
Lu-ca 24
Lu-ca 24 là chương kết thúc của Phúc Âm Lu-ca, ghi lại sự phục sinh của Chúa Giê-su, những lần Ngài hiện ra với các môn đồ, và những lời dặn dò cuối cùng trước khi Ngài thăng thiên. Chương này nhấn mạnh sự nghi ngờ, kinh ngạc và vui mừng của các môn đồ khi họ chứng kiến Chúa Giê-su sống lại. Đây là một chương then chốt, nhấn mạnh sự ứng nghiệm của lời tiên tri, quyền năng của đức tin, và lời kêu gọi rao truyền Tin Lành cho muôn dân.
Lu-ca 24:1-3
1 Ngày thứ nhất trong tuần, lúc mờ sáng, các bà và mấy người khác cùng đi với họ đến mộ, đem theo hương liệu đã chuẩn bị.
2 Nhưng họ thấy tảng đá đã được lăn ra khỏi mộ.
3 Khi bước vào, họ không thấy xác của Chúa Giê-su.
Các bà đến để xức hương liệu cho thân thể của Chúa Giê-su theo phong tục, nhưng lại thấy ngôi mộ đã mở và trống không. Sự phát hiện đầy ngạc nhiên này đánh dấu khởi đầu của sự bày tỏ về sự phục sinh của Chúa Giê-su. Họ mong tìm thấy Ngài đã chết, nhưng lại đối diện với một thực tại mới, cho thấy sự chuyển đổi từ sự chết sang sự sống, là điều định nghĩa câu chuyện phục sinh.
Lu-ca 24:4-7
4 Đang khi họ rất bối rối về việc ấy, thì kìa, có hai người nam mặc áo sáng chói đứng bên họ.
5 Họ sợ hãi và cúi mặt xuống đất, nhưng hai người ấy nói với họ: “Sao các bà tìm Người sống giữa những kẻ chết?
6 Ngài không ở đây đâu, nhưng đã sống lại! Hãy nhớ lời Ngài đã phán với các bà khi Ngài còn ở Ga-li-lê,
7 rằng: ‘Con Người phải bị nộp vào tay những người tội lỗi, bị đóng đinh trên thập tự giá, và đến ngày thứ ba sẽ sống lại.’”
Sự hiện ra của các thiên sứ trấn an các bà và nhắc họ nhớ lời tiên tri của Chúa Giê-su về sự chết và sự phục sinh của Ngài. Câu hỏi của các thiên sứ: “Sao các bà tìm Người sống giữa những kẻ chết?” khẳng định thực tại rằng Chúa Giê-su đã chiến thắng sự chết, làm ứng nghiệm lời Ngài đã phán và bày tỏ quyền năng tối cao của Đức Chúa Trời trên sự sống và sự chết.
Lu-ca 24:8-12
8 Họ liền nhớ lại những lời Ngài đã phán.
9 Rồi họ từ mộ trở về, thuật lại mọi việc ấy cho mười một sứ đồ và tất cả những người còn lại.
10 Đó là Ma-ri Ma-đơ-len, Giô-an-na, Ma-ri mẹ của Gia-cơ, và các bà khác cùng đi với họ, đã kể những điều này cho các sứ đồ.
11 Nhưng lời họ kể bị xem như chuyện viển vông, nên các sứ đồ không tin.
12 Tuy nhiên, Phi-e-rơ đứng dậy chạy đến mộ; ông cúi xuống nhìn vào, thấy những khăn liệm để riêng ra, rồi ra về, trong lòng rất kinh ngạc về điều đã xảy ra.
Lời chứng của các bà ban đầu bị các sứ đồ xem là khó tin, vì họ vẫn còn tranh chiến để chấp nhận thực tại về sự phục sinh của Chúa Giê-su. Tuy nhiên, khi Phi-e-rơ đến ngôi mộ trống, sự tò mò và kinh ngạc bắt đầu dấy lên trong ông, cho thấy bước đầu của sự nhận thức về phép lạ đã xảy ra.
Lu-ca 24:13-16
13 Cũng trong ngày ấy, có hai môn đồ đi đến một làng tên là Em-ma-út, cách Giê-ru-sa-lem khoảng bảy dặm.
14 Họ cùng nhau trò chuyện về mọi việc đã xảy ra.
15 Đang khi họ trò chuyện và bàn luận, chính Chúa Giê-su đến gần và đi cùng họ.
16 Nhưng mắt họ bị che khuất, nên họ không nhận ra Ngài.
Khi hai môn đồ trên đường đến Em-ma-út, Chúa Giê-su đến đi cùng họ, nhưng họ không thể nhận ra Ngài. Cuộc gặp gỡ này cho thấy Đức Chúa Trời đôi khi hành động vượt quá sự nhận biết của con người, bày tỏ chính Ngài cách tiệm tiến và bất ngờ để làm sâu sắc thêm đức tin và sự hiểu biết.
Lu-ca 24:17-27
17 Ngài hỏi họ: “Các ngươi vừa đi đường vừa trao đổi với nhau chuyện gì mà buồn bã vậy?”
18 Một người tên là Cơ-lê-ô-pa trả lời: “Có lẽ ông là người khách lạ duy nhất ở Giê-ru-sa-lem mà không biết những việc đã xảy ra tại đó trong những ngày qua sao?”
19 Ngài hỏi: “Việc gì?” Họ đáp: “Việc liên quan đến Giê-su người Na-xa-rét, là Đấng Tiên Tri đầy quyền năng trong việc làm và lời nói trước mặt Đức Chúa Trời và toàn dân;
20 thể nào các thầy tế lễ cả và các nhà lãnh đạo của chúng ta đã nộp Ngài để bị kết án tử hình và đóng đinh Ngài trên thập tự giá.
21 Nhưng chúng tôi từng hy vọng rằng Ngài là Đấng sẽ cứu chuộc Y-sơ-ra-ên. Hơn nữa, hôm nay đã là ngày thứ ba kể từ khi những việc ấy xảy ra.
22 Một vài phụ nữ trong nhóm chúng tôi cũng đã làm chúng tôi kinh ngạc. Họ đến mộ từ sáng sớm,
23 nhưng không thấy xác Ngài. Họ trở về nói rằng họ đã thấy khải tượng về các thiên sứ, là những vị nói rằng Ngài vẫn sống.
24 Một vài người trong chúng tôi cũng đã đến mộ và thấy đúng như các bà nói, nhưng không thấy Ngài.”
25 Bấy giờ Ngài nói với họ: “Hỡi những người dại dột, có lòng chậm tin mọi điều các nhà tiên tri đã nói!
26 Chẳng phải Đấng Christ phải chịu những điều ấy rồi mới vào trong vinh quang của Ngài sao?”
27 Rồi bắt đầu từ Môi-se và tất cả các nhà tiên tri, Ngài giải thích cho họ trong mọi Kinh Thánh những điều liên quan đến chính Ngài.
Chúa Giê-su lắng nghe những nghi ngờ và sự hiểu lầm của họ về sự chết và sự phục sinh của Ngài. Câu trả lời của Ngài nhấn mạnh rằng sự chịu khổ của Ngài là điều cần thiết, như Kinh Thánh đã báo trước, bày tỏ rằng con đường của Ngài hoàn toàn phù hợp với kế hoạch cứu chuộc của Đức Chúa Trời. Khi giảng giải cho họ từ Môi-se và các nhà tiên tri, Chúa Giê-su tái khẳng định sự liên tục trong chương trình của Đức Chúa Trời và sự ứng nghiệm của lời tiên tri trong đời sống và công việc của Ngài.
Lu-ca 24:28-32
28 Khi họ đến gần làng mình định tới, Ngài làm như muốn đi xa hơn.
29 Nhưng họ nài ép Ngài rằng: “Xin ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều, ngày gần tàn rồi.” Ngài liền vào ở lại với họ.
30 Khi ngồi ăn với họ, Ngài lấy bánh, chúc phước, bẻ ra và trao cho họ.
31 Bấy giờ mắt họ được mở ra và họ nhận biết Ngài; rồi Ngài biến mất khỏi họ.
32 Họ nói với nhau: “Khi Ngài nói chuyện với chúng ta trên đường và mở Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta chẳng nóng cháy trong lòng sao?”
Đoạn này mô tả sự tương tác của Chúa Giê-su với hai môn đồ trên đường đến Em-ma-út, bày tỏ quyền năng của Lời Ngài trong việc mở lòng và mở trí con người. Dù ban đầu họ không nhận ra Ngài, nhưng lòng họ nóng cháy khi Ngài giải thích Kinh Thánh, cho thấy Cựu Ước đã báo trước về sự chết và sự phục sinh của Ngài. Đoạn này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tìm kiếm Đấng Christ qua Kinh Thánh, vì sự hiểu biết Lời Ngài có thể biến đổi sự nghi ngờ thành đức tin. Khi Ngài bẻ bánh với họ, mắt họ được mở ra, biểu thị rằng Đấng Christ bày tỏ chính Ngài qua Lời Chúa và qua sự thông công với Ngài, làm sâu sắc thêm đức tin và mối quan hệ của chúng ta với Ngài.
Lu-ca 24:33-35
33 Ngay giờ đó, họ đứng dậy trở về Giê-ru-sa-lem, gặp mười một sứ đồ và những người ở với họ đang nhóm lại,
34 và nghe họ nói: “Chúa thật đã sống lại, và đã hiện ra với Si-môn!”
35 Hai người ấy cũng thuật lại những việc đã xảy ra trên đường, và thể nào họ nhận biết Ngài khi Ngài bẻ bánh.
Hai môn đồ nhanh chóng trở về Giê-ru-sa-lem để chia sẻ cuộc gặp gỡ của họ với Chúa Giê-su, xác nhận lời chứng về sự phục sinh của Ngài. Câu chuyện của họ củng cố đức tin của những người khác, cho thấy kinh nghiệm cá nhân với Chúa Giê-su có thể truyền cảm hứng và khích lệ cộng đồng tín hữu nhận biết quyền năng của Ngài trên sự chết.
Lu-ca 24:36-39
36 Khi họ còn đang nói những điều ấy, chính Chúa Giê-su đứng giữa họ và phán: “Bình an cho các ngươi.”
37 Nhưng họ kinh hãi và sợ sệt, tưởng rằng mình thấy một linh.
38 Ngài phán với họ: “Sao các ngươi bối rối? Vì sao trong lòng các ngươi nảy sinh nghi ngờ?
39 Hãy xem tay Ta và chân Ta, chính là Ta đây. Hãy rờ xem, vì một linh không có thịt và xương như các ngươi thấy Ta có.”
Sự hiện ra bất ngờ của Chúa Giê-su khiến các môn đồ kinh hãi, nhưng Ngài trấn an họ bằng cách mời họ nhìn xem và chạm vào các dấu thương của Ngài. Qua đó, Ngài xóa bỏ ý nghĩ rằng Ngài chỉ là một linh, xác nhận thực tại thân thể của sự phục sinh và ban cho họ sự bình an giữa những nghi ngờ.
Lu-ca 24:40-43
40 Khi phán xong, Ngài cho họ xem tay và chân Ngài.
41 Nhưng vì họ vui mừng quá đến nỗi vẫn chưa tin và còn kinh ngạc, Ngài hỏi họ: “Các ngươi có gì ăn không?”
42 Họ đưa cho Ngài một miếng cá nướng và một ít tàng ong.
43 Ngài nhận lấy và ăn trước mặt họ.
Để tiếp tục trấn an các môn đồ, Chúa Giê-su ăn trước mặt họ, chứng minh rằng Ngài thật sự đang sống trong một thân thể phục sinh thật. Hành động đơn giản này giải quyết sự nghi ngờ còn sót lại của họ, khẳng định rằng sự phục sinh của Ngài không chỉ mang tính thuộc linh, mà là một chiến thắng trọn vẹn trên sự chết.
Lu-ca 24:44-49
44 Rồi Ngài phán với họ: “Đây là những lời Ta đã nói với các ngươi khi Ta còn ở với các ngươi, rằng mọi điều đã chép về Ta trong Luật Môi-se, các sách Tiên Tri và Thi Thiên phải được ứng nghiệm.”
45 Bấy giờ Ngài mở trí cho họ để họ hiểu Kinh Thánh.
46 Ngài phán với họ: “Có lời chép rằng Đấng Christ phải chịu khổ, và ngày thứ ba sống lại từ cõi chết,
47 và sự ăn năn cùng sự tha tội phải được rao giảng trong danh Ngài cho muôn dân, bắt đầu từ Giê-ru-sa-lem.
48 Các ngươi là nhân chứng về những điều này.
49 Nầy, Ta sẽ sai lời hứa của Cha Ta xuống trên các ngươi; nhưng hãy ở lại trong thành Giê-ru-sa-lem cho đến khi các ngươi được mặc lấy quyền năng từ trên cao.”
Chúa Giê-su giải thích ý nghĩa của đời sống, sự chết và sự phục sinh của Ngài bằng cách đặt nền tảng trên Kinh Thánh. Ngài giao phó cho các môn đồ sứ mạng làm chứng về những lẽ thật này và chuẩn bị họ để nhận lãnh Thánh Linh, là Đấng ban quyền năng cho họ rao truyền sứ điệp về sự ăn năn và sự tha thứ cho muôn dân.
Lu-ca 24:50-53
50 Rồi Ngài dẫn họ ra đến tận Bê-tha-ni, giơ tay lên và ban phước cho họ.
51 Đang khi Ngài ban phước cho họ, Ngài lìa khỏi họ và được cất lên trời.
52 Họ thờ phượng Ngài rồi trở về Giê-ru-sa-lem với niềm vui lớn,
53 và cứ ở trong đền thờ, ngợi khen và chúc tụng Đức Chúa Trời. A-men.
Trong hành động cuối cùng được nhìn thấy trên đất, Chúa Giê-su dẫn các môn đồ đến Bê-tha-ni, giơ tay lên và ban phước cho họ trước khi thăng thiên. Điều này cho thấy Ngài không để họ lại trong sự buồn bã hay bất định, nhưng đặt họ dưới sự ban phước, thẩm quyền và sự chăm sóc liên tục của Ngài. Sự thăng thiên của Ngài xác nhận rằng sứ mạng trên đất của Ngài đã hoàn tất và Ngài trở về cùng Cha như Con Đức Chúa Trời đã sống lại và chiến thắng. Thay vì đầy sợ hãi hay tuyệt vọng, các môn đồ thờ phượng Ngài và trở về Giê-ru-sa-lem với niềm vui lớn, vì giờ đây họ hiểu rằng Chúa Giê-su đang sống, được tôn cao, và vẫn đang hành động cho họ từ trời. Việc họ liên tục ngợi khen trong đền thờ bày tỏ đức tin, hy vọng được đổi mới, và sự sẵn sàng chờ đợi quyền năng đã hứa của Thần Linh trước khi đem Tin Lành đến cho thế gian.

