
Lu-ca 8
Trong Lu-ca 8, Chúa Giê-su tiếp tục chức vụ của Ngài với những sự dạy dỗ, ẩn dụ, phép lạ, và sự chữa lành, bày tỏ thẩm quyền của Ngài trên thiên nhiên, bệnh tật, và ngay cả sự chết. Chương này bao gồm Ẩn Dụ Người Gieo Giống nổi tiếng, những lời giải thích về đức tin và sự hiểu biết, cùng các tường thuật đầy quyền năng về việc Ngài làm yên cơn bão, đuổi quỷ, và phục hồi sự sống.
Lu-ca 8:1-3
1 Sau đó, Ngài đi khắp các thành và làng, rao giảng và công bố tin lành về vương quốc Đức Chúa Trời. Mười hai môn đồ ở với Ngài,
2 cùng một số phụ nữ đã được chữa lành khỏi các tà linh và bệnh tật: Ma-ri gọi là Ma-đơ-len, người đã được đuổi khỏi bảy quỷ,
3 Giô-anna, vợ của Chu-xa, quản gia của Hê-rốt, Su-san-na, và nhiều người khác, là những người đã dùng tài sản mình để chu cấp cho Ngài.
Chúa Giê-su đi từ thành này đến thành khác, truyền bá sứ điệp về vương quốc Đức Chúa Trời, cùng với mười hai môn đồ đi theo Ngài. Bên cạnh họ cũng có một số phụ nữ đã được Ngài chữa lành khỏi bệnh tật và sự áp bức của tà linh, như Ma-ri Ma-đơ-len, Giô-anna, và Su-san-na. Những phụ nữ này bày tỏ lòng biết ơn và sự cam kết của mình bằng cách hỗ trợ tài chính cho chức vụ của Chúa Giê-su, làm nổi bật vai trò quan trọng của phụ nữ trong phong trào ban đầu và lòng tận hiến của họ đối với sứ mạng của Ngài.
Lu-ca 8:4-8
4 Khi một đoàn dân đông tụ họp lại, và người ta từ các thành đến với Ngài, Ngài phán bằng một ẩn dụ:
5 “Một người gieo giống đi ra gieo hạt giống mình. Khi người ấy gieo, một số hạt rơi dọc đường, bị giẫm đạp, và chim trời ăn mất.
6 Một số rơi trên đá; vừa mọc lên thì bị khô héo vì thiếu ẩm.
7 Một số rơi giữa bụi gai; gai cùng mọc lên và làm nghẹt nó.
8 Nhưng một số khác rơi vào đất tốt, mọc lên và sinh bông trái gấp trăm lần.” Khi phán những điều ấy, Ngài kêu lên: “Ai có tai để nghe, hãy nghe!”
Trong Ẩn Dụ Người Gieo Giống, Chúa Giê-su mô tả một người gieo giống rải hạt, và các hạt rơi trên nhiều loại đất khác nhau, tượng trưng cho những cách đáp ứng khác nhau đối với lời Đức Chúa Trời. Những hạt rơi trên đất cứng, đất đá, hoặc giữa bụi gai không thể phát triển hiệu quả, tượng trưng cho những tấm lòng chưa sẵn sàng hoặc bị phân tâm bởi những khó khăn và cám dỗ của đời sống. Nhưng những hạt rơi vào đất tốt thì phát triển mạnh mẽ, minh họa cách một tấm lòng biết tiếp nhận có thể sinh bông trái thuộc linh. Chúa Giê-su khích lệ người nghe xem xét chính sự tiếp nhận của mình đối với sự dạy dỗ của Ngài.
Lu-ca 8:9-10
9 Các môn đồ hỏi Ngài rằng: “Ẩn dụ này có nghĩa gì?”
10 Ngài phán: “Các ngươi đã được ban cho sự hiểu biết về các mầu nhiệm của vương quốc Đức Chúa Trời; nhưng đối với những người khác, thì được ban bằng ẩn dụ, để ‘họ nhìn mà không thấy, nghe mà không hiểu.’”
Chúa Giê-su giải thích cho các môn đồ rằng các ẩn dụ bày tỏ những mầu nhiệm của vương quốc cho những người mở lòng để hiểu, trong khi những người khác vẫn không nhận biết vì thiếu sự hiểu biết thuộc linh. Các ẩn dụ đóng vai trò phân biệt những người thật sự tìm kiếm với những người thờ ơ trước sứ điệp. Cách dạy này thách thức người nghe phải chủ động tìm kiếm lẽ thật sâu xa hơn, dựa trên đức tin và lòng sẵn sàng để hiểu.
Lu-ca 8:11-15
11 “Ẩn dụ này là như sau: Hạt giống là lời Đức Chúa Trời.
12 Những hạt rơi dọc đường là những người nghe; rồi ma quỷ đến lấy lời ấy khỏi lòng họ, kẻo họ tin và được cứu.
13 Những hạt trên đá là những người khi nghe thì vui mừng tiếp nhận lời, nhưng họ không có rễ; họ tin một thời gian, và khi bị cám dỗ thì lìa bỏ.
14 Những hạt rơi giữa bụi gai là những người đã nghe, nhưng khi đi ra thì bị nghẹt bởi sự lo lắng, giàu có, và vui thú của đời này, nên không sinh trái trưởng thành.
15 Nhưng những hạt rơi vào đất tốt là những người nghe lời với tấm lòng cao thượng và tốt lành, giữ lấy lời ấy, và kiên trì sinh bông trái.”
Chúa Giê-su làm rõ ẩn dụ, cho thấy hạt giống tượng trưng cho lời Đức Chúa Trời, còn các loại đất khác nhau tượng trưng cho những cách đáp ứng khác nhau đối với lời ấy. Hạt trên đất cứng phản ánh những người dễ bị dẫn đi khỏi đức tin. Đất đá mô tả những người nhanh chóng tiếp nhận đức tin nhưng thiếu sự bền bỉ. Đất có gai tượng trưng cho những tấm lòng bị nghẹt bởi những điều phân tâm của thế gian, trong khi đất tốt tượng trưng cho những người tiếp nhận và nuôi dưỡng lời Đức Chúa Trời, dẫn đến đức tin trưởng thành và sự tăng trưởng thuộc linh.
Lu-ca 8:16-18
16 “Không ai thắp đèn rồi lấy đồ đậy lại hoặc đặt dưới giường, nhưng đặt trên chân đèn, để những người bước vào thấy ánh sáng.
17 Vì không có điều gì kín giấu mà sẽ không bị bày tỏ, cũng không có điều gì bí mật mà sẽ không được biết và đưa ra ánh sáng.
18 Vậy hãy cẩn thận về cách các ngươi nghe. Vì ai có, sẽ được ban thêm; còn ai không có, thì ngay cả điều người ấy tưởng mình có cũng sẽ bị lấy đi.”
Chúa Giê-su nhấn mạnh rằng lẽ thật, giống như ánh sáng, được ban để chia sẻ chứ không phải để che giấu. Những người theo Ngài được kêu gọi để đức tin của mình chiếu sáng cách công khai và ảnh hưởng đến người khác. Ngài cảnh báo người nghe phải cẩn thận trong cách họ tiếp nhận lời Ngài, vì những ai mở lòng học hỏi sẽ nhận được thêm sự hiểu biết, còn những ai thờ ơ có thể mất cả chút ánh sáng mà họ tưởng mình đang có.
Lu-ca 8:19-21
19 Mẹ và các em Ngài đến với Ngài, nhưng không thể đến gần Ngài vì đám đông.
20 Có người báo với Ngài rằng: “Mẹ và các em Thầy đang đứng bên ngoài, muốn gặp Thầy.”
21 Nhưng Ngài đáp và phán với họ: “Mẹ Ta và anh em Ta là những người nghe lời Đức Chúa Trời và làm theo.”
Chúa Giê-su định nghĩa lại gia đình theo ý nghĩa thuộc linh, giải thích rằng mối liên hệ thật được đặt nền trên sự vâng phục lời Đức Chúa Trời, chứ không chỉ trên quan hệ huyết thống. Lời tuyên bố này làm nổi bật ưu tiên của mối liên kết thuộc linh và lòng trung thành với sứ mạng của Đức Chúa Trời, nhấn mạnh rằng việc theo Ngài tạo nên một mối dây liên kết còn gần gũi hơn cả gia đình.
Lu-ca 8:22-25
22 Một ngày kia, Ngài xuống thuyền với các môn đồ. Ngài phán với họ: “Chúng ta hãy qua bên kia hồ.” Rồi họ chèo đi.
23 Khi thuyền đang đi, Ngài ngủ. Một cơn bão gió nổi lên trên hồ, thuyền đầy nước, và họ gặp nguy hiểm.
24 Họ đến đánh thức Ngài và nói: “Thầy ơi, Thầy ơi, chúng ta chết mất!” Bấy giờ Ngài thức dậy, quở trách gió và sóng dữ; chúng ngừng lại, và trở nên yên lặng.
25 Ngài phán với họ: “Đức tin các ngươi ở đâu?” Họ sợ hãi và kinh ngạc, nói với nhau: “Người này là ai mà truyền lệnh cho cả gió và nước, chúng cũng vâng lời Ngài?”
Phân đoạn này cho thấy thẩm quyền của Chúa Giê-su trên thiên nhiên, khi Ngài làm yên cơn bão đang đe dọa nhấn chìm các môn đồ. Khả năng kiểm soát các yếu tố thiên nhiên của Ngài khiến họ kinh ngạc và đặt câu hỏi về danh tính thật của Ngài. Qua phép lạ này, Chúa Giê-su dạy họ về đức tin nơi quyền năng của Ngài, ngay cả trong những hoàn cảnh dường như không thể vượt qua.
Lu-ca 8:26-39
26 Họ chèo đến vùng đất của người Ga-đa-ra, đối diện Ga-li-lê.
27 Khi Ngài bước lên bờ, có một người trong thành bị quỷ ám đã lâu đến gặp Ngài. Người ấy không mặc áo, cũng không ở trong nhà, nhưng sống trong các mồ mả.
28 Khi thấy Chúa Giê-su, người ấy kêu lên, sấp mình trước Ngài, và nói lớn tiếng: “Lạy Chúa Giê-su, Con Đức Chúa Trời Chí Cao, tôi có liên quan gì đến Ngài? Tôi xin Ngài đừng hành hạ tôi!”
29 Vì Ngài đã truyền cho thần ô uế ra khỏi người ấy. Nhiều lần nó bắt lấy người; người ấy bị canh giữ, bị xiềng bằng dây xích và cùm, nhưng người bẻ gãy xiềng xích và bị quỷ đẩy vào đồng vắng.
30 Chúa Giê-su hỏi người ấy: “Tên ngươi là gì?” Người ấy đáp: “Quân đoàn,” vì có nhiều quỷ đã nhập vào người.
31 Chúng nài xin Ngài đừng truyền cho chúng xuống vực sâu.
32 Lúc ấy có một bầy heo lớn đang ăn trên núi. Chúng nài xin Ngài cho phép chúng nhập vào bầy heo. Ngài cho phép chúng.
33 Các quỷ ra khỏi người ấy và nhập vào bầy heo; bầy heo lao mạnh xuống sườn dốc xuống hồ và chết chìm.
34 Những người chăn heo thấy điều đã xảy ra thì chạy trốn, báo tin trong thành và ngoài đồng quê.
35 Người ta đi ra xem điều gì đã xảy ra; họ đến với Chúa Giê-su và thấy người mà quỷ đã ra khỏi đang ngồi dưới chân Chúa Giê-su, mặc áo, và trí óc tỉnh táo; họ sợ hãi.
36 Những người đã chứng kiến cũng kể cho họ biết người bị quỷ ám đã được chữa lành như thế nào.
37 Bấy giờ, cả đoàn dân trong vùng người Ga-đa-ra xin Ngài rời khỏi họ, vì họ bị nỗi sợ lớn bắt lấy. Ngài lên thuyền và trở về.
38 Người mà quỷ đã ra khỏi nài xin được ở với Ngài. Nhưng Chúa Giê-su sai người ấy đi và phán:
39 “Hãy trở về nhà ngươi và thuật lại những điều lớn lao Đức Chúa Trời đã làm cho ngươi.” Người ấy đi và công bố khắp cả thành những điều lớn lao Chúa Giê-su đã làm cho mình.
Trong tường thuật này, Chúa Giê-su gặp một người bị quỷ ám trong vùng người Ga-đa-ra. Đời sống người ấy đã bị sự hành hạ chiếm lấy, và người sống cách cô lập trong các mồ mả. Chúa Giê-su truyền cho các quỷ phải ra khỏi người ấy, cho phép chúng nhập vào bầy heo, rồi bầy heo lao xuống hồ và chết chìm. Dân trong vùng chứng kiến quyền năng này thì sợ hãi và xin Chúa Giê-su rời khỏi họ. Tuy nhiên, người được chữa lành, đầy lòng biết ơn, trở thành một nhân chứng, chia sẻ lời chứng của mình khắp thành, minh họa thẩm quyền của Chúa Giê-su trên sự ác và quyền năng biến đổi của sự giải cứu.
Lu-ca 8:40-42
40 Khi Chúa Giê-su trở lại, đám đông tiếp đón Ngài, vì mọi người đều đang chờ Ngài.
41 Kìa, có một người tên là Giai-ru đến; ông là người cai quản nhà hội. Ông sấp mình dưới chân Chúa Giê-su và nài xin Ngài đến nhà mình,
42 vì ông có một con gái duy nhất, khoảng mười hai tuổi, đang hấp hối. Khi Ngài đi, đám đông chen lấn quanh Ngài.
Khi trở lại, Chúa Giê-su được đám đông đón tiếp, vì họ háo hức gặp Ngài. Giai-ru, một người cai quản nhà hội, đến với Ngài trong sự tuyệt vọng sâu sắc vì con gái mình sắp chết. Việc ông sẵn lòng tìm đến Chúa Giê-su cách công khai bày tỏ đức tin và lòng tin cậy của ông nơi quyền năng chữa lành của Ngài. Sự háo hức của đám đông cho thấy danh tiếng của Chúa Giê-su ngày càng lan rộng, khi nhiều người chen đến để chứng kiến các công việc của Ngài.
Lu-ca 8:43-48
43 Có một người phụ nữ bị bệnh rong huyết đã mười hai năm, đã tiêu hết tài sản mình cho các thầy thuốc nhưng không ai chữa được,
44 bà đến phía sau Ngài và chạm vào tua áo Ngài. Lập tức, dòng huyết của bà ngừng lại.
45 Chúa Giê-su phán: “Ai đã chạm vào Ta?” Khi mọi người đều chối, Phi-e-rơ và những người ở với ông thưa: “Thưa Thầy, đám đông đang chen lấn và ép sát Thầy, mà Thầy lại hỏi: ‘Ai đã chạm vào Ta?’”
46 Nhưng Chúa Giê-su phán: “Có người đã chạm vào Ta, vì Ta biết có quyền năng từ Ta phát ra.”
47 Khi người phụ nữ thấy mình không thể giấu được, bà run rẩy đến, sấp mình trước Ngài, và công khai trước mặt mọi người thuật lại lý do bà chạm vào Ngài và việc bà được chữa lành lập tức như thế nào.
48 Ngài phán với bà: “Hỡi con gái, hãy vững lòng; đức tin của con đã làm cho con được lành. Hãy đi trong bình an.”
Giữa đám đông, một người phụ nữ chịu bệnh suốt mười hai năm đưa tay chạm vào áo Chúa Giê-su bằng đức tin. Hành động âm thầm nhưng đầy hy vọng của bà đem lại sự chữa lành tức thì, bày tỏ niềm tin sâu sắc của bà nơi quyền năng Ngài. Chúa Giê-su, nhận biết đức tin của bà, công khai nói với bà, xác nhận sự chữa lành của bà và nhấn mạnh vai trò của đức tin trong việc nhận lãnh ân điển của Ngài. Cuộc gặp gỡ này trấn an người phụ nữ và trở thành một lời chứng cho người khác về quyền năng của đức tin.
Lu-ca 8:49-56
49 Khi Ngài còn đang nói, có người từ nhà người cai quản nhà hội đến và nói với ông: “Con gái ông đã chết rồi. Đừng làm phiền Thầy nữa.”
50 Nhưng khi Chúa Giê-su nghe điều đó, Ngài đáp với ông: “Đừng sợ; chỉ hãy tin, thì con gái ngươi sẽ được lành.”
51 Khi đến nhà, Ngài không cho ai vào với mình, ngoại trừ Phi-e-rơ, Gia-cơ, Giăng, cha và mẹ của cô bé.
52 Mọi người đều khóc lóc và than khóc cho cô bé; nhưng Ngài phán: “Đừng khóc; nó không chết đâu, nhưng đang ngủ.”
53 Họ chế nhạo Ngài, vì biết cô bé đã chết.
54 Nhưng Ngài đưa tất cả ra ngoài, nắm tay cô bé và gọi: “Con gái nhỏ, hãy trỗi dậy.”
55 Thần linh của cô bé trở lại, và cô bé lập tức đứng dậy. Ngài truyền cho người ta cho cô bé ăn.
56 Cha mẹ cô bé kinh ngạc, nhưng Ngài dặn họ không được nói với ai về điều đã xảy ra.
Khi Chúa Giê-su còn đang nói, tin tức về cái chết của con gái Giai-ru đến, dường như chấm dứt mọi hy vọng. Tuy nhiên, Chúa Giê-su khích lệ Giai-ru tiếp tục giữ đức tin. Bên trong nhà, Ngài cho những người than khóc ra ngoài, khẳng định rằng cô bé chỉ đang “ngủ,” bày tỏ thẩm quyền của Ngài trên sự sống và sự chết. Chỉ bằng một mệnh lệnh đơn giản, Ngài đem cô bé trở lại sự sống, khiến cha mẹ cô kinh ngạc. Phép lạ cuối cùng này trong chương cho thấy rằng không điều gì là không thể đối với Chúa Giê-su, nhấn mạnh thẩm quyền của Ngài và quyền năng của đức tin nơi Ngài.

