top of page

Tổng quan: 2 Ti-mô-thê

Sách 2 Ti-mô-thê là bức thư cuối cùng rất cá nhân và đầy cảm xúc của Phao-lô gửi cho Ti-mô-thê, người bạn đồng công trẻ tuổi và cũng là người con thuộc linh của ông. Phao-lô viết thư này trong lần bị giam cầm thứ hai tại Rô-ma, không lâu trước khi ông chịu tử đạo. Vì Phao-lô biết cái chết của mình đã gần, nên bức thư mang giọng điệu nghiêm trọng và khẩn thiết. Ông khích lệ Ti-mô-thê giữ lòng trung tín trong đức tin và chức vụ, dù sự bắt bớ đang gia tăng và nhiều người đang lìa bỏ lẽ thật. Phao-lô nhấn mạnh sự cần thiết của giáo lý lành mạnh, sự vững vàng, lòng chịu đựng, và sự trung tín trong những khó khăn của chức vụ. Bức thư này vừa là một sự hướng dẫn để chịu đựng gian khổ, vừa là lời từ biệt đầy yêu thương của một người thầy gửi cho môn đồ của mình.

Chương 1
Phao-lô bắt đầu bằng việc cảm tạ Đức Chúa Trời về đức tin chân thật của Ti-mô-thê. Ông nhắc Ti-mô-thê rằng đức tin này trước hết đã được thấy nơi bà ngoại của ông là Lô-ít và mẹ ông là Ơ-nít. Phao-lô khích lệ Ti-mô-thê hãy khơi dậy, hay làm bùng cháy lại, ân tứ của Đức Chúa Trời đã được ban cho ông qua việc Phao-lô đặt tay. Ông nhắc Ti-mô-thê rằng Đức Chúa Trời không ban cho dân Ngài thần linh của sự sợ hãi, nhưng là thần linh của quyền năng, tình yêu thương, và sự tự chủ. Phao-lô bảo Ti-mô-thê đừng hổ thẹn về lời chứng của Chúa, cũng đừng hổ thẹn vì sự tù đày của Phao-lô. Trái lại, Ti-mô-thê phải sẵn lòng chịu khổ vì Tin Lành bởi quyền năng của Đức Chúa Trời. Phao-lô cũng nhấn mạnh rằng sự kêu gọi của họ là thánh, và ân điển của Đức Chúa Trời đã được ban trong Đấng Christ Giê-su trước khi thời gian bắt đầu.

Chương 2
Phao-lô bảo Ti-mô-thê hãy mạnh mẽ trong ân điển ở trong Đấng Christ Giê-su. Ông cũng dạy Ti-mô-thê phải truyền lại những điều mình đã nhận từ Phao-lô cho những người trung tín, là những người cũng có khả năng dạy dỗ người khác. Phao-lô dùng hình ảnh người lính, vận động viên, và người nông dân để cho thấy sự tận hiến, kỷ luật, và kiên nhẫn cần có trong việc phục vụ Đấng Christ. Ông khuyên Ti-mô-thê phải giảng giải lời lẽ thật cách ngay thẳng, và tránh những lời nói vô ích, không kính sợ Đức Chúa Trời, vì chúng chỉ dẫn đến sự không tin kính nhiều hơn. Phao-lô cũng nói về nền tảng vững chắc của lẽ thật Đức Chúa Trời, là điều luôn đứng vững. Ông dạy rằng tôi tớ của Chúa không được hay tranh cãi, nhưng phải hiền hòa, có khả năng dạy dỗ, nhẫn nại, và khiêm nhường khi sửa dạy những người chống đối lẽ thật.

Chương 3
Phao-lô mô tả những thời kỳ nguy hiểm và khó khăn sẽ đến trong những ngày sau rốt. Người ta sẽ trở nên yêu chính mình, tham tiền bạc, và ham mê khoái lạc hơn là yêu Đức Chúa Trời. Phao-lô cảnh báo Ti-mô-thê về những người như vậy, vì họ chống lại lẽ thật, giống như Gian-nét và Giam-bê đã chống lại Môi-se. Nhưng Ti-mô-thê phải tiếp tục ở trong những điều mình đã học và đã tin chắc, nhớ rằng mình đã học điều đó từ ai. Phao-lô cũng nhắc Ti-mô-thê phải nương cậy nơi Kinh Thánh, là điều có thể khiến ông khôn ngoan để được cứu rỗi bởi đức tin trong Đấng Christ Giê-su. Ông nhấn mạnh rằng cả Kinh Thánh đều được Đức Chúa Trời hà hơi và có ích cho sự dạy dỗ, quở trách, sửa trị, và huấn luyện trong sự công bình.

Chương 4
Phao-lô trao cho Ti-mô-thê một mạng lệnh nghiêm trọng là hãy giảng đạo. Ti-mô-thê phải sẵn sàng lúc thuận tiện cũng như lúc không thuận tiện, nghĩa là ông phải trung tín giảng dạy dù hoàn cảnh có dễ dàng hay không. Ông phải quở trách, khiển trách, và khuyên bảo với mọi sự nhẫn nại và sự dạy dỗ cẩn thận. Phao-lô cảnh báo rằng sẽ đến lúc người ta không còn muốn nghe lẽ thật, nhưng sẽ xây tai khỏi giáo lý lành mạnh và chạy theo những chuyện hoang đường. Sau đó, Phao-lô suy ngẫm về cái chết sắp đến của mình, mô tả nó như một sự ra đi. Ông trông đợi mão triều thiên công bình mà Chúa sẽ ban cho ông, và cũng ban cho tất cả những ai yêu mến sự hiện ra của Đấng Christ. Phao-lô xin Ti-mô-thê mau đến với ông và đem Mác theo. Ông cũng nhắc đến những chi tiết cá nhân, gửi lời chào đến các tín hữu, và kết thúc bức thư bằng những lời dặn dò cuối cùng cùng với lời chúc phước.

bottom of page