top of page

Lu-ca 20

Lu-ca 20 ghi lại những cuộc đối thoại giữa Chúa Giê-su và các nhà lãnh đạo tôn giáo, cùng những sự dạy dỗ của Ngài về thẩm quyền, sự trung tín và vương quốc Đức Chúa Trời. Trong chương này, các nhà lãnh đạo thách thức Chúa Giê-su, cố gắng làm mất uy tín của Ngài, nhưng Ngài đáp lại bằng sự khôn ngoan, phơi bày sự giả hình của họ và dạy những lẽ thật sâu sắc. Qua các ẩn dụ, câu hỏi và bài học, Chúa Giê-su bày tỏ động cơ của các nhà lãnh đạo và làm nổi bật bản chất của môn đồ chân thật cũng như vương quốc Đức Chúa Trời.

Lu-ca 20:1-2
1 Một ngày kia, khi Chúa Giê-su đang dạy dân chúng trong đền thờ và rao giảng Tin Lành, các thầy tế lễ cả, các thầy thông giáo cùng các trưởng lão đến chất vấn Ngài,
2 và nói với Ngài: “Hãy cho chúng tôi biết, Thầy làm những việc này bởi thẩm quyền nào? Hay ai đã ban cho Thầy thẩm quyền ấy?”

Các nhà lãnh đạo tôn giáo đối diện Chúa Giê-su, chất vấn nguồn gốc thẩm quyền của Ngài. Câu hỏi của họ hàm ý sự nghi ngờ về tính hợp pháp của Ngài như một thầy dạy và Đấng chữa lành. Cuộc đối thoại này cho thấy họ lo ngại về ảnh hưởng của Chúa Giê-su trên dân chúng và mối đe dọa mà Ngài đặt ra đối với quyền lực của họ. Thay vì tìm hiểu với lòng chân thành, họ muốn gài bẫy Ngài, buộc Ngài phải biện minh cho các hành động của mình dưới sự soi xét của họ.

Lu-ca 20:3-8
3 Nhưng Ngài đáp: “Ta cũng sẽ hỏi các ngươi một điều; hãy trả lời Ta:
4 Phép báp-têm của Giăng là từ trời hay từ loài người?”
5 Họ bàn luận với nhau rằng: “Nếu chúng ta nói: ‘Từ trời,’ thì Người sẽ hỏi: ‘Vậy sao các ngươi không tin ông ấy?’
6 Nhưng nếu chúng ta nói: ‘Từ loài người,’ thì cả dân chúng sẽ ném đá chúng ta, vì họ tin chắc Giăng là một tiên tri.”
7 Vì vậy, họ trả lời rằng họ không biết phép ấy từ đâu.
8 Chúa Giê-su phán với họ: “Ta cũng không nói cho các ngươi biết bởi thẩm quyền nào Ta làm những việc này.”

Chúa Giê-su khéo léo đáp lại bằng một câu hỏi về Giăng Báp-tít, khiến các nhà lãnh đạo rơi vào thế bị chất vấn. Khi hỏi họ về thẩm quyền của Giăng, Chúa Giê-su phơi bày sự giả hình của họ — họ không thể công khai phủ nhận Giăng mà không sợ dân chúng phẫn nộ, nhưng họ cũng không chịu tiếp nhận ông là tiên tri. Việc họ không thể trả lời cho thấy họ thiếu lòng thành thật, và vì vậy Chúa Giê-su không ban cho họ câu trả lời mà họ tìm kiếm.

Lu-ca 20:9-16
9 Rồi Ngài bắt đầu kể cho dân chúng ẩn dụ này: “Có một người kia trồng một vườn nho, cho các tá điền thuê, rồi đi xa trong một thời gian dài.
10 Đến mùa thu hoạch, người ấy sai một đầy tớ đến với các tá điền để họ nộp cho mình một phần hoa lợi của vườn nho. Nhưng các tá điền đánh đầy tớ ấy và đuổi về tay không.
11 Người ấy lại sai một đầy tớ khác; họ cũng đánh người này, sỉ nhục rồi đuổi về tay không.
12 Người ấy lại sai người thứ ba; họ cũng làm người này bị thương rồi đuổi ra ngoài.
13 Chủ vườn nho nói: ‘Ta phải làm gì đây? Ta sẽ sai con trai yêu dấu của ta đến. Có lẽ khi thấy nó, họ sẽ kính trọng.’
14 Nhưng khi các tá điền thấy người con, họ bàn với nhau rằng: ‘Đây là người thừa kế. Hãy giết nó đi, để gia tài thuộc về chúng ta.’
15 Vậy họ quăng người con ra khỏi vườn nho và giết đi. Vậy chủ vườn nho sẽ làm gì với họ?
16 Người sẽ đến tiêu diệt các tá điền ấy và giao vườn nho cho những người khác.” Khi nghe vậy, họ nói: “Không thể nào!”

Trong ẩn dụ này, Chúa Giê-su mô tả các nhà lãnh đạo tôn giáo như những tá điền bất trung, là những người chối bỏ và làm hại các sứ giả của Đức Chúa Trời, cuối cùng còn giết Con của Ngài. Vườn nho tượng trưng cho Y-sơ-ra-ên, còn các đầy tớ tượng trưng cho các tiên tri được Đức Chúa Trời sai đến, nhưng bị dân chúng ngược đãi. Việc người con bị giết báo trước sự chết sắp đến của Chúa Giê-su. Câu chuyện này là lời cảnh báo nghiêm khắc dành cho các nhà lãnh đạo về hậu quả của hành động họ và việc họ chối bỏ chương trình của Đức Chúa Trời.

Lu-ca 20:17-19
17 Chúa Giê-su nhìn họ và phán: “Vậy lời đã chép này có nghĩa gì: ‘Hòn đá bị những người xây nhà loại bỏ đã trở nên đá góc nhà’?
18 Ai ngã trên hòn đá ấy sẽ bị vỡ nát; còn hòn đá ấy rơi trên ai thì sẽ nghiền người ấy ra tro.”
19 Chính giờ đó, các thầy tế lễ cả và các thầy thông giáo tìm cách bắt Ngài, nhưng họ sợ dân chúng; vì họ biết Ngài đã nói ẩn dụ ấy nhằm vào họ.

Chúa Giê-su trích Thi Thiên 118:22, chỉ về chính Ngài là đá góc nhà, cho thấy dù Ngài bị chối bỏ, Ngài vẫn là Đấng thiết yếu trong chương trình của Đức Chúa Trời. Lời cảnh báo của Ngài nhấn mạnh hậu quả nghiêm trọng của việc chối bỏ Ngài, vì cả cá nhân lẫn dân tộc đều sẽ đối diện với sự phán xét. Các nhà lãnh đạo nhận ra rằng ẩn dụ này nhắm vào họ, khiến lòng thù nghịch của họ đối với Chúa Giê-su càng gia tăng, nhưng họ phải kiềm chế vì dân chúng ủng hộ Ngài.

Lu-ca 20:20-26
20 Họ theo dõi Ngài và sai những kẻ do thám giả vờ công chính, để bắt lỗi trong lời nói của Ngài, hầu nộp Ngài cho quyền lực và thẩm quyền của quan tổng đốc.
21 Những người ấy hỏi Ngài: “Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy nói và dạy điều ngay thẳng, không thiên vị ai, nhưng dạy đường lối Đức Chúa Trời cách chân thật.
22 Chúng tôi có nên nộp thuế cho Sê-sa hay không?”
23 Nhưng Ngài nhận biết mưu kế của họ, nên phán: “Sao các ngươi thử Ta?
24 Hãy cho Ta xem một đồng đơ-ni-ê. Trên đó có hình và danh hiệu của ai?” Họ đáp: “Của Sê-sa.”
25 Ngài phán với họ: “Vậy hãy trả cho Sê-sa những gì thuộc về Sê-sa, và trả cho Đức Chúa Trời những gì thuộc về Đức Chúa Trời.”
26 Họ không thể bắt lỗi Ngài trong lời nói trước mặt dân chúng. Họ kinh ngạc về câu trả lời của Ngài và im lặng.

Trong nỗ lực gài bẫy Chúa Giê-su, các nhà lãnh đạo hỏi Ngài về việc nộp thuế cho Sê-sa, hy vọng có thể bắt lỗi Ngài: hoặc khiến Ngài chống lại La Mã, hoặc khiến Ngài mất lòng dân Do Thái. Câu trả lời khôn ngoan của Chúa Giê-su khẳng định tính hợp lệ của trách nhiệm công dân, đồng thời nhấn mạnh sự trung thành thuộc linh đối với Đức Chúa Trời. Lời đáp của Ngài cho thấy sự phân biệt giữa bổn phận trần thế và sự tận hiến thuộc linh, khiến những kẻ chỉ trích Ngài kinh ngạc và không thể cáo buộc Ngài.

Lu-ca 20:27-40
27 Có mấy người Sa-đu-sê, là những người phủ nhận sự sống lại, đến hỏi Ngài,
28 rằng: “Thưa Thầy, Môi-se có viết cho chúng ta rằng nếu anh của một người chết, có vợ nhưng không có con, thì người em phải lấy người vợ ấy để lập dòng dõi cho anh mình.
29 Vậy có bảy anh em. Người thứ nhất lấy vợ rồi chết, không có con.
30 Người thứ hai lấy nàng làm vợ, rồi cũng chết không con.
31 Người thứ ba cũng lấy nàng; và cả bảy người đều như vậy, chết mà không để lại con.
32 Cuối cùng, người phụ nữ ấy cũng chết.
33 Vậy trong sự sống lại, nàng sẽ là vợ của ai? Vì cả bảy người đều đã lấy nàng làm vợ.”
34 Chúa Giê-su đáp: “Con cái đời này cưới vợ và gả chồng.
35 Nhưng những người được kể là xứng đáng đạt đến đời sau và sự sống lại từ kẻ chết thì không cưới vợ cũng không gả chồng;
36 họ cũng không thể chết nữa, vì họ giống như các thiên sứ và là con cái Đức Chúa Trời, vì là con cái của sự sống lại.
37 Còn về việc kẻ chết sống lại, chính Môi-se cũng đã cho thấy trong đoạn nói về bụi gai cháy, khi ông gọi Chúa là ‘Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y-sác và Đức Chúa Trời của Gia-cốp.’
38 Vì Ngài không phải là Đức Chúa Trời của kẻ chết, nhưng của người sống; vì đối với Ngài, tất cả đều sống.”
39 Một số thầy thông giáo đáp: “Thưa Thầy, Thầy nói đúng.”
40 Sau đó, họ không dám hỏi Ngài điều gì nữa.

Người Sa-đu-sê, vốn phủ nhận sự sống lại, thách thức Chúa Giê-su bằng một tình huống giả định, hy vọng làm mất uy tín niềm tin về đời sau. Chúa Giê-su sửa lại sự hiểu lầm của họ bằng cách giải thích rằng các mối quan hệ hôn nhân trên đất không tiếp tục như vậy trong sự sống lại, nơi những người công bình sẽ giống như các thiên sứ. Ngài xác nhận sự sống lại bằng Kinh Thánh, bày tỏ rằng Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của người sống, không phải của kẻ chết. Câu trả lời của Chúa Giê-su làm người Sa-đu-sê im lặng và làm nổi bật bản chất đời đời của vương quốc Đức Chúa Trời.

Lu-ca 20:41-44
41 Ngài phán với họ: “Sao người ta nói Đấng Christ là Con của Đa-vít?
42 Vì chính Đa-vít đã nói trong sách Thi Thiên: ‘Chúa phán cùng Chúa tôi: Hãy ngồi bên hữu Ta,
43 cho đến khi Ta đặt kẻ thù Con làm bệ chân cho Con.’
44 Vậy nếu Đa-vít gọi Ngài là Chúa, thì làm sao Ngài lại là Con của Đa-vít?”

Chúa Giê-su nêu lên một câu hỏi thần học về thân vị của Đấng Mê-si, trích lời Đa-vít trong Thi Thiên 110. Dù Đấng Mê-si là hậu tự của Đa-vít, Đa-vít lại gọi Ngài là “Chúa,” hàm ý rằng Ngài có địa vị cao hơn một vị vua trần thế bình thường. Sự hiểu biết này thách thức quan điểm hạn hẹp của các nhà lãnh đạo, vốn chỉ xem Đấng Mê-si như một Đấng giải cứu chính trị, và bày tỏ Chúa Giê-su là Con thần thượng của Đức Chúa Trời, Đấng vượt trên dòng dõi trần thế.

Lu-ca 20:45-47
45 Khi toàn dân đang nghe, Ngài phán với các môn đồ:
46 “Hãy coi chừng các thầy thông giáo, là những người thích mặc áo dài đi lại, ưa được chào hỏi nơi phố chợ, thích chỗ ngồi danh dự trong nhà hội và chỗ cao trọng trong các bữa tiệc;
47 họ nuốt nhà của các góa phụ, và giả bộ cầu nguyện dài dòng. Những người ấy sẽ bị đoán phạt nặng hơn.”

Chúa Giê-su cảnh báo những người theo Ngài về sự giả hình của các thầy thông giáo. Họ tìm kiếm sự ngưỡng mộ và đặc quyền công khai, nhưng hành động của họ, như bóc lột các góa phụ, bày tỏ động cơ ích kỷ. Sự phô bày đạo đức bên ngoài của họ hoàn toàn trái ngược với ý định thật bên trong, và Chúa Giê-su lên án hành vi như vậy. Sự dạy dỗ này nhấn mạnh tầm quan trọng của đức tin chân thật và lòng khiêm nhường, nhắc nhở các môn đồ rằng Đức Chúa Trời quý trọng sự chân thành hơn vẻ bề ngoài.

bottom of page