top of page

Lu-ca 13

Lu-ca 13 trình bày một loạt sự dạy dỗ và ẩn dụ của Chúa Giê-su liên quan đến sự ăn năn, sự phán xét, vương quốc Đức Chúa Trời và đức tin. Chúa Giê-su nhấn mạnh nhu cầu phải có sự ăn năn chân thật và cảnh báo về hậu quả của việc không quay trở lại với Đức Chúa Trời. Chương này bao gồm Ẩn Dụ Cây Vả Không Trái, câu chuyện người phụ nữ được chữa lành trong ngày Sa-bát, và sự mô tả về con đường hẹp dẫn đến sự cứu rỗi. Qua những điều này, Chúa Giê-su minh họa cả lòng thương xót lẫn sự công bình của Đức Chúa Trời, kêu gọi người nghe sống phù hợp với ý muốn của Ngài.

Lu-ca 13:1-5
1 Cũng lúc ấy, có mấy người hiện diện thuật cho Ngài nghe về những người Ga-li-lê mà Phi-lát đã lấy máu họ trộn với sinh tế của họ.
2 Chúa Giê-su trả lời họ: “Các ngươi tưởng những người Ga-li-lê ấy là tội nhân nặng hơn mọi người Ga-li-lê khác, vì họ đã chịu những điều như vậy sao?
3 Ta nói với các ngươi, không đâu; nhưng nếu các ngươi không ăn năn, thì tất cả các ngươi cũng sẽ bị hư mất như vậy.
4 Hay mười tám người bị tháp Si-lô-ê đổ xuống đè chết, các ngươi tưởng họ là tội nhân nặng hơn mọi người khác sống tại Giê-ru-sa-lem sao?
5 Ta nói với các ngươi, không đâu; nhưng nếu các ngươi không ăn năn, thì tất cả các ngươi cũng sẽ bị hư mất như vậy.”

Một số người báo cho Chúa Giê-su biết về những người Ga-li-lê bị Phi-lát giết khi họ đang dâng sinh tế, một biến cố vừa đau thương vừa mang tính xúc phạm tôn giáo. Chúa Giê-su dùng sự kiện này, cùng với một thảm kịch khác là tháp Si-lô-ê đổ xuống, để thách thức quan niệm phổ biến rằng những đau khổ như vậy là kết quả trực tiếp của tội lỗi nặng hơn. Ngài nhấn mạnh rằng những nạn nhân ấy không phải là tội nhân nặng hơn người khác, nhưng dùng các ví dụ này để làm nổi bật nhu cầu cấp bách của sự ăn năn. Chúa Giê-su cảnh báo rằng nếu mọi người không ăn năn, họ cũng sẽ hư mất như vậy, nhấn mạnh nhu cầu chung của mọi người về sự biến đổi thuộc linh và sự nương cậy nơi ân điển của Đức Chúa Trời.

Lu-ca 13:6-9
6 Ngài cũng kể ẩn dụ này: “Có người kia trồng một cây vả trong vườn nho mình; người ấy đến tìm trái trên cây nhưng không thấy.
7 Người ấy nói với người giữ vườn nho: ‘Này, đã ba năm ta đến tìm trái trên cây vả này mà không thấy. Hãy chặt nó đi; tại sao để nó choán đất?’
8 Nhưng người giữ vườn đáp: ‘Thưa chủ, xin để nó lại năm nay nữa, cho đến khi tôi đào đất chung quanh và bón phân cho nó.
9 Nếu nó ra trái thì tốt; còn nếu không, sau đó chủ hãy chặt nó đi.’”

Trong ẩn dụ này, Chúa Giê-su minh họa sự nhẫn nại của Đức Chúa Trời và lòng mong muốn của Ngài rằng con người sinh ra bông trái thuộc linh. Cây vả, tượng trưng cho người không ăn năn, đã có nhiều cơ hội để sinh trái nhưng vẫn trơ trọi. Đức Chúa Trời, giống như người giữ vườn, đầy lòng thương xót, ban thêm thời gian và sự chăm sóc để cây có thể tăng trưởng. Tuy nhiên, cũng có một lời cảnh báo: nếu cứ tiếp tục không sinh trái, cuối cùng sẽ dẫn đến sự phán xét, nhấn mạnh tầm quan trọng của sự ăn năn và một đời sống phản chiếu bản tính của Đức Chúa Trời.

Lu-ca 13:10-17
10 Một ngày Sa-bát kia, Chúa Giê-su đang dạy trong một nhà hội.
11 Kìa, có một phụ nữ bị quỷ làm cho đau yếu đã mười tám năm; bà bị còng lưng và không thể nào đứng thẳng lên được.
12 Khi Chúa Giê-su thấy bà, Ngài gọi bà đến và phán: “Hỡi người nữ, ngươi đã được giải thoát khỏi bệnh tật mình.”
13 Ngài đặt tay trên bà, lập tức bà đứng thẳng lên và tôn vinh Đức Chúa Trời.
14 Nhưng người cai quản nhà hội tức giận vì Chúa Giê-su chữa lành trong ngày Sa-bát, nên nói với đoàn dân: “Có sáu ngày người ta phải làm việc; vậy hãy đến để được chữa lành trong những ngày đó, chứ đừng đến trong ngày Sa-bát.”
15 Chúa đáp lời ông: “Hỡi kẻ giả hình! Mỗi người trong các ngươi chẳng tháo bò hay lừa mình khỏi chuồng trong ngày Sa-bát và dắt nó đi uống nước sao?
16 Còn người phụ nữ này, là con gái của Áp-ra-ham, bị Sa-tan trói buộc suốt mười tám năm, há chẳng nên được giải thoát khỏi xiềng xích ấy trong ngày Sa-bát sao?”
17 Khi Ngài phán những lời ấy, mọi kẻ chống đối Ngài đều hổ thẹn; còn cả đoàn dân thì vui mừng vì mọi việc vinh hiển Ngài đã làm.

Chúa Giê-su chữa lành một phụ nữ bị tật nguyền bởi một tà linh suốt mười tám năm, trong khi Ngài đang dạy trong nhà hội vào ngày Sa-bát. Khi người cai quản nhà hội chỉ trích Ngài vì đã chữa lành trong ngày Sa-bát, Chúa Giê-su quở trách sự giả hình ấy, chỉ ra rằng họ vẫn tháo dây và chăm sóc súc vật của mình trong ngày Sa-bát, nhưng lại phản đối việc giải thoát một người phụ nữ đang đau khổ. Sự kiện này cho thấy dân chúng, đặc biệt là các nhà lãnh đạo tôn giáo, đã hiểu sai tinh thần của luật pháp, đặt chủ nghĩa luật pháp cứng nhắc lên trên lòng thương xót và sự nhân từ. Chúa Giê-su bày tỏ rằng ngày Sa-bát được lập ra để đem lại sự phục hồi và phước hạnh, chứ không phải để áp đặt những gánh nặng khắt khe; điều này khiến những kẻ chỉ trích Ngài phải hổ thẹn, còn đoàn dân thì vui mừng trước các công việc của Ngài.

Lu-ca 13:18-19
18 Rồi Ngài phán: “Vương quốc Đức Chúa Trời giống như gì? Ta sẽ ví nó với điều gì?
19 Nó giống như hạt cải mà một người lấy gieo trong vườn mình; hạt ấy lớn lên, trở thành một cây lớn, và chim trời làm tổ trên các nhánh nó.”

Chúa Giê-su dùng hạt cải để minh họa sự phát triển của vương quốc Đức Chúa Trời. Dù khởi đầu nhỏ bé như một hạt giống rất nhỏ, nó phát triển thành điều lớn lao và đón nhận nhiều người, cung cấp nơi nương náu và trú ẩn. Ẩn dụ này cho thấy vương quốc Đức Chúa Trời có thể bắt đầu cách khiêm tốn, nhưng cuối cùng sẽ tăng trưởng và hưng thịnh, vươn đến nhiều người và ban một nơi bình an, an toàn cho tất cả những ai đến với vương quốc ấy.

Lu-ca 13:20-21
20 Ngài lại phán: “Ta sẽ ví vương quốc Đức Chúa Trời với điều gì?
21 Nó giống như men mà một người phụ nữ lấy trộn vào ba đấu bột, cho đến khi cả khối bột đều dậy men.”

Vương quốc Đức Chúa Trời được ví như men lan ra trong toàn bộ khối bột, tượng trưng cho quyền năng biến đổi của nó. Cũng như men ảnh hưởng đến cả khối bột, vương quốc Đức Chúa Trời khởi đầu cách âm thầm nhưng tác động đến mọi điều nó chạm đến. Ẩn dụ này nhấn mạnh cách ảnh hưởng của Đức Chúa Trời thấm sâu vào mọi phương diện của đời sống, biến đổi cá nhân và cộng đồng qua sự hiện diện của Ngài.

Lu-ca 13:22-30
22 Chúa Giê-su đi qua các thành và làng mạc, vừa dạy dỗ vừa tiếp tục hành trình hướng về Giê-ru-sa-lem.
23 Có người hỏi Ngài: “Lạy Chúa, có phải chỉ ít người được cứu không?” Ngài phán với họ:
24 “Hãy cố gắng vào qua cửa hẹp; vì Ta nói với các ngươi, nhiều người sẽ tìm cách vào mà không thể được.
25 Khi chủ nhà đã đứng dậy và đóng cửa lại, các ngươi bắt đầu đứng bên ngoài gõ cửa mà nói: ‘Lạy Chúa, lạy Chúa, xin mở cho chúng tôi!’ Nhưng người sẽ trả lời các ngươi: ‘Ta không biết các ngươi đến từ đâu.’
26 Bấy giờ các ngươi sẽ bắt đầu nói: ‘Chúng tôi đã ăn uống trước mặt Ngài, và Ngài đã dạy dỗ trên các đường phố của chúng tôi.’
27 Nhưng người sẽ phán: ‘Ta nói với các ngươi, Ta không biết các ngươi đến từ đâu. Hỡi hết thảy những kẻ làm điều gian ác, hãy lìa khỏi Ta.’
28 Sẽ có khóc lóc và nghiến răng, khi các ngươi thấy Áp-ra-ham, Y-sác, Gia-cốp và tất cả các tiên tri ở trong vương quốc Đức Chúa Trời, còn chính các ngươi bị đuổi ra ngoài.
29 Người ta sẽ đến từ phương đông, phương tây, phương bắc và phương nam, rồi ngồi dự tiệc trong vương quốc Đức Chúa Trời.
30 Thật vậy, có những người sau cùng sẽ trở nên đầu, và có những người đầu sẽ trở nên sau cùng.”

Chúa Giê-su trả lời câu hỏi về sự cứu rỗi bằng một lời kêu gọi đầy thách thức: “Hãy cố gắng vào qua cửa hẹp,” đồng thời cảnh báo rằng nhiều người sẽ tìm cách vào nhưng không thể được. Phân đoạn này nhấn mạnh nhu cầu phải có một mối quan hệ cá nhân, tận hiến với Đức Chúa Trời, chứ không chỉ dựa vào sự liên hệ bên ngoài hay sự quen biết tôn giáo. Chúa Giê-su mô tả một thời điểm khi cơ hội cứu rỗi sẽ kết thúc, làm nổi bật tính cấp bách của việc đi theo Ngài. Ngài bày tỏ rằng nhiều người tưởng mình là “đầu” có thể trở nên sau cùng, nhấn mạnh sự công bình và không thiên vị của Đức Chúa Trời khi Ngài tiếp nhận những người đến từ mọi hoàn cảnh.

Lu-ca 13:31-35
31 Cũng trong ngày ấy, có mấy người Pha-ri-si đến nói với Ngài: “Hãy đi khỏi đây, vì Hê-rốt muốn giết Thầy.”
32 Ngài phán với họ: “Hãy đi nói với con cáo ấy rằng: ‘Này, hôm nay và ngày mai Ta đuổi quỷ và chữa lành bệnh tật; đến ngày thứ ba, Ta sẽ hoàn tất.’
33 Tuy nhiên, hôm nay, ngày mai và ngày kế tiếp, Ta phải tiếp tục hành trình; vì không thể có chuyện một tiên tri bị giết ngoài Giê-ru-sa-lem.
34 Hỡi Giê-ru-sa-lem, Giê-ru-sa-lem, thành giết các tiên tri và ném đá những người được sai đến với mình! Đã bao lần Ta muốn nhóm con cái ngươi lại, như gà mẹ nhóm bầy con dưới cánh, mà các ngươi không muốn!
35 Này, nhà các ngươi sẽ bị bỏ hoang. Quả thật, Ta nói với các ngươi, các ngươi sẽ không thấy Ta nữa cho đến khi thời điểm đến, lúc các ngươi nói: ‘Phước cho Đấng nhân danh Chúa mà đến!’”

Trong phân đoạn này, Chúa Giê-su bày tỏ lời than khóc của Ngài về Giê-ru-sa-lem, thành nổi tiếng vì đã chối bỏ các sứ giả của Đức Chúa Trời. Bất chấp lời đe dọa của Hê-rốt, Chúa Giê-su vẫn không dao động, vì Ngài biết sứ mạng của mình phải được hoàn tất tại Giê-ru-sa-lem. Nỗi đau buồn của Ngài dành cho Giê-ru-sa-lem phản ánh tình yêu sâu xa và lòng mong muốn bảo vệ dân thành ấy, dù họ đã liên tục chống cự. Những lời của Chúa Giê-su báo trước sự hoang vu của Giê-ru-sa-lem và sự trở lại cuối cùng của Ngài, nhấn mạnh cả lòng thương xót của Ngài lẫn hậu quả của việc chối bỏ lời mời gọi cứu rỗi của Đức Chúa Trời.

bottom of page