top of page

Ma-thi-ơ 21

Ma-thi-ơ chương 21 thuật lại việc Chúa Giê-su tiến vào Giê-ru-sa-lem cách khải hoàn, một khoảnh khắc đầy quyền năng đánh dấu sự ứng nghiệm lời tiên tri về Đấng Mê-si. Chương này làm nổi bật các sự kiện quan trọng như Chúa Giê-su thanh tẩy đền thờ, rủa cây vả, và dạy dỗ qua các dụ ngôn, bao gồm Dụ Ngôn Hai Người Con và Dụ Ngôn Những Tá Điền Gian Ác. Những sự kiện này nhấn mạnh thẩm quyền của Chúa Giê-su, sự phán xét của Ngài trên thói giả hình tôn giáo, và lời kêu gọi phải có đức tin chân thật.

Ma-thi-ơ 21:1-5
1 Khi Chúa Giê-su và các môn đồ đến gần Giê-ru-sa-lem, đến Bết-pha-giê, nơi núi Ô-li-ve, thì Chúa Giê-su sai hai môn đồ,
2 và phán với họ: “Hãy đi vào làng trước mặt các con, các con sẽ thấy ngay một con lừa cái đang bị cột, và một con lừa con ở với nó. Hãy mở dây và đem chúng về cho Ta.
3 Nếu có ai nói gì với các con, hãy nói rằng: ‘Chúa cần dùng chúng,’ thì người ấy sẽ lập tức cho đem đi.”
4 Tất cả điều này xảy ra để ứng nghiệm lời đã phán qua nhà tiên tri rằng:
5 “Hãy nói với con gái Si-ôn:
‘Kìa, Vua ngươi đến với ngươi,
khiêm nhường và cưỡi lừa,
cưỡi lừa con, là con của lừa mẹ.’”

Chúa Giê-su truyền cho các môn đồ đi lấy một con lừa cái và lừa con, làm ứng nghiệm lời tiên tri trong Xa-cha-ri 9:9. Việc Ngài tiến vào thành cách khiêm nhường như vậy bày tỏ vương quyền bình an của Ngài, trái ngược với sự mong đợi của nhiều người về một Đấng Mê-si chinh phục bằng quyền lực quân sự. Khi cưỡi lừa, Chúa Giê-su đồng hóa với sự nhu mì và đem đến sứ điệp bình an, đồng thời làm trọn lời tiên tri Cựu Ước về vị Vua sẽ đến.

Ma-thi-ơ 21:6-11
6 Các môn đồ đi và làm theo lời Chúa Giê-su đã truyền.
7 Họ đem lừa cái và lừa con về, trải áo mình trên chúng, rồi đặt Ngài ngồi lên.
8 Một đoàn dân rất đông trải áo mình trên đường; những người khác chặt nhánh cây và trải ra trên đường.
9 Đoàn dân đi trước và theo sau đều reo lên rằng:
“Hô-sa-na Con Đa-vít!
Phước cho Đấng nhân danh Chúa mà đến!
Hô-sa-na trên nơi chí cao!”
10 Khi Ngài vào Giê-ru-sa-lem, cả thành đều xôn xao và hỏi: “Người này là ai?”
11 Đoàn dân đáp: “Đây là Chúa Giê-su, nhà tiên tri từ Na-xa-rét thuộc Ga-li-lê.”

Khi Chúa Giê-su tiến vào Giê-ru-sa-lem, đoàn dân ca ngợi Ngài là “Con Đa-vít,” nhìn nhận lời tuyên bố Mê-si của Ngài. Tiếng reo “Hô-sa-na” bày tỏ lời cầu xin được cứu rỗi, cho thấy niềm hy vọng của họ nơi Chúa Giê-su như Đấng giải cứu. Khoảnh khắc này làm cả Giê-ru-sa-lem xôn xao và tò mò, khi dân chúng chứng kiến sự xuất hiện của Chúa Giê-su, Đấng được họ biết đến như nhà tiên tri và Đấng chữa lành được mong đợi.

Ma-thi-ơ 21:12-13
12 Chúa Giê-su vào đền thờ của Đức Chúa Trời, đuổi tất cả những người mua bán trong đền thờ ra ngoài, lật đổ bàn của những người đổi bạc và ghế của những người bán bồ câu.
13 Ngài phán với họ: “Có lời chép rằng: ‘Nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện,’ nhưng các ngươi đã biến nó thành ‘hang trộm cướp.’”

Chúa Giê-su thanh tẩy đền thờ và lên án sự bại hoại đang diễn ra tại đó. Ngài đuổi những người lợi dụng các thực hành tôn giáo để kiếm lợi, nhấn mạnh rằng mục đích thật của đền thờ là nơi cầu nguyện và thờ phượng. Hành động này bày tỏ thẩm quyền của Chúa Giê-su và lòng sốt sắng của Ngài đối với sự tận hiến chân thật, đồng thời lên án việc lạm dụng nơi thánh cho lợi ích cá nhân.

Ma-thi-ơ 21:14-17
14 Những người mù và què đến với Ngài trong đền thờ, và Ngài chữa lành họ.
15 Nhưng khi các thượng tế và thầy thông giáo thấy những việc kỳ diệu Ngài làm, và nghe trẻ em reo lên trong đền thờ rằng: “Hô-sa-na Con Đa-vít!” thì họ tức giận,
16 và nói với Ngài: “Thầy có nghe những điều chúng nói không?” Chúa Giê-su đáp: “Có. Các ngươi chưa từng đọc sao: ‘Từ miệng trẻ thơ và trẻ còn bú, Chúa đã chuẩn bị lời ngợi khen’?”
17 Rồi Ngài rời họ, ra khỏi thành đến Bê-tha-ni và nghỉ đêm tại đó.

Trong khi các lãnh đạo tôn giáo tức giận, Chúa Giê-su lại tiếp nhận và chữa lành những người có nhu cầu trong đền thờ. Trẻ em ca ngợi Ngài bằng tiếng reo “Hô-sa-na,” cho thấy chúng nhận biết Ngài là ai bằng tấm lòng đơn sơ. Các lãnh đạo chất vấn điều này, nhưng Chúa Giê-su bênh vực lời ca ngợi của các em, cho thấy tấm lòng mở ra với lẽ thật của trẻ nhỏ trái ngược với sự cứng lòng của những người lãnh đạo tôn giáo.

Ma-thi-ơ 21:18-22
18 Sáng hôm sau, khi trở lại thành, Ngài đói.
19 Thấy một cây vả bên đường, Ngài đến gần nhưng không thấy gì trên cây ngoài lá, nên phán với nó: “Từ nay về sau, ngươi sẽ không bao giờ sinh trái nữa!” Lập tức cây vả khô héo.
20 Khi các môn đồ thấy vậy, họ kinh ngạc và hỏi: “Sao cây vả lại khô héo nhanh như vậy?”
21 Chúa Giê-su đáp: “Thật, Ta bảo các con, nếu các con có đức tin và không nghi ngờ, thì không những các con sẽ làm được điều đã xảy ra cho cây vả này, mà nếu các con nói với núi này rằng: ‘Hãy dời đi và ném mình xuống biển,’ thì điều đó cũng sẽ xảy ra.
22 Bất cứ điều gì các con cầu xin trong sự cầu nguyện, nếu tin, các con sẽ nhận được.”

Chúa Giê-su rủa cây vả trông có vẻ xanh tốt nhưng không có trái, và cây ấy lập tức khô héo, tượng trưng cho sự phán xét trên những người có vẻ công chính bên ngoài nhưng không sinh trái thuộc linh. Các môn đồ kinh ngạc, và Chúa Giê-su dùng cơ hội này để dạy về đức tin, phán rằng nếu họ tin mà không nghi ngờ, họ có thể truyền cho núi dời xuống biển. “Núi” có thể tượng trưng cho bất cứ trở ngại nào dường như không thể vượt qua, cho thấy quyền năng của đức tin chân thật trong việc vượt qua thử thách. Dù lời này cũng có thể được hiểu theo nghĩa đen trong quyền năng Đức Chúa Trời, trọng tâm chính là sự tin cậy nơi quyền năng của Ngài và sự hòa hợp với ý muốn Ngài để thực hiện những điều con người xem là không thể.

Ma-thi-ơ 21:23-27
23 Khi Chúa Giê-su vào đền thờ và đang dạy dỗ, các thượng tế và trưởng lão trong dân đến hỏi Ngài: “Thầy làm những việc này bởi thẩm quyền nào? Ai đã ban thẩm quyền ấy cho Thầy?”
24 Chúa Giê-su đáp: “Ta cũng hỏi các ngươi một điều; nếu các ngươi trả lời Ta, Ta cũng sẽ nói cho các ngươi biết Ta làm những việc này bởi thẩm quyền nào:
25 Báp-têm của Giăng đến từ đâu? Từ trời hay từ loài người?” Họ bàn luận với nhau rằng: “Nếu chúng ta nói: ‘Từ trời,’ thì ông ấy sẽ hỏi: ‘Vậy tại sao các ngươi không tin Giăng?’
26 Nhưng nếu chúng ta nói: ‘Từ loài người,’ thì chúng ta sợ đoàn dân, vì mọi người đều xem Giăng là nhà tiên tri.”
27 Vì vậy họ trả lời Chúa Giê-su: “Chúng tôi không biết.” Ngài phán với họ: “Ta cũng không nói cho các ngươi biết Ta làm những việc này bởi thẩm quyền nào.”

Các lãnh đạo tôn giáo chất vấn thẩm quyền của Chúa Giê-su, nhưng Ngài khôn ngoan đáp lại bằng một câu hỏi về báp-têm của Giăng, qua đó phơi bày sự không thành thật và nỗi sợ dư luận của họ. Cuộc trao đổi này bày tỏ rằng họ không thật sự muốn biết lẽ thật, nhưng chỉ muốn bẫy Ngài. Sự im lặng của họ cho thấy họ không sẵn lòng tiếp nhận sự mặc khải của Đức Chúa Trời, trong khi sự khôn ngoan của Chúa Giê-su càng xác nhận thẩm quyền thần thượng của Ngài.

Ma-thi-ơ 21:28-32
28 “Các ngươi nghĩ sao? Một người kia có hai con trai. Ông đến với đứa thứ nhất và nói: ‘Con ơi, hôm nay hãy đi làm trong vườn nho.’
29 Người ấy đáp: ‘Con không đi,’ nhưng sau đó hối hận và đi.
30 Ông đến với đứa thứ hai và cũng nói như vậy. Người ấy đáp: ‘Thưa cha, con đi,’ nhưng lại không đi.
31 Trong hai người con đó, ai đã làm theo ý cha?” Họ đáp: “Người thứ nhất.” Chúa Giê-su phán với họ: “Thật, Ta bảo các ngươi, những người thu thuế và gái điếm sẽ vào vương quốc Đức Chúa Trời trước các ngươi.
32 Vì Giăng đã đến với các ngươi trong đường công chính, mà các ngươi không tin người; nhưng những người thu thuế và gái điếm đã tin người. Khi các ngươi thấy điều đó, về sau các ngươi vẫn không hối hận để tin người.”

Qua Dụ Ngôn Hai Người Con, Chúa Giê-su minh họa sự khác biệt giữa sự vâng phục thật và lời nói suông. Các lãnh đạo tôn giáo giống như người con thứ hai, tuyên bố vâng phục nhưng không có hành động thật. Chúa Giê-su nhấn mạnh rằng những người bị xã hội xem là không xứng đáng, như người thu thuế và gái điếm, lại được vào vương quốc Đức Chúa Trời trước họ vì họ ăn năn và tin. Dụ ngôn này cho thấy Đức Chúa Trời không chỉ nhìn vào lời tuyên xưng bên ngoài, nhưng nhìn vào tấm lòng biết ăn năn và hành động theo ý muốn Ngài.

Ma-thi-ơ 21:33-46
33 “Hãy nghe một dụ ngôn khác: Có một chủ đất kia trồng một vườn nho, rào xung quanh, đào một bồn ép rượu trong đó và xây một tháp canh. Rồi ông cho các tá điền thuê và đi xa.
34 Đến mùa thu hoạch, ông sai các đầy tớ đến với các tá điền để nhận hoa lợi của mình.
35 Nhưng các tá điền bắt các đầy tớ ấy; họ đánh người này, giết người kia và ném đá người khác.
36 Ông lại sai những đầy tớ khác đông hơn lần trước, nhưng họ cũng đối xử với họ như vậy.
37 Sau cùng, ông sai con trai mình đến với họ, nói rằng: ‘Chúng sẽ kính trọng con ta.’
38 Nhưng khi các tá điền thấy người con, họ nói với nhau: ‘Đây là người thừa kế. Hãy đến, chúng ta giết nó và chiếm lấy sản nghiệp của nó.’
39 Họ bắt người con, ném ra ngoài vườn nho và giết đi.
40 Vậy, khi chủ vườn nho đến, ông sẽ làm gì với các tá điền ấy?”
41 Họ đáp: “Ông sẽ tiêu diệt cách khốn khổ những kẻ gian ác ấy, rồi cho những tá điền khác thuê vườn nho, là những người sẽ nộp hoa lợi đúng mùa.”
42 Chúa Giê-su phán với họ: “Các ngươi chưa từng đọc trong Kinh Thánh sao:
‘Hòn đá bị những người xây nhà loại bỏ
đã trở nên đá góc nhà.
Đây là việc Chúa làm,
và thật kỳ diệu trước mắt chúng ta’?
43 Vì vậy, Ta nói với các ngươi, vương quốc Đức Chúa Trời sẽ bị cất khỏi các ngươi và ban cho một dân sinh ra hoa trái của vương quốc ấy.
44 Ai ngã trên hòn đá này sẽ bị vỡ ra; còn hòn đá rơi trên ai thì sẽ nghiền nát người ấy.”
45 Khi các thượng tế và người Pha-ri-si nghe các dụ ngôn của Ngài, họ hiểu rằng Ngài đang nói về họ.
46 Họ tìm cách bắt Ngài, nhưng lại sợ đoàn dân, vì dân chúng xem Ngài là nhà tiên tri.

Dụ ngôn này phản ánh lịch sử của Y-sơ-ra-ên, nơi Đức Chúa Trời sai các nhà tiên tri đến hướng dẫn dân Ngài, nhưng họ bị ngược đãi hoặc giết hại. Chủ vườn nho tượng trưng cho Đức Chúa Trời, vườn nho tượng trưng cho Y-sơ-ra-ên, còn các tá điền tượng trưng cho các lãnh đạo tôn giáo. Chúa Giê-su, là Con, bị các lãnh đạo ấy chối bỏ, báo hiệu rằng đặc ân của họ trong vương quốc Đức Chúa Trời sẽ bị cất đi. “Hòn đá bị những người xây nhà loại bỏ” tượng trưng cho Chúa Giê-su và vai trò thiết yếu của Ngài trong kế hoạch Đức Chúa Trời. Dụ ngôn cảnh báo rằng những ai từ chối Ngài sẽ đối diện với sự phán xét, trong khi vương quốc sẽ được ban cho một dân sinh ra hoa trái thật của sự ăn năn, đức tin và sự công chính.

bottom of page