
Lu-ca 12
Lu-ca 12 tập trung vào những sự dạy dỗ của Chúa Giê-su về nhiều khía cạnh của đức tin và đời sống môn đồ. Ngài cảnh báo những người theo Ngài về sự giả hình, khích lệ họ đừng sợ sự bắt bớ, và giải quyết những lo lắng về nhu cầu vật chất. Chương này cũng bao gồm các ví dụ nhấn mạnh sự tỉnh thức và sẵn sàng cho sự trở lại của Ngài, kêu gọi người tin Chúa luôn trung tín và cảnh giác. Đây là lời kêu gọi đặt vương quốc Đức Chúa Trời lên trên những mối bận tâm trần thế và tin cậy nơi sự chu cấp của Ngài.
Lu-ca 12:1-3
1 Trong lúc ấy, đoàn dân đông vô số tụ họp lại, đến nỗi giẫm đạp lên nhau. Trước hết, Ngài bắt đầu phán với các môn đồ: “Hãy coi chừng men của người Pha-ri-si, tức là sự giả hình.
2 Vì chẳng có điều gì bị che giấu mà sẽ không bị bày tỏ, cũng chẳng có điều gì kín nhiệm mà sẽ không bị biết đến.
3 Vậy, những gì các ngươi nói trong bóng tối sẽ được nghe giữa ánh sáng, và điều các ngươi nói nhỏ trong phòng kín sẽ được công bố trên mái nhà.”
Chúa Giê-su cảnh báo các môn đồ về sự giả hình của người Pha-ri-si, ví nó như men lan rộng và ảnh hưởng đến mọi thứ nó chạm đến. Ngài bảo đảm với họ rằng mọi điều kín giấu, kể cả ý định và hành động thật của con người, một ngày kia sẽ bị bày tỏ. Điều này khích lệ người tin Chúa sống cách minh bạch và chân thật, biết rằng Đức Chúa Trời thấy mọi sự, ngay cả những điều bị che đậy. Lời của Chúa Giê-su là lời nhắc nhở về trách nhiệm trước mặt Đức Chúa Trời và lời kêu gọi từ bỏ sự giả hình.
Lu-ca 12:4-7
4 “Ta nói với các ngươi, là bạn hữu Ta: Đừng sợ những kẻ giết thân thể, rồi sau đó không làm gì hơn được nữa.
5 Nhưng Ta sẽ chỉ cho các ngươi biết phải sợ ai: Hãy sợ Đấng sau khi giết rồi có quyền ném vào hỏa ngục; phải, Ta nói với các ngươi, hãy sợ Ngài!
6 Không phải năm con chim sẻ được bán với hai đồng tiền sao? Thế mà chẳng một con nào bị quên trước mặt Đức Chúa Trời.
7 Ngay cả tóc trên đầu các ngươi cũng đã được đếm hết. Vậy đừng sợ; các ngươi quý hơn nhiều con chim sẻ.”
Chúa Giê-su khích lệ những người theo Ngài đừng sợ các mối đe dọa của con người, nhưng hãy kính sợ Đức Chúa Trời, Đấng có thẩm quyền trên cả sự sống và cõi đời đời. Ngài trấn an họ về sự chăm sóc sâu xa và sự quan tâm tỉ mỉ của Đức Chúa Trời, ngay cả trong những chi tiết nhỏ nhất của đời sống họ. Hình ảnh chim sẻ, được bán với giá rất nhỏ nhưng vẫn được Đức Chúa Trời nhớ đến, nhấn mạnh giá trị lớn lao mà Ngài đặt trên mỗi người tin Chúa. Phân đoạn này củng cố lòng tin cậy nơi tình yêu bảo vệ và sự chăm sóc toàn tri của Đức Chúa Trời.
Lu-ca 12:8-12
8 “Ta cũng nói với các ngươi: Ai xưng nhận Ta trước mặt người ta, Con Người cũng sẽ xưng nhận người ấy trước mặt các thiên sứ của Đức Chúa Trời.
9 Nhưng ai chối Ta trước mặt người ta, người ấy sẽ bị chối trước mặt các thiên sứ của Đức Chúa Trời.
10 Ai nói lời chống nghịch Con Người thì sẽ được tha; nhưng ai phạm thượng đến Thánh Linh thì sẽ không được tha.
11 Khi người ta đem các ngươi đến trước các nhà hội, quan quyền và nhà cầm quyền, đừng lo lắng phải trả lời thế nào hoặc phải nói gì.
12 Vì chính Thánh Linh sẽ dạy các ngươi trong giờ ấy điều các ngươi phải nói.”
Chúa Giê-su bảo đảm với các môn đồ rằng lòng trung thành và sự xưng nhận đức tin của họ sẽ được tôn trọng trước sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Ngài cảnh báo về tính nghiêm trọng của việc phạm thượng đến Thánh Linh, nhấn mạnh đó là tội không được tha. Phân đoạn này cũng đem lại sự an ủi cho những người đối diện với sự bắt bớ, hứa rằng Thánh Linh sẽ ban cho họ sự khôn ngoan và lời nói khi bị chất vấn. Điều này khích lệ lòng can đảm và sự nương cậy nơi sự hướng dẫn của Thánh Linh trong lúc thử thách.
Lu-ca 12:13-21
13 Có một người trong đoàn dân thưa với Ngài: “Thưa Thầy, xin bảo anh tôi chia gia tài cho tôi.”
14 Nhưng Ngài phán với người ấy: “Hỡi người kia, ai đã lập Ta làm quan xét hay người phân xử cho các ngươi?”
15 Rồi Ngài phán với họ: “Hãy cẩn thận và coi chừng mọi sự tham lam, vì sự sống của một người không nằm trong sự dư dật của cải mình có.”
16 Ngài phán với họ một ví dụ rằng: “Ruộng của một người giàu kia sinh lợi rất nhiều.
17 Người ấy tự nghĩ: ‘Ta phải làm gì đây, vì không còn chỗ để chứa hoa lợi?’
18 Rồi người ấy nói: ‘Ta sẽ làm thế này: Ta sẽ phá các kho cũ và xây những kho lớn hơn, rồi chứa tất cả hoa lợi và của cải ta vào đó.
19 Ta sẽ nói với linh hồn mình: Linh hồn ơi, ngươi có nhiều của cải để dành cho nhiều năm; hãy nghỉ ngơi, ăn uống và vui hưởng.’
20 Nhưng Đức Chúa Trời phán với người ấy: ‘Hỡi kẻ dại! Đêm nay linh hồn ngươi sẽ bị đòi lại; vậy những của cải ngươi đã sắm sẵn sẽ thuộc về ai?’
21 Kẻ tích trữ của cải cho mình mà không giàu có nơi Đức Chúa Trời thì cũng như vậy.”
Ví dụ này minh họa sự nguy hiểm của lòng tham lam và chủ nghĩa vật chất. Người giàu chỉ tập trung vào việc tích trữ của cải, bỏ qua trách nhiệm thuộc linh và không nhận biết sự lệ thuộc của mình vào Đức Chúa Trời. Khi mạng sống ông kết thúc bất ngờ, tài sản ông tích lũy trở nên vô ích. Chúa Giê-su dùng câu chuyện này để nhấn mạnh rằng sự sống thật và sự an toàn thật không nằm trong của cải trần gian, nhưng trong mối quan hệ với Đức Chúa Trời và sự chú trọng đến các giá trị đời đời. Đây là lời kêu gọi đặt sự giàu có thuộc linh lên trên sự dư dật vật chất.
Lu-ca 12:22-31
22 Rồi Ngài phán với các môn đồ: “Vậy Ta nói với các ngươi, đừng lo lắng về sự sống mình, sẽ ăn gì; cũng đừng lo về thân thể mình, sẽ mặc gì.
23 Vì sự sống quý hơn thức ăn, và thân thể quý hơn áo quần.
24 Hãy xem loài quạ: chúng không gieo, không gặt, không có kho hay vựa, mà Đức Chúa Trời vẫn nuôi chúng. Các ngươi quý hơn chim chóc biết bao!
25 Có ai trong các ngươi nhờ lo lắng mà thêm được một thước vào chiều cao mình không?
26 Vậy nếu các ngươi không làm được điều nhỏ nhất, sao còn lo lắng về những điều khác?
27 Hãy xem hoa huệ mọc lên thế nào: chúng không lao nhọc, cũng không kéo sợi; nhưng Ta nói với các ngươi, ngay cả Sa-lô-môn trong mọi vinh quang của mình cũng không được mặc đẹp bằng một trong những hoa ấy.
28 Nếu Đức Chúa Trời mặc đẹp cho cỏ ngoài đồng, nay còn đó mai bị ném vào lò, thì Ngài càng mặc cho các ngươi biết bao, hỡi những kẻ ít đức tin!
29 Vậy đừng tìm kiếm điều mình sẽ ăn hay sẽ uống, cũng đừng có lòng lo âu.
30 Vì các dân trên thế gian tìm kiếm mọi điều ấy; nhưng Cha các ngươi biết các ngươi cần những điều ấy.
31 Nhưng hãy tìm kiếm vương quốc Đức Chúa Trời, thì mọi điều ấy sẽ được thêm cho các ngươi.”
Chúa Giê-su khích lệ các môn đồ tin cậy nơi sự chu cấp của Đức Chúa Trời thay vì lo lắng về các nhu cầu vật chất. Ngài chỉ đến sự chăm sóc của Đức Chúa Trời đối với chim chóc và hoa cỏ như bằng chứng rằng Ngài sẽ chu cấp cho dân Ngài, là những người quý giá hơn nhiều đối với Ngài. Sự dạy dỗ này mời gọi người tin Chúa tập trung vào vương quốc và sự công chính của Đức Chúa Trời, tin rằng những nhu cầu của họ sẽ được đáp ứng khi họ ưu tiên mối quan hệ với Ngài. Đây là lời nhắc nhở hãy buông bỏ sự lo âu và nương cậy nơi sự chu cấp thành tín của Đức Chúa Trời.
Lu-ca 12:32-34
32 “Hỡi bầy nhỏ, đừng sợ, vì Cha các ngươi vui lòng ban vương quốc cho các ngươi.
33 Hãy bán tài sản mình mà bố thí; hãy sắm cho mình những túi tiền không cũ đi, một kho báu không hư mất ở trên trời, nơi kẻ trộm không đến gần và mối mọt không phá hủy.
34 Vì kho báu các ngươi ở đâu, thì lòng các ngươi cũng ở đó.”
Chúa Giê-su trấn an những người theo Ngài về lòng vui thích của Đức Chúa Trời trong việc ban vương quốc cho họ, nhấn mạnh sự rộng rãi và nhân từ của Ngài. Ngài kêu gọi họ đặt kho báu của mình ở trên trời thay vì bám víu vào của cải trần gian. Khi khích lệ họ ban cho cách rộng rãi và đầu tư vào sự giàu có đời đời, Chúa Giê-su nhấn mạnh rằng lòng của một người sẽ bị kéo về điều người ấy quý trọng nhất. Phân đoạn này dạy rằng sự an toàn và niềm vui thật đến từ việc tích trữ kho báu trên trời, chứ không phải trong những của cải tạm thời.
Lu-ca 12:35-40
35 “Hãy thắt lưng sẵn sàng, đèn các ngươi hãy cháy;
36 và hãy giống như những người đang chờ chủ mình trở về từ tiệc cưới, để khi chủ đến gõ cửa, họ mở ngay cho người.
37 Phước cho những đầy tớ nào khi chủ đến thấy đang tỉnh thức. Quả thật, Ta nói với các ngươi, chủ sẽ thắt lưng, bảo họ ngồi vào bàn, rồi đến phục vụ họ.
38 Nếu chủ đến vào canh hai hoặc canh ba mà thấy họ như vậy, thì phước cho những đầy tớ ấy.
39 Nhưng hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, thì người ấy đã canh giữ và không để nhà mình bị đột nhập.
40 Vậy các ngươi cũng hãy sẵn sàng, vì Con Người sẽ đến vào giờ các ngươi không ngờ.”
Chúa Giê-su kêu gọi những người theo Ngài phải tỉnh thức và sẵn sàng cho sự trở lại của Ngài, ví họ như những đầy tớ chờ chủ trở về. Ngài khen ngợi những người luôn chuẩn bị và canh thức, hứa ban phước cho sự trung tín của họ. Khi nhấn mạnh sự không thể đoán trước của sự đến của Ngài, Chúa Giê-su cho thấy tầm quan trọng của việc luôn sẵn sàng. Phân đoạn này dạy rằng sự tỉnh thức thuộc linh và lòng tận hiến là điều thiết yếu đối với người tin Chúa, vì họ không biết khi nào mình sẽ gặp Chúa.
Lu-ca 12:41-48
41 Phi-e-rơ thưa với Ngài: “Lạy Chúa, Chúa phán ví dụ này chỉ cho chúng con hay cho mọi người?”
42 Chúa phán: “Ai là người quản gia trung tín và khôn ngoan, được chủ đặt cai quản gia nhân mình để phân phát phần lương thực đúng lúc?
43 Phước cho đầy tớ ấy, khi chủ đến thấy người đang làm như vậy.
44 Quả thật, Ta nói với các ngươi, chủ sẽ đặt người ấy cai quản tất cả tài sản mình.
45 Nhưng nếu đầy tớ ấy tự nhủ trong lòng rằng: ‘Chủ ta đến chậm,’ rồi bắt đầu đánh đập các đầy tớ nam nữ, ăn uống và say sưa,
46 thì chủ của đầy tớ ấy sẽ đến vào ngày người không trông đợi và vào giờ người không biết, sẽ xử phạt nặng nề và định phần của người ấy với những kẻ chẳng tin.
47 Đầy tớ nào biết ý chủ mình mà không chuẩn bị, cũng không làm theo ý chủ, thì sẽ bị đánh nhiều roi.
48 Nhưng người không biết mà làm những việc đáng bị phạt thì sẽ bị đánh ít roi. Vì ai được ban cho nhiều thì sẽ bị đòi hỏi nhiều; ai được giao phó nhiều thì sẽ bị hỏi nhiều hơn.”
Ở đây, Chúa Giê-su giải thích trách nhiệm của một người quản gia trung tín, nhấn mạnh rằng những ai được giao phó nhiều phải hành động cách có trách nhiệm và khôn ngoan. Những đầy tớ trung tín sẽ được ban thưởng vì sự siêng năng của họ, trong khi những kẻ lạm dụng quyền lực và bỏ bê bổn phận sẽ đối diện với hậu quả nghiêm trọng. Chúa Giê-su cũng đưa ra nguyên tắc rằng những người có nhiều sự hiểu biết và trách nhiệm hơn sẽ bị xét theo tiêu chuẩn cao hơn. Phân đoạn này nêu bật tính nghiêm trọng của sự quản trị và tầm quan trọng của việc hoàn thành bổn phận đối với Đức Chúa Trời.
Lu-ca 12:49-53
49 “Ta đã đến để ném lửa xuống đất, và Ta ước ao lửa ấy đã được nhen lên!
50 Nhưng Ta có một phép báp-têm phải chịu, và Ta đau đớn biết bao cho đến khi việc ấy được hoàn tất!
51 Các ngươi tưởng Ta đến để đem bình an trên đất sao? Ta nói với các ngươi: không phải vậy, nhưng là sự phân rẽ.
52 Vì từ nay, năm người trong một nhà sẽ chia rẽ nhau: ba chống lại hai, và hai chống lại ba.
53 Cha sẽ chống lại con trai và con trai chống lại cha; mẹ chống lại con gái và con gái chống lại mẹ; mẹ chồng chống lại nàng dâu và nàng dâu chống lại mẹ chồng.”
Chúa Giê-su nói về sự phân rẽ sẽ xảy ra vì sứ điệp của Ngài. Dù Ngài là Chúa Bình An, sự dạy dỗ của Ngài sẽ thách thức lòng trung thành của con người, thậm chí gây chia rẽ trong gia đình. Sự phân rẽ này phản ánh những lựa chọn khó khăn mà con người phải đối diện khi theo Ngài, vì lời kêu gọi của Ngài đòi hỏi sự tận hiến trọn vẹn. Chúa Giê-su biết rõ cái giá của đời sống môn đồ và những xung đột có thể xảy ra, nhưng Ngài vẫn kêu gọi người tin Chúa đứng vững, đặt lòng trung thành với Ngài lên trên hết mọi điều.
Lu-ca 12:54-56
54 Ngài cũng phán với đoàn dân: “Khi các ngươi thấy đám mây nổi lên từ phương tây, lập tức các ngươi nói: ‘Mưa sẽ đến,’ và quả thật như vậy.
55 Khi thấy gió nam thổi, các ngươi nói: ‘Trời sẽ nóng,’ và quả thật như vậy.
56 Hỡi những kẻ giả hình! Các ngươi biết phân biệt diện mạo của trời đất, nhưng sao lại không biết phân biệt thời điểm này?”
Chúa Giê-su quở trách đoàn dân vì họ có thể dự đoán thời tiết nhưng lại không nhận ra các dấu hiệu thuộc linh của thời điểm ấy. Ngài phê phán sự thiếu phân biệt của họ đối với sứ điệp của Ngài và ý nghĩa của sự hiện diện của Ngài. Phân đoạn này nhấn mạnh nhu cầu phải có sự tỉnh thức thuộc linh, khích lệ con người chú ý đến công việc của Đức Chúa Trời và nhận biết kế hoạch Ngài đang bày tỏ. Đây là lời kêu gọi phân biệt, thúc giục người nghe nhận ra hành động của Đức Chúa Trời và đáp ứng cách thích hợp.
Lu-ca 12:57-59
57 “Sao chính các ngươi không tự xét điều gì là đúng?
58 Khi ngươi đi với đối phương đến quan tòa, hãy cố gắng dàn xếp với người ấy trên đường đi, kẻo người ấy kéo ngươi đến trước quan tòa, quan tòa giao ngươi cho viên chức, và viên chức ném ngươi vào tù.
59 Ta nói với ngươi, ngươi sẽ không ra khỏi đó cho đến khi trả đồng tiền cuối cùng.”
Chúa Giê-su khuyên hãy làm hòa với đối phương trước khi đối diện với sự phán xét, dùng hình ảnh việc giải quyết tranh chấp trước khi đến quan tòa. Sự dạy dỗ này khích lệ sự khiêm nhường, sự hòa giải, và việc chịu trách nhiệm về hành động của mình. Hình ảnh bị giam giữ cho đến khi trả hết món nợ cuối cùng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc giải quyết xung đột và chịu trách nhiệm. Đây là lời nhắc nhở hãy hành động khôn ngoan và tìm kiếm sự bình an trong các mối quan hệ, nhận biết rằng những vấn đề chưa được giải quyết có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.

