nhưng Đức Chúa Trời vẫn tiếp tục thêm sức cho ông. Ông nhắc các tín hữu đừng tập trung vào sự đau khổ tạm thời, nhưng hãy nhìn đến vinh hiển đời đời mà Đức Chúa Trời đã hứa.
Chương 5
Phao-lô nói về niềm hy vọng phục sinh và ngôi nhà trên trời trong tương lai mà Đức Chúa Trời đã chuẩn bị cho các tín hữu. Ông nói Cơ Đốc nhân bước đi bởi đức tin, không phải bởi mắt thấy, và mục tiêu của họ phải là làm đẹp lòng Đức Chúa Trời. Phao-lô cũng giải thích rằng các tín hữu là sứ giả thay mặt Đấng Christ. Qua Đấng Christ, Đức Chúa Trời hòa giải con người với chính Ngài, và các tín hữu được kêu gọi chia sẻ sứ điệp hòa giải này với người khác. Bất cứ ai ở trong Đấng Christ đều là một tạo vật mới.
Chương 6
Phao-lô khuyên người Cô-rinh-tô đừng nhận ân điển của Đức Chúa Trời cách vô ích. Ông nhắc họ về những gian khổ mà ông đã chịu trong chức vụ, bao gồm sự đau khổ, sự bắt bớ, và nhiều khó khăn. Tuy nhiên, qua tất cả những điều đó, ông vẫn phục vụ Đức Chúa Trời với sự nhẫn nại, tinh sạch, tình yêu thương, và lẽ thật. Phao-lô xin người Cô-rinh-tô mở lòng với ông. Ông cũng cảnh báo họ đừng mang ách chung với người không tin, vì dân của Đức Chúa Trời được kêu gọi sống đời sống thánh khiết và biệt riêng.
Chương 7
Phao-lô vui mừng vì người Cô-rinh-tô đã đáp ứng tốt với sự sửa dạy trước đó của ông. Dù lá thư của ông lúc đầu khiến họ buồn rầu, nhưng sự buồn rầu ấy đã dẫn họ đến sự ăn năn. Phao-lô giải thích rằng sự buồn rầu theo ý Đức Chúa Trời dẫn đến sự ăn năn và sự cứu rỗi, nhưng sự buồn rầu theo thế gian dẫn đến sự chết. Ông vui mừng vì sự ăn năn của họ cho thấy lòng chân thành, sự sốt sắng, và ước muốn làm điều đúng.
Chương 8
Phao-lô dạy về sự dâng hiến rộng rãi. Ông dùng các Hội Thánh tại Ma-xê-đoan làm gương, vì dù họ nghèo khó và chịu khổ, họ vẫn dâng hiến cách rộng rãi và tự nguyện. Phao-lô khích lệ người Cô-rinh-tô cũng tăng trưởng trong ân điển của sự dâng hiến. Ông nhắc họ rằng sự dâng hiến phải đến từ tấm lòng sẵn sàng, không phải vì bị ép buộc. Tít và những anh em đáng tin cậy khác được sai đi để giúp quản lý khoản quyên góp cho các tín hữu tại Giê-ru-sa-lem.
Chương 9
Phao-lô tiếp tục dạy về sự dâng hiến. Ông nói rằng ai gieo ít sẽ gặt ít, và ai gieo rộng rãi sẽ gặt rộng rãi. Sự dâng hiến không nên được thực hiện cách miễn cưỡng hay vì bị áp lực, vì Đức Chúa Trời yêu thương người dâng hiến cách vui lòng. Phao-lô giải thích rằng sự rộng rãi giúp đỡ những người đang thiếu thốn, đem lại sự cảm tạ Đức Chúa Trời, và sinh ra bông trái thuộc linh. Ông kết thúc bằng cách ngợi khen Đức Chúa Trời vì sự ban cho không thể diễn tả được của Ngài.
Chương 10
Phao-lô bênh vực thẩm quyền sứ đồ của mình. Một số người cáo buộc ông rằng khi hiện diện thì yếu đuối, nhưng trong thư từ thì mạnh mẽ. Phao-lô giải thích rằng thẩm quyền của ông đến từ Đức Chúa Trời, không phải từ sự khoe khoang của con người. Ông cảnh báo không nên so sánh mình với người khác, vì sự chấp thuận thật đến từ Chúa. Mục tiêu của Phao-lô không phải là khoe khoang về chính mình, nhưng là xây dựng Hội Thánh theo sự kêu gọi của Đức Chúa Trời.
Chương 11
Phao-lô cảnh báo người Cô-rinh-tô đừng để bị lừa dối bởi các sứ đồ giả. Ông lo rằng họ có thể bị dẫn đi khỏi lòng trung thành chân thật đối với Đấng Christ, giống như Ê-va đã bị con rắn lừa dối. Phao-lô miễn cưỡng nói về xuất thân, những sự chịu khổ, và những hy sinh của mình để cho thấy chức vụ của ông là chân thật. Ông liệt kê nhiều nguy hiểm và gian khổ mà ông đã trải qua, bày tỏ tình yêu thương và sự quan tâm sâu sắc của ông đối với các Hội Thánh.
Chương 12
Phao-lô nói về các khải tượng và sự mặc khải, bao gồm việc ông được cất lên đến tầng trời thứ ba. Tuy nhiên, ông không tập trung vào việc khoe khoang về những trải nghiệm này. Thay vào đó, ông nói về sự yếu đuối của mình và “cái gai trong xác thịt” được ban cho để giữ ông khiêm nhường. Phao-lô đã cầu xin Đức Chúa Trời cất nó đi, nhưng Đức Chúa Trời đáp rằng: “Ân điển Ta đủ cho con, vì sức mạnh của Ta được nên trọn vẹn trong sự yếu đuối.” Phao-lô học biết vui mừng trong sự yếu đuối, vì quyền năng của Đấng Christ ở trên ông.
Chương 13
Phao-lô cảnh báo người Cô-rinh-tô rằng khi ông đến thăm họ lần nữa, ông sẽ xử lý cách nghiêm khắc với những người tiếp tục sống trong tội lỗi. Ông bảo họ hãy tự xét mình và chắc chắn rằng họ thật sự ở trong đức tin. Mong muốn của Phao-lô không phải là phá hủy họ, nhưng là phục hồi và làm cho họ mạnh mẽ. Ông kết thúc thư bằng cách khích lệ họ trưởng thành, sống trong sự bình an, và giữ sự hiệp một. Ông khép lại bằng lời chúc phước về ân điển của Chúa Giê-su Christ, tình yêu thương của Đức Chúa Trời, và sự thông công của Thánh Linh.

