top of page

Lu-ca 4

Lu-ca 4 mô tả sự khởi đầu chức vụ của Chúa Giê-su, nhấn mạnh những sự cám dỗ của Ngài trong đồng vắng, sự từ chối Ngài phải đối diện tại quê hương mình, và thẩm quyền Ngài bày tỏ trên ma quỷ cùng bệnh tật. Sau khi chịu báp-têm và được đầy dẫy Thánh Linh, Chúa Giê-su đi vào đồng vắng, nơi Ngài bị ma quỷ cám dỗ. Sau đó, Ngài trở về Ga-li-lê và giảng dạy trong các nhà hội, nhưng khi Ngài tuyên bố chính mình là Đấng Mê-si tại Na-xa-rét, Ngài bị dân quê mình từ chối. Tiếp tục đi nơi khác, Chúa Giê-su thực hiện nhiều sự chữa lành và đuổi quỷ, bày tỏ quyền năng và thẩm quyền của Ngài trên cả lĩnh vực thể chất lẫn thuộc linh.

Lu-ca 4:1-2
1 Chúa Giê-su, đầy dẫy Thánh Linh, từ sông Giô-đanh trở về và được Thần Linh dẫn vào đồng vắng,
2 chịu ma quỷ cám dỗ trong bốn mươi ngày. Trong những ngày ấy, Ngài không ăn gì cả; khi những ngày ấy kết thúc, Ngài đói.

Sau khi chịu báp-têm, Chúa Giê-su được đầy dẫy Thánh Linh và được dẫn vào đồng vắng để trải qua một thời kỳ kiêng ăn và thử nghiệm. Đồng vắng là nơi cô lập và thử thách, tượng trưng cho cả sự gian khổ thể chất lẫn thuộc linh. Cơn đói của Ngài bày tỏ nhân tính của Ngài, và bốn mươi ngày gợi nhớ đến những giai đoạn thử nghiệm quan trọng khác trong Kinh Thánh, chẳng hạn như bốn mươi năm của Y-sơ-ra-ên trong đồng vắng. Chúa Giê-su chuẩn bị cho chức vụ của Ngài qua cuộc gặp gỡ thuộc linh đầy căng thẳng này, đặt mình hoàn toàn phù hợp với ý muốn Đức Chúa Trời.

Lu-ca 4:3-4
3 Ma quỷ nói với Ngài: “Nếu Ngài là Con Đức Chúa Trời, hãy truyền cho hòn đá này trở thành bánh đi.”
4 Nhưng Chúa Giê-su đáp với nó rằng: “Có lời chép: ‘Người ta sống chẳng phải chỉ nhờ bánh, nhưng bởi mọi lời của Đức Chúa Trời.’”

Ma quỷ cám dỗ Chúa Giê-su chứng minh danh tính của Ngài là Con Đức Chúa Trời bằng cách biến hòn đá thành bánh để thỏa mãn cơn đói sau khi kiêng ăn bốn mươi ngày. Sự thách thức này nhắm vào cả sự yếu đuối thể chất lẫn thẩm quyền thần thượng của Chúa Giê-su, ngụ ý rằng Ngài nên dùng quyền năng của mình cho mục đích phục vụ bản thân. Chúa Giê-su đáp lại bằng cách trích dẫn Phục Truyền Luật Lệ Ký 8:3, dạy rằng sự sống được duy trì bởi mọi lời đến từ Đức Chúa Trời, chứ không chỉ bởi bánh. Câu trả lời này nhấn mạnh sự lệ thuộc của Ngài vào sự chu cấp của Đức Chúa Trời và sự từ chối lạm dụng quyền năng thần thượng cho lợi ích cá nhân. Khi từ chối sự cám dỗ, Chúa Giê-su bày tỏ rằng sự vâng phục thật đối với Đức Chúa Trời đặt đức tin và sự đầu phục lên trên việc thỏa mãn nhu cầu thể chất tức thời hoặc tìm kiếm sự xác nhận qua những màn trình diễn phép lạ.

Lu-ca 4:5-8
5 Ma quỷ đem Ngài lên một ngọn núi cao, chỉ cho Ngài thấy tất cả các vương quốc trên thế gian trong một khoảnh khắc.
6 Ma quỷ nói với Ngài: “Ta sẽ ban cho Ngài tất cả thẩm quyền này cùng vinh quang của chúng; vì điều đó đã được giao cho ta, và ta muốn ban cho ai tùy ý.
7 Vậy nếu Ngài thờ lạy trước mặt ta, tất cả sẽ thuộc về Ngài.”
8 Chúa Giê-su đáp và phán với nó: “Hỡi Sa-tan, hãy lui ra sau Ta! Vì có lời chép: ‘Ngươi phải thờ phượng Chúa là Đức Chúa Trời ngươi, và chỉ phục vụ một mình Ngài mà thôi.’”

Ma quỷ cám dỗ Chúa Giê-su bằng cách đề nghị ban cho Ngài tất cả các vương quốc trên thế gian cùng vinh quang của chúng để đổi lấy sự thờ lạy. Sự cám dỗ này gợi ý một con đường tắt để đạt được thẩm quyền và quyền lực, bỏ qua sự đau khổ và sự vâng phục cần thiết trong kế hoạch cứu chuộc của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, Chúa Giê-su quở trách Sa-tan, trích dẫn Phục Truyền Luật Lệ Ký 6:13: “Ngươi phải thờ phượng Chúa là Đức Chúa Trời ngươi, và chỉ phục vụ một mình Ngài mà thôi,” khẳng định rằng chỉ Đức Chúa Trời là Cha mới xứng đáng nhận sự thờ phượng tối cao, sự đầu phục, và sự phục vụ. Câu trả lời của Chúa Giê-su nhấn mạnh lòng trung thành tuyệt đối của Ngài đối với thẩm quyền và kế hoạch của Cha, từ chối thỏa hiệp hoặc tìm kiếm quyền lực theo điều kiện của Sa-tan. Dù Chúa Giê-su từ chối thờ lạy Sa-tan, Kinh Thánh cho thấy việc thờ phượng Chúa Giê-su là thích hợp vì điều đó làm vinh hiển Đức Chúa Trời là Cha. Ví dụ, Phi-líp 2:9-11 bày tỏ rằng Đức Chúa Trời đã tôn cao Chúa Giê-su và ban cho Ngài danh trên hết mọi danh, để “nhân danh Chúa Giê-su, mọi đầu gối đều quỳ xuống... và mọi lưỡi đều xưng nhận Chúa Giê-su Christ là Chúa, để Đức Chúa Trời là Cha được vinh hiển.” Thờ phượng Chúa Giê-su không tách rời khỏi sự thờ phượng Đức Chúa Trời, nhưng tôn kính Cha, Đấng đã lập Chúa Giê-su làm Chúa. Điều này cũng được xác nhận thêm trong Giăng 5:23, nơi Chúa Giê-su phán: “Ai không tôn kính Con, thì cũng không tôn kính Cha là Đấng đã sai Con.” Vì vậy, Chúa Giê-su từ chối đề nghị của Sa-tan vì điều đó sẽ liên quan đến sự phản nghịch ý muốn của Cha và tìm kiếm quyền lực tách rời khỏi Ngài. Chúa Giê-su vẫn trung tín với kế hoạch của Đức Chúa Trời, bày tỏ rằng sự thờ phượng tối cao và sự phục vụ thuộc về một mình Cha, và được thể hiện trong sự vâng phục ý muốn Ngài qua Con của Ngài.

Lu-ca 4:9-12
9 Rồi ma quỷ đem Ngài đến Giê-ru-sa-lem, đặt Ngài trên nóc đền thờ, và nói với Ngài: “Nếu Ngài là Con Đức Chúa Trời, hãy gieo mình xuống từ đây.
10 Vì có lời chép: ‘Ngài sẽ truyền cho các thiên sứ Ngài gìn giữ Ngươi,’
11 và: ‘Các thiên sứ sẽ nâng Ngươi trên tay, kẻo chân Ngươi vấp phải đá.’”
12 Chúa Giê-su đáp và phán với nó: “Có lời phán rằng: ‘Ngươi chớ thử Chúa là Đức Chúa Trời ngươi.’”

Trong sự cám dỗ cuối cùng, ma quỷ cố khiến Chúa Giê-su thử Đức Chúa Trời bằng cách gieo mình xuống khỏi nóc đền thờ, dùng Kinh Thánh để biện minh cho hành động ấy. Chúa Giê-su từ chối, chỉ ra rằng thử nghiệm sự bảo vệ của Đức Chúa Trời là một hành động của sự vô tín. Câu trả lời này làm nổi bật đức tin không lay chuyển của Ngài và sự cam kết đi theo ý muốn Đức Chúa Trời mà không thao túng Ngài.

Lu-ca 4:13-15
13 Sau khi ma quỷ đã kết thúc mọi sự cám dỗ, nó rời khỏi Ngài cho đến một thời điểm thuận tiện.
14 Chúa Giê-su trở về Ga-li-lê trong quyền năng của Thần Linh, và tiếng tăm Ngài lan ra khắp vùng xung quanh.
15 Ngài giảng dạy trong các nhà hội của họ, và được mọi người tôn vinh.

Sau các sự cám dỗ, ma quỷ rời khỏi Ngài, nhưng chỉ tạm thời, cho thấy các thử thách sẽ còn đến nữa. Chúa Giê-su, đầy quyền năng của Thần Linh, bắt đầu chức vụ công khai của Ngài tại Ga-li-lê. Sự dạy dỗ của Ngài nhanh chóng thu hút sự chú ý, và Ngài được dân chúng ca ngợi. Điều này đánh dấu sự khởi đầu ảnh hưởng của Ngài trên cộng đồng như một Thầy Dạy và Tiên Tri.

Lu-ca 4:16-21
16 Ngài đến Na-xa-rét, nơi Ngài đã được nuôi dưỡng. Theo thói quen, Ngài vào nhà hội trong ngày Sa-bát và đứng lên để đọc.
17 Người ta trao cho Ngài sách của tiên tri Ê-sai. Khi mở sách ra, Ngài tìm thấy chỗ có chép rằng:
18 “Thần Linh của Chúa ngự trên Ta, vì Ngài đã xức dầu cho Ta để rao giảng phúc âm cho người nghèo; Ngài đã sai Ta để chữa lành những người có lòng tan vỡ, công bố sự tự do cho kẻ bị giam cầm, sự sáng mắt cho người mù, giải phóng những người bị áp bức;
19 và công bố năm đẹp lòng Chúa.”
20 Rồi Ngài cuộn sách lại, trả cho người phục vụ, và ngồi xuống. Mọi mắt trong nhà hội đều chăm chú nhìn Ngài.
21 Ngài bắt đầu phán với họ: “Hôm nay lời Kinh Thánh này đã được ứng nghiệm trong tai các ngươi.”

Khi trở về Na-xa-rét, Chúa Giê-su đọc sách Ê-sai trong nhà hội, một phân đoạn mô tả sứ mạng của Đấng Mê-si. Khi tuyên bố lời ấy được ứng nghiệm, Ngài công khai xác nhận chính mình là Đấng Cứu Thế đã được hứa. Lời công bố mạnh mẽ này gây nên cả sự kinh ngạc lẫn tranh cãi, vì dân quê Ngài khó chấp nhận rằng một người trong số họ lại có thể là Đấng Giải Cứu được trông đợi từ lâu.

Lu-ca 4:22-24
22 Mọi người đều làm chứng về Ngài và kinh ngạc trước những lời đầy ân điển phát ra từ miệng Ngài. Họ nói: “Đây chẳng phải là con của Giô-sép sao?”
23 Ngài phán với họ: “Chắc các ngươi sẽ nói với Ta câu tục ngữ này: ‘Thầy thuốc ơi, hãy tự chữa lấy mình! Những gì chúng tôi nghe đã xảy ra tại Ca-bê-na-um, hãy làm tại quê hương của Thầy nữa.’”
24 Rồi Ngài phán: “Quả thật, Ta nói cùng các ngươi, không một tiên tri nào được tiếp nhận tại quê hương mình.”

Sau khi Chúa Giê-su tuyên bố trong nhà hội rằng Ngài làm ứng nghiệm lời tiên tri từ Ê-sai, dân chúng kinh ngạc trước lời Ngài nhưng lại nghi ngờ thẩm quyền của Ngài, tự hỏi: “Đây chẳng phải là con của Giô-sép sao?” Sự hoài nghi của họ bắt nguồn từ việc họ quen biết Chúa Giê-su chỉ như con trai của người thợ mộc địa phương, điều này che mờ khả năng nhận ra sứ mạng thần thượng của Ngài. Chúa Giê-su, biết trước sự nghi ngờ của họ, nói đến kỳ vọng của họ rằng Ngài phải lặp lại những phép lạ đã thực hiện tại Ca-bê-na-um, tóm tắt yêu cầu của họ bằng câu tục ngữ: “Thầy thuốc ơi, hãy tự chữa lấy mình!” Điều này phản ánh sự đòi hỏi của họ về bằng chứng hữu hình và lợi ích cá nhân như điều kiện để tin. Ngài quở trách thái độ này bằng cách nói rằng một tiên tri thường bị từ chối tại quê hương mình, nhấn mạnh sự thiếu đức tin và cảm giác mình có quyền đòi hỏi của họ, là những điều che khuất lòng tin cậy thật nơi công việc Đức Chúa Trời qua Ngài. Lời tiên tri cụ thể mà Chúa Giê-su nói đến là từ Ê-sai 61:1-2, nơi Đấng Giải Cứu được hứa sẽ được xức dầu để rao giảng tin lành cho người nghèo, công bố sự tự do cho kẻ bị giam cầm, và giải phóng những người bị áp bức, chỉ đến một sứ mạng Mê-si mà Chúa Giê-su tuyên bố chính mình đang làm ứng nghiệm.

Lu-ca 4:25-30
25 Nhưng Ta nói thật với các ngươi: Trong thời Ê-li, khi trời đóng lại ba năm sáu tháng và có nạn đói lớn khắp cả xứ, có nhiều góa phụ trong Y-sơ-ra-ên;
26 nhưng Ê-li không được sai đến với một ai trong số họ, ngoại trừ một góa phụ tại Sa-rép-ta, thuộc vùng Si-đôn.
27 Cũng có nhiều người phung trong Y-sơ-ra-ên vào thời tiên tri Ê-li-sê, nhưng không ai trong số họ được sạch, ngoại trừ Na-a-man người Sy-ri.”
28 Khi nghe những điều ấy, mọi người trong nhà hội đều đầy giận dữ.
29 Họ đứng dậy, đuổi Ngài ra khỏi thành, và dẫn Ngài đến mép đồi nơi thành của họ được xây dựng, để ném Ngài xuống vực.
30 Nhưng Ngài đi qua giữa họ và rời khỏi đó.

Chúa Giê-su nhắc đến Ê-li và Ê-li-sê để minh họa khuynh hướng của Đức Chúa Trời trong việc vươn đến những người ngoài dân Y-sơ-ra-ên, thách thức những giả định của dân chúng về sứ mạng của Ngài. Sứ điệp của Ngài khiến họ tức giận, dẫn đến việc họ cố làm hại Ngài. Tuy nhiên, Chúa Giê-su thoát khỏi cách lạ lùng, tượng trưng cho mục đích không lay chuyển và sự bảo vệ thần thượng dành cho Ngài.

Lu-ca 4:31-37
31 Ngài đi xuống Ca-bê-na-um, một thành thuộc Ga-li-lê, và giảng dạy họ trong các ngày Sa-bát.
32 Họ kinh ngạc về sự dạy dỗ của Ngài, vì lời Ngài có thẩm quyền.
33 Trong nhà hội có một người bị thần của quỷ ô uế ám. Người ấy kêu lớn tiếng:
34 “Hãy để chúng tôi yên! Chúng tôi có liên quan gì đến Ngài, hỡi Chúa Giê-su Na-xa-rét? Ngài đến để tiêu diệt chúng tôi sao? Tôi biết Ngài là ai — Đấng Thánh của Đức Chúa Trời!”
35 Nhưng Chúa Giê-su quở trách nó rằng: “Hãy im đi, và ra khỏi người này!” Quỷ vật người ấy ngã xuống giữa mọi người rồi ra khỏi, mà không làm hại người ấy.
36 Mọi người đều kinh ngạc và nói với nhau: “Lời này là gì vậy? Vì Ngài dùng thẩm quyền và quyền năng truyền lệnh cho các thần ô uế, và chúng phải ra.”
37 Tiếng đồn về Ngài lan ra khắp mọi nơi trong vùng xung quanh.

Thẩm quyền của Chúa Giê-su mở rộng trên các quyền lực ma quỷ, như được bày tỏ trong cuộc gặp gỡ đầy kịch tính với một người bị quỷ ám. Quỷ nhận ra Chúa Giê-su là “Đấng Thánh của Đức Chúa Trời,” cho thấy thế giới thuộc linh nhận biết danh tính của Ngài.

Lu-ca 4:38-39
38 Ngài rời nhà hội và vào nhà Si-môn. Mẹ vợ của Si-môn đang bị sốt cao, và họ xin Ngài giúp bà.
39 Ngài đứng bên bà, quở trách cơn sốt, và nó rời khỏi bà. Lập tức bà đứng dậy và phục vụ họ.

Sau khi rời nhà hội, Chúa Giê-su đến nhà của Si-môn Phi-e-rơ, nơi Ngài gặp mẹ vợ của Si-môn đang bị sốt nặng. Đáp lại lời cầu xin giúp đỡ của họ, Chúa Giê-su chữa lành bà bằng cách quở trách cơn sốt, và cơn sốt rời khỏi bà ngay lập tức. Sự hồi phục tức thì của bà, được bày tỏ qua việc bà đứng dậy phục vụ họ, chứng minh sự trọn vẹn và quyền năng trong sự chữa lành của Chúa Giê-su.

Lu-ca 4:40-41
40 Khi mặt trời lặn, tất cả những ai có người thân đau bệnh đủ loại đều đem họ đến với Ngài; Ngài đặt tay trên từng người và chữa lành họ.
41 Quỷ cũng ra khỏi nhiều người, kêu lên rằng: “Ngài là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời!” Nhưng Ngài quở trách chúng và không cho chúng nói, vì chúng biết Ngài là Đấng Christ.

Khi ngày Sa-bát kết thúc, đám đông đem những người bệnh đến với Chúa Giê-su, và Ngài chữa lành từng người bằng cách đặt tay trên họ, cho thấy lòng thương xót và sự chăm sóc cá nhân của Ngài. Ma quỷ, nhận biết danh tính thần thượng của Ngài, kêu lên, nhưng Chúa Giê-su bắt chúng im lặng, không muốn sứ mạng của Ngài được bày tỏ theo cách đó. Quyền kiểm soát của Ngài trên bệnh tật và các thần dữ tiếp tục xác lập thẩm quyền và danh tính của Ngài.

Lu-ca 4:42-44
42 Đến sáng, Ngài rời khỏi đó và đi đến một nơi vắng vẻ. Đám đông tìm kiếm Ngài, đến với Ngài, và cố giữ Ngài lại, không để Ngài rời họ.
43 Nhưng Ngài phán với họ: “Ta cũng phải rao giảng vương quốc Đức Chúa Trời cho các thành khác nữa, vì chính vì mục đích này mà Ta đã được sai đến.”
44 Và Ngài tiếp tục giảng dạy trong các nhà hội tại Ga-li-lê.

Chúa Giê-su tìm nơi yên tĩnh, nhưng đám đông đi theo Ngài và muốn giữ Ngài ở lại. Tuy nhiên, Chúa Giê-su giải thích rằng sứ mạng của Ngài là rao giảng vương quốc Đức Chúa Trời cho các thành khác nữa. Lời tuyên bố này nhấn mạnh tính phổ quát của sứ điệp Ngài và sự cam kết của Ngài trong việc hoàn thành mục đích của Đức Chúa Trời, bất chấp mong muốn của dân chúng muốn giữ Ngài ở một nơi. Ngài tiếp tục giảng dạy khắp Ga-li-lê, tập trung vào việc truyền bá sứ điệp của Ngài trong toàn vùng.

bottom of page