
Tổng quan: Mác
Phúc Âm Mác được tin là sách đầu tiên trong bốn sách Phúc Âm, theo truyền thống được cho là do Giăng Mác viết, là người cộng tác thân cận với Phi-e-rơ. Sách trình bày một câu chuyện ngắn gọn, sống động và đầy hành động về cuộc đời, chức vụ và sự dạy dỗ của Chúa Giê-su, nhấn mạnh vai trò của Ngài là Đầy Tớ chịu khổ và Con của Đức Chúa Trời. Lối viết của Mác rất sinh động và nhanh, tập trung vào những phép lạ, sự chữa lành đầy lòng thương xót, và những cuộc đối đầu của Chúa Giê-su với các nhà lãnh đạo tôn giáo. Với trọng tâm về môn đồ hóa và cái giá của việc theo Chúa Giê-su, Mác mời gọi người đọc tiếp nhận đức tin và sự cam kết. Những chủ đề chính bao gồm Vương Quốc của Đức Chúa Trời, sự ăn năn, và sự hy sinh cuối cùng của Chúa Giê-su.
Chương 1
Mác mở đầu với Giăng Báp-tít chuẩn bị con đường cho Chúa Giê-su, Đấng chịu báp-têm và được tuyên bố là Con của Đức Chúa Trời. Chúa Giê-su kêu gọi những môn đồ đầu tiên và bắt đầu chức vụ của Ngài tại Ga-li-lê, giảng dạy, chữa lành và đuổi quỷ. Thẩm quyền của Ngài khiến dân chúng kinh ngạc, đặc biệt khi Ngài chữa lành một người bị tà linh ám trong nhà hội. Sự nổi tiếng ngày càng tăng của Chúa Giê-su không làm Ngài xao lãng sứ mạng của mình, vì Ngài tìm nơi vắng vẻ để cầu nguyện trước khi tiếp tục rao giảng và chữa lành khắp Ga-li-lê, bày tỏ lòng thương xót và thẩm quyền thần thượng của Ngài.
Chương 2
Tại Ca-bê-na-um, Chúa Giê-su chữa lành một người bại liệt, tha tội cho người ấy và gây ra sự tranh cãi với các thầy thông giáo. Ngài kêu gọi Lê-vi, một người thu thuế, khiến Ngài tiếp tục bị chỉ trích khi dùng bữa với những người tội lỗi. Chúa Giê-su làm rõ rằng Ngài đến vì những người tội lỗi, không phải vì những người tự cho mình là công chính. Chương này tiếp tục với những cuộc bàn luận về việc kiêng ăn và ngày Sa-bát, trong đó Chúa Giê-su khẳng định thẩm quyền của Ngài trên cả hai điều này. Hành động và lời phán của Ngài bày tỏ sứ mạng đem lại sự sống mới và định nghĩa lại mối quan hệ với Đức Chúa Trời, thách thức những niềm tin truyền thống.
Chương 3
Chúa Giê-su chữa lành trong ngày Sa-bát, khiến người Pha-ri-si tức giận và bắt đầu âm mưu chống lại Ngài. Ngài lánh đi, nhưng đám đông vẫn đi theo vì bị thu hút bởi các phép lạ của Ngài. Chúa Giê-su lập mười hai sứ đồ để rao giảng và đuổi quỷ, thiết lập một nhóm môn đồ thân cận. Giữa sự chống đối ngày càng gia tăng, Chúa Giê-su đáp lại lời cáo buộc rằng Ngài nhờ quyền lực Sa-tan mà hành động, khẳng định rằng một vương quốc tự chia rẽ thì không thể đứng vững. Ngài cũng định nghĩa lại gia đình thật của mình là những người làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời, cho thấy tầm quan trọng của mối liên kết thuộc linh hơn mối quan hệ huyết thống.
Chương 4
Chúa Giê-su dạy dỗ bằng các ví dụ, giải thích mầu nhiệm của Vương Quốc Đức Chúa Trời. Ngài kể ví dụ về người gieo giống, minh họa cách những người khác nhau tiếp nhận lời Đức Chúa Trời. Những ví dụ khác, như ngọn đèn đặt trên chân đèn và hạt cải, cho thấy sự phát triển và quyền năng biến đổi của Vương Quốc. Trong một sự bày tỏ đầy quyền năng về thẩm quyền của Ngài, Chúa Giê-su làm yên cơn bão, khiến các môn đồ kinh ngạc và tự hỏi Ngài là ai. Quyền năng của Ngài trên thiên nhiên xác nhận bản chất thần thượng của Ngài.
Chương 5
Trong chương này, Chúa Giê-su thực hiện ba phép lạ quan trọng, bày tỏ quyền năng của Ngài trên ma quỷ, bệnh tật và sự chết. Ngài giải cứu một người bị quỷ ám tại vùng Ghê-ra-sê, khiến dân trong vùng kinh ngạc. Trên đường đi chữa lành con gái của Giai-ru, Ngài gặp một người phụ nữ bị bệnh rong huyết; đức tin của bà dẫn đến sự chữa lành. Sau đó, Chúa Giê-su khiến con gái Giai-ru sống lại, bày tỏ lòng thương xót và quyền năng thần thượng của Ngài để phục hồi sự sống. Những phép lạ này nhấn mạnh đức tin và thẩm quyền của Chúa Giê-su trên mọi sự đau khổ.
Chương 6
Chúa Giê-su bị khước từ tại quê nhà Na-xa-rét vì sự vô tín. Ngài sai mười hai sứ đồ đi rao giảng, chữa lành và đuổi quỷ. Sau cái chết của Giăng Báp-tít, Chúa Giê-su lánh đi, nhưng đám đông vẫn đi theo Ngài. Ngài làm phép lạ nuôi năm ngàn người bằng năm ổ bánh và hai con cá, bày tỏ sự chu cấp của Ngài. Sau đó, Chúa Giê-su đi trên mặt nước, an ủi các môn đồ giữa cơn bão. Những sự kiện này cho thấy cả những thách thức trong chức vụ và quyền năng thần thượng của Chúa Giê-su để chu cấp và bảo vệ.
Chương 7
Chúa Giê-su đáp lại mối quan tâm của người Pha-ri-si về sự thanh sạch theo nghi lễ, dạy rằng sự ô uế thật đến từ bên trong, không phải từ những điều bên ngoài. Sau đó, Ngài đi đến vùng Ty-rơ và chữa lành con gái của một người phụ nữ Sy-rô-phê-ni-xi, khẳng định tính bao gồm trong sứ mạng của Ngài. Tại Đê-ca-bô-li, Chúa Giê-su chữa lành một người vừa điếc vừa ngọng. Những hành động này bày tỏ sự chú trọng của Chúa Giê-su vào sự tinh sạch bên trong và lòng thương xót của Ngài, mở rộng ân điển của Đức Chúa Trời vượt ra ngoài biên giới Y-sơ-ra-ên.
Chương 8
Chúa Giê-su nuôi bốn ngàn người, bày tỏ lòng thương xót và sự quan tâm đến nhu cầu thể chất của đám đông. Ngài cảnh báo các môn đồ về “men của người Pha-ri-si” — tức sự vô tín và giả hình của họ. Tại Bết-sai-đa, Ngài chữa lành một người mù theo từng giai đoạn, tượng trưng cho sự hiểu biết dần dần của các môn đồ về Ngài. Phi-e-rơ tuyên xưng Chúa Giê-su là Đấng Mê-si-a, nhưng khi Chúa Giê-su báo trước về sự chịu khổ của Ngài, Phi-e-rơ quở trách Ngài, và Chúa Giê-su đáp lại bằng cách làm rõ cái giá của việc làm môn đồ.
Chương 9
Sự hóa hình xảy ra, bày tỏ vinh quang thần thượng của Chúa Giê-su cho Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng. Chúa Giê-su trò chuyện với Môi-se và Ê-li, xác nhận vai trò của Ngài trong việc làm trọn Luật pháp và các Tiên tri. Sau khi xuống núi, Chúa Giê-su chữa lành một cậu bé bị quỷ ám, nhấn mạnh sự cần thiết của đức tin. Ngài lại báo trước về sự chết và sự sống lại của mình, dạy các môn đồ về sự khiêm nhường và tinh thần phục vụ, đồng thời cảnh báo về việc làm cho người khác vấp phạm. Chúa Giê-su định nghĩa lại sự cao trọng theo nghĩa phục vụ và hy sinh bản thân.
Chương 10
Chúa Giê-su trả lời các câu hỏi về hôn nhân, ban phước cho trẻ em, và dạy về của cải. Ngài gặp một người cai trị trẻ tuổi giàu có, giải thích rằng sự sống đời đời đòi hỏi sự cam kết trọn lòng. Sau đó, Chúa Giê-su báo trước về sự chết của Ngài lần thứ ba. Gia-cơ và Giăng xin những địa vị đặc biệt trong vương quốc của Ngài, khiến Chúa Giê-su dạy rằng sự cao trọng đến qua việc phục vụ người khác. Ba-ti-mê, một người ăn xin mù, được chữa lành, bày tỏ quyền năng của đức tin và lòng thương xót của Chúa Giê-su.
Chương 11
Chúa Giê-su vào thành Giê-ru-sa-lem cách khải hoàn trên một con lừa con, làm ứng nghiệm lời tiên tri. Ngài rủa cây vả và thanh tẩy đền thờ, lên án sự bại hoại tại đó. Cây vả bị khô héo, tượng trưng cho sự phán xét trên sự thờ phượng không kết quả. Các nhà lãnh đạo tôn giáo chất vấn thẩm quyền của Chúa Giê-su, nhưng Ngài đáp lại bằng sự khôn ngoan, phơi bày sự thiếu đức tin và hiểu biết của họ. Hành động và sự dạy dỗ của Ngài nhấn mạnh nhu cầu về lòng tận hiến chân thật và đời sống công chính.
Chương 12
Qua các ví dụ và sự dạy dỗ, Chúa Giê-su đối đầu với các nhà lãnh đạo tôn giáo. Ngài kể ví dụ về những tá điền, báo trước việc Ngài sẽ bị khước từ. Ngài trả lời các câu hỏi về việc nộp thuế, sự sống lại và điều răn lớn nhất, nhấn mạnh tình yêu đối với Đức Chúa Trời và người lân cận. Khi quan sát của dâng của một góa phụ, Chúa Giê-su nêu bật sự dâng hiến hy sinh của bà như lòng tận hiến thật. Sự dạy dỗ của Ngài nhấn mạnh tình yêu thương, sự khiêm nhường và lòng chân thành trong việc phục vụ Đức Chúa Trời.
Chương 13
Chúa Giê-su tiên tri về sự hủy phá đền thờ, thời kỳ cuối cùng và sự trở lại của Ngài. Ngài cảnh báo các môn đồ về sự bắt bớ và kêu gọi họ tỉnh thức, bền đỗ. Bằng những hình ảnh sống động, Ngài mô tả các dấu hiệu sẽ xảy ra trước khi Ngài tái lâm. Ngài nhấn mạnh tầm quan trọng của việc chuẩn bị và tỉnh thức, vì không ai biết chính xác thời điểm Ngài trở lại. Chương này làm nổi bật niềm hy vọng, sự trung tín và lời kêu gọi phải luôn cảnh giác.
Chương 14
Chúa Giê-su được xức dầu tại Bê-tha-ni, báo trước sự chôn cất của Ngài. Trong Bữa Tiệc Cuối Cùng, Ngài thiết lập giao ước mới, được tượng trưng bởi bánh và rượu. Tại Ghết-sê-ma-nê, Chúa Giê-su cầu nguyện trong nỗi đau đớn sâu xa, chấp nhận ý muốn của Đức Chúa Trời. Ngài bị Giu-đa phản bội, bị bắt và bị xét xử trước Tòa Công Luận. Phi-e-rơ chối không biết Ngài. Chương này bày tỏ nhân tính và sự vâng phục của Chúa Giê-su, ngay cả khi đối diện với đau khổ và phản bội.
Chương 15
Chúa Giê-su bị xét xử trước Phi-lát, bị nhạo báng và bị đóng đinh. Trên thập tự giá, Ngài chịu sự chế giễu, đau đớn và cuối cùng là sự chết. Một viên đội trưởng La Mã tuyên bố Ngài là Con của Đức Chúa Trời khi chứng kiến sự hy sinh của Ngài. Giô-sép người A-ri-ma-thê lo việc chôn cất Chúa Giê-su. Chương này ghi lại đỉnh điểm của sứ mạng trên đất của Chúa Giê-su, làm trọn vai trò của Ngài là Đầy Tớ chịu khổ, Đấng tự nguyện phó sự sống mình vì nhân loại.
Chương 16
Sự phục sinh được bày tỏ khi những người phụ nữ phát hiện ngôi mộ trống. Một thiên sứ bảo họ đi báo cho các môn đồ rằng Chúa Giê-su đã sống lại. Chúa Giê-su hiện ra với những người theo Ngài, giao cho họ sứ mạng rao truyền phúc âm và thực hiện các phép lạ trong danh Ngài. Mác kết thúc với sứ điệp khải hoàn về chiến thắng của Chúa Giê-su trên sự chết, đem lại hy vọng và sự cứu rỗi cho tất cả những ai tin nơi Ngài. Chương cuối này nhấn mạnh quyền năng của sự phục sinh và lời kêu gọi tiếp tục sứ mạng của Chúa Giê-su.

