top of page

Lu-ca 22

Lu-ca 22 thuật lại những sự kiện dẫn đến sự đóng đinh của Chúa Giê-su, bắt đầu với âm mưu phản bội Ngài, Bữa Tiệc Ly, những lời tiên báo của Ngài về sự phản bội và việc Phi-e-rơ chối Ngài, cùng thời gian Ngài cầu nguyện và đau đớn trong vườn Ghết-sê-ma-nê. Chương này tiếp tục với việc Ngài bị bắt, Phi-e-rơ chối Chúa, và sự chế nhạo cùng cuộc xét xử trước Hội Đồng Công Luận. Chương then chốt này nêu bật các chủ đề về sự hy sinh, sự phản bội, và sự ứng nghiệm lời tiên tri khi Chúa Giê-su chuẩn bị hoàn tất sứ mạng trên đất của Ngài.

Lu-ca 22:1-2
1 Bấy giờ, lễ Bánh Không Men, gọi là lễ Vượt Qua, đã đến gần.
2 Các trưởng tế và thầy thông giáo tìm cách giết Ngài, vì họ sợ dân chúng.

Lễ Bánh Không Men, hay lễ Vượt Qua, là một thời điểm quan trọng trong truyền thống Do Thái, kỷ niệm sự giải phóng dân Y-sơ-ra-ên khỏi Ai Cập. Tại đây, chúng ta thấy các nhà lãnh đạo tôn giáo âm mưu giết Chúa Giê-su, nhưng họ thận trọng vì Chúa Giê-su được dân chúng yêu mến. Điều này mở đầu cho sự phản bội và việc Chúa Giê-su bị bắt, cho thấy sự căng thẳng giữa ảnh hưởng ngày càng lớn của Chúa Giê-su và quyết tâm của giới cầm quyền muốn loại bỏ Ngài.

Lu-ca 22:3-6
3 Bấy giờ Sa-tan nhập vào Giu-đa, gọi là Ích-ca-ri-ốt, là một trong mười hai môn đồ.
4 Người đi và bàn bạc với các trưởng tế cùng các quan chỉ huy đền thờ về cách nộp Ngài cho họ.
5 Họ vui mừng và đồng ý cho người tiền.
6 Giu-đa hứa, rồi tìm cơ hội để nộp Ngài cho họ khi không có đoàn dân đông.

Sự phản bội của Giu-đa Ích-ca-ri-ốt được mô tả như một khoảnh khắc bị Sa-tan ảnh hưởng, cho thấy trọng lượng thuộc linh của hành động này. Giu-đa, một trong mười hai người được chọn, đồng ý giao nộp Chúa Giê-su vì tiền, làm nổi bật chiều sâu của sự phản bội. Các nhà lãnh đạo tôn giáo vui mừng trước đề nghị của Giu-đa, nắm lấy cơ hội bắt Chúa Giê-su mà không gây náo động trong dân chúng. Phân đoạn này bày tỏ họ sẵn sàng đi xa đến mức nào để loại bỏ Chúa Giê-su, thậm chí dùng chính một người thân cận với Ngài.

Lu-ca 22:7-13
7 Đến ngày lễ Bánh Không Men, là ngày phải giết chiên con lễ Vượt Qua.
8 Ngài sai Phi-e-rơ và Giăng đi, phán rằng: “Hãy đi chuẩn bị lễ Vượt Qua cho chúng ta ăn.”
9 Họ thưa với Ngài: “Thầy muốn chúng con chuẩn bị ở đâu?”
10 Ngài phán: “Này, khi các ngươi vào thành, sẽ gặp một người đàn ông mang vò nước; hãy theo người ấy vào nhà mà người ấy vào.
11 Các ngươi hãy nói với chủ nhà: ‘Thầy hỏi ông: Phòng khách ở đâu để Ta ăn lễ Vượt Qua với các môn đồ Ta?’
12 Người ấy sẽ chỉ cho các ngươi một phòng cao rộng đã được trang bị sẵn; hãy chuẩn bị tại đó.”
13 Họ đi và thấy mọi việc đúng như Ngài đã phán, rồi chuẩn bị lễ Vượt Qua.

Chúa Giê-su bảo Phi-e-rơ và Giăng chuẩn bị lễ Vượt Qua, cho thấy sự sắp đặt cẩn thận của Ngài ngay cả khi sự phản bội sắp xảy đến. Những chỉ dẫn chính xác của Ngài để tìm căn phòng bày tỏ sự biết trước và quyền kiểm soát của Ngài trên hoàn cảnh, cho thấy mọi sự đang diễn ra theo kế hoạch của Đức Chúa Trời. Việc chuẩn bị bữa ăn lễ Vượt Qua, vốn là thời điểm tưởng nhớ sự giải cứu của Y-sơ-ra-ên, báo trước giao ước mới mà Chúa Giê-su sẽ thiết lập.

Lu-ca 22:14-20
14 Khi giờ đã đến, Ngài ngồi vào bàn, và mười hai sứ đồ cùng ngồi với Ngài.
15 Ngài phán với họ: “Ta rất mong muốn ăn lễ Vượt Qua này với các ngươi trước khi Ta chịu khổ;
16 vì Ta nói với các ngươi, Ta sẽ không ăn lễ này nữa cho đến khi nó được ứng nghiệm trong vương quốc Đức Chúa Trời.”
17 Rồi Ngài cầm chén, tạ ơn và phán: “Hãy cầm lấy và chia nhau;
18 vì Ta nói với các ngươi, từ nay Ta sẽ không uống trái nho nữa cho đến khi vương quốc Đức Chúa Trời đến.”
19 Ngài cầm bánh, tạ ơn, bẻ ra và trao cho họ, phán: “Đây là thân thể Ta, được ban cho các ngươi; hãy làm điều này để nhớ đến Ta.”
20 Sau bữa ăn, Ngài cũng cầm chén và phán: “Chén này là giao ước mới trong huyết Ta, đổ ra cho các ngươi.”

Trong phân đoạn này, Chúa Giê-su chia sẻ bữa ăn lễ Vượt Qua với các môn đồ trong một khoảnh khắc vô cùng trang nghiêm và then chốt, ngay trước khi Ngài chịu đau khổ và chịu chết. Bữa ăn này đánh dấu sự chuyển tiếp từ lễ Vượt Qua cũ, vốn tưởng nhớ sự giải phóng của Y-sơ-ra-ên khỏi Ai Cập, sang Giao Ước Mới, được thiết lập qua chính thân thể và huyết của Đấng Christ. Khi Chúa Giê-su cầm bánh và phán: “Đây là thân thể Ta, được ban cho các ngươi,” Ngài chỉ đến sự sống của Ngài được phó dâng cho nhân loại; và khi Ngài cầm chén phán: “Chén này là giao ước mới trong huyết Ta,” Ngài cho thấy Giao Ước Mới sẽ được xác nhận qua sự chết hy sinh của Ngài. Tuy nhiên, lễ Tiệc Thánh không chỉ là sự tưởng niệm một biến cố trong quá khứ; đó cũng là sự tham dự thuộc linh hiện tại vào sự sống của Đấng Christ bởi đức tin. Bánh và chén nhắc người tin Chúa rằng Đấng Christ đã phó chính mình vì tội lỗi chúng ta, nhưng chúng cũng chỉ đến thực tại sống động rằng sự sống của Ngài phải cư ngụ trong dân Ngài. Bánh không chỉ tượng trưng cho thân thể Ngài được ban cho chúng ta, mà còn tượng trưng cho lời Ngài, vì Chúa Giê-su phán: “Những lời Ta phán với các ngươi là thần linh và sự sống” (Giăng 6:63). Chén tượng trưng cho huyết Ngài, và huyết tượng trưng cho sự sống được đổ ra vì chúng ta, vì “sự sống của xác thịt ở trong huyết” (Lê-vi Ký 17:11). Vì vậy, rượu chỉ đến sự sống của Đấng Christ được ban qua sự hy sinh của Ngài và được người tin nhận lãnh qua Thần Linh của Ngài. Chúa Giê-su đã từng dạy rằng nếu chúng ta không ăn thịt Ngài và uống huyết Ngài, thì không có sự sống trong chúng ta, nghĩa là chúng ta phải tiếp nhận Ngài vào bên trong, tin lời Ngài, và sống bởi sự sống của Ngài (Giăng 6:53–57). Vì thế, khi Ngài phán: “Hãy làm điều này để nhớ đến Ta,” Ngài không chỉ kêu gọi những người theo Ngài nhớ đến sự chết của Ngài cách bề ngoài, nhưng còn liên tục tiếp nhận, nương cậy, và ở trong sự sống của Ngài. Thực tại Giao Ước Mới này được bày tỏ trọn vẹn sau khi Đấng Christ sống lại và được tôn cao, khi Ngài nhận Thánh Linh đã hứa từ Cha và đổ ra trên những người theo Ngài vào ngày Lễ Ngũ Tuần (Công Vụ 2:33). Từ đó trở đi, người tin Chúa có thể kinh nghiệm sự hiện diện ngự bên trong của Cha và Con qua Thần Linh, để Tiệc Thánh vừa là sự tưởng nhớ sự hy sinh của Đấng Christ, vừa là lời tuyên xưng mới mẻ rằng lời Ngài, sự sống Ngài, và Thần Linh của Ngài nay phải sống trong và qua dân Ngài.

Lu-ca 22:21-23
21 Nhưng này, tay kẻ phản bội Ta đang ở cùng Ta trên bàn.
22 Thật vậy, Con Người đi theo điều đã được định sẵn, nhưng khốn cho người bởi kẻ ấy mà Ngài bị phản bội!”
23 Họ bắt đầu hỏi nhau xem ai trong họ sẽ làm điều đó.

Chúa Giê-su bày tỏ rằng kẻ phản bội Ngài đang ở giữa các môn đồ, khiến họ bối rối và lo lắng. Dù sự phản bội của Ngài nằm trong kế hoạch của Đức Chúa Trời, Chúa Giê-su vẫn cảnh báo về hậu quả dành cho kẻ phản bội, cho thấy tính nghiêm trọng của hành động mà Giu-đa sắp làm. Khoảnh khắc này làm nổi bật nỗi buồn khi biết một trong những người bạn thân cận của Ngài sẽ quay lưng chống lại Ngài, cùng gánh nặng cảm xúc mà Chúa Giê-su mang lấy khi Ngài tiến gần đến sự hy sinh của mình.

Lu-ca 22:24-30
24 Cũng có sự tranh cãi giữa họ xem ai trong họ được xem là lớn nhất.
25 Ngài phán với họ: “Các vua dân ngoại cai trị họ, và những kẻ có quyền trên họ được gọi là ân nhân.
26 Nhưng giữa các ngươi thì không như vậy; trái lại, ai lớn nhất giữa các ngươi hãy như người nhỏ nhất, và ai cai trị hãy như người phục vụ.
27 Vì ai lớn hơn, người ngồi ăn hay người phục vụ? Không phải là người ngồi ăn sao? Nhưng Ta ở giữa các ngươi như người phục vụ.
28 Các ngươi là những người đã ở với Ta trong các thử thách của Ta.
29 Ta ban cho các ngươi một vương quốc, như Cha Ta đã ban cho Ta,
30 để các ngươi ăn uống tại bàn Ta trong vương quốc của Ta, và ngồi trên ngai xét đoán mười hai chi phái Y-sơ-ra-ên.”

Đáp lại sự tranh cãi của các môn đồ về ai là lớn nhất, Chúa Giê-su dạy họ về sự lãnh đạo phục vụ. Thay vì tìm kiếm quyền lực, Ngài kêu gọi họ phục vụ người khác, noi theo chính đời sống khiêm nhường và phục vụ của Ngài. Chúa Giê-su ghi nhận lòng trung thành của họ và hứa ban cho họ một chỗ trong vương quốc Ngài, nơi họ sẽ có vai trò thẩm quyền. Lời dạy này nhấn mạnh giá trị mà Chúa Giê-su đặt trên sự khiêm nhường và phần thưởng dành cho những ai trung tín theo Ngài.

Lu-ca 22:31-34
31 Chúa phán: “Si-môn, Si-môn! Kìa, Sa-tan đã đòi sàng sảy các ngươi như lúa mì.
32 Nhưng Ta đã cầu nguyện cho con, để đức tin con không thất bại; và khi con trở lại, hãy làm vững mạnh anh em mình.”
33 Phi-e-rơ thưa với Ngài: “Lạy Chúa, con sẵn sàng đi với Ngài vào tù và cả đến sự chết.”
34 Ngài phán: “Phi-e-rơ, Ta nói với con, hôm nay gà chưa gáy, con sẽ chối ba lần rằng con không biết Ta.”

Chúa Giê-su cảnh báo Phi-e-rơ về mong muốn của Sa-tan muốn thử thách ông, nhưng Ngài cũng ban sự trấn an khi bày tỏ rằng Ngài đã cầu nguyện cho đức tin của Phi-e-rơ. Dù Phi-e-rơ tự tin tuyên bố lòng trung thành, Chúa Giê-su báo trước việc ông sẽ chối Ngài, cho thấy Ngài hiểu rõ sự yếu đuối của con người. Phân đoạn này làm nổi bật cuộc đấu tranh giữa đức tin và sự sợ hãi, cùng lòng thương xót của Chúa Giê-su khi nâng đỡ Phi-e-rơ ngay cả trong những lúc yếu đuối của ông.

Lu-ca 22:35-38
35 Ngài phán với họ: “Khi Ta sai các ngươi đi không mang túi tiền, bao hành lý, và giày dép, các ngươi có thiếu gì không?” Họ đáp: “Không thiếu gì cả.”
36 Ngài phán với họ: “Nhưng bây giờ, ai có túi tiền hãy đem theo, ai có bao hành lý cũng vậy; ai không có gươm, hãy bán áo ngoài mà mua một thanh.
37 Vì Ta nói với các ngươi rằng điều đã chép này vẫn phải được ứng nghiệm nơi Ta: ‘Ngài bị kể vào hàng những kẻ phạm pháp.’ Vì những điều liên quan đến Ta sắp được hoàn tất.”
38 Họ thưa: “Lạy Chúa, xem này, có hai thanh gươm ở đây.” Ngài phán với họ: “Đủ rồi.”

Chúa Giê-su chuẩn bị các môn đồ cho những thử thách họ sẽ đối diện sau khi Ngài ra đi, bằng cách đối chiếu kinh nghiệm trước đây của họ với những điều sắp đến. Ngài nhắc họ rằng trong những chuyến đi truyền giáo trước, họ không thiếu gì dù không mang theo vật dụng, vì Đức Chúa Trời đã chu cấp cho họ. Đó là một bài học về đức tin và sự tin cậy nơi sự chăm sóc thần thượng. Nhưng bây giờ, Chúa Giê-su cảnh báo rằng thế gian sẽ ngày càng thù nghịch, và họ phải sẵn sàng, được tượng trưng bằng việc mang túi tiền, bao hành lý, và gươm. Những vật này không chủ yếu mang nghĩa đen, nhưng tượng trưng cho sự chuẩn bị thuộc linh—tin cậy Đức Chúa Trời, đặt nền tảng trong Lời Ngài, tức “gươm” như biểu tượng của Lời Đức Chúa Trời trong Ê-phê-sô 6:17, và được trang bị để đối diện với các thử thách phía trước. Chúa Giê-su trích dẫn Ê-sai 53:12 để xác nhận rằng sứ mạng của Ngài là Đấng Mê-si-a chịu khổ, Đấng sẽ bị “kể vào hàng những kẻ phạm pháp,” đang được ứng nghiệm. Khi các môn đồ đưa ra hai thanh gươm vật chất, vì hiểu lầm lời Ngài, Chúa Giê-su đáp: “Đủ rồi,” không phải để chấp thuận cách hiểu của họ, nhưng như một cách kết thúc cuộc thảo luận, vì Ngài biết họ vẫn chưa hiểu trọn sứ điệp thuộc linh của Ngài. Ngài không ủng hộ bạo lực, nhưng dạy rằng các cuộc chiến thật của họ là thuộc linh, đòi hỏi đức tin, sự nương cậy nơi Đức Chúa Trời, và sự sẵn sàng chịu bắt bớ với phúc âm là vũ khí tối hậu. Sau đó, khi Phi-e-rơ dùng gươm để bảo vệ Chúa Giê-su trong lúc Ngài bị bắt, Chúa Giê-su quở trách ông rằng: “Hãy tra gươm vào chỗ nó, vì tất cả những ai cầm gươm sẽ chết bởi gươm” (Ma-thi-ơ 26:52), qua đó làm rõ thêm rằng việc dùng bạo lực thể xác không thuộc về sứ mạng của vương quốc Ngài.

Lu-ca 22:39-46
39 Ngài đi ra, theo thói quen đến núi Ô-li-ve; các môn đồ cũng đi theo Ngài.
40 Khi đến nơi, Ngài phán với họ: “Hãy cầu nguyện để các ngươi khỏi sa vào sự cám dỗ.”
41 Rồi Ngài rời họ khoảng một tầm ném đá, quỳ xuống và cầu nguyện rằng:
42 “Lạy Cha, nếu Cha muốn, xin cất chén này khỏi Con; tuy nhiên, không theo ý Con, nhưng theo ý Cha được nên.”
43 Bấy giờ có một thiên sứ từ trời hiện ra với Ngài, thêm sức cho Ngài.
44 Trong cơn thống khổ, Ngài cầu nguyện càng khẩn thiết hơn; mồ hôi Ngài trở nên như những giọt máu lớn rơi xuống đất.
45 Khi cầu nguyện xong, Ngài đứng dậy, đến cùng các môn đồ và thấy họ đang ngủ vì buồn rầu.
46 Ngài phán với họ: “Sao các ngươi ngủ? Hãy đứng dậy cầu nguyện, để khỏi sa vào sự cám dỗ.”

Chúa Giê-su lui vào vườn Ghết-sê-ma-nê, mang lấy gánh nặng khủng khiếp của tội lỗi thế gian. Sự đau đớn của Ngài không phát sinh từ nỗi sợ đau đớn thể xác, nhưng từ ý nghĩ kinh khiếp rằng khi mang lấy tội lỗi nhân loại trên chính mình, Ngài có thể phải đối diện với sự phân rẽ đời đời khỏi Cha Ngài. Đây là sự hy sinh tột cùng—khả năng không bao giờ còn được nhìn thấy mặt Cha Ngài nữa, một viễn cảnh đau đớn đến nỗi mồ hôi Ngài trở nên như những giọt máu lớn. Ellen White nhấn mạnh điều này trong Nguyện Ước Thời Đại, rằng: “Ngài sợ rằng tội lỗi quá ghê tởm đối với Đức Chúa Trời đến nỗi sự phân rẽ giữa Hai Đấng sẽ là đời đời” (tr. 753). Tuy nhiên, dù trong nỗi thống khổ không thể tưởng tượng được, Chúa Giê-su vẫn thuận phục ý muốn của Cha, bày tỏ tình yêu vô hạn và sự cam kết cứu nhân loại, ngay cả với cái giá là mất mát đời đời. Vì Chúa Giê-su phản chiếu hoàn hảo bản tính của Đức Chúa Trời là Cha, điều này có nghĩa là nếu Đức Chúa Trời Toàn Năng ở trong cùng hoàn cảnh ấy, Ngài cũng sẽ sẵn lòng từ bỏ mọi sự—ngay cả sự sống đời đời—để cứu người khác. Thật là một tình yêu kỳ diệu!

Lu-ca 22:47-53
47 Khi Ngài còn đang nói, kìa có một đoàn người kéo đến; kẻ tên là Giu-đa, một trong mười hai môn đồ, đi trước họ và đến gần Chúa Giê-su để hôn Ngài.
48 Nhưng Chúa Giê-su phán với người: “Giu-đa, ngươi dùng cái hôn để phản bội Con Người sao?”
49 Khi những người chung quanh Ngài thấy điều sắp xảy ra, họ thưa với Ngài: “Lạy Chúa, chúng con có nên dùng gươm chém không?”
50 Một người trong họ chém đầy tớ của thầy tế lễ thượng phẩm, làm đứt tai phải người ấy.
51 Nhưng Chúa Giê-su đáp: “Hãy để điều này xảy ra.” Rồi Ngài chạm vào tai người ấy và chữa lành.
52 Sau đó, Chúa Giê-su phán với các trưởng tế, quan chỉ huy đền thờ, và các trưởng lão đã đến bắt Ngài: “Các ngươi cầm gươm và gậy đến bắt Ta như bắt một tên cướp sao?
53 Khi Ta ở với các ngươi hằng ngày trong đền thờ, các ngươi không tra tay bắt Ta. Nhưng đây là giờ của các ngươi và quyền lực của bóng tối.”

Sự phản bội của Giu-đa được đánh dấu bằng một cái hôn, vốn là lời chào thân mật, làm tăng thêm sự mỉa mai đau đớn. Khi các môn đồ phản ứng bằng bạo lực, Chúa Giê-su can thiệp và chữa lành người đầy tớ bị thương, là Man-chu, bày tỏ lòng thương xót của Ngài ngay cả đối với những kẻ đến bắt Ngài. Chúa Giê-su chất vấn vì sao họ bắt Ngài cách lén lút, chỉ ra sự bất công trong phương cách của họ. Khoảnh khắc này nhấn mạnh bóng tối của sự phản bội và đối chiếu bản tính bình an, cứu chuộc của Chúa Giê-su với sự thù nghịch của kẻ thù Ngài.

Lu-ca 22:54-62
54 Sau khi bắt Ngài, họ dẫn Ngài đến nhà thầy tế lễ thượng phẩm. Nhưng Phi-e-rơ đi theo xa xa.
55 Khi họ đốt lửa giữa sân và ngồi với nhau, Phi-e-rơ cũng ngồi giữa họ.
56 Một đầy tớ gái thấy ông ngồi bên lửa, nhìn kỹ và nói: “Người này cũng ở với ông ấy.”
57 Nhưng ông chối rằng: “Này chị, tôi không biết ông ấy.”
58 Một lát sau, người khác thấy ông và nói: “Anh cũng thuộc về bọn họ.” Nhưng Phi-e-rơ đáp: “Này anh, tôi không phải.”
59 Khoảng một giờ sau, một người khác quả quyết rằng: “Chắc chắn người này cũng ở với ông ấy, vì hắn là người Ga-li-lê.”
60 Nhưng Phi-e-rơ nói: “Này anh, tôi không biết anh đang nói gì!” Ngay khi ông còn đang nói, gà liền gáy.
61 Chúa quay lại nhìn Phi-e-rơ. Phi-e-rơ nhớ lời Chúa đã phán với mình: “Trước khi gà gáy, con sẽ chối Ta ba lần.”
62 Rồi Phi-e-rơ đi ra ngoài và khóc lóc thảm thiết.

Việc Phi-e-rơ chối Chúa làm ứng nghiệm lời tiên báo của Chúa Giê-su, và sự sợ hãi khiến ông chối rằng mình biết Chúa Giê-su ba lần. Khi gà gáy, Phi-e-rơ nhớ lại lời Chúa Giê-su, và ánh nhìn của Chúa nhắc ông về sự tự tin trước đó cũng như sự thất bại của mình. Bị áp đảo bởi cảm giác tội lỗi và ăn năn, Phi-e-rơ khóc lóc thảm thiết. Sự kiện này bày tỏ cuộc đấu tranh giữa sợ hãi và lòng trung thành, đồng thời báo trước sự phục hồi sau này của Phi-e-rơ, nhấn mạnh chủ đề ăn năn và tha thứ.

Lu-ca 22:63-65
63 Những người canh giữ Chúa Giê-su chế nhạo và đánh Ngài.
64 Họ bịt mắt Ngài, đánh vào mặt Ngài và hỏi: “Hãy nói tiên tri đi! Ai đánh ngươi?”
65 Họ còn nói nhiều lời phạm thượng khác chống lại Ngài.

Chúa Giê-su chịu sự chế nhạo tàn nhẫn và sự đánh đập thể xác từ những kẻ canh giữ Ngài. Họ bịt mắt Ngài, đánh Ngài, rồi chế giễu Ngài hãy “nói tiên tri” và nhận ra ai đã đánh mình. Những hành động tàn ác và phạm thượng này làm ứng nghiệm các lời tiên tri về Đấng Mê-si-a chịu khổ. Cảnh này cho thấy chiều sâu của sự sỉ nhục và đau đớn mà Chúa Giê-su sẵn lòng chịu đựng, không phải vì bất cứ tội ác nào của Ngài, nhưng như một phần trong sứ mạng cứu chuộc, càng làm nổi bật sự khiêm nhường và sức mạnh của Ngài.

Lu-ca 22:66-71
66 Khi trời sáng, các trưởng lão của dân, cả trưởng tế và thầy thông giáo, nhóm lại và dẫn Ngài vào hội đồng của họ, nói rằng:
67 “Nếu ngươi là Đấng Christ, hãy nói cho chúng ta biết.” Nhưng Ngài phán với họ: “Nếu Ta nói với các ngươi, các ngươi sẽ không tin.
68 Và nếu Ta hỏi lại, các ngươi cũng sẽ không trả lời Ta hay thả Ta ra.
69 Nhưng từ nay, Con Người sẽ ngồi bên hữu quyền năng của Đức Chúa Trời.”
70 Tất cả họ đều hỏi: “Vậy ngươi là Con Đức Chúa Trời sao?” Ngài đáp: “Các ngươi nói đúng rằng Ta là.”
71 Họ nói: “Chúng ta còn cần lời chứng nào nữa? Vì chính chúng ta đã nghe từ miệng người rồi.”

Lúc rạng sáng, Chúa Giê-su bị đưa ra trước Hội Đồng Công Luận, tức hội đồng Do Thái, nơi Ngài bị chất vấn về danh tính của Ngài là Đấng Mê-si-a. Chúa Giê-su hàm ý thẩm quyền thần thượng của Ngài khi tuyên bố rằng Ngài sẽ ngồi bên hữu Đức Chúa Trời, một lời tuyên bố khiến họ hỏi Ngài có phải là Con Đức Chúa Trời không. Câu trả lời xác nhận của Ngài cho hội đồng điều họ xem là căn cứ để buộc tội phạm thượng, mở đường cho việc họ đề nghị đóng đinh Ngài. Cuộc đối thoại cuối cùng này cho thấy Chúa Giê-su thừa nhận vai trò thần thượng của Ngài và sự khước từ của hội đồng đối với lời tuyên bố ấy, báo trước các sự kiện về sự đóng đinh của Ngài.

bottom of page