top of page

Mác 5

Mác chương 5 bày tỏ thẩm quyền trọn vẹn của Chúa Giê-su Christ trên ma quỷ, bệnh tật và sự chết. Sau khi làm yên cơn bão trong Mác chương 4, Chúa Giê-su bước vào những nỗi đau sâu xa hơn của con người: một người bị quỷ ám, một người phụ nữ bị bệnh suốt mười hai năm, và một cô bé bị sự chết cướp lấy. Trong mỗi trường hợp, sự giúp đỡ của con người đã đạt đến giới hạn, nhưng quyền năng của Đấng Christ vẫn đầy đủ. Chương này bày tỏ cách đẹp đẽ rằng không ai quá bị khống chế, quá ô uế, quá tuyệt vọng, quá trễ, hay quá chết đến nỗi Chúa Giê-su không thể phục hồi. Ngài là Chúa trên thế giới thuộc linh, Chúa trên bệnh tật lâu năm, và Chúa trên chính sự sống và sự chết.

Mác 5:1-10
1 Rồi họ đến bờ bên kia của biển, vào vùng dân Ga-đa-ra.
2 Khi Ngài vừa ra khỏi thuyền, lập tức có một người từ các mồ mả đi ra gặp Ngài; người ấy bị tà linh ám,
3 sống giữa các mồ mả. Không ai có thể trói người ấy được, ngay cả bằng xiềng xích,
4 vì người đã nhiều lần bị trói bằng cùm và xiềng, nhưng người bứt đứt xiềng và đập vỡ cùm; không ai có thể chế ngự người được.
5 Ngày đêm, người luôn ở trong núi và giữa các mồ mả, la hét và lấy đá rạch mình.
6 Khi thấy Chúa Giê-su từ xa, người chạy đến và sấp mình thờ lạy Ngài.
7 Người kêu lớn tiếng rằng: “Hỡi Chúa Giê-su, Con Đức Chúa Trời Chí Cao, tôi có liên can gì với Ngài? Tôi nài xin Ngài bởi Đức Chúa Trời, xin đừng hành hạ tôi!”
8 Vì Ngài đã phán với nó: “Hỡi tà linh, hãy ra khỏi người này!”
9 Ngài hỏi nó: “Tên ngươi là gì?” Nó đáp: “Tên tôi là Lê-giôn, vì chúng tôi đông lắm.”
10 Nó khẩn thiết nài xin Ngài đừng đuổi chúng ra khỏi vùng ấy.

Phân đoạn này cho thấy sự trói buộc khủng khiếp mà Sa-tan có thể đem đến trên đời sống con người. Người này sống giữa các mồ mả, bị tách khỏi xã hội, không thể bị kiểm soát bởi sức mạnh loài người, la hét và lấy đá rạch mình. Xiềng xích không thể giữ người lại, và không ai có thể chế ngự người, cho thấy sức mạnh con người bất lực trước sự áp bức thuộc linh đang cai trị người ấy. Nhưng khi Chúa Giê-su đến, các quỷ lập tức nhận biết thẩm quyền của Ngài và xưng Ngài là “Chúa Giê-su, Con Đức Chúa Trời Chí Cao.” Tình trạng của người này bày tỏ mục đích của Sa-tan: cô lập, hành hạ, làm hư hoại và hủy diệt. Nhưng Đấng Christ đến để giải phóng những kẻ bị giam cầm. Tên “Lê-giôn” cho thấy số lượng lớn các quỷ đang hành hạ người ấy, nhưng ngay cả cả một quân đoàn quỷ cũng bất lực trước một mạng lệnh của Chúa Giê-su. Việc chúng nài xin không bị đuổi ra khỏi vùng ấy cho thấy chúng hoàn toàn ở dưới thẩm quyền của Đấng Christ. Cảnh tượng này chứng minh rằng không có sự trói buộc thuộc linh nào quá mạnh đến nỗi Con Đức Chúa Trời không thể phá vỡ.

Mác 5:11-13
11 Bấy giờ, có một bầy heo lớn đang ăn gần núi.
12 Các quỷ nài xin Ngài rằng: “Xin sai chúng tôi vào bầy heo, để chúng tôi nhập vào chúng.”
13 Chúa Giê-su liền cho phép. Các tà linh ra khỏi người ấy và nhập vào bầy heo; bầy heo, khoảng hai ngàn con, lao xuống dốc đứng vào biển và chết chìm trong biển.

Các quỷ nài xin được nhập vào bầy heo, cho thấy sự khao khát không ngừng của chúng là chiếm hữu và hủy diệt. Chúa Giê-su cho phép, và lập tức cả bầy heo lao mạnh xuống biển rồi chết chìm. Sự kiện đầy kịch tính này bày tỏ bản chất hủy phá của vương quốc Sa-tan. Những tà linh đã từng hành hạ người đàn ông ấy giờ đây hủy diệt bầy vật, cho thấy điều ác không đem lại bình an, sự sống hay trật tự, nhưng đem đến sự đổ nát và sự chết. Việc mất bầy heo cũng phơi bày giá trị thật trong lòng dân địa phương, vì sau đó họ tỏ ra quan tâm đến thiệt hại vật chất hơn là sự giải cứu của một người đau khổ. Việc Chúa Giê-su cho phép điều này xảy ra bày tỏ cả thẩm quyền của Ngài trên các quỷ và kết cục thật của ảnh hưởng ma quỷ: sự hủy diệt.

Mác 5:14-17
14 Những người chăn heo bỏ chạy, báo tin trong thành và ngoài đồng quê. Dân chúng đi ra xem việc gì đã xảy ra.
15 Khi đến với Chúa Giê-su, họ thấy người trước kia bị quỷ ám, người đã có Lê-giôn, đang ngồi đó, mặc áo và tỉnh táo; họ liền sợ hãi.
16 Những người đã chứng kiến thuật lại cho họ điều đã xảy ra với người bị quỷ ám, và về bầy heo.
17 Bấy giờ, họ bắt đầu nài xin Ngài rời khỏi vùng của họ.

Khi dân chúng đến, họ thấy người trước kia bị quỷ ám đang ngồi, mặc áo và tỉnh táo. Đây là một hình ảnh đẹp về điều Đấng Christ làm cho một người bị Sa-tan trói buộc: Ngài phục hồi sự bình an, phẩm giá, sự tự chủ và tâm trí lành mạnh. Tuy nhiên, thay vì vui mừng, dân chúng lại sợ hãi và xin Chúa Giê-su rời khỏi vùng của họ. Phản ứng của họ bày tỏ bi kịch của việc xem trọng tài sản đời này hơn sự giải cứu thuộc linh. Họ thấy người đàn ông được chữa lành, nhưng họ cũng thấy bầy heo bị mất, và họ chọn sự an toàn vật chất hơn sự hiện diện của Đấng Christ. Phân đoạn này cảnh báo rằng con người có thể khước từ Chúa Giê-su không phải vì họ thiếu bằng chứng về quyền năng của Ngài, nhưng vì sự hiện diện của Ngài đụng chạm đến những lợi ích thế gian của họ.

Mác 5:18-20
18 Khi Ngài lên thuyền, người trước kia bị quỷ ám nài xin được ở với Ngài.
19 Nhưng Chúa Giê-su không cho phép, mà phán với người: “Hãy về nhà, đến với người thân của con, và kể cho họ những điều lớn lao Chúa đã làm cho con, cùng thể nào Ngài đã thương xót con.”
20 Người ấy ra đi và bắt đầu rao truyền trong vùng Đê-ca-bô-li mọi điều Chúa Giê-su đã làm cho mình; và mọi người đều kinh ngạc.

Người được chữa lành tự nhiên ao ước được ở lại với Chúa Giê-su, nhưng Đấng Christ giao cho người một sứ mạng khác. Thay vì cho phép người đi theo Ngài, Chúa Giê-su sai người trở về nhà để làm chứng cho gia đình và bạn hữu. Điều này cho thấy lời chứng cá nhân là một hình thức chức vụ đầy quyền năng. Người ấy không cần nhiều năm huấn luyện trước khi có thể làm chứng; người chỉ cần kể lại điều Chúa đã làm cho mình và thể nào Đấng Christ đã thương xót mình. Người từng bị người ta sợ hãi như một kẻ điên nay trở thành sứ giả của lòng thương xót tại Đê-ca-bô-li. Phân đoạn này dạy rằng Đấng Christ không chỉ giải cứu con người khỏi sự trói buộc, nhưng cũng ban cho họ một sứ mạng. Những ai đã trải nghiệm lòng thương xót của Ngài được kêu gọi chia sẻ điều đó với người khác.

Mác 5:21-24
21 Khi Chúa Giê-su lại dùng thuyền qua bờ bên kia, một đoàn dân rất đông tụ họp quanh Ngài; và Ngài ở bên bờ biển.
22 Kìa, có một người cai quản nhà hội tên là Giai-ru đến. Khi thấy Ngài, người sấp mình dưới chân Ngài
23 và khẩn thiết nài xin rằng: “Con gái nhỏ của tôi sắp chết. Xin Ngài đến đặt tay trên nó, để nó được lành và sống.”
24 Chúa Giê-su đi với người; một đoàn dân rất đông đi theo và chen lấn quanh Ngài.

Giai-ru là một người cai quản nhà hội, một người có địa vị và được kính trọng, nhưng bệnh tình của con gái đã đem ông khiêm nhường đến dưới chân Chúa Giê-su. Sự đau khổ thường cởi bỏ sự kiêu ngạo và bày tỏ nhu cầu sâu xa của chúng ta đối với Đức Chúa Trời. Giai-ru tin rằng nếu Chúa Giê-su đến và đặt tay trên con gái mình, con bé sẽ sống. Đức tin của ông chưa hoàn hảo, nhưng đó là đức tin thật, và Chúa Giê-su đã đáp lại. Đấng Christ không xem nhẹ lời cầu xin tuyệt vọng của ông, nhưng đi với ông. Phân đoạn này cho thấy Chúa Giê-su sẵn lòng đáp lại cả người bị xã hội ruồng bỏ giữa các mồ mả lẫn người lãnh đạo được kính trọng trong nhà hội. Lòng thương xót của Ngài vươn đến mọi tầng lớp con người khi họ đến với Ngài bằng đức tin.

Mác 5:25-34
25 Có một người phụ nữ bị bệnh rong huyết đã mười hai năm.
26 Bà đã chịu nhiều khổ sở vì nhiều thầy thuốc, tiêu hết mọi của cải mình có mà chẳng khá hơn, trái lại còn nặng hơn.
27 Khi nghe nói về Chúa Giê-su, bà đến phía sau Ngài trong đám đông và chạm vào áo Ngài.
28 Vì bà nói: “Nếu tôi chỉ chạm được vào áo Ngài thôi, tôi sẽ được lành.”
29 Lập tức, nguồn huyết trong bà ngừng lại, và bà cảm biết trong thân thể mình rằng bà đã được chữa lành khỏi bệnh.
30 Ngay lúc ấy, Chúa Giê-su biết trong mình rằng quyền năng đã ra từ Ngài, nên quay lại giữa đám đông và phán: “Ai đã chạm vào áo Ta?”
31 Các môn đồ thưa với Ngài: “Thầy thấy đám đông chen lấn quanh Thầy, vậy mà Thầy còn hỏi: ‘Ai đã chạm vào Ta?’”
32 Nhưng Ngài nhìn quanh để thấy người đã làm điều đó.
33 Người phụ nữ biết điều đã xảy ra cho mình, thì sợ hãi, run rẩy, đến sấp mình trước mặt Ngài và thưa với Ngài tất cả sự thật.
34 Ngài phán với bà: “Hỡi con gái, đức tin con đã làm cho con được lành. Hãy đi bình an, và được chữa khỏi bệnh của con.”

Người phụ nữ này đã chịu khổ suốt mười hai năm, tiêu hết mọi của cải, trải qua nhiều phương pháp chữa trị thất bại, và chỉ càng ngày càng nặng hơn. Nhưng khi nghe về Chúa Giê-su, đức tin được đánh thức trong lòng bà. Bà tin rằng chỉ cần chạm vào áo Ngài cũng đủ để được chữa lành. Nhiều người trong đám đông chạm vào Chúa Giê-su về mặt thể xác, nhưng người phụ nữ này chạm đến Ngài bằng đức tin. Lập tức bà được chữa lành. Sau đó, Chúa Giê-su hỏi: “Ai đã chạm vào áo Ta?” Ngài đem hành động đức tin thầm kín của bà ra ánh sáng, để sự chữa lành của bà không còn là điều bí mật, và để bà nhận được sự bảo đảm trọn vẹn, sự bình an và sự phục hồi công khai. Bà run rẩy đến và thưa với Ngài tất cả sự thật. Thay vì quở trách bà, Chúa Giê-su gọi bà là “con gái,” một lời dịu dàng của sự chấp nhận và phục hồi. Ngài tuyên bố rằng đức tin của bà đã làm cho bà được lành và sai bà đi trong bình an. Phân đoạn này dạy rằng Đấng Christ đáp lại ngay cả đức tin âm thầm và run rẩy, và Ngài không chỉ chữa lành thân thể nhưng còn phục hồi sự bình an, phẩm giá và sự bảo đảm cho linh hồn.

Mác 5:35-36
35 Khi Ngài còn đang phán, có người từ nhà của người cai quản nhà hội đến nói: “Con gái ông đã chết rồi. Sao còn làm phiền Thầy nữa?”
36 Vừa nghe lời ấy, Chúa Giê-su phán với người cai quản nhà hội: “Đừng sợ, chỉ hãy tin.”

Khi Chúa Giê-su còn đang nói với người phụ nữ, tin tức đến rằng con gái của Giai-ru đã chết. Theo mắt loài người, sự trì hoãn dường như đã gây ra hậu quả không thể cứu vãn. Những người đưa tin tin rằng không còn lý do gì để làm phiền Chúa Giê-su nữa. Nhưng Đấng Christ lập tức phán với Giai-ru: “Đừng sợ, chỉ hãy tin.” Những lời này đầy quyền năng vì đức tin thường bị thử thách nặng nề nhất khi hoàn cảnh có vẻ tuyệt vọng. Giai-ru đã tin rằng Chúa Giê-su có thể chữa bệnh, nhưng bây giờ ông phải học rằng Chúa Giê-su cũng có quyền năng trên sự chết. Phân đoạn này dạy rằng sự trì hoãn trong công việc của Đức Chúa Trời không có nghĩa là thất bại. Điều con người cho là quá trễ vẫn ở dưới thẩm quyền của Đấng Christ.

Mác 5:37-40
37 Ngài không cho ai đi theo mình, ngoại trừ Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng, em của Gia-cơ.
38 Khi đến nhà người cai quản nhà hội, Ngài thấy cảnh hỗn loạn, người ta khóc lóc và than vãn lớn tiếng.
39 Ngài bước vào và phán với họ: “Tại sao các ngươi làm ồn ào và khóc lóc? Đứa trẻ không chết đâu, nhưng đang ngủ.”
40 Họ chế nhạo Ngài. Nhưng sau khi đuổi tất cả họ ra ngoài, Ngài đem cha mẹ đứa trẻ cùng những người đi với Ngài vào nơi đứa trẻ đang nằm.

Chúa Giê-su chỉ cho phép Phi-e-rơ, Gia-cơ, Giăng và cha mẹ của cô bé chứng kiến điều Ngài sắp làm. Khi Ngài đến, căn nhà đầy tiếng than khóc, nhưng Chúa Giê-su bình tĩnh phán: “Đứa trẻ không chết đâu, nhưng đang ngủ.” Ngài không phủ nhận rằng cô bé đã chết; Ngài đang bày tỏ rằng sự chết chỉ là tạm thời trong sự hiện diện của Ngài. Đối với Đấng ban sự sống, sự chết giống như giấc ngủ mà Ngài có thể đánh thức những người thuộc về Ngài. Những người than khóc chế nhạo Ngài vì họ xét đoán theo điều mắt thấy chứ không theo đức tin. Chúa Giê-su đuổi họ ra ngoài, cho thấy sự vô tín và chế giễu không có chỗ trong căn phòng của đức tin. Sau đó, Ngài bước vào cùng những người sẽ chứng kiến thẩm quyền của Ngài trên sự chết.

Mác 5:41-43
41 Ngài nắm tay đứa trẻ và phán với nó: “Ta-li-tha, cumi,” nghĩa là: “Hỡi bé gái, Ta bảo con, hãy đứng dậy.”
42 Lập tức, cô bé đứng dậy và bước đi, vì cô đã mười hai tuổi. Họ vô cùng kinh ngạc.
43 Nhưng Ngài nghiêm cấm họ không được cho ai biết việc ấy, và bảo họ cho cô bé ăn.

Chúa Giê-su nắm tay đứa trẻ và dịu dàng phán: “Hỡi bé gái, Ta bảo con, hãy đứng dậy.” Lời của Ngài nhẹ nhàng nhưng đầy thẩm quyền thần thượng. Lập tức cô bé đứng dậy và bước đi, chứng minh rằng quyền năng của Đấng Christ trên sự chết là trọn vẹn. Cũng chính tiếng phán đã truyền lệnh cho quỷ phải ra khỏi người và bệnh tật phải lìa khỏi, giờ đây gọi người chết trở lại sự sống. Mọi người vô cùng kinh ngạc, nhưng Chúa Giê-su cũng bày tỏ sự chăm sóc thực tế khi bảo họ cho cô bé ăn. Chi tiết này bày tỏ sự dịu dàng và nhân tính của Đấng Christ: ngay cả sau khi bày tỏ quyền năng trên sự chết, Ngài vẫn quan tâm đến nhu cầu thể chất bình thường của đứa trẻ. Phép lạ này chỉ về sự phục sinh lớn hơn trong tương lai, khi tất cả những ai ở trong mồ mả sẽ nghe tiếng của Con Đức Chúa Trời và bước ra.

bottom of page