top of page

Lu-ca 5

Lu-ca 5 trình bày giai đoạn đầu trong chức vụ công khai của Chúa Giê-su, bao gồm việc Ngài kêu gọi các môn đồ đầu tiên, thực hiện nhiều phép lạ chữa lành, và ban những lời dạy bày tỏ thẩm quyền cùng lòng thương xót của Ngài. Chương này cho thấy thẩm quyền của Chúa Giê-su trên thiên nhiên, bệnh tật và tội lỗi, đồng thời nhấn mạnh ảnh hưởng biến đổi sâu sắc của chức vụ Ngài trên những người theo Ngài.

Lu-ca 5:1-10
1 Khi đoàn dân đông chen lấn quanh Ngài để nghe lời Đức Chúa Trời, thì Ngài đứng bên hồ Ghê-nê-xa-rết.
2 Ngài thấy hai chiếc thuyền đậu bên hồ; những người đánh cá đã ra khỏi thuyền và đang giặt lưới.
3 Ngài bước vào một chiếc thuyền, là thuyền của Si-môn, và xin ông chèo ra xa bờ một chút. Rồi Ngài ngồi xuống và dạy dỗ đoàn dân đông từ trên thuyền.
4 Khi Ngài giảng xong, Ngài phán với Si-môn: “Hãy chèo ra chỗ nước sâu và thả lưới để đánh cá.”
5 Si-môn thưa với Ngài: “Thưa Thầy, chúng con đã vất vả suốt đêm mà chẳng bắt được gì; tuy nhiên, theo lời Thầy, con sẽ thả lưới.”
6 Khi họ làm như vậy, họ bắt được rất nhiều cá, đến nỗi lưới bắt đầu rách.
7 Họ ra hiệu cho các bạn đồng nghiệp ở thuyền kia đến giúp. Những người ấy đến và đổ đầy cá cả hai thuyền, đến nỗi thuyền bắt đầu chìm.
8 Khi Si-môn Phi-e-rơ thấy vậy, ông sấp mình nơi đầu gối Chúa Giê-su và thưa: “Lạy Chúa, xin lìa khỏi con, vì con là người tội lỗi!”
9 Vì ông và tất cả những người ở với ông đều kinh ngạc về mẻ cá họ vừa bắt được;
10 Gia-cơ và Giăng, con trai Xê-bê-đê, là bạn đồng nghiệp của Si-môn, cũng vậy. Chúa Giê-su phán với Si-môn: “Đừng sợ. Từ nay con sẽ bắt người.”

Phép lạ mẻ cá lớn của Chúa Giê-su bày tỏ thẩm quyền của Ngài trên thiên nhiên và trở thành một bước ngoặt quan trọng trong đời sống Phi-e-rơ. Dù ban đầu còn do dự, Phi-e-rơ vẫn vâng lời Chúa Giê-su và bị choáng ngợp bởi sự dư dật bất ngờ. Phép lạ này không chỉ chứng minh quyền năng thần thượng của Chúa Giê-su, mà còn khiến Phi-e-rơ hạ mình, nhận ra sự bất xứng của mình. Lời Chúa Giê-su phán với Phi-e-rơ: “Từ nay con sẽ bắt người,” cho thấy một mục đích mới: Phi-e-rơ sẽ trở thành người đánh lưới linh hồn, dâng đời sống mình cho việc rao truyền Tin Lành.

Lu-ca 5:11
11 Khi họ đã đưa thuyền vào bờ, họ bỏ tất cả mà theo Ngài.

Sự đáp ứng của các môn đồ đối với Chúa Giê-su là lập tức và trọn vẹn. Việc bỏ lại nghề nghiệp của mình cho thấy họ sẵn sàng đặt việc theo Chúa Giê-su lên trên mọi điều khác. Hành động cam kết này bày tỏ quyền năng biến đổi trong tiếng gọi của Chúa Giê-su, khi những người đánh cá ấy từ bỏ một đời sống ổn định để bước vào một tương lai chưa biết rõ với Đấng Christ.

Lu-ca 5:12-16
12 Khi Ngài đang ở trong một thành kia, có một người đầy bệnh phung thấy Chúa Giê-su; người ấy sấp mặt xuống và nài xin Ngài rằng: “Lạy Chúa, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho con được sạch.”
13 Ngài đưa tay ra chạm vào người ấy và phán: “Ta muốn; hãy được sạch.” Lập tức bệnh phung lìa khỏi người ấy.
14 Ngài dặn người ấy đừng nói với ai, nhưng phán: “Hãy đi, trình diện với thầy tế lễ, và dâng của lễ về sự được sạch của con, như Môi-se đã truyền, để làm chứng cho họ.”
15 Tuy nhiên, tiếng đồn về Ngài càng lan rộng hơn; nhiều đoàn dân đông nhóm lại để nghe Ngài và được Ngài chữa lành khỏi các bệnh tật của họ.
16 Nhưng chính Ngài thường lui vào nơi đồng vắng để cầu nguyện.

Việc Chúa Giê-su chữa lành người phung là một hành động vừa đầy lòng thương xót vừa đầy thẩm quyền. Khi chạm vào người ấy, Chúa Giê-su vượt qua những ranh giới xã hội và tôn giáo, khẳng định phẩm giá của người bệnh và bày tỏ quyền năng chữa lành của Ngài. Chúa Giê-su bảo người ấy làm theo Luật Môi-se về sự thanh sạch, qua đó tôn trọng những quy định đã được thiết lập. Đoàn dân ngày càng đông cho thấy ảnh hưởng của Chúa Giê-su đang gia tăng, nhưng Ngài vẫn ưu tiên sự yên tĩnh và cầu nguyện, bày tỏ tầm quan trọng của sự phục hồi thuộc linh giữa chức vụ.

Lu-ca 5:17-26
17 Một ngày kia, khi Ngài đang dạy dỗ, có những người Pha-ri-si và các thầy dạy luật ngồi đó; họ đến từ mọi làng trong xứ Ga-li-lê, Giu-đê và Giê-ru-sa-lem. Quyền năng của Chúa hiện diện để chữa lành họ.
18 Bấy giờ có mấy người khiêng trên giường một người bị bại liệt; họ tìm cách đem người ấy vào đặt trước mặt Ngài.
19 Nhưng vì đám đông, họ không tìm được cách đem người ấy vào, nên họ leo lên mái nhà, dỡ ngói và thả người ấy cùng chiếc giường xuống giữa đám đông, ngay trước mặt Chúa Giê-su.
20 Khi Ngài thấy đức tin của họ, Ngài phán với người ấy: “Hỡi người kia, tội lỗi con đã được tha.”
21 Các thầy thông giáo và người Pha-ri-si bắt đầu suy nghĩ rằng: “Người này là ai mà nói lời phạm thượng? Ai có thể tha tội ngoài một mình Đức Chúa Trời?”
22 Nhưng Chúa Giê-su biết những suy nghĩ của họ, nên đáp rằng: “Sao các ngươi suy luận như vậy trong lòng?
23 Nói rằng: ‘Tội lỗi con đã được tha,’ hay nói rằng: ‘Hãy đứng dậy mà đi,’ điều nào dễ hơn?
24 Nhưng để các ngươi biết rằng Con Người có quyền trên đất để tha tội”—Ngài phán với người bại liệt: “Ta bảo con, hãy đứng dậy, vác giường mình và đi về nhà.”
25 Lập tức người ấy đứng dậy trước mặt họ, vác lấy chiếc giường mình đã nằm, rồi đi về nhà, ngợi khen Đức Chúa Trời.
26 Tất cả đều kinh ngạc, ngợi khen Đức Chúa Trời và đầy lòng kính sợ, nói rằng: “Hôm nay chúng ta đã thấy những việc lạ lùng!”

Phân đoạn này cho thấy cả thẩm quyền của Chúa Giê-su trong việc tha tội lẫn lòng thương xót của Ngài trong việc chữa lành bệnh tật thể xác. Đức tin của những người bạn, được bày tỏ qua sự quyết tâm đem người bại liệt đến với Chúa Giê-su, dẫn đến cả sự chữa lành thuộc thể lẫn thuộc linh. Lời tuyên bố tha tội của Chúa Giê-su thách thức người Pha-ri-si, là những người nghi ngờ thẩm quyền của Ngài. Qua việc chữa lành người bại liệt, Chúa Giê-su ban bằng chứng không thể phủ nhận về thẩm quyền thần thượng của Ngài, khiến đám đông kinh ngạc và đầy kính sợ trước quyền năng của Ngài.

Lu-ca 5:27-32
27 Sau những việc ấy, Ngài đi ra và thấy một người thu thuế tên là Lê-vi đang ngồi tại sở thu thuế. Ngài phán với ông: “Hãy theo Ta.”
28 Ông bỏ tất cả, đứng dậy và theo Ngài.
29 Lê-vi dọn một bữa tiệc lớn cho Ngài tại nhà mình. Có rất nhiều người thu thuế và những người khác cùng ngồi ăn với họ.
30 Các thầy thông giáo và người Pha-ri-si của họ phàn nàn với các môn đồ Ngài rằng: “Tại sao các ngươi ăn uống với những người thu thuế và kẻ có tội?”
31 Chúa Giê-su đáp: “Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, nhưng người đau yếu mới cần.
32 Ta không đến để kêu gọi người công chính, nhưng kêu gọi kẻ có tội ăn năn.”

Việc Chúa Giê-su kêu gọi Lê-vi, một người thu thuế, và việc Ngài tiếp nhận “kẻ có tội” nhấn mạnh sứ mạng của Ngài là tìm đến những người hư mất. Sự đáp ứng lập tức của Lê-vi và bữa tiệc ông tổ chức bày tỏ niềm vui của ông khi theo Chúa Giê-su, trong khi lời phàn nàn của người Pha-ri-si cho thấy thái độ xét đoán của họ. Câu trả lời của Chúa Giê-su nhấn mạnh mục đích của Ngài: Ngài đến để ban ân điển và sự chữa lành cho những ai nhận biết nhu cầu ăn năn của mình.

Lu-ca 5:33-39
33 Họ nói với Ngài: “Tại sao môn đồ của Giăng thường kiêng ăn và cầu nguyện, môn đồ của người Pha-ri-si cũng vậy, còn môn đồ của Thầy lại ăn uống?”
34 Ngài phán với họ: “Các ngươi có thể bắt bạn hữu của chàng rể kiêng ăn khi chàng rể còn ở với họ sao?
35 Nhưng sẽ có những ngày chàng rể bị đem đi khỏi họ; khi ấy họ sẽ kiêng ăn trong những ngày đó.”
36 Ngài cũng phán với họ một ẩn dụ: “Không ai xé một miếng vải từ áo mới để vá vào áo cũ; nếu làm vậy, áo mới sẽ bị rách, và miếng vải lấy từ áo mới cũng không hợp với áo cũ.
37 Cũng không ai đổ rượu mới vào bầu da cũ; nếu làm vậy, rượu mới sẽ làm nứt bầu da, rượu sẽ chảy ra và bầu da sẽ hư.
38 Nhưng rượu mới phải đổ vào bầu da mới, thì cả hai đều được giữ gìn.
39 Cũng không ai đã uống rượu cũ rồi lại lập tức muốn rượu mới; vì người ấy nói: ‘Rượu cũ ngon hơn.’”

Khi trả lời câu hỏi về sự kiêng ăn, Chúa Giê-su dùng hình ảnh tiệc cưới để cho thấy niềm vui vì sự hiện diện của Ngài giữa những người theo Ngài. Các ẩn dụ về áo và bầu da minh họa rằng những lời dạy mới và vương quốc của Ngài không thể bị giới hạn trong những khuôn khổ truyền thống cũ. Chúa Giê-su đem đến Giao Ước Mới, một giao ước đòi hỏi một cái nhìn mới và sự biến đổi của tấm lòng, tượng trưng cho sự đổi mới trọn vẹn chứ không phải chỉ là vá víu những đường lối cũ.

bottom of page