top of page

Mác 4

Mác chương 4 tập trung vào sự dạy dỗ của Chúa Giê-su qua các ví dụ, đặc biệt liên quan đến Vương Quốc của Đức Chúa Trời và cách con người đáp ứng với Lời Chúa. Chương này bắt đầu với ví dụ về người gieo giống, cho thấy cùng một Lời có thể tạo ra những kết quả rất khác nhau tùy theo tình trạng của tấm lòng. Sau đó, Chúa Giê-su giải thích vì sao Ngài dạy bằng các ví dụ, bày tỏ lẽ thật cho những ai thật lòng khao khát, trong khi để cho những người hờ hững và cứng lòng tiếp tục ở trong sự mù lòa mà họ đã chọn. Chương này cũng dạy rằng ánh sáng của lẽ thật không được giấu kín, rằng sự tăng trưởng thuộc linh thường diễn ra cách dần dần và mầu nhiệm, và rằng Vương Quốc của Đức Chúa Trời có thể bắt đầu nhỏ bé nhưng sẽ phát triển mạnh mẽ. Chương kết thúc với việc Chúa Giê-su làm yên cơn bão, cho thấy Đấng dạy dỗ với thẩm quyền cũng cai trị trên chính thiên nhiên. Nhìn chung, Mác chương 4 kêu gọi mọi người nghe phải lắng nghe cẩn thận, tiếp nhận Lời cách sâu sắc, trung tín kết quả, và tin cậy Đấng Christ ngay cả trong những cơn bão của cuộc đời.

Mác 4:1-9
1 Ngài lại bắt đầu dạy dỗ bên bờ biển. Một đoàn dân rất đông tụ họp quanh Ngài, đến nỗi Ngài phải xuống thuyền và ngồi trên biển; còn cả đoàn dân thì ở trên bờ, đối diện với biển.
2 Ngài dùng nhiều ví dụ mà dạy họ nhiều điều, và trong sự dạy dỗ, Ngài phán với họ:
3 “Hãy nghe! Kìa, có người gieo giống đi ra gieo.
4 Khi người gieo, có hạt rơi dọc đường; chim trời đến ăn mất.
5 Có hạt rơi trên đất đá, nơi không có nhiều đất; nó liền mọc lên vì đất không sâu.
6 Nhưng khi mặt trời mọc lên, nó bị cháy sém; vì không có rễ nên khô héo.
7 Có hạt rơi giữa bụi gai; gai mọc lên làm nghẹt nó, và nó không kết quả.
8 Nhưng có hạt rơi vào đất tốt, kết quả, mọc lên, gia tăng và sinh ra: hạt ba mươi, hạt sáu mươi, hạt một trăm.”
9 Rồi Ngài phán với họ: “Ai có tai để nghe, hãy nghe!”

Chúa Giê-su bắt đầu phần này bằng cách dạy dỗ một đoàn dân rất đông từ trên thuyền, dùng khung cảnh tự nhiên chung quanh để truyền đạt lẽ thật thuộc linh sâu sắc. Ví dụ về người gieo giống bày tỏ rằng Lời Đức Chúa Trời giống như hạt giống được gieo trên nhiều loại đất khác nhau. Vấn đề không nằm ở hạt giống, vì chính Lời Chúa là sống động và đầy quyền năng; sự khác biệt nằm ở tình trạng của đất, tượng trưng cho tấm lòng con người. Có những tấm lòng cứng cỏi và không tiếp nhận, nên Lời không bao giờ vào sâu. Có những người tiếp nhận lẽ thật cách nhanh chóng nhưng không có chiều sâu thuộc linh, nên họ vấp ngã khi thử thách đến. Có những người để cho sự lo lắng đời này, của cải và những ham muốn thế gian bóp nghẹt Lời, khiến Lời trở nên không kết quả. Nhưng đất tốt tượng trưng cho những người nghe, tiếp nhận và vâng phục Lời, sinh bông trái theo những mức độ khác nhau. Chúa Giê-su kết thúc bằng lời kêu gọi: “Ai có tai để nghe, hãy nghe,” cho thấy sự nghe thuộc linh đòi hỏi nhiều hơn là chỉ nghe bằng tai thể xác; nó đòi hỏi sự khiêm nhường, chú ý, và sẵn lòng đáp ứng.

Mác 4:10-12
10 Khi Ngài ở riêng, những người quanh Ngài cùng với mười hai sứ đồ hỏi Ngài về ví dụ ấy.
11 Ngài phán với họ: “Đối với các con, mầu nhiệm của Vương Quốc Đức Chúa Trời đã được ban cho; nhưng đối với những người ở ngoài, mọi sự đều đến trong các ví dụ,
12 để ‘họ nhìn mà nhìn nhưng không nhận thấy, nghe mà nghe nhưng không hiểu; e rằng họ quay trở lại, và tội lỗi họ được tha.’”

Khi Chúa Giê-su ở riêng với mười hai sứ đồ và những người thật lòng tìm kiếm sự hiểu biết, họ hỏi Ngài về ví dụ ấy. Điều này cho thấy sự khác biệt giữa những người nghe qua loa và các môn đồ thật: môn đồ không chỉ nghe Lời rồi bỏ đi, nhưng tìm kiếm sự hiểu biết sâu hơn. Chúa Giê-su giải thích rằng mầu nhiệm của Vương Quốc được ban cho những ai cởi mở, dễ dạy và sẵn lòng bước theo lẽ thật. Nhưng đối với những người “ở ngoài,” tức là những người vẫn cứng lòng, hờ hững hoặc chống nghịch, cùng một lẽ thật ấy đến qua các ví dụ và vẫn bị che giấu. Điều này không có nghĩa là Đức Chúa Trời muốn ngăn cản sự ăn năn hay sự tha thứ. Trái lại, nó cho thấy rằng những ai liên tục khước từ ánh sáng sẽ trở nên không còn khả năng nhận biết lẽ thật thuộc linh cách rõ ràng. Các ví dụ bày tỏ lẽ thật cho người khiêm nhường nhưng che giấu nó khỏi người kiêu ngạo. Chúng vừa là lòng thương xót vừa là sự phán xét: là lòng thương xót vì chúng mời gọi người thành tâm tìm kiếm đến gần hơn, và là sự phán xét vì chúng để những tấm lòng cứng cỏi ở trong bóng tối mà họ đã chọn. Chúa Giê-su đang áp dụng lời tiên tri của Ê-sai cho những người thấy và nghe bên ngoài nhưng từ chối sự hoán cải bên trong.

Mác 4:13-20
13 Ngài phán với họ: “Các con không hiểu ví dụ này sao? Vậy làm sao các con hiểu được tất cả các ví dụ?
14 Người gieo giống gieo Lời.
15 Những hạt rơi dọc đường là những người mà Lời được gieo vào. Khi họ nghe, Sa-tan liền đến và cướp mất Lời đã được gieo trong lòng họ.
16 Cũng vậy, những hạt được gieo trên đất đá là những người khi nghe Lời thì lập tức vui mừng tiếp nhận;
17 nhưng họ không có rễ trong chính mình, nên chỉ bền được một thời gian. Sau đó, khi hoạn nạn hay bắt bớ xảy đến vì Lời, họ liền vấp ngã.
18 Những hạt được gieo giữa bụi gai là những người nghe Lời,
19 nhưng sự lo lắng đời này, sự lừa dối của của cải, và những ham muốn về các điều khác xâm nhập vào, làm nghẹt Lời, khiến Lời không kết quả.
20 Còn những hạt được gieo trên đất tốt là những người nghe Lời, tiếp nhận Lời và sinh bông trái: người ba mươi, người sáu mươi, người một trăm.”

Chúa Giê-su giải thích rằng hạt giống là Lời Đức Chúa Trời. Những người nghe như đất dọc đường tượng trưng cho những tấm lòng cứng cỏi. Họ nghe lẽ thật, nhưng vì Lời không thấm sâu, Sa-tan nhanh chóng cướp lấy trước khi Lời có thể bén rễ. Những người nghe như đất đá tiếp nhận Lời với sự vui mừng lúc ban đầu, nhưng đức tin của họ nông cạn. Họ có thể được cảm động về mặt cảm xúc, nhưng thiếu chiều sâu, sự đầu phục và lòng bền bỉ. Khi khó khăn hoặc bắt bớ xảy đến vì Lời, họ vấp ngã. Những người nghe như đất có gai tiếp nhận Lời, nhưng những điều khác tranh giành tấm lòng: sự lo lắng, những bận tâm thế gian, của cải, tham vọng, thú vui, và những ham muốn về những điều khác ngoài Đức Chúa Trời. Những điều này không phải lúc nào cũng phá hủy đức tin cách đột ngột; chúng dần dần bóp nghẹt sự sống thuộc linh cho đến khi người ấy trở nên không kết quả. Những người nghe như đất tốt là những người nghe Lời, tiếp nhận, giữ lấy, và để Lời sinh bông trái trong đời sống. Bông trái có thể khác nhau về mức độ — ba mươi, sáu mươi, hoặc một trăm — nhưng sự tiếp nhận Lời cách thật luôn luôn sinh ra kết quả thuộc linh thấy được. Vì vậy, ví dụ này là một sự kiểm tra sâu sắc đối với tấm lòng: vấn đề không phải là chúng ta đã nghe lẽ thật hay chưa, nhưng là lẽ thật có thật sự bén rễ và biến đổi đời sống hay không.

Mác 4:21-25
21 Ngài cũng phán với họ: “Có ai đem đèn đến để đặt dưới cái thùng hay dưới giường không? Chẳng phải để đặt trên chân đèn sao?
22 Vì chẳng có điều gì giấu kín mà sẽ không được bày tỏ, cũng chẳng có điều gì được giữ kín mà không phải để được đưa ra ánh sáng.
23 Ai có tai để nghe, hãy nghe.”
24 Rồi Ngài phán với họ: “Hãy cẩn thận về điều các con nghe. Các con dùng mức nào, thì sẽ được đo lại bằng mức ấy; và các con là những người nghe, sẽ được ban cho thêm.
25 Vì ai có, sẽ được ban thêm; nhưng ai không có, ngay cả điều người ấy có cũng sẽ bị lấy đi.”

Chúa Giê-su dạy rằng lẽ thật giống như ngọn đèn. Nó không được ban cho để giấu dưới cái thùng hay dưới giường, nhưng để chiếu sáng. Những mầu nhiệm của Vương Quốc có thể bị che giấu trong một thời gian, nhưng mục đích của Đức Chúa Trời là lẽ thật cuối cùng phải được đưa ra ánh sáng. Những ai tiếp nhận ánh sáng thuộc linh có trách nhiệm sống theo ánh sáng ấy và chia sẻ nó. Sau đó, Chúa Giê-su cảnh báo: “Hãy cẩn thận về điều các con nghe,” cho thấy việc lắng nghe là một trách nhiệm thuộc linh nghiêm túc. Cách một người đáp ứng với lẽ thật sẽ quyết định người ấy có được ban thêm ánh sáng hay không. Những ai quý trọng, vâng phục, và sử dụng ánh sáng mình nhận được sẽ được ban cho sự hiểu biết lớn hơn. Nhưng những ai xem nhẹ, chống lại, hoặc đối xử cẩu thả với lẽ thật sẽ mất ngay cả ánh sáng họ từng có. Sự hiểu biết thuộc linh không đứng yên: nó hoặc tăng trưởng qua sự đáp ứng trung tín, hoặc suy giảm vì sự thờ ơ. Phân đoạn này dạy rằng Đức Chúa Trời ban thêm ánh sáng cho những ai bước đi trong ánh sáng đã được ban.

Mác 4:26-29
26 Ngài lại phán: “Vương Quốc Đức Chúa Trời giống như một người gieo giống xuống đất.
27 Người ấy ngủ ban đêm và thức dậy ban ngày, còn hạt giống nảy mầm và lớn lên thế nào thì người ấy không biết.
28 Vì đất tự sinh hoa màu: trước hết là mầm, rồi đến bông, sau đó là hạt đầy trong bông.
29 Khi lúa đã chín, người ấy liền đem lưỡi liềm ra gặt, vì mùa gặt đã đến.”

Ví dụ này dạy về sự tăng trưởng mầu nhiệm và tiệm tiến của Vương Quốc Đức Chúa Trời. Người kia gieo hạt giống, nhưng không thể làm cho hạt giống lớn lên bằng quyền năng của con người. Người ấy ngủ và thức dậy ngày này qua ngày khác, trong khi hạt giống âm thầm nảy mầm và trưởng thành theo cách mà người ấy không hiểu hết. Điều này minh họa cách Lời Đức Chúa Trời tăng trưởng trong tấm lòng và cách Vương Quốc của Đức Chúa Trời tiến triển trong thế gian. Con người có thể gieo trồng, dạy dỗ, rao giảng và lao nhọc, nhưng chỉ Đức Chúa Trời mới ban sự tăng trưởng thuộc linh thật. Sự tăng trưởng ấy cũng diễn ra cách dần dần: trước hết là mầm, rồi đến bông, sau đó là hạt đầy trong bông. Cũng vậy, sự tăng trưởng Cơ Đốc thường diễn ra từng bước chứ không phải tất cả cùng một lúc. Mùa gặt chỉ về sự hoàn tất cuối cùng của công việc Đức Chúa Trời, khi bông trái đã chín và sự phán xét đến. Phân đoạn này khích lệ sự kiên nhẫn, đức tin, và sự lệ thuộc vào Đức Chúa Trời, nhắc chúng ta rằng công việc vô hình của ân điển thường sâu sắc hơn những gì xuất hiện bên ngoài.

Mác 4:30-32
30 Ngài lại phán: “Chúng ta sẽ ví Vương Quốc Đức Chúa Trời với điều gì? Hay dùng ví dụ nào để mô tả nó?
31 Nó giống như hạt cải, khi được gieo xuống đất, là hạt nhỏ hơn tất cả các hạt giống trên đất;
32 nhưng khi đã gieo, nó mọc lên và trở nên lớn hơn mọi thứ rau cỏ, trổ ra những cành lớn, đến nỗi chim trời có thể làm tổ dưới bóng nó.”

Ví dụ về hạt cải cho thấy Vương Quốc của Đức Chúa Trời thường bắt đầu trong sự nhỏ bé và khiêm nhường, nhưng phát triển vượt xa sự mong đợi của con người. Chức vụ của Đấng Christ bắt đầu với một nhóm môn đồ nhỏ, không có quyền lực trần gian, của cải hay ảnh hưởng chính trị. Tuy nhiên, từ những khởi đầu nhỏ bé ấy, phúc âm sẽ lan rộng khắp thế giới. Hạt cải minh họa rằng sự cao trọng thuộc linh không được đo bằng vẻ bề ngoài lúc ban đầu, nhưng bằng sự sống và quyền năng mà Đức Chúa Trời đặt bên trong. Những cành lớn đem lại nơi trú ẩn cho thấy ảnh hưởng ngày càng mở rộng của Vương Quốc, đem đến sự nương náu, phước lành và hy vọng cho nhiều người. Ví dụ này khích lệ các tín hữu đừng khinh thường những khởi đầu nhỏ bé, vì Đức Chúa Trời có thể dùng điều có vẻ yếu đuối và không đáng kể để làm cho nó kết quả vì sự vinh hiển của Ngài.

Mác 4:33-34
33 Ngài dùng nhiều ví dụ như vậy mà phán Lời cho họ, tùy theo khả năng họ có thể nghe.
34 Ngài không phán với họ mà không dùng ví dụ; nhưng khi ở riêng, Ngài giải thích mọi điều cho các môn đồ của mình.

Chúa Giê-su dạy dân chúng bằng nhiều ví dụ, ban lẽ thật dưới hình thức phù hợp với khả năng nghe của họ. Ngài không ép buộc lẽ thật cao sâu trên những người chưa sẵn sàng, nhưng ban nó qua những hình ảnh đơn giản rút ra từ đời sống hằng ngày. Các ví dụ giúp những người thành tâm tìm kiếm suy nghĩ, hỏi han và đến gần hơn để hiểu biết; trong khi những người nghe hờ hững có thể nghe mà không tiếp nhận ý nghĩa sâu xa. Khi Chúa Giê-su ở riêng với các môn đồ, Ngài giải thích mọi điều cho họ, cho thấy sự hiểu biết sâu hơn được ban cho những ai ở gần Ngài và khao khát được dạy dỗ. Phân đoạn này dạy rằng lẽ thật thuộc linh có tính tiệm tiến. Đức Chúa Trời ban ánh sáng tùy theo sự sẵn lòng, lòng khiêm nhường và khả năng tiếp nhận của người nghe.

Mác 4:35-41
35 Cùng ngày ấy, khi chiều đến, Ngài phán với họ: “Chúng ta hãy qua bờ bên kia.”
36 Sau khi rời đám đông, họ đem Ngài theo trong thuyền như Ngài đang ở đó. Cũng có những thuyền nhỏ khác đi cùng Ngài.
37 Một cơn bão lớn nổi lên, sóng đánh vào thuyền, đến nỗi thuyền đã bắt đầu đầy nước.
38 Nhưng Ngài ở đuôi thuyền, đang ngủ trên gối. Họ đánh thức Ngài và thưa: “Thưa Thầy, Thầy không quan tâm rằng chúng ta sắp chết sao?”
39 Ngài thức dậy, quở gió và phán với biển: “Hãy yên lặng! Hãy lặng đi!” Gió liền ngừng, và có sự yên lặng lớn.
40 Rồi Ngài phán với họ: “Sao các con sợ hãi như vậy? Sao các con không có đức tin?”
41 Họ vô cùng kinh sợ và nói với nhau: “Người này là ai, mà cả gió và biển cũng vâng lời Người?”

Sau khi dạy về Lời, đức tin và Vương Quốc, Chúa Giê-su đem các môn đồ vào một bài kiểm tra đức tin trong đời sống thật. Ngài đã phán: “Chúng ta hãy qua bờ bên kia,” và lời của Ngài đáng lẽ phải là sự bảo đảm đủ để họ biết rằng họ sẽ đến nơi an toàn. Nhưng khi cơn bão nổi lên và thuyền bắt đầu đầy nước, nỗi sợ hãi lấn át họ. Chúa Giê-su ngủ bình an ở đuôi thuyền, bày tỏ sự tin cậy trọn vẹn nơi sự chăm sóc của Cha Ngài. Tuy nhiên, các môn đồ lại hiểu sự im lặng của Ngài như sự thờ ơ và kêu lên: “Thưa Thầy, Thầy không quan tâm rằng chúng ta sắp chết sao?” Đây thường là ngôn ngữ của sự vô tín trong thử thách: khi Đấng Christ dường như im lặng, tấm lòng sợ hãi tự hỏi liệu Ngài có quan tâm không. Nhưng Chúa Giê-su thức dậy, quở gió và biển, phán rằng: “Hãy yên lặng! Hãy lặng đi!” Lập tức có sự yên lặng lớn. Thẩm quyền của Ngài trên cơn bão bày tỏ rằng Ngài là Chúa không chỉ trên bệnh tật và ma quỷ, nhưng cũng trên chính thiên nhiên. Sau đó, Ngài quở trách sự sợ hãi và thiếu đức tin của các môn đồ, cho thấy cơn bão bên ngoài chiếc thuyền đã phơi bày cơn bão bên trong tấm lòng họ. Phân đoạn này dạy rằng đức tin phải đặt nền trên lời của Đấng Christ, ngay cả khi hoàn cảnh có vẻ nguy hiểm. Đấng ở cùng chúng ta trong cơn bão có quyền năng làm yên lặng cả biển cả lẫn linh hồn.

bottom of page