top of page

Ma-thi-ơ 17

Ma-thi-ơ 17 bày tỏ vinh quang thần thượng, thẩm quyền, lòng thương xót và sứ mạng của Giê-su. Chương này bắt đầu với sự hóa hình, khi Giê-su được nhìn thấy trong vinh quang thiên thượng trước mặt Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng. Môi-se và Ê-li hiện ra với Ngài, cho thấy Luật Pháp và các Tiên Tri đều chỉ về Ngài và được làm trọn trong Ngài. Sau đó, Cha phán từ trời, tuyên bố Giê-su là Con yêu dấu của Ngài và truyền cho các môn đồ phải nghe Ngài. Sau việc này, Giê-su chữa lành một cậu bé bị quỷ ám, dạy các môn đồ về đức tin, sự cầu nguyện và kiêng ăn, lại báo trước về sự chết và sự phục sinh của Ngài, rồi kết thúc bằng cách dạy về sự khiêm nhường và sự khôn ngoan qua việc nộp thuế đền thờ. Chương này giúp các môn đồ thấy rằng Giê-su không chỉ là một tiên tri hay một thầy dạy, nhưng là Con Đức Chúa Trời, sự làm trọn của Kinh Thánh, và là Đấng họ phải tin cậy và vâng nghe.

Ma-thi-ơ 17:1-3
1 Sáu ngày sau, Giê-su đem Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng em người, dẫn họ lên một ngọn núi cao riêng biệt.
2 Ngài hóa hình trước mặt họ; mặt Ngài sáng như mặt trời, và áo Ngài trắng như ánh sáng.
3 Kìa, Môi-se và Ê-li hiện ra với họ, đang nói chuyện với Ngài.

Giê-su đem Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng lên một ngọn núi cao và cho họ thấy một thoáng vinh quang thiên thượng của Ngài. Mặt Ngài sáng như mặt trời, và áo Ngài trắng như ánh sáng, cho thấy vinh quang của Ngài không phải là vinh quang con người bình thường, nhưng là vinh quang thần thượng. Khoảnh khắc này xác nhận rằng Giê-su thật là Con Đức Chúa Trời, và vinh quang vốn ẩn giấu trong đời sống nhân tính khiêm nhường của Ngài là thật. Môi-se và Ê-li hiện ra với Ngài, đại diện cho Luật Pháp và các Tiên Tri. Môi-se chỉ về Luật Pháp, còn Ê-li chỉ về lời chứng tiên tri đã kêu gọi Y-sơ-ra-ên trở lại với Đức Chúa Trời. Sự hiện diện của họ cho thấy toàn bộ Kinh Thánh Cựu Ước đều hướng về Đấng Christ. Giê-su là sự làm trọn của Luật Pháp và các Tiên Tri, và sự chịu khổ, sự chết, sự phục sinh cùng vương quốc của Ngài nằm ở trung tâm chương trình của Đức Chúa Trời.

Ma-thi-ơ 17:4
4 Phi-e-rơ thưa với Giê-su: “Lạy Chúa, chúng ta ở đây thật tốt. Nếu Ngài muốn, con sẽ dựng tại đây ba cái lều: một cho Ngài, một cho Môi-se và một cho Ê-li.”

Phi-e-rơ bị choáng ngợp bởi điều mình thấy và muốn dựng ba cái lều: một cho Giê-su, một cho Môi-se và một cho Ê-li. Mong muốn của ông bày tỏ sự tôn kính và vui mừng, và có lẽ ông muốn giữ lại khoảnh khắc vinh quang này. Nhưng Phi-e-rơ vẫn chưa hiểu đầy đủ ý nghĩa của khải tượng. Khi đặt Giê-su, Môi-se và Ê-li cạnh nhau theo cách này, ông chưa thấy rõ rằng Giê-su cao hơn tất cả. Môi-se và Ê-li là những đầy tớ vĩ đại của Đức Chúa Trời, nhưng Giê-su là Con yêu dấu của Đức Chúa Trời. Khoảnh khắc này cho thấy Phi-e-rơ yêu mến và tôn kính Giê-su, nhưng sự hiểu biết của ông vẫn đang lớn lên. Ông phải học rằng Đấng Christ không chỉ là một nhân vật vĩ đại ở giữa những nhân vật khác; Ngài là trung tâm và sự làm trọn của mọi sự mặc khải từ Đức Chúa Trời.

Ma-thi-ơ 17:5-8
5 Khi Phi-e-rơ còn đang nói, kìa, một đám mây sáng bao phủ họ; và có tiếng từ trong đám mây phán rằng: “Đây là Con yêu dấu của Ta, đẹp lòng Ta mọi đàng. Hãy nghe Ngài!”
6 Khi các môn đồ nghe điều đó, họ sấp mặt xuống đất và vô cùng sợ hãi.
7 Nhưng Giê-su đến gần, chạm vào họ và phán: “Hãy đứng dậy, đừng sợ.”
8 Khi họ ngước mắt lên, họ không thấy ai nữa, ngoại trừ một mình Giê-su.

Khi Phi-e-rơ còn đang nói, Cha ngắt lời và hướng sự chú ý của các môn đồ hoàn toàn về Giê-su. Đám mây sáng bày tỏ sự hiện diện của Đức Chúa Trời, và tiếng từ trời phán: “Đây là Con yêu dấu của Ta, đẹp lòng Ta mọi đàng. Hãy nghe Ngài!” Môi-se và Ê-li hiện diện ở đó, đại diện cho Luật Pháp và các Tiên Tri, nhưng Cha làm rõ rằng Giê-su cao hơn tất cả. Ngài là Con yêu dấu và là sự làm trọn của mọi điều mà Luật Pháp và các Tiên Tri đã chỉ đến. Mệnh lệnh “Hãy nghe Ngài” có nghĩa là Giê-su bây giờ là sự mặc khải cuối cùng và đầy đủ nhất của Đức Chúa Trời. Cựu Ước là chân thật và quý giá, nhưng phải được hiểu trong ánh sáng của Đấng Christ. Như Giăng 1:17 nói: “Luật pháp đã được ban qua Môi-se, nhưng ân điển và lẽ thật đến qua Giê-su Christ.” Giê-su bày tỏ tấm lòng, lòng thương xót, tính cách, lẽ thật và mục đích cứu rỗi của Cha. Khi các môn đồ sấp mặt xuống đất vì sợ hãi, Giê-su đến gần, chạm vào họ và phán: “Hãy đứng dậy, đừng sợ.” Điều này cho thấy sự dịu dàng và lòng thương xót của Ngài ngay cả trong vinh quang thần thượng. Khi họ ngước mắt lên, họ chỉ thấy “một mình Giê-su.” Điều này không có nghĩa Môi-se, Ê-li, Luật Pháp hay các Tiên Tri bị loại bỏ, nhưng rằng Đấng Christ là trung tâm, sự làm trọn và thẩm quyền cao nhất trong chương trình của Đức Chúa Trời. Trong Giao Ước Mới, đức tin, sự vâng phục, lẽ thật và sự cứu rỗi đều đặt trung tâm nơi Con mà Cha truyền chúng ta phải nghe.

Ma-thi-ơ 17:9-10
9 Khi họ xuống núi, Giê-su truyền cho họ rằng: “Đừng nói cho ai biết khải tượng này cho đến khi Con Người từ cõi chết sống lại.”
10 Các môn đồ hỏi Ngài: “Vậy tại sao các thầy thông giáo nói Ê-li phải đến trước?”

Khi họ xuống núi, Giê-su bảo các môn đồ không được kể khải tượng này cho ai cho đến sau khi Ngài sống lại từ cõi chết. Điều này là vì người ta có thể dễ dàng hiểu sai vinh quang và sứ mạng của Ngài. Nhiều người mong Đấng Mê-si đem lại quyền lực và chiến thắng trên đất ngay lập tức, nhưng trước hết Giê-su phải chịu khổ, chết và sống lại. Sau đó, các môn đồ hỏi tại sao các thầy thông giáo nói Ê-li phải đến trước. Họ đang cố hiểu khải tượng này liên hệ thế nào với lời tiên tri rằng Ê-li sẽ đến trước Đấng Mê-si. Câu hỏi của họ cho thấy họ vẫn đang học cách liên kết lời tiên tri Cựu Ước với sứ mạng của Giê-su. Họ đã thấy Ê-li trên núi, nhưng vẫn chưa hiểu đầy đủ sự ứng nghiệm sâu xa hơn.

Ma-thi-ơ 17:11-13
11 Giê-su đáp: “Thật, Ê-li đến trước và sẽ phục hồi mọi sự.
12 Nhưng Ta nói với các con rằng Ê-li đã đến rồi, mà họ không nhận biết ông, nhưng đã đối xử với ông tùy ý họ. Con Người cũng sẽ chịu khổ bởi tay họ như vậy.”
13 Bấy giờ các môn đồ hiểu rằng Ngài nói với họ về Giăng Báp-tít.

Giê-su giải thích rằng Ê-li đã đến rồi trong con người và chức vụ của Giăng Báp-tít. Giăng không phải là Ê-li theo nghĩa đen, nhưng ông đến trong tinh thần và quyền năng của Ê-li để chuẩn bị đường cho Đấng Mê-si. Chức vụ của ông kêu gọi người ta ăn năn và chỉ họ đến với Đấng Christ. Tuy nhiên, dân chúng và các lãnh đạo đã không thật sự nhận biết ông, và họ đối xử với ông tùy ý mình, dẫn đến sự chịu khổ và cái chết của ông. Sau đó, Giê-su liên kết sự chịu khổ của Giăng với sự chịu khổ sắp đến của chính Ngài. Cũng như Giăng bị chối bỏ, Con Người cũng sẽ bị chối bỏ và chịu khổ bởi tay họ. Điều này giúp các môn đồ hiểu rằng con đường của các đầy tớ Đức Chúa Trời không phải lúc nào cũng là danh dự và sự chấp nhận, nhưng thường là sự chối bỏ, chịu khổ và trung tín với ý muốn Đức Chúa Trời.

Ma-thi-ơ 17:14-18
14 Khi họ đến với đoàn dân, có một người đến quỳ trước mặt Ngài và thưa:
15 “Lạy Chúa, xin thương xót con trai tôi, vì nó bị động kinh và chịu khổ rất nặng; nó thường ngã vào lửa và thường ngã xuống nước.
16 Tôi đã đem nó đến cho các môn đồ Ngài, nhưng họ không thể chữa được.”
17 Giê-su đáp: “Hỡi thế hệ vô tín và gian tà, Ta sẽ ở với các ngươi cho đến chừng nào? Ta sẽ chịu đựng các ngươi cho đến bao giờ? Hãy đem nó đến đây cho Ta.”
18 Giê-su quở trách quỷ, quỷ ra khỏi cậu bé, và cậu được lành ngay giờ ấy.

Sau khi từ trên núi xuống, Giê-su gặp một người cha tuyệt vọng có con trai đang chịu khổ rất nặng. Cậu bé bị những cơn co giật nghiêm trọng và thường bị quỷ ném vào lửa hoặc xuống nước bởi quyền lực hủy phá của nó. Người cha đã đem con mình đến với các môn đồ, nhưng họ không thể chữa được, dù trước đó Giê-su đã ban cho họ thẩm quyền để đuổi quỷ và chữa lành người bệnh (Ma-thi-ơ 10:1). Giê-su quở trách sự thiếu đức tin trong thế hệ ấy, bao gồm cả sự yếu đuối của các môn đồ trong việc tin cậy quyền năng Đức Chúa Trời. Lời Ngài bày tỏ sự thất vọng, vì sau khi thấy quá nhiều quyền năng của Ngài, họ vẫn còn chật vật trong việc nương cậy trọn vẹn nơi Đức Chúa Trời. Sau đó, Giê-su truyền đem cậu bé đến với Ngài, quở trách quỷ, và cậu bé được chữa lành ngay lập tức. Phân đoạn này cho thấy Đấng Christ có thẩm quyền trọn vẹn trên ma quỷ, bệnh tật và sự đau khổ. Nó cũng dạy rằng chức vụ không thể được thực hiện bằng khả năng con người hoặc kinh nghiệm quá khứ mà thôi; cần có đức tin hiện tại và sự nương cậy nơi Đức Chúa Trời.

Ma-thi-ơ 17:19-21
19 Bấy giờ các môn đồ đến riêng với Giê-su và hỏi: “Tại sao chúng con không thể đuổi quỷ ấy ra?”
20 Giê-su đáp: “Vì sự vô tín của các con; vì thật, Ta nói với các con, nếu các con có đức tin bằng hạt cải, các con sẽ nói với núi này: ‘Hãy dời từ đây qua đó,’ thì nó sẽ dời đi; và không điều gì là không thể đối với các con.
21 Tuy nhiên, loại này không ra được nếu không bởi sự cầu nguyện và kiêng ăn.”

Các môn đồ đến hỏi riêng Giê-su tại sao họ không thể đuổi quỷ ấy ra. Giê-su nói với họ rằng đó là vì sự vô tín của họ. Vấn đề của họ không phải là cần một lượng đức tin thật lớn, nhưng là cần đức tin chân thật đặt nền trong quyền năng của Đức Chúa Trời. Ngay cả đức tin nhỏ như hạt cải cũng có thể dời núi khi thật sự tin cậy Đức Chúa Trời. “Núi” tượng trưng cho những trở ngại lớn dường như không thể vượt qua bằng sức con người. Giê-su không dạy sự tự phụ cẩu thả, nhưng là sự nương cậy thật nơi Đức Chúa Trời. Có thể các môn đồ đã bắt đầu dựa vào thành công trước đây hoặc khả năng riêng của mình thay vì tiếp tục gắn bó gần gũi với Đức Chúa Trời. Giê-su cũng nói rằng loại này không ra được nếu không bởi sự cầu nguyện và kiêng ăn. Cầu nguyện và kiêng ăn không ban quyền năng như một công thức phép thuật; chúng giúp tín hữu hạ mình, tìm kiếm Đức Chúa Trời, từ bỏ bản thân và nương cậy hoàn toàn nơi Ngài. Phân đoạn này dạy rằng chiến thắng thuộc linh đòi hỏi đức tin sống động, không phải sự tự tin nơi bản thân. Quyền năng thuộc về Đức Chúa Trời, và tín hữu phải luôn kết nối với Ngài qua sự cầu nguyện, đầu phục và tin cậy.

Ma-thi-ơ 17:22-23
22 Khi họ đang ở tại Ga-li-lê, Giê-su phán với họ: “Con Người sắp bị nộp vào tay loài người,
23 họ sẽ giết Ngài, và ngày thứ ba Ngài sẽ sống lại.” Các môn đồ vô cùng buồn rầu.

Giê-su lại nói với các môn đồ rằng Ngài sẽ bị phản nộp, bị giết và sống lại vào ngày thứ ba. Ngài đang chuẩn bị họ cho sự chịu khổ sắp đến, nhưng họ vẫn chưa hiểu đầy đủ vì sao Đấng Mê-si phải chết. Họ vô cùng buồn rầu vì họ yêu Ngài và không thể chịu nổi ý nghĩ mất Ngài. Nỗi buồn của họ cho thấy sự gắn bó với Giê-su, nhưng cũng cho thấy sự hiểu biết chưa trọn vẹn của họ về chương trình cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Giê-su không che giấu thập tự giá khỏi họ, vì thập tự giá là trung tâm sứ mạng của Ngài. Nhưng Ngài cũng bao gồm lời hứa về sự phục sinh, cho thấy sự chết của Ngài sẽ không phải là thất bại, nhưng là con đường dẫn đến chiến thắng. Các môn đồ nghe phần đau buồn, nhưng họ vẫn chưa nắm bắt được niềm hy vọng của ngày thứ ba.

Ma-thi-ơ 17:24-27
24 Khi họ đến Ca-bê-na-um, những người thu thuế đền thờ đến với Phi-e-rơ và hỏi: “Thầy của các ông không nộp thuế đền thờ sao?”
25 Phi-e-rơ đáp: “Có.” Khi ông vào nhà, Giê-su đã nói trước với ông rằng: “Si-môn, con nghĩ sao? Các vua trên đất thu thuế hay lệ phí từ ai? Từ con cái mình hay từ người ngoài?”
26 Phi-e-rơ thưa: “Từ người ngoài.” Giê-su phán với ông: “Vậy thì các con được miễn.
27 Nhưng để khỏi làm họ vấp phạm, con hãy ra biển, thả câu; con cá nào câu được trước hết, hãy bắt lấy. Khi mở miệng nó ra, con sẽ thấy một đồng tiền. Hãy lấy đồng tiền ấy nộp cho họ, phần của Ta và của con.”

Khi Giê-su và các môn đồ đến Ca-bê-na-um, những người thu thuế đền thờ hỏi Phi-e-rơ rằng Giê-su có nộp thuế đền thờ không. Phi-e-rơ trả lời là có, và khi ông vào nhà, Giê-su đã biết trước điều đã xảy ra. Giê-su hỏi rằng các vua trên đất thu thuế từ con cái mình hay từ người ngoài. Phi-e-rơ đáp: “Từ người ngoài,” và Giê-su phán: “Vậy thì các con được miễn.” Điều này cho thấy Giê-su, là Con Đức Chúa Trời, không bị bắt buộc phải nộp thuế cho nhà của Cha Ngài. Lời của Ngài cũng chỉ đến một nguyên tắc sâu hơn trong Giao Ước Mới: qua Đấng Christ, các tín hữu không còn chỉ là tôi tớ dưới luật pháp, nhưng là con Đức Chúa Trời bởi đức tin (Ga-la-ti 3:23-26; 4:4-7). Trong Giao Ước Cũ, các thầy tế lễ và người Lê-vi có mối liên hệ đặc biệt với sự phục vụ trong đền thờ, nhưng trong Giao Ước Mới, những người thuộc về Đấng Christ phục vụ Đức Chúa Trời trong Thần Linh và dâng các của lễ thuộc linh cho Ngài. Vì vậy, những đầy tớ thật của Đức Chúa Trời không phải là người ngoài đang cố kiếm một chỗ trong nhà Đức Chúa Trời, nhưng là những người con thuộc về Cha và phục vụ Ngài từ một mối quan hệ sống động. Tuy nhiên, Giê-su vẫn chọn nộp thuế, không phải vì Ngài bị ràng buộc, nhưng vì Ngài không muốn gây vấp phạm không cần thiết. Sau đó, Ngài chu cấp tiền cách kỳ diệu qua một con cá, cho thấy cả sự khiêm nhường lẫn thẩm quyền của Ngài trên tạo vật. Phân đoạn này dạy rằng sự tự do trong Đấng Christ phải được sử dụng với sự khôn ngoan, khiêm nhường và tình yêu thương. Ngay cả khi chúng ta có quyền hoặc sự tự do trước mặt Đức Chúa Trời, đôi khi chúng ta có thể chọn đặt điều đó sang một bên để tránh gây vấp phạm không cần thiết, miễn là lẽ thật và sự vâng phục Đức Chúa Trời không bị thỏa hiệp.

bottom of page