
Ma-thi-ơ 26
Ma-thi-ơ 26 là một bước ngoặt lớn trong Phúc Âm Ma-thi-ơ vì chương này mô tả các sự kiện dẫn trực tiếp đến việc Giê-su bị đóng đinh. Chương này bắt đầu với việc Giê-su báo trước sự chết của Ngài trong dịp Lễ Vượt Qua, cho thấy Ngài là Chiên Con hy sinh thật. Sau đó, chương này cho thấy các lãnh đạo tôn giáo âm mưu giết Ngài, người phụ nữ xức dầu cho Ngài để chuẩn bị cho sự chôn cất, Giu-đa đồng ý phản bội Ngài, Bữa Tiệc Ly, lời cầu nguyện của Giê-su tại Ghết-sê-ma-nê, việc Ngài bị bắt, phiên tòa trước Tòa Công Luận, và sự chối Chúa của Phi-e-rơ. Chương này bày tỏ sự ứng nghiệm lời tiên tri, sự yếu đuối của lòng trung thành con người, sự nguy hiểm của lòng tham và sự tự tin nơi bản thân, cùng sự đầu phục trọn vẹn của Giê-su đối với ý muốn của Cha. Trong khi các môn đồ thất bại và các lãnh đạo hành động gian ác, Giê-su vẫn trung tín, bình tĩnh và đầu phục mục đích cứu rỗi của Đức Chúa Trời.
Ma-thi-ơ 26:1-5
1 Khi Giê-su đã phán xong tất cả những lời ấy, Ngài nói với các môn đồ rằng:
2 “Các con biết rằng còn hai ngày nữa là đến Lễ Vượt Qua, và Con Người sẽ bị nộp để chịu đóng đinh trên thập tự giá.”
3 Bấy giờ, các trưởng tế, các thầy thông giáo và các trưởng lão của dân chúng nhóm lại tại dinh thầy tế lễ thượng phẩm, tên là Cai-phe,
4 và bàn mưu dùng mưu kế bắt Giê-su để giết Ngài.
5 Nhưng họ nói: “Không nên làm trong kỳ lễ, kẻo dân chúng nổi loạn.”
Sau khi Giê-su kết thúc các sự dạy dỗ của Ngài, Ngài nói rõ với các môn đồ rằng sau hai ngày nữa, trong dịp Lễ Vượt Qua, Con Người sẽ bị nộp để chịu đóng đinh. Điều này cho thấy sự chết của Ngài không phải là một tai nạn hay điều bất ngờ; Ngài biết điều gì sẽ xảy đến và tự nguyện bước về phía đó. Thời điểm trong Lễ Vượt Qua rất có ý nghĩa, vì Lễ Vượt Qua nhắc lại sự giải cứu Y-sơ-ra-ên khỏi Ai Cập qua huyết của chiên con. Sự chết của Giê-su sẽ làm trọn biểu tượng này cách lớn hơn, vì Ngài sẽ trở thành Chiên Con thật, qua Ngài sự giải cứu khỏi tội lỗi được ban cho. Trong khi đó, các trưởng tế, thầy thông giáo và trưởng lão nhóm lại tại dinh Cai-phe và âm mưu bắt Giê-su bằng mưu kế để giết Ngài. Họ không muốn làm điều đó trong kỳ lễ vì sợ dân chúng nổi loạn. Tuy nhiên, qua sự phản bội của Giu-đa, họ tìm được cơ hội kín đáo để bắt Ngài vào ban đêm. Dù họ hành động với động cơ gian ác, mục đích của Đức Chúa Trời vẫn được làm trọn, và sự chết của Giê-su diễn ra liên hệ với Lễ Vượt Qua, cho thấy Ngài là của lễ đem lại sự giải cứu và cứu chuộc.
Ma-thi-ơ 26:6-13
6 Khi Giê-su ở Bê-tha-ni, tại nhà Si-môn người phung,
7 có một phụ nữ đến với Ngài, mang theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm rất quý giá, rồi đổ trên đầu Ngài khi Ngài đang ngồi ăn.
8 Nhưng khi các môn đồ thấy vậy, họ tức giận và nói: “Sao lại phí như thế?
9 Vì dầu thơm này có thể bán được nhiều tiền và đem cho người nghèo.”
10 Nhưng Giê-su biết điều đó, nên phán với họ: “Tại sao các con làm phiền người phụ nữ này? Vì người đã làm một việc tốt cho Ta.
11 Người nghèo thì các con luôn có với mình, nhưng Ta thì các con không luôn có.
12 Vì khi người đổ dầu thơm này trên thân thể Ta, người đã làm điều đó để chuẩn bị cho sự chôn cất Ta.
13 Thật, Ta nói với các con, bất cứ nơi nào Phúc Âm này được rao giảng trong cả thế gian, điều người phụ nữ này đã làm cũng sẽ được kể lại để nhớ đến người.”
Khi Giê-su ở Bê-tha-ni tại nhà Si-môn người phung, một phụ nữ đến với Ngài, mang theo dầu thơm rất quý giá và đổ trên đầu Ngài. Các môn đồ xem điều này là lãng phí vì dầu ấy có thể bán lấy tiền cho người nghèo. Mối quan tâm của họ nghe có vẻ thực tế, nhưng họ bỏ lỡ ý nghĩa thuộc linh trong hành động của bà. Giê-su bênh vực người phụ nữ và phán rằng bà đã làm một việc tốt cho Ngài. Ngài không nói người nghèo là không quan trọng, vì Ngài luôn quan tâm đến người nghèo, nhưng Ngài cho thấy khoảnh khắc này là đặc biệt vì sự chết của Ngài đã gần. Bằng việc xức dầu cho Ngài, người phụ nữ vô tình chuẩn bị thân thể Ngài cho sự chôn cất. Hành động của bà bày tỏ tình yêu, sự tận hiến, sự hy sinh và sự nhạy bén thuộc linh. Trong khi các lãnh đạo đang âm mưu giết Ngài và Giu-đa đang chuẩn bị phản bội Ngài, người phụ nữ này tôn kính Ngài bằng điều quý giá. Giê-su nói hành động của bà sẽ được nhớ đến ở bất cứ nơi nào Phúc Âm được rao giảng, cho thấy tình yêu thật dành cho Đấng Christ không bao giờ bị Đức Chúa Trời quên. Phân đoạn này dạy rằng sự tận hiến cho Giê-su có thể bị người khác xem là lãng phí, nhưng khi điều đó đến từ tình yêu và đức tin, nó là quý giá trước trời.
Ma-thi-ơ 26:14-16
14 Bấy giờ, một trong mười hai người, tên là Giu-đa Ích-ca-ri-ốt, đi đến các trưởng tế
15 và nói: “Các ông muốn cho tôi gì nếu tôi nộp Ngài cho các ông?” Họ cân cho hắn ba mươi miếng bạc.
16 Từ lúc ấy, hắn tìm cơ hội để phản bội Ngài.
Giu-đa Ích-ca-ri-ốt, một trong mười hai môn đồ, đi đến các trưởng tế và hỏi họ sẽ cho hắn gì nếu hắn nộp Giê-su cho họ. Họ đưa cho hắn ba mươi miếng bạc. Số tiền này liên hệ với Xuất Ê-díp-tô Ký 21:32, nơi ba mươi miếng bạc là giá liên quan đến một nô lệ, cho thấy Giu-đa đã đánh giá Giê-su rẻ mạt biết bao. Nó cũng liên hệ với Xa-cha-ri 11:12-13, nói về ba mươi miếng bạc được cân ra. Sự phản bội của Giu-đa tương phản mạnh mẽ với người phụ nữ đã xức dầu quý giá cho Giê-su. Bà đổ ra điều quý vì yêu Ngài, còn Giu-đa bán Ngài vì lòng tham và một tấm lòng hư hoại. Điều này cho thấy người gần Giê-su bên ngoài vẫn có thể quay lưng bên trong nếu họ yêu tiền bạc, lợi ích cá nhân hoặc thế gian hơn Đấng Christ. Tuy nhiên, ngay cả hành động gian ác của Giu-đa cũng không phá hủy chương trình của Đức Chúa Trời; nó trở thành một phần trong con đường tiên tri qua đó Giê-su đi đến thập tự giá.
Ma-thi-ơ 26:17-25
17 Vào ngày thứ nhất của Lễ Bánh Không Men, các môn đồ đến với Giê-su và thưa: “Thầy muốn chúng con chuẩn bị cho Thầy ăn Lễ Vượt Qua ở đâu?”
18 Ngài phán: “Hãy đi vào thành, đến với một người kia và nói với người ấy: ‘Thầy phán: “Thì giờ của Ta đã gần; Ta sẽ giữ Lễ Vượt Qua tại nhà ngươi với các môn đồ Ta.”’”
19 Các môn đồ làm theo lời Giê-su đã truyền, và họ chuẩn bị Lễ Vượt Qua.
20 Khi chiều đến, Ngài ngồi ăn với mười hai môn đồ.
21 Đang khi họ ăn, Ngài phán: “Thật, Ta nói với các con, một người trong các con sẽ phản bội Ta.”
22 Họ vô cùng buồn rầu, và từng người bắt đầu thưa với Ngài: “Lạy Chúa, có phải con không?”
23 Ngài đáp: “Người nhúng tay với Ta trong đĩa, người ấy sẽ phản bội Ta.
24 Con Người thật đi như lời đã chép về Ngài, nhưng khốn cho người bởi đó Con Người bị phản bội! Thà người ấy đừng sinh ra thì hơn.”
25 Giu-đa, kẻ phản bội Ngài, cũng thưa: “Thưa Ra-bi, có phải con không?” Ngài đáp: “Chính con đã nói vậy.”
Các môn đồ hỏi Giê-su họ nên chuẩn bị Lễ Vượt Qua ở đâu, và Ngài hướng dẫn họ đến một người trong thành, nói rằng: “Thì giờ của Ta đã gần.” Điều này cho thấy Giê-su hoàn toàn ý thức về giờ phút trước mặt Ngài và đang bước đi theo chương trình của Cha. Khi Ngài ăn bữa Lễ Vượt Qua với mười hai môn đồ, Ngài tuyên bố rằng một người trong họ sẽ phản bội Ngài. Các môn đồ vô cùng buồn rầu và từng người hỏi: “Lạy Chúa, có phải con không?” Câu hỏi này cho thấy họ lo lắng và không chắc về chính mình, điều này tốt hơn sự tự tin kiêu ngạo. Giê-su xác định kẻ phản bội là người nhúng tay với Ngài trong đĩa, cho thấy sự phản bội của Giu-đa đau đớn vì quá gần gũi. Giu-đa không phải là kẻ thù xa lạ, nhưng là người cùng ngồi bàn với Giê-su. Giê-su nói Con Người đi như lời đã chép về Ngài, nghĩa là sự chết của Ngài làm ứng nghiệm lời tiên tri, nhưng Ngài cũng công bố lời khốn cho kẻ phản bội, cho thấy trách nhiệm con người vẫn là thật. Chương trình của Đức Chúa Trời không bào chữa cho tội lỗi của Giu-đa. Sau đó, Giu-đa hỏi: “Thưa Ra-bi, có phải con không?” và Giê-su đáp: “Chính con đã nói vậy.” Khoảnh khắc này bày tỏ bi kịch của một tấm lòng có thể ngồi gần Đấng Christ, nghe lời Ngài, cùng ăn với Ngài, nhưng vẫn chọn phản bội.
Ma-thi-ơ 26:26-30
26 Đang khi họ ăn, Giê-su lấy bánh, chúc phước, bẻ ra, trao cho các môn đồ và phán: “Hãy lấy, ăn; đây là thân thể Ta.”
27 Rồi Ngài lấy chén, tạ ơn, trao cho họ và phán: “Tất cả các con hãy uống chén này.
28 Vì đây là huyết Ta của giao ước mới, đổ ra cho nhiều người để được tha tội.
29 Nhưng Ta nói với các con, từ nay Ta sẽ không uống trái nho này nữa cho đến ngày Ta uống mới với các con trong vương quốc của Cha Ta.”
30 Sau khi hát thánh ca, họ đi ra núi Ô-li-ve.
Trong bữa Lễ Vượt Qua, Giê-su thiết lập Tiệc Thánh. Ngài lấy bánh, chúc phước, bẻ ra và trao cho các môn đồ, phán: “Hãy lấy, ăn; đây là thân thể Ta.” Sau đó, Ngài lấy chén và phán: “Đây là huyết Ta của giao ước mới, đổ ra cho nhiều người để được tha tội.” Bánh và chén là biểu tượng về thân thể và huyết của Ngài, chỉ về sự hy sinh sắp đến. Giê-su cho thấy Lễ Vượt Qua cũ tìm được ý nghĩa thật trong Ngài. Cũng như huyết chiên con Vượt Qua chỉ về sự giải cứu, huyết của Ngài thiết lập Giao Ước Mới và đem lại sự tha tội. Bữa ăn này dạy các tín hữu nhớ đến sự hy sinh của Ngài, nhận sự sống của Ngài bởi đức tin và sống trong mối quan hệ giao ước với Ngài. Lời Ngài về việc uống mới trong vương quốc của Cha chỉ về niềm hy vọng tương lai và sự đoàn tụ, khi công việc cứu chuộc hoàn tất và dân Ngài cùng chia sẻ niềm vui với Ngài trong vương quốc. Sau khi hát thánh ca, họ đi ra núi Ô-li-ve, cho thấy ngay cả khi Giê-su đối diện với đau khổ, Ngài vẫn tiến bước trong sự thờ phượng và vâng phục.
Ma-thi-ơ 26:31-35
31 Bấy giờ Giê-su phán với họ: “Tất cả các con sẽ vấp ngã vì Ta trong đêm nay, vì có lời chép rằng: ‘Ta sẽ đánh Người Chăn, và chiên trong bầy sẽ tan lạc.’
32 Nhưng sau khi Ta sống lại, Ta sẽ đi trước các con đến Ga-li-lê.”
33 Phi-e-rơ thưa với Ngài: “Dù tất cả đều vấp ngã vì Thầy, con sẽ không bao giờ vấp ngã.”
34 Giê-su phán với ông: “Thật, Ta nói với con, ngay trong đêm nay, trước khi gà gáy, con sẽ chối Ta ba lần.”
35 Phi-e-rơ thưa với Ngài: “Dù con phải chết với Thầy, con cũng sẽ không chối Thầy!” Tất cả các môn đồ cũng nói như vậy.
Giê-su nói với các môn đồ rằng tất cả họ sẽ vấp ngã vì Ngài trong đêm ấy, làm ứng nghiệm Xa-cha-ri 13:7: “Ta sẽ đánh Người Chăn, và chiên trong bầy sẽ tan lạc.” Điều này một lần nữa cho thấy các sự kiện trong sự chịu khổ của Ngài không nằm ngoài chương trình tiên tri của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, Giê-su cũng ban hy vọng khi phán rằng sau khi Ngài sống lại, Ngài sẽ đi trước họ đến Ga-li-lê. Sự thất bại của các môn đồ sẽ không phải là kết thúc, vì sự phục sinh của Ngài sẽ mở đường cho sự phục hồi. Phi-e-rơ đáp lại với sự tự tin, nói rằng dù tất cả người khác vấp ngã, ông sẽ không bao giờ vấp ngã. Nhưng Giê-su nói rõ rằng trước khi gà gáy, Phi-e-rơ sẽ chối Ngài ba lần. Phi-e-rơ khẳng định rằng ông sẽ chết với Giê-su hơn là chối Ngài, và các môn đồ khác cũng nói như vậy. Phân đoạn này cho thấy sự yếu đuối của lòng tự tin con người. Phi-e-rơ thật sự yêu Giê-su, nhưng ông chưa hiểu sự yếu đuối của chính mình. Ý định tốt chưa đủ nếu không có sự tỉnh thức, cầu nguyện và nương cậy nơi Đức Chúa Trời.
Ma-thi-ơ 26:36-46
36 Bấy giờ Giê-su cùng họ đến một nơi gọi là Ghết-sê-ma-nê, và Ngài nói với các môn đồ: “Hãy ngồi đây trong khi Ta đi cầu nguyện đằng kia.”
37 Ngài đem Phi-e-rơ và hai con trai Xê-bê-đê đi với mình, rồi bắt đầu buồn rầu và đau đớn sâu xa.
38 Ngài phán với họ: “Linh hồn Ta buồn rầu quá đỗi, cho đến chết. Hãy ở lại đây và thức canh với Ta.”
39 Ngài đi xa hơn một chút, sấp mặt xuống đất và cầu nguyện rằng: “Ôi Cha Ta, nếu có thể được, xin cho chén này lìa khỏi Ta; tuy nhiên, không theo ý Ta, nhưng theo ý Cha.”
40 Ngài trở lại với các môn đồ và thấy họ đang ngủ, nên phán với Phi-e-rơ: “Sao vậy? Các con không thể thức canh với Ta một giờ sao?
41 Hãy thức canh và cầu nguyện, kẻo các con sa vào cám dỗ. Tâm linh thì sẵn sàng, nhưng xác thịt thì yếu đuối.”
42 Ngài lại đi lần thứ hai và cầu nguyện rằng: “Ôi Cha Ta, nếu chén này không thể lìa khỏi Ta trừ khi Ta uống nó, xin ý Cha được nên.”
43 Ngài trở lại và thấy họ lại ngủ, vì mắt họ nặng trĩu.
44 Ngài để họ lại, đi lần nữa và cầu nguyện lần thứ ba, cũng nói những lời như trước.
45 Rồi Ngài đến với các môn đồ và phán với họ: “Các con vẫn còn ngủ và nghỉ sao? Kìa, giờ đã đến, và Con Người bị nộp vào tay những kẻ có tội.
46 Hãy đứng dậy, chúng ta đi. Kìa, kẻ phản bội Ta đã đến gần.”
Giê-su đi cùng các môn đồ đến Ghết-sê-ma-nê, nơi sức nặng của điều sắp xảy đến đè nặng trên Ngài. Ngài đem Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng đi xa hơn với mình và phán: “Linh hồn Ta buồn rầu quá đỗi, cho đến chết.” Điều này cho thấy nhân tính thật của Giê-su và chiều sâu sự đau khổ của Ngài. Ngài không đối diện thập tự giá bằng cảm xúc hời hợt, nhưng bằng nỗi thống khổ sâu xa. Ngài sấp mặt xuống đất và cầu nguyện: “Ôi Cha Ta, nếu có thể được, xin cho chén này lìa khỏi Ta; tuy nhiên, không theo ý Ta, nhưng theo ý Cha.” “Chén” tượng trưng cho sự đau khổ, sự nhục nhã, sự chối bỏ và sự chết mà Ngài sắp chịu. Tuy nhiên, Giê-su hoàn toàn đầu phục ý muốn của Cha. Đây là điều trái ngược với sự phản nghịch của con người: nơi A-đam thất bại trong một khu vườn, Đấng Christ chiến thắng trong một khu vườn qua sự đầu phục.
Tuy nhiên, các môn đồ lại ngủ, bày tỏ sự yếu đuối của con người ngay cả sau những lời hứa mạnh mẽ về lòng trung thành. Giê-su phán với họ: “Hãy thức canh và cầu nguyện, kẻo các con sa vào cám dỗ. Tâm linh thì sẵn sàng, nhưng xác thịt thì yếu đuối.” Đây là một bài học quan trọng cho mọi tín hữu: ước muốn và sự chân thành chưa đủ; chúng ta phải thức canh và cầu nguyện vì xác thịt chúng ta yếu đuối. Giê-su cầu nguyện ba lần, mỗi lần đều đầu phục ý muốn của Cha. Khi Ngài đứng dậy, Ngài sẵn sàng đối diện sự phản bội và cái chết. Ghết-sê-ma-nê bày tỏ cả cái giá của sự cứu rỗi và sự vâng phục trọn vẹn của Đấng Christ.
Ma-thi-ơ 26:47-56
47 Khi Ngài còn đang nói, kìa, Giu-đa, một trong mười hai người, đến cùng với một đám đông lớn mang gươm và gậy, được các trưởng tế và trưởng lão của dân chúng sai đến.
48 Kẻ phản bội Ngài đã cho họ một dấu hiệu rằng: “Tôi hôn ai, chính là người ấy; hãy bắt lấy.”
49 Lập tức, hắn đến gần Giê-su và nói: “Chào Thầy!” rồi hôn Ngài.
50 Nhưng Giê-su phán với hắn: “Bạn ơi, ngươi đến làm gì?” Bấy giờ họ đến, tra tay trên Giê-su và bắt Ngài.
51 Kìa, một trong những người ở với Giê-su đưa tay rút gươm, đánh đầy tớ của thầy tế lễ thượng phẩm và chém đứt tai người ấy.
52 Nhưng Giê-su phán với người ấy: “Hãy tra gươm vào chỗ nó, vì ai dùng gươm sẽ chết bởi gươm.
53 Con tưởng rằng Ta không thể cầu xin Cha Ta, và Ngài sẽ lập tức ban cho Ta hơn mười hai quân đoàn thiên sứ sao?
54 Nhưng nếu vậy thì Kinh Thánh sẽ được ứng nghiệm thế nào, rằng mọi sự phải xảy ra như vậy?”
55 Trong giờ ấy, Giê-su phán với đám đông: “Các ngươi đem gươm và gậy đến bắt Ta như bắt kẻ cướp sao? Hằng ngày Ta ngồi dạy dỗ trong đền thờ giữa các ngươi, mà các ngươi không bắt Ta.
56 Nhưng tất cả những điều này xảy ra để Kinh Thánh của các tiên tri được ứng nghiệm.” Bấy giờ, tất cả các môn đồ đều bỏ Ngài mà chạy trốn.
Giu-đa đến Ghết-sê-ma-nê với một đám đông mang gươm và gậy, được các trưởng tế và trưởng lão sai đến. Hắn phản bội Giê-su bằng một cái hôn, dùng dấu hiệu của tình thân để nộp Ngài cho kẻ thù. Điều này khiến sự phản bội càng đau đớn hơn vì nó đến từ một trong mười hai người. Giê-su gọi hắn là “Bạn,” cho thấy sự bình tĩnh và nỗi buồn, chứ không phải lòng thù ghét. Khi đám đông bắt Giê-su, một trong các môn đồ, được Phúc Âm Giăng xác định là Phi-e-rơ, rút gươm và chém đứt tai đầy tớ của thầy tế lễ thượng phẩm. Giê-su quở trách ông và phán: “Hãy tra gươm vào chỗ nó, vì ai dùng gươm sẽ chết bởi gươm.” Điều này dạy rằng vương quốc của Đấng Christ không được tiến triển bằng bạo lực, sức ép hay vũ khí của con người.
Giê-su cũng nói rằng Ngài có thể cầu xin Cha và Cha sẽ ban cho Ngài hơn mười hai quân đoàn thiên sứ, cho thấy Ngài không hề bất lực. Ngài không bị bắt vì thiếu quyền năng, nhưng vì Ngài chọn đầu phục để Kinh Thánh được ứng nghiệm. Giê-su chất vấn tại sao họ đến với vũ khí như thể Ngài là kẻ cướp, trong khi Ngài đã dạy dỗ công khai trong đền thờ mỗi ngày. Việc họ bắt Ngài bí mật vào ban đêm phơi bày sự sợ hãi và bất công của họ. Tuy nhiên, tất cả điều này làm ứng nghiệm Kinh Thánh của các tiên tri. Sau đó, tất cả các môn đồ bỏ Ngài mà chạy trốn, làm ứng nghiệm lời cảnh báo trước đó của Ngài và bày tỏ sự yếu đuối của lòng can đảm con người khi tách khỏi sức mạnh của Đức Chúa Trời.
Ma-thi-ơ 26:57-68
57 Những người đã bắt Giê-su dẫn Ngài đến Cai-phe, thầy tế lễ thượng phẩm, nơi các thầy thông giáo và trưởng lão đã nhóm lại.
58 Nhưng Phi-e-rơ theo Ngài từ xa đến sân nhà thầy tế lễ thượng phẩm. Ông vào trong và ngồi với những người phục dịch để xem kết cuộc.
59 Các trưởng tế, các trưởng lão và cả hội đồng tìm chứng dối chống lại Giê-su để giết Ngài,
60 nhưng không tìm được. Dù có nhiều nhân chứng giả đến, họ vẫn không tìm được. Cuối cùng, có hai nhân chứng giả đến
61 và nói: “Người này đã nói: ‘Ta có thể phá hủy đền thờ Đức Chúa Trời và xây lại trong ba ngày.’”
62 Thầy tế lễ thượng phẩm đứng lên và nói với Ngài: “Ngươi không đáp lại gì sao? Những người này làm chứng chống lại ngươi điều gì?”
63 Nhưng Giê-su im lặng. Thầy tế lễ thượng phẩm nói với Ngài: “Ta buộc ngươi phải thề bởi Đức Chúa Trời hằng sống: Hãy nói cho chúng ta biết ngươi có phải là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời không!”
64 Giê-su phán với ông: “Chính ông đã nói vậy. Tuy nhiên, Ta nói với các ông: từ nay về sau, các ông sẽ thấy Con Người ngồi bên hữu Đấng Quyền Năng và đến trên mây trời.”
65 Bấy giờ thầy tế lễ thượng phẩm xé áo mình và nói: “Hắn đã nói phạm thượng! Chúng ta còn cần nhân chứng làm gì nữa? Kìa, bây giờ các ông đã nghe lời phạm thượng của hắn.
66 Các ông nghĩ sao?” Họ đáp: “Hắn đáng chết.”
67 Bấy giờ họ nhổ vào mặt Ngài, đánh Ngài; những người khác tát Ngài
68 và nói: “Hỡi Đấng Christ, hãy nói tiên tri cho chúng ta biết ai đã đánh ngươi?”
Giê-su bị dẫn đến Cai-phe, thầy tế lễ thượng phẩm, nơi các thầy thông giáo và trưởng lão nhóm lại. Phi-e-rơ theo Ngài từ xa, điều này đã cho thấy sự nguy hiểm của nỗi sợ và lòng trung thành bị chia đôi. Hội đồng tìm chứng dối chống lại Giê-su để giết Ngài, nhưng các lời chứng không thống nhất. Điều này cho thấy phiên tòa ngay từ đầu đã bất công; họ không tìm kiếm lẽ thật, nhưng tìm lý do để kết án Ngài. Cuối cùng, hai nhân chứng giả bóp méo lời Ngài về đền thờ. Giê-su vẫn im lặng, làm ứng nghiệm tinh thần của Ê-sai 53:7, nơi Đầy Tớ chịu khổ không mở miệng tự biện hộ.
Khi thầy tế lễ thượng phẩm buộc Ngài phải thề và hỏi Ngài có phải là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời không, Giê-su trả lời trực tiếp và tuyên bố rằng họ sẽ thấy Con Người ngồi bên hữu Đấng Quyền Năng và đến trên mây trời. Đây là một lời tuyên bố rõ ràng về thẩm quyền Mê-si và sự tôn cao bên hữu Đức Chúa Trời. Thầy tế lễ thượng phẩm gọi đó là phạm thượng, nhưng thật ra Giê-su đang nói lẽ thật. Họ kết án Ngài đáng chết, rồi nhổ vào mặt Ngài, đánh Ngài, chế giễu Ngài và tát Ngài. Đấng thật sự là Đấng Christ và Con Đức Chúa Trời lại bị đối xử nhục nhã bởi chính những lãnh đạo đáng lẽ phải nhận biết Ngài. Cảnh này cho thấy sự mù lòa của tôn giáo giả và sự chịu khổ tự nguyện của Giê-su khi Ngài mang lấy sự chối bỏ, bất công và nhục nhã.
Ma-thi-ơ 26:69-75
69 Bấy giờ Phi-e-rơ ngồi ngoài sân. Một đầy tớ gái đến gần và nói: “Ông cũng đã ở với Giê-su người Ga-li-lê.”
70 Nhưng ông chối trước mặt mọi người rằng: “Tôi không biết cô đang nói gì.”
71 Khi ông đi ra cổng, một đầy tớ gái khác thấy ông và nói với những người ở đó: “Người này cũng đã ở với Giê-su người Na-xa-rét.”
72 Ông lại chối và thề rằng: “Tôi không biết Người ấy!”
73 Một lát sau, những người đứng đó đến gần và nói với Phi-e-rơ: “Chắc chắn ông cũng là một trong bọn họ, vì giọng nói của ông làm lộ ông.”
74 Bấy giờ ông bắt đầu nguyền rủa và thề rằng: “Tôi không biết Người ấy!” Lập tức gà gáy.
75 Phi-e-rơ nhớ lại lời Giê-su đã phán với ông: “Trước khi gà gáy, con sẽ chối Ta ba lần.” Rồi ông đi ra ngoài và khóc lóc đắng cay.
Trong khi Giê-su xưng nhận lẽ thật trước hội đồng, Phi-e-rơ ở bên ngoài lại chối Ngài. Trước hết, một đầy tớ gái nói rằng Phi-e-rơ đã ở với Giê-su, và ông chối. Sau đó, một người khác nhận ra ông, và ông lại chối với lời thề. Cuối cùng, những người đứng gần nói rằng giọng nói của ông làm lộ ông, và Phi-e-rơ bắt đầu nguyền rủa và thề rằng: “Tôi không biết Người ấy!” Lập tức gà gáy, và Phi-e-rơ nhớ lại lời Giê-su: “Trước khi gà gáy, con sẽ chối Ta ba lần.” Rồi ông đi ra ngoài và khóc lóc đắng cay.
Đây là một trong những hình ảnh rõ ràng nhất về sự yếu đuối của con người trong các sách Phúc Âm. Phi-e-rơ thật sự yêu Giê-su và đã hứa trung thành ngay cả đến chết, nhưng khi nỗi sợ đến, ông đã thất bại. Sự sa ngã của ông cảnh báo chúng ta đừng tin cậy vào lòng can đảm, cảm xúc hay lời hứa của chính mình, nhưng phải nương cậy nơi Đức Chúa Trời qua sự tỉnh thức và cầu nguyện. Tuy nhiên, nước mắt đắng cay của Phi-e-rơ cũng cho thấy sự ăn năn. Sự thất bại của ông thật nghiêm trọng, nhưng đó không phải là kết thúc câu chuyện của ông. Giê-su đã nói trước về sự phục sinh và phục hồi, và về sau Phi-e-rơ sẽ được phục hồi và được làm mạnh mẽ để phục vụ. Phân đoạn này vừa đưa ra lời cảnh báo vừa đem lại hy vọng: cảnh báo chống lại sự tự tin nơi bản thân, và hy vọng rằng sự ăn năn chân thành có thể dẫn đến sự phục hồi qua lòng thương xót của Đấng Christ.

