top of page

Ma-thi-ơ 13

Ma-thi-ơ 13 ghi lại một loạt các ẩn dụ mà Chúa Giê-su phán với đoàn dân, dùng những hình ảnh đơn giản trong đời sống hằng ngày để dạy những lẽ thật thuộc linh sâu sắc về vương quốc thiên đàng. Những ẩn dụ này bao gồm Ẩn Dụ Người Gieo Giống, Lúa Mì và Cỏ Lùng, Hạt Cải, Men, Kho Báu Chôn Giấu, Viên Ngọc Quý Giá, và Lưới Cá. Qua những sự dạy dỗ này, Chúa Giê-su bày tỏ cách những tấm lòng khác nhau đáp ứng với phúc âm, vì sao điều thiện và điều ác được phép cùng tồn tại trong một thời gian, cách vương quốc bắt đầu khiêm tốn nhưng phát triển mạnh mẽ, và cách Đức Chúa Trời cuối cùng sẽ phân rẽ người công chính khỏi kẻ gian ác vào thời kỳ cuối cùng.

Ma-thi-ơ 13:1-2
1 Cùng ngày ấy, Chúa Giê-su ra khỏi nhà và ngồi bên bờ biển.
2 Đoàn dân rất đông tụ họp quanh Ngài, đến nỗi Ngài phải bước xuống thuyền mà ngồi, còn cả đoàn dân đứng trên bờ.

Chúa Giê-su rời khỏi nhà và ngồi bên bờ biển, nơi đoàn dân rất đông tụ họp để nghe Ngài. Vì đám đông quá lớn, Ngài bước xuống thuyền và giảng dạy trong khi dân chúng đứng trên bờ. Điều này tạo nên một khung cảnh tự nhiên, nơi tiếng Ngài có thể vang trên mặt nước đến với đoàn dân, giúp nhiều người nghe rõ hơn. Cảnh tượng này cho thấy dân chúng bị thu hút mạnh mẽ bởi sự dạy dỗ của Chúa Giê-su, và cũng chuẩn bị cho những ẩn dụ mà Ngài sắp trình bày. Khi giảng dạy từ thuyền cho đoàn dân trên bờ, Chúa Giê-su bày tỏ sự sẵn lòng tiếp cận con người ở bất cứ nơi nào họ đang ở, và dùng những hoàn cảnh bình thường để bày tỏ lẽ thật của vương quốc.

Ma-thi-ơ 13:3
3 Ngài dùng ẩn dụ phán với họ nhiều điều rằng: “Kìa, một người gieo giống đi ra để gieo.”

Chúa Giê-su bắt đầu dạy đoàn dân bằng các ẩn dụ. Ẩn dụ là một câu chuyện đơn giản từ đời sống hằng ngày nhưng mang một ý nghĩa thuộc linh sâu sắc hơn. Khi nói về một người gieo giống đi ra để gieo hạt, Chúa Giê-su dùng một hình ảnh mà nhiều người nghe Ngài có thể dễ dàng hiểu được. Việc làm ruộng, hạt giống, đất, và mùa gặt là những điều quen thuộc trong đời sống, nhưng qua hình ảnh gần gũi này, Chúa Giê-su bày tỏ cách con người đáp ứng khác nhau với lời Đức Chúa Trời. Các ẩn dụ mời gọi người nghe suy nghĩ, suy ngẫm, và tìm kiếm sự hiểu biết sâu hơn. Những ai có tấm lòng khiêm nhường và tiếp nhận có thể khám phá lẽ thật, trong khi những người thờ ơ hoặc cứng lòng có thể nghe câu chuyện nhưng bỏ lỡ ý nghĩa thuộc linh của nó.

Ma-thi-ơ 13:4-9
4 Khi người ấy gieo, một số hạt rơi bên vệ đường; chim đến ăn hết.
5 Một số khác rơi trên nơi đất đá, chỗ không có nhiều đất; chúng mọc lên ngay vì đất không sâu.
6 Nhưng khi mặt trời mọc lên, chúng bị cháy sém; vì không có rễ nên bị khô héo.
7 Một số khác rơi giữa bụi gai; gai mọc lên và làm chúng nghẹt ngòi.
8 Nhưng một số khác rơi trên đất tốt và sinh bông trái: hạt được một trăm, hạt được sáu mươi, hạt được ba mươi.
9 Ai có tai để nghe, hãy nghe!”

Trong Ẩn Dụ Người Gieo Giống, Chúa Giê-su mô tả hạt giống rơi trên bốn loại đất: bên vệ đường, nơi đất đá, nơi có gai, và đất tốt. Hạt giống là sứ điệp của vương quốc, nhưng tình trạng của đất quyết định nó có sinh bông trái hay không. Một số hạt nhanh chóng bị chim ăn mất, một số mọc lên nhanh nhưng khô héo vì không có rễ, một số bị gai làm nghẹt ngòi, và một số rơi trên đất tốt rồi sinh ra mùa gặt. Điều này cho thấy cùng một lời Đức Chúa Trời có thể được nhiều người nghe, nhưng tạo ra những kết quả khác nhau tùy theo tấm lòng. Vấn đề không phải là hạt giống yếu kém, nhưng là tình trạng của đất. Khi Chúa Giê-su phán: “Ai có tai để nghe, hãy nghe,” Ngài kêu gọi mỗi người nghe phải xét lại tấm lòng mình và đáp ứng nghiêm túc với lời Đức Chúa Trời.

Ma-thi-ơ 13:10-11
10 Các môn đồ đến gần và hỏi Ngài: “Vì sao Thầy dùng ẩn dụ mà phán với họ?”
11 Ngài đáp: “Vì các con đã được ban cho sự hiểu biết về những mầu nhiệm của vương quốc thiên đàng, nhưng họ thì không được ban cho.”

Các môn đồ hỏi Chúa Giê-su vì sao Ngài phán với dân chúng bằng ẩn dụ, và Chúa Giê-su giải thích rằng những mầu nhiệm của vương quốc thiên đàng được ban cho những ai sẵn lòng tiếp nhận. Các môn đồ không hoàn hảo, nhưng họ đang theo Chúa Giê-su, đặt câu hỏi, và khao khát sự hiểu biết. Vì vậy, họ được ban thêm ánh sáng. Nhưng nhiều người trong đoàn dân nghe Chúa Giê-su mà không thật sự muốn đầu phục lẽ thật. Đối với họ, các ẩn dụ chỉ còn là những câu chuyện. Điều này cho thấy sự hiểu biết thuộc linh không được ban chỉ cho người tò mò, nhưng cho người khiêm nhường và dễ dạy. Các ẩn dụ vừa bày tỏ vừa che giấu: chúng bày tỏ lẽ thật cho những ai chân thành tìm kiếm Đức Chúa Trời, nhưng che giấu lẽ thật khỏi những người thờ ơ, kiêu ngạo, hoặc không sẵn lòng vâng phục.

Ma-thi-ơ 13:12-13
12 Vì ai có, sẽ được cho thêm, và người ấy sẽ có dư dật; nhưng ai không có, thì ngay cả điều người ấy có cũng sẽ bị lấy đi.
13 Vì vậy Ta dùng ẩn dụ phán với họ, vì họ nhìn mà không thấy, nghe mà không nghe, cũng không hiểu.

Chúa Giê-su dạy rằng ánh sáng thuộc linh gia tăng khi một người tiếp nhận và vâng phục lẽ thật mình đã có. “Ai có” nói đến người có tấm lòng tiếp nhận và đáp ứng với lời Đức Chúa Trời; người như vậy sẽ nhận được thêm sự hiểu biết. Nhưng người từ chối lẽ thật, xem nhẹ lẽ thật, hoặc bỏ qua lẽ thật sẽ mất ngay cả sự hiểu biết mình từng có. Đây là lý do Chúa Giê-su phán bằng ẩn dụ: không phải vì Đức Chúa Trời không muốn bày tỏ lẽ thật, nhưng vì nhiều người thấy và nghe bên ngoài nhưng từ chối hiểu biết bên trong. Vấn đề của họ không phải là thiếu thông tin, nhưng là thiếu một tấm lòng sẵn lòng. Đoạn này dạy rằng lẽ thật phải được trân trọng và vâng phục, nếu không tấm lòng sẽ càng trở nên mù lòa và chai lì hơn.

Ma-thi-ơ 13:14-15
14 Lời tiên tri của Ê-sai được ứng nghiệm nơi họ rằng:
‘Các ngươi sẽ nghe mà không hiểu,
sẽ thấy mà không nhận biết;
15 Vì lòng dân này đã trở nên chai lì.
Tai họ nặng nghe,
mắt họ nhắm lại,
e rằng họ thấy bằng mắt, nghe bằng tai,
hiểu bằng lòng, rồi quay trở lại,
và Ta sẽ chữa lành cho họ.’

Chúa Giê-su trích dẫn lời tiên tri của Ê-sai để giải thích tình trạng thuộc linh của dân chúng. Họ nghe lời Đức Chúa Trời, nhưng không hiểu; họ thấy các công việc của Đức Chúa Trời, nhưng không thật sự nhận biết. Lý do là lòng họ đã trở nên chai lì, tai họ nặng nghe, và mắt họ nhắm lại. Điều này cho thấy sự mù lòa thuộc linh không chỉ là vấn đề trí tuệ, nhưng là vấn đề của tấm lòng. Họ không phải không thể hiểu vì Đức Chúa Trời từ chối giúp họ; đúng hơn, họ đã chống lại lẽ thật cho đến khi lòng họ trở nên cứng cỏi. Tuy nhiên, câu này cũng bày tỏ lòng mong muốn của Đức Chúa Trời: nếu họ chịu thấy, nghe, hiểu, và quay trở lại, Ngài sẽ chữa lành họ. Sự chữa lành thật bắt đầu khi tấm lòng ngừng chống đối Đức Chúa Trời và quay trở lại với Ngài.

Ma-thi-ơ 13:16-17
16 Nhưng phước cho mắt các con vì thấy, và tai các con vì nghe.
17 Vì quả thật, Ta nói với các con, nhiều nhà tiên tri và người công chính đã ao ước thấy điều các con thấy mà không được thấy, và nghe điều các con nghe mà không được nghe.

Chúa Giê-su nói với các môn đồ rằng họ được phước vì mắt họ thấy và tai họ nghe. Họ đang sống trong một thời điểm đặc biệt, chứng kiến sự ứng nghiệm của những lời hứa mà nhiều nhà tiên tri và người công chính đã khao khát được thấy. Những người trung tín trong các thế hệ trước trông đợi sự đến của Đấng Mê-si, nhưng các môn đồ đang thấy Ngài bằng chính mắt mình và trực tiếp nghe sự dạy dỗ của Ngài. Đây là một đặc ân lớn, đồng thời cũng là một trách nhiệm lớn. Nhận được ánh sáng lớn hơn có nghĩa là phải đáp ứng bằng sự trung tín lớn hơn. Đoạn này nhắc chúng ta rằng lẽ thật thuộc linh không bao giờ nên bị xem thường. Đức Chúa Trời càng bày tỏ Đấng Christ rõ ràng cho chúng ta, chúng ta càng phải tha thiết trân trọng, vâng phục, và chia sẻ lẽ thật đó.

Ma-thi-ơ 13:18-23
18 “Vậy, hãy nghe ẩn dụ về người gieo giống:
19 Khi ai nghe lời về vương quốc mà không hiểu, thì kẻ ác đến và cướp lấy điều đã gieo trong lòng người ấy. Đó là hạt giống rơi bên vệ đường.
20 Còn hạt rơi trên nơi đất đá là người nghe lời và lập tức vui mừng tiếp nhận,
21 nhưng không có rễ trong mình nên chỉ bền lòng được một thời gian. Khi hoạn nạn hoặc bắt bớ xảy đến vì lời ấy, người ấy liền vấp ngã.
22 Hạt rơi giữa bụi gai là người nghe lời, nhưng những lo lắng của đời này và sự lừa dối của giàu sang làm nghẹt lời ấy, khiến người ấy không sinh bông trái.
23 Còn hạt rơi trên đất tốt là người nghe lời và hiểu, thật sự sinh bông trái và kết quả: hạt được một trăm, hạt được sáu mươi, hạt được ba mươi.”

Chúa Giê-su giải thích rằng hạt giống là lời của vương quốc, còn các loại đất tượng trưng cho những tình trạng khác nhau của tấm lòng. Người nghe bên vệ đường nghe nhưng không hiểu hoặc không quý trọng lẽ thật, nên kẻ ác nhanh chóng cướp lấy. Người nghe nơi đất đá ban đầu tiếp nhận lời với niềm vui, nhưng vì không có rễ sâu nên ngã lòng khi hoạn nạn hoặc bắt bớ xảy đến. Người nghe giữa bụi gai để cho những lo lắng của đời này và sự lừa dối của giàu sang làm nghẹt lời, nên trở nên không kết quả. Nhưng người nghe nơi đất tốt tiếp nhận lời, hiểu lời, giữ lấy lời, và sinh bông trái. Mùa gặt có khác nhau — người được một trăm, người sáu mươi, người ba mươi — nhưng đất tốt đều sinh bông trái. Ẩn dụ này dạy rằng lời Đức Chúa Trời đầy quyền năng, nhưng sự đáp ứng của chúng ta rất quan trọng. Một đời sống kết quả đến từ tấm lòng tiếp nhận lẽ thật cách sâu sắc, bền vững qua thử thách, chống lại những sự phân tâm của thế gian, và để lời Đức Chúa Trời sinh ra sự vâng phục thật cùng sự tăng trưởng thuộc linh.

Ma-thi-ơ 13:24-30
24 Ngài đưa ra một ẩn dụ khác cho họ rằng: “Vương quốc thiên đàng giống như một người kia gieo giống tốt trong ruộng mình.
25 Nhưng khi người ta đang ngủ, kẻ thù của người ấy đến gieo cỏ lùng giữa lúa mì rồi đi.
26 Khi lúa mọc lên và kết hạt, thì cỏ lùng cũng xuất hiện.
27 Các đầy tớ của chủ nhà đến thưa: ‘Thưa chủ, chẳng phải chủ đã gieo giống tốt trong ruộng mình sao? Vậy cỏ lùng từ đâu mà có?’
28 Chủ đáp: ‘Một kẻ thù đã làm điều này.’ Các đầy tớ hỏi: ‘Vậy chủ có muốn chúng tôi đi nhổ cỏ lùng không?’
29 Nhưng chủ đáp: ‘Không, e rằng khi nhổ cỏ lùng, các ngươi cũng nhổ luôn cả lúa mì.
30 Hãy để cả hai cùng lớn lên cho đến mùa gặt. Đến mùa gặt, ta sẽ bảo thợ gặt: Trước hết hãy gom cỏ lùng lại, bó thành bó để đốt đi; còn lúa mì thì hãy thu vào kho của ta.’”

Trong Ẩn Dụ Lúa Mì và Cỏ Lùng, Chúa Giê-su cho thấy điều thiện và điều ác sẽ cùng tồn tại trong thế gian cho đến sự phán xét cuối cùng. Người chủ gieo giống tốt trong ruộng mình, nhưng kẻ thù bí mật gieo cỏ lùng giữa lúa mì. Khi cả hai bắt đầu mọc lên, các đầy tớ muốn nhổ cỏ lùng, nhưng người chủ bảo họ chờ, vì nhổ cỏ lùng quá sớm có thể làm hại cả lúa mì. Điều này dạy rằng Đức Chúa Trời kiên nhẫn và khôn ngoan trong cách Ngài xử lý điều ác. Ngài không cho phép điều ác tiếp tục vì Ngài chấp nhận nó, nhưng vì sự phán xét quá sớm có thể làm tổn hại những người vẫn đang lớn lên, học hỏi, hoặc chưa được bày tỏ rõ ràng. Đức Chúa Trời cho thời gian để ăn năn và để bản chất được bày tỏ rõ ràng. Đến mùa gặt, cỏ lùng sẽ bị gom lại và đốt đi, còn lúa mì sẽ được thu vào kho. Ẩn dụ này dạy cả sự kiên nhẫn hiện nay của Đức Chúa Trời và sự chắc chắn của sự phân rẽ cuối cùng sau này.

Ma-thi-ơ 13:31-32
31 Ngài đưa ra một ẩn dụ khác cho họ rằng: “Vương quốc thiên đàng giống như một hạt cải mà một người kia lấy gieo trong ruộng mình.
32 Hạt ấy thật là nhỏ nhất trong các loại hạt giống; nhưng khi lớn lên, nó lớn hơn các loại rau và trở thành cây, đến nỗi chim trời đến làm tổ trên cành nó.”

Chúa Giê-su so sánh vương quốc thiên đàng với một hạt cải, bắt đầu rất nhỏ nhưng lớn lên thành điều lớn và hữu ích. Điều này cho thấy vương quốc của Đức Chúa Trời ban đầu có thể trông nhỏ bé, yếu đuối, hoặc không ấn tượng, nhưng nó phát triển bởi quyền năng của Đức Chúa Trời. Phúc âm bắt đầu trong hoàn cảnh khiêm tốn, với Chúa Giê-su và một nhóm nhỏ môn đồ, nhưng rồi sẽ lan rộng và ảnh hưởng đến nhiều đời sống. Điều này cũng áp dụng cho cá nhân: lời của Đấng Christ có thể bắt đầu như một hạt giống nhỏ trong lòng, nhưng khi được tiếp nhận và nuôi dưỡng, nó phát triển thành một đời sống được biến đổi và có thể trở thành phước lành cho người khác. Chim làm tổ trên cành cho thấy điều bắt đầu nhỏ bé có thể trở thành nơi nương náu và phước lành. Ẩn dụ này khích lệ chúng ta đừng khinh thường những khởi đầu nhỏ bé, vì Đức Chúa Trời có thể đem lại kết quả lớn từ những điều có vẻ không đáng kể.

Ma-thi-ơ 13:33
33 Ngài lại phán với họ một ẩn dụ khác: “Vương quốc thiên đàng giống như men mà một người phụ nữ lấy trộn vào ba đấu bột, cho đến khi cả khối bột đều dậy men.”

Chúa Giê-su so sánh vương quốc thiên đàng với men được giấu trong bột cho đến khi cả khối bột đều bị ảnh hưởng. Men hoạt động âm thầm từ bên trong, lan ra trong khối bột cho đến khi mọi phần đều thay đổi. Cũng vậy, vương quốc Đức Chúa Trời thường hoạt động cách âm thầm và bên trong trước khi kết quả được thấy rõ ràng. Khi sự sống của Đấng Christ vào trong lòng, sự sống ấy bắt đầu biến đổi tư tưởng, ước muốn, động cơ, và tính cách. Sự sống ấy cũng hoạt động qua cộng đồng và thế giới bằng ảnh hưởng âm thầm của lẽ thật, tình yêu thương, và sự công chính. Ẩn dụ này cho thấy vương quốc Đức Chúa Trời không phải lúc nào cũng nổi bật bên ngoài ngay từ đầu, nhưng đầy quyền năng và có sức biến đổi. Sự thay đổi thật bắt đầu từ bên trong và dần dần ảnh hưởng đến toàn bộ đời sống.

Ma-thi-ơ 13:34-35
34 Chúa Giê-su dùng ẩn dụ phán tất cả những điều này với đoàn dân; ngoài ẩn dụ, Ngài không phán gì với họ,
35 để lời đã phán bởi nhà tiên tri được ứng nghiệm rằng:
“Ta sẽ mở miệng phán bằng ẩn dụ;
Ta sẽ công bố những điều được giữ kín từ khi sáng thế.”

Ma-thi-ơ giải thích rằng việc Chúa Giê-su dùng ẩn dụ đã làm ứng nghiệm Kinh Thánh, đặc biệt là lời trong Thi Thiên 78:2. Qua các ẩn dụ, Chúa Giê-su bày tỏ những lẽ thật đã được giấu kín từ khi sáng thế. Đây không phải là những lẽ thật hoàn toàn mới và tách rời khỏi Cựu Ước, nhưng là sự mặc khải sâu hơn về vương quốc của Đức Chúa Trời, nay được làm sáng tỏ hơn qua Đấng Christ. Các ẩn dụ giúp Chúa Giê-su nói lẽ thật theo cách mời gọi sự suy ngẫm nghiêm túc. Những ai khiêm nhường và đói khát lẽ thật sẽ tìm kiếm sự hiểu biết, trong khi những người thờ ơ hoặc cứng lòng chỉ nghe thấy một câu chuyện. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời bày tỏ những mầu nhiệm của Ngài cho những ai sẵn lòng lắng nghe bằng đức tin và tấm lòng dễ dạy.

Ma-thi-ơ 13:36-43
36 Sau đó, Chúa Giê-su cho đoàn dân về và vào nhà. Các môn đồ đến gần Ngài và thưa: “Xin giải thích cho chúng con ẩn dụ về cỏ lùng trong ruộng.”
37 Ngài đáp: “Người gieo giống tốt là Con Người.
38 Ruộng là thế gian; giống tốt là con cái của vương quốc, còn cỏ lùng là con cái của kẻ ác.
39 Kẻ thù gieo cỏ lùng là ma quỷ; mùa gặt là kỳ tận thế, và thợ gặt là các thiên sứ.
40 Vậy, như cỏ lùng bị gom lại và đốt trong lửa, thì đến kỳ tận thế cũng sẽ như vậy.
41 Con Người sẽ sai các thiên sứ Ngài đi, và họ sẽ gom khỏi vương quốc Ngài mọi điều gây vấp phạm và những kẻ làm điều gian ác,
42 rồi quăng chúng vào lò lửa. Ở đó sẽ có khóc lóc và nghiến răng.
43 Bấy giờ, người công chính sẽ chiếu sáng như mặt trời trong vương quốc của Cha mình. Ai có tai để nghe, hãy nghe!”

Chúa Giê-su giải thích Ẩn Dụ Lúa Mì và Cỏ Lùng cho các môn đồ. Người gieo giống tốt là Con Người, ruộng là thế gian, giống tốt tượng trưng cho con cái của vương quốc, còn cỏ lùng tượng trưng cho con cái của kẻ ác. Kẻ thù gieo cỏ lùng là ma quỷ, mùa gặt là kỳ tận thế, và thợ gặt là các thiên sứ. Sự giải thích này làm rõ ý nghĩa: người công chính và kẻ gian ác sẽ cùng tồn tại trong một thời gian, nhưng họ sẽ không ở chung mãi mãi. Đến kỳ tận thế, Con Người sẽ sai các thiên sứ Ngài đi để loại bỏ mọi điều gây vấp phạm và những kẻ làm điều gian ác. Kẻ ác sẽ đối diện sự phán xét, trong khi người công chính sẽ chiếu sáng như mặt trời trong vương quốc của Cha mình. Đoạn này cho thấy sự kiên nhẫn của Đức Chúa Trời, thực tại của công việc Sa-tan, sự chắc chắn của sự phán xét cuối cùng, và tương lai vinh hiển của người công chính. Chúa Giê-su kết thúc bằng câu: “Ai có tai để nghe, hãy nghe,” kêu gọi chúng ta nghiêm túc tiếp nhận lời cảnh báo này.

Ma-thi-ơ 13:44
44 “Vương quốc thiên đàng lại giống như kho báu chôn giấu trong ruộng. Một người kia tìm thấy thì giấu lại, rồi vui mừng đi bán tất cả những gì mình có để mua thửa ruộng ấy.”

Chúa Giê-su so sánh vương quốc thiên đàng với kho báu chôn giấu trong ruộng. Khi người ấy tìm thấy kho báu, người ấy tràn đầy vui mừng và bán tất cả những gì mình có để mua thửa ruộng ấy. Điều này cho thấy giá trị vượt trội của vương quốc Đức Chúa Trời. Khi một người thật sự thấy được giá trị của Đấng Christ, phúc âm, và sự sống đời đời, thì không một tài sản hay tham vọng trần gian nào có thể sánh bằng. Sự hy sinh của người ấy không được trình bày như một điều đau khổ, nhưng là niềm vui, vì người ấy biết điều mình tìm thấy có giá trị vượt xa những gì mình từ bỏ. Ẩn dụ này dạy rằng vương quốc có thể bị che giấu đối với nhiều người, nhưng khi được một tấm lòng chân thành khám phá, nó trở thành kho báu lớn nhất của đời sống.

Ma-thi-ơ 13:45-46
45 “Vương quốc thiên đàng cũng giống như một thương gia đi tìm những viên ngọc đẹp.
46 Khi tìm được một viên ngọc quý giá, người ấy đi bán tất cả những gì mình có để mua viên ngọc đó.”

Chúa Giê-su cũng so sánh vương quốc thiên đàng với một thương gia đi tìm những viên ngọc đẹp. Khi người ấy tìm được một viên ngọc quý giá, người ấy bán tất cả những gì mình có để mua nó. Ẩn dụ này tương tự với ẩn dụ kho báu chôn giấu, nhưng ở đây người ấy đang chủ động tìm kiếm. Điều này cho thấy những ai chân thành tìm kiếm lẽ thật sẽ nhận ra giá trị tối cao của vương quốc khi họ tìm thấy nó. Viên ngọc tượng trưng cho điều có giá trị không gì sánh bằng: chính Đấng Christ, phúc âm, và sự sống của vương quốc. Để nhận được kho báu này, mọi điều khác phải trở nên thứ yếu. Ẩn dụ này dạy rằng vương quốc không phải là một điều quý giá trong số nhiều điều quý giá khác; đó là kho báu cao nhất, đáng để từ bỏ tất cả mà nhận lấy.

Ma-thi-ơ 13:47-50
47 “Vương quốc thiên đàng lại giống như một cái lưới thả xuống biển, bắt đủ mọi loại cá.
48 Khi lưới đầy, người ta kéo lên bờ, rồi ngồi xuống lựa cá tốt bỏ vào giỏ, còn cá xấu thì ném đi.
49 Đến kỳ tận thế cũng sẽ như vậy. Các thiên sứ sẽ đến phân rẽ kẻ ác khỏi người công chính,
50 rồi quăng chúng vào lò lửa. Ở đó sẽ có khóc lóc và nghiến răng.”

Chúa Giê-su so sánh vương quốc thiên đàng với một cái lưới thả xuống biển, bắt đủ mọi loại cá. Khi lưới đầy, những người đánh cá kéo lên bờ và phân loại cá tốt với cá xấu. Chúa Giê-su phán rằng điều này tượng trưng cho kỳ tận thế, khi các thiên sứ sẽ phân rẽ kẻ ác khỏi người công chính. Ẩn dụ này giống với Ẩn Dụ Lúa Mì và Cỏ Lùng, nhấn mạnh rằng hiện nay có sự pha trộn, nhưng sau này sẽ có sự phân rẽ cuối cùng. Lời kêu gọi của phúc âm được truyền ra rộng rãi và thu nhận nhiều người, nhưng không phải ai bề ngoài liên hệ với vương quốc cũng thật sự công chính. Trong sự phán xét cuối cùng, Đức Chúa Trời sẽ bày tỏ tình trạng thật của mỗi người. Đoạn này là một lời cảnh báo nghiêm trọng phải sẵn sàng, vì kẻ gian ác sẽ đối diện sự phán xét, còn người công chính sẽ được Đức Chúa Trời gìn giữ.

Ma-thi-ơ 13:51-52
51 Chúa Giê-su hỏi họ: “Các con có hiểu tất cả những điều này không?” Họ thưa: “Thưa Chúa, có.”
52 Ngài phán với họ: “Vì vậy, mỗi thầy thông giáo được dạy dỗ về vương quốc thiên đàng giống như một chủ nhà đem ra từ kho mình cả những điều mới lẫn điều cũ.”

Sau khi dạy những ẩn dụ này, Chúa Giê-su hỏi các môn đồ có hiểu những điều ấy không, và họ trả lời: “Thưa Chúa, có.” Sau đó, Ngài so sánh một thầy thông giáo được dạy dỗ về vương quốc thiên đàng với một chủ nhà đem ra từ kho mình cả những điều mới lẫn điều cũ. Điều này có nghĩa là những ai hiểu vương quốc có thể dạy cả những lẽ thật cũ đã được bày tỏ trong Kinh Thánh và ánh sáng mới nay được bày tỏ qua Đấng Christ. “Điều cũ” chỉ về Luật Pháp, Các Tiên Tri, và các lời hứa của Đức Chúa Trời, trong khi “điều mới” chỉ về sự mặc khải đầy đủ hơn của vương quốc trong Chúa Giê-su. Những người dạy lời Đức Chúa Trời cách chân thật không vứt bỏ điều cũ cũng không từ chối điều mới; họ đem cả hai lại với nhau cách đúng đắn trong Đấng Christ. Đoạn này cho thấy trách nhiệm của môn đồ là hiểu lẽ thật cách sâu sắc và chia sẻ lẽ thật ấy cách khôn ngoan với người khác.

Ma-thi-ơ 13:53-58
53 Khi Chúa Giê-su phán xong các ẩn dụ ấy, Ngài rời khỏi nơi đó.
54 Khi về đến quê hương mình, Ngài dạy dỗ trong nhà hội của họ, khiến họ kinh ngạc và nói: “Người này lấy sự khôn ngoan và những phép lạ này từ đâu?
55 Chẳng phải người này là con trai người thợ mộc sao? Mẹ người chẳng phải tên là Ma-ri sao? Anh em người chẳng phải là Gia-cơ, Giô-sép, Si-môn, và Giu-đe sao?
56 Các em gái người chẳng phải đều ở với chúng ta sao? Vậy người này lấy tất cả những điều ấy từ đâu?”
57 Và họ vấp phạm vì Ngài. Nhưng Chúa Giê-su phán với họ: “Một nhà tiên tri không bị khinh thường, ngoại trừ tại quê hương mình và trong nhà mình.”
58 Ngài không làm nhiều phép lạ tại đó vì sự vô tín của họ.

Sau khi kết thúc các ẩn dụ, Chúa Giê-su trở về quê hương mình và dạy dỗ trong nhà hội. Dân chúng kinh ngạc trước sự khôn ngoan và những phép lạ của Ngài, nhưng thay vì tiếp nhận Ngài, họ lại vấp phạm vì xuất thân quen thuộc của Ngài. Họ hỏi chẳng phải Ngài là con trai người thợ mộc sao, rồi nhắc đến mẹ, anh em, và các em gái của Ngài, như thể những mối liên hệ gia đình bình thường ấy khiến Ngài không thể có thẩm quyền thần thượng. Sự quen thuộc của họ trở thành rào cản cho đức tin. Chúa Giê-su phán: “Một nhà tiên tri không bị khinh thường, ngoại trừ tại quê hương mình và trong nhà mình,” cho thấy con người thường không tôn trọng lẽ thật khi lẽ thật đến qua một người mà họ nghĩ mình đã biết rõ. Vì sự vô tín của họ, Ngài không làm nhiều phép lạ tại đó. Điều này không có nghĩa là Chúa Giê-su thiếu quyền năng, nhưng là sự vô tín đã đóng cánh cửa để họ nhận được phước lành mà Ngài sẵn lòng ban. Đoạn này cảnh báo chúng ta đừng để sự quen thuộc, thành kiến, hay kiêu ngạo làm mù mắt mình trước công việc của Đức Chúa Trời.

bottom of page